Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi xác định suy đoán của mình, Cố Hoài Chi đối với hoàng đế quả thực là một lời khó nói hết, làm hoàng đế làm đến như vậy, cũng coi như là tiền vô cổ nhân. Cố Hoài Chi cũng không nghe nói qua hoàng đế nhà ai có thể tìm đường chết như vậy, làm cả triều văn võ tất cả đều mặc kệ hắn, còn lén lút chờ người khác xử lý hắn lập tân quân.

Rốt cuộc làm người thất bại đến thế nào!

Cố Hoài Chi hồi tưởng hành động nhiều năm qua của hoàng đế. Cho dù người có tính tình tốt và trung tâm hơn nữa cũng chịu không nổi vị kia thích tìm đường chết, còn là loại có thể làm một đống người cảm thấy ghê tởm.

Theo Cố Hoài Chi, xảy ra vấn đề lúc Hoàng để để Thừa Ân Hầu giám thị đủ loại quan lại. Các sĩ tộc tự nhiên là không cần nhiều lời, đều là kiêu ngạo khắc vào trong xương cốt. Con cháu nhà nghèo, có thể hỗn xuất đầu, cũng đều có ngạo khí, nhìn xem Vân Châu Phùng Khắc Kỷ cùng Lục Am sẽ biết, lúc này còn chưa tiến vào trung tâm chính trị đâu, cũng đã tự cho mình là rất cao ngay cả đối với Cố Huyền là Thừa Tướng cũ đều đều có thể giẫm một phen, đám quan viên nhà nghèo ở kinh thành kia khẳng định cũng không thua kém chút nào, sao có thể chịu được loại tức giận này.

Các võ tướng càng không cần nhiều lời, lúc trước đứa con trai của Thừa Ân Hầu sát hại bình dân bại hoại một đợt thanh danh của võ tướng, sau đó hoàng đế còn để người một nhà Thừa Ân Hầu giám thị người khác, đây là muốn ghê tởm ai?

Người có chút tính tình đều chịu không nổi loại ủy khuất này.

Đại đa số người đều không có dũng khí giống Kỳ Đông Vương cùng Lương Túc, dám trực tiếp xưng đế trở mặt với triều đình, nhưng bọn họ có thể trộm kéo chân sau.

Cùng một chuyện, nghiêm túc làm cùng làm qua loa cho xong, khác biệt rất lớn

Cố Hoài Chi hoài nghi, hai vị tướng quân Tôn Chấn và Lý Phúc cũng chưa nghiêm túc đánh.

Cố Hoài Chi suy đoán gì đều sẽ nói với Cố Huyền, ở trong lòng hắn, Cố Huyền chính là đại lão ngưu bức nhất trên đời, có cái gì không hiểu liền đi hỏi a công, nhất định không thành vấn đề.

Lúc này Cố Huyền trả lời lại làm Cố Hoài Chi chấn kinh một đợt.



Nghe xong Cố Hoài Chi suy đoán, Cố Huyền nhàn nhạt nhìn hắn một cái, ôn thanh nói: "Ngươi đoán cũng không sai, chẳng qua, ngươi còn xem nhẹ một chuyện, cho dù bệ hạ khiến người đau đầu như thế nào nhưng danh phận vẫn chiếm được đại nghĩa. Cả triều văn võ nhất trí quyết định buông tay mặc kệ, ngươi cảm thấy hợp lý sao?"

"Không phải bệ hạ làm chuyện ngu ngốc, rét lạnh tâm các đại thần sao?" Cố Hoài Chi khó hiểu, theo hắn thì cái lý do rất hợp lý, mặc cho ai bị lão bản liên tiếp nhục nhã, nhìn thấy công ty của lão bản sắp đóng cửa, khẳng định cũng sẽ không thèm làm gì mà đứng xem náo nhiệt. Cố Hoài Chi đại nhập chính mình, cảm thấy chính mình khả năng còn sẽ ném đá xuống giếng. Nhưng suy xét đến phẩm đức cao thượng của sĩ phu bây giờ, Cố Hoài Chi vẫn yên lặng xóa ý nghĩ này đi.

Cố Huyền sớm đã phát hiện, tôn tử của mình nơi nào cũng tốt, chỉ là đôi khi phương thức tự hỏi thật khiến người không hiểu được, giống như trời sinh không có cảm giác kính sợ đối với hoàng, cũng không thể lý giải sự trung tâm của người khác đối với hoàng quyền.

Nghĩ như vậy, Cố Huyền có điểm đau đầu, vừa xoa thái dương vừa nhíu mày hỏi Cố Hoài Chi, "Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy, chuyện tất cả quan viên trong triều đều phản bội bệ hạ vốn là không bình thường sao? Kẻ bề tôi phải hoài nhân nghĩa, càng muốn trung với quân vương......"

Cố Huyền nói còn chưa nói xong, Cố Hoài Chi lập tức lộ ra vẻ mặt "Ngài trêu đùa con sao?", kinh ngạc mà Cố Huyền, ấp úng hơn nửa ngày mới mở miệng nói: "Khụ...... Trung quân...... Nếu mỗi người đều trung vân, vậy vì sao chúng ta còn đi theo Triệu sứ quân làm gì?"

Ngài đều đã phụ tá người khác thành lập chính quyền mới, hiện tại còn nói bổn phận trung thành của kẻ bề tôi? Sợ là có độc.

Logic này không sai. Cố Huyền suýt nữa bị Cố Hoài Chi sặc, sau một lúc lâu mới nói: "Luôn có người như vậy, tỷ như Từ Quý Lăng, tiên đế có ơn tri ngộ với hắn, cho nên chẳng sợ hoàng đế phạm xuẩn cỡ nào, Từ Quý Lăng cũng không có khả năng bỏ mặc hoàng đế không lo, hiện tại hắn đều buông tay mặc kệ, cho nên chuyện này mới không giống bình thường."

Chẳng sợ sắp sống ở Hưng Triều mười ba năm, hình thức tư duy của Cố Hoài Chi vẫn gần sát với đời trước. Theo hắn, thiên hạ đại thế phân phân hợp hợp, đều là dân tộc Trung Hoa tự mình đánh nhau, hôm nay ngươi lên sân khấu, ngày mai ta lật đổ ngươi tự mình lên, hôm sau lại thay đổi người, cuối cùng tất cả đều đi vào xã hội chủ nghĩa. Một cái vương triều đối với hắn mà nói, càng giống như là một cái công ty, nếu ở công ty này cảm thấy khó chịu, vậy thì đổi một cái khác, đây là chuyện hết sức bình thường, cho dù thế nào cũng không thể xem là phản đội. Trung quân ái quốc, quốc vẫn luôn không thay đổi, nhưng quân thì nếu cái này không đáng tin cậy thì đổi một cái khác, không thể treo cổ mãi trên một cành cây, đó chính là ngu trung.

Cho nên trong tư duy của Cố Hoài Chi, Từ Quý Lăng là người thông minh, khẳng định sẽ làm ra lựa chọn càng có lợi với mình, mà không phải đi theo một cái đội trưởng heo đến cuối đường.

Hai tổ tôn tư duy khác nhau cũng thể hiện ở chỗ này.

Trải qua Cố Huyền nhắc nhở như vậy, Cố Hoài Chi cũng nhớ tới hiện tại là thời đại đề xướng lễ nghĩa liêm sỉ cùng đạo nghĩa nhất, Từ Quý Lăng phẩm hạnh cao thượng liền chú định mặc dù hắn biết hoàng đế không đáng tin cậy, không phải lãnh đạo tốt, hắn cũng sẽ không mặc kệ hoàng đế.

Như vậy vấn đề tới, vì sao Từ Quý Lăng cũng sẽ làm ra lựa chọn như vậy?

Cố Huyền thấy Cố Hoài Chi phản ứng lại, mày nhíu chặt rốt cuộc thả lỏng, lại vẫn là có điểm không cao hứng, trầm giọng nói: "Tự mình động não nhiều một chút, ngẫm lại xem."

Trong lòng Cố Hoài Chi nói ý tưởng của Từ Quý Lăng làm sao con có thể hiểu được? Hắn cùng Từ Quý Lăng giao thoa, cũng chỉ có lần Từ Quý Lăng tiến đến tiễn đưa Cố Huyền khi Cố gia rời Kinh năm đó mà thôi, hiện tại để hắn tới đoán hoạt động tâm lý của Từ Quý Lăng, hệ số khó khăn cũng quá cao đi?

Bất quá Cố Hoài Chi cũng biết, đây là Cố Huyền cố ý rèn luyện hắn hình thức tư duy, rốt cuộc hắn cùng Cố Huyền vẫn là tồn tại sự khác nhau vượt qua cả ngàn năm thời gian, tam quan có khi đều không quá nhất trí, nhưng nếu muốn trở thành đại lão ở Hưng Triều, cần thiết dựa theo hình thức tư duy của Cố Huyền để suy đoán mới là chính xác.

Cố Hoài Chi cúi đầu trầm tư, sửa lại quan hệ nhân vật của các nhà trong kinh, lại thử sử dụng phương thức tự hỏi của Cố Huyền, nghĩ xem nếu hắn là Từ Quý Lăng, nguyên nhân nào mới có thể khiến hắn trơ mắt nhìn hoàng đế tự đào hố chôn chính mình.

Suy nghĩ thật lâu, Cố Hoài Chi cũng không cân nhắc ra manh mối gì. Cuối cùng, Cố Hoài Chi vẫn xin giúp đỡ nhìn Cố Huyền, nhỏ giọng nói: "A công, nếu là a công, ngài sẽ làm thế nào?"



Cố Huyền đang xem sách, thuận miệng đáp: "Tự ta có thể làm được."

Đáp án này có điểm ông nói gà bà nói vịt, nhưng trong đầu Cố Hoài Chi lại linh quang chợt lóe, tay phải nắm tay đập vào bàn tay trái, kích động nói: "Con đã biết, là ông cậu!"

Cố Huyền nói chính mình có thể làm được, chứng minh hắn đại nhập cũng không phải Từ Quý Lăng. Vậy Cố Hoài Chi có thể thử nhảy ra khỏi thân phận của Từ Quý Lăng tới nghĩ vấn đề: Từ Quý Lăng phẩm hạnh không đổi, không có khả năng chủ động mặc kệ hoàng đế. Như vậy, người có thể nói phục hắn mặc kệ hoàng đế, sẽ là ai?

Kết hợp với lời của Cố Huyền, Cố Hoài Chi tự nhiên nghĩ tới Từ Đạo Hoành, vị này năng lực không thua Cố Huyền, lại có thù oán với hoàng đế, sau khi hắn vào kinh mới xuất hiện cục diện đủ loại quan lại đồng tâm hiệp lực hố hoàng đế như vậy, khẳng định là kiệt tác của ông cậu.

Trên mặt Cố Huyền lộ ra tươi cười vừa lòng, vui mừng gật đầu nói: "Ngươi rốt cuộc suy nghĩ cẩn thận."

Cố Hoài Chi nhịn không được líu lưỡi, quả thực muốn dâng lên đầu gối cho ông cậu mình, lực hành động của đại lão quá mạnh, mới vào kinh bao lâu, đã làm một việc lớn như vậy, cũng quá ngưu bức.

Cố Huyền nhân cơ hội này lại giảng cho Cố Hoài Chi một khóa, "Năm đó ta từng nói với ngươi, một tướng vô năng, mệt chết ngàn quân. Hiện giờ hoàng đế vô năng, những người khác không muốn bị hắn mệt chết, cho nên mới nghĩ cách tự cứu. Nếu không, cho dù ông cậu ngươi có bản lĩnh bằng trời cũng không thể thuyết phục hết bọn họ. Ngươi cần phải lấy làm cảnh giới, ngày sau thành gia chủ Cố thị, ngàn vạn không thể phạm sai lầm giống hoàng đế."

Cố Hoài im lặng gật đầu.

Tình thế ở Kinh Thành đối với Vân Châu mà nói thập phần có lợi, Triệu Ký nghĩ nghĩ, triệu tập các phụ tá mở cuộc họp, thương lượng chuyện dâng tấu chương tỉnh chiến, phát binh chi viện Tôn Chấn hay không.

Nói thật, trong lòng Triệu Ký cũng không nắm chắc, quân đội của Lương Túc chiến tích bưu hãn, nếu hai bên thật sự đánh nhau, Vân Châu cũng sẽ bị thương nguyên khí. Những người khác cũng đi theo phát sầu, đánh hay không đánh đều sẽ bị thương nguyên khí, quả thực là mệnh đề chết.

Nhưng Cố Huyền lại lão thần khắp nơi mà nhìn Triệu Ký, ý vị thâm trường mà nói: "Sứ quân sợ thương nguyên khí, Lương Túc đồng dạng cũng sợ."

Hoặc là nói, Lương Túc càng sợ, tốt xấu Triệu Ký ở Vân Châu không ai tấn công, cửa thành U Châu còn có Tôn Chấn đâu.

Triệu Ký cũng không ngốc, vừa nghe Cố Huyền nói lập tức phản ứng lại, kinh ngạc nói: "Ý của tiên sinh, là muốn chúng ta diễn trò?"

Cố Huyền gật đầu, thản nhiên mà nhìn Triệu Ký, "Nghĩ đến Lương Túc còn sẽ cảm tạ ngươi lần này tương trợ."

Đây thật đúng là cái chủ ý thiên tài, Triệu Ký tức khắc trước mắt sáng ngời, phách bàn đối với Phùng Khắc Kỷ cười nói: "Việc này không nên chậm trễ, chúng ta trước đệ tấu chương thỉnh chiến lên."

Phùng Khắc Kỷ gật đầu, đề bút bắt đầu thay Triệu Ký viết phong thư thỉnh chiến cảm động lòng người.



Cố Hoài Chi biết được tin tức này xong, cả người đều hoảng hốt, cảm thấy năng lực của tổ phụ thật thật đúng là đến một cảnh giới nhất định, bực này quỷ tài chủ ý đều có thể nghĩ ra.

Lần này xuất chinh, Triệu Ký lại mang theo Triệu Mãnh. Cố Hoài Chi nghĩ hai người cũng có nhiều năm giao tình, thu thập lễ vật tiến đến tiễn đưa Triệu Mãnh.

Triệu Mãnh 16 tuổi nhưng thân hình đến cao to, một trương mặt chữ điền rất có uy nghiêm, nhìn qua còn rất uy phong, nhưng Cố Hoài Chi biết rõ hắn bản tính lại biết, người này điển hình là chỉ phát triển vóc dáng, không phát triển đầu óc, nội bộ vẫn là cộc lốc, chính là bởi vì khí chất cộc lốc quá mức xông ra, mấy năm nay mới bị Triệu Ký ân cần dạy bảo muốn nghiêm túc liền tạo thành Triệu Mãnh bộ dáng diện than, ít nói ít cười hiện tại.

Đương nhiên, Triệu Mãnh diện than là đối những người khác. Thấy Cố Hoài Chi, Triệu Mãnh lập tức lộ ra tươi cười, nụ cười này vừa ra, khí chất uy nghiêm trên người hắn tức khắc không thấy bóng dáng, chỉ có thể nhìn ra cả người ngu đần.

Cố Hoài Chi yên lặng thở dài, cảm thấy Triệu Mãnh đứa nhỏ này, cũng quá làm người sầu, Bất quá nghĩ đến phương hướng tốt hơn một chút, hắn ngốc như vậy, nếu ngày nào đó Triệu Ký thật sự ngồi lên vị trí kia, xem ở phần hắn ngốc như vậy, hai ca ca kia của hắn phỏng chừng cũng sẽ không cố ý nhằm vào hắn.

Hai người đang nói chuyện, Triệu Ký vừa vặn lại đây, thấy Cố Hoài Chi, Triệu Ký lộ ra một chút kinh ngạc, rồi sau đó cười nói: "Hoài Nhi cũng ở sao, đã lâu không thấy, ngươi lại cao thêm không ít."

Mấy năm nay Triệu Ký rất vội, vừa muốn luyện binh lại muốn xử lý chính vụ một châu, còn muốn cùng các phụ tá thương nghị đại sự. Cố Hoài Chi lại thường xuyên ở nhà, cho dù tới phủ Thứ Sử cũng là tìm Triệu Mãnh, cũng không đặt chân tiền viện, tính xuống dưới hai người cũng có hồi lâu chưa từng gặp mặt, trách không được lúc này Triệu Ký nhìn thấy hắn sẽ cảm thấy kinh ngạc.

Cố Hoài Chi trở về Triệu Ký một cái tươi cười, liền nghe Triệu Ký hỏi: "Ngươi là tới tiễn đưa Thập Nhị sao?"

Cố Hoài Chi gật đầu, ngẩng đầu nhìn Triệu Ký, mỉm cười nói: "Cũng chúc tướng quân chuyến này hết thảy thuận lợi, bình an chiến thắng trở về."

"Vậy mượn ngươi cát ngôn!" Triệu Ký cười to, rồi lại nhíu mày thở dài, "Chỉ tiếc Vân Châu quặng sắt quá ít, áo giáp của quân lính vẫn là quá ít."

Thiếu áo giáp? Cố Hoài Chi nghĩ tới đời trước nhìn thấy, nghe thấy, không khỏi buột miệng thốt ra, "Có thể nếm thử làm một chút áo giáp giấy."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK