Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Được, là các cô lợi hại.

Tôi chấp nhận rồi, tôi không đủ trình đấu lại các người.

Bây giờ tránh ra để tôi đi, tôi còn có việc, không có thời gian chơi với các người.
Triệu Gia Hân không còn kiên nhẫn để đôi co với họ nữa.

Cửu Châu đang đợi cô ngoài kia, nếu cô không ra mau hắn sẽ bóp ch3t cô mất.

Hoặc nếu không bóp ch3t cũng bỏ lại cô ở cái nơi hoang vu này.

Vừa nãy đi cô cũng không kịp mang theo tiền, chỉ tiện tay cầm một chiếc điện thoại đi thôi.
Biết vậy ban nãy nghe lời đi cùng hắn thì bây giờ không phải gặp rắc rối rồi.
Ba người kia bị Triệu Gia Hân ngó lơ sinh ra tức tối, Lâm Uyển Đình vẫn chưa có ý định buông tha cho cô, nói giọng mỉa mai quen thuộc:
- Cô tỏ vẻ cái gì chứ? Được bao nuôi thì nói đại là bao nuôi đi, còn lôi thôi.

Thực ra, tôi cũng hiểu chuyện đó cũng là chuyện hết sức bình thường với những người nghèo nàn như cô.
- Chậc, đã bảo không thích rồi còn cố tình gây sự.
Triệu Gia Hân làu bàu, giọng cô rất nhỏ nhưng đủ để cho Lâm Uyển Đình đứng cạnh cô nghe thấy.

Cô cũng không còn sức quan tâm bọn họ nữa, Triệu Gia Hân toang bỏ đi thì bị Lâm Uyển Đình kéo lại, lần này, tuy lực kéo không mạnh lắm nhưng làm cô trượt tay, điện thoại bị văng xuống đất, màn hình điện thoại vỡ tan ra.
- Là do cô bất cẩn tự đụng vào tôi nhé.
- Lâm Uyển Đình, cô bị điên à?
Triệu Gia Hân cũng bị giật mình, theo bản năng quát vào mặt Lâm Uyển Đình một tiếng rồi chạy lại ôm lấy điện thoại của mình.


Nhìn màn hình của nó vỡ vụn mà lòng xót xa, đây là món quà sinh nhật mẹ cô tặng khi bà chưa bị bệnh, Iphone 8 tuy cũ nhưng vẫn luôn được cô giữ gìn cẩn thận, bởi vì trong đó, còn lưu trữ cả muôn vàn những thứ quan trọng đối với cô.
- Trời ơi, hai người xem cô ta đau lòng kìa.

Có mỗi một chiếc điện thoại cũ nát mà cũng tiếc.

Diễn viên gì mà nghèo kiếp xác vậy? Đừng nói với tôi là cô không có tiền mua nổi một chiếc điện thoại mới nha.
Trên đời này, có những loại người, không bao giờ nhìn thấy lỗi sai của mình, để biết mình sai ở đâu mà sửa chữa.

Những con người ngu ngốc ấy, luôn nghĩ mình là trung tâm vũ trụ, ngông cuồng và hách dịch, không coi ai ra gì.

Mà cho dù họ có biết mình sai ở đâu cũng sẽ cố tình không thấy nó, để rồi đổ lỗi cho một lý do khác.
Kiều Sa Bạc, Lâm Uyển Đình và Jun nhìn cô đau xót mà lòng hả hê.

Ba người đánh mắt nhìn nhau mỉm cười xấu xa.

Jun nhân cơ hội đứng trước mặt Triệu Gia Hân để đổ thêm dầu vào lửa.

Kiều Sa bạc cũng không vừa, cô ta vốn dĩ rất ghét cái tính bướng bỉnh của Triệu Gia Hân nên đã rất hả hê khi nhìn thấy cảnh này, còn muốn thêm một chút gia vị cho câu chuyện thêm đặc sắc:
- Jun à, cô có cần hỏi một câu hỏi thừa như vậy không? Tất nhiên là cô ta không có tiền rồi.

Nhìn xem, cái dáng vẻ nghèo nàn đó dù có được bọc trong lớp vải đắt tiền cũng không thể che giấu được cái bản chất của nó.
- Ấy chết, Sa Bạc à, tôi quên mất điều đó.

Cơ mà cô cũng đừng coi thường nha.

Biết đâu cô ta đang được một ông chủ nào đó bao nuôi thì sao.

Một ông chú bụng trương phình ha ha ha!
- Một ông chú bụng trương phình sao? Triệu Gia Hân, gu của cô cũng thật là mặn đó.

Ăn nằm với lão đó chắc cô lúc nào cũng phải hóp bụng lại với sức nặng của cái bụng của lão mất.
- Thật là tội nghiệp, chắc khi làm "chuyện đó" cô mệt lắm nhỉ?
Còn hỏi nữa, bạn tình của cô ta đâu có được như chúng ta, chắc là đã đè bẹp cô ta trước khi làm rồi.

Thật đáng thương ha ha!
Tiếng cười nói của hai cô gái vang vọng cả phòng vệ sinh.

Chỉ cần đứng một chỗ cười nhạo Triệu Gia Hân là họ đã cảm thấy vui vẻ rồi.

Đúng là thú vui tầm thường!
Triệu Gia Hân bị họ chọc cho tức điên lên.


Từ nãy đến giờ, khi nghe từng lời lẽ cay nghiệt rót vào tai, Triệu Gia Hân vẫn luôn tự dặn lòng mình phải thật kiềm chế.

Trong lòng thì tự nhủ như thế nhưng hai cánh tay cô vẫn không ngừng run rẩy vì tức giận.

Cái cô giận không phải vì bị nói là được bao nuôi vì nó vốn là sự thật, mặc dù nói hơi quá, mà chính là thái độ của Lâm Uyển Đình và bạn cô ta khi làm hỏng đồ của người khác không những không chịu xin lỗi mà còn lên giọng hách dịch.
Triệu Gia Hân mặt không cảm xúc, dứt khoát đứng dậy, đối diện với Kiều Sa Bạc và Jun, rồi ánh mắt cô từ từ lướt sang Lâm Uyển Đình bên này đang mỉm cười thỏa mãn.

Triệu Gia Hân căm ghét vô cùng, cô nghiến răng nghiến lợi, gắng làm sao để khuôn mặt biểu hiện tự nhiên nhất.
- Buồn cười thật đó, Lâm Uyển Đình, cô không được dạy cái đạo đức cơ bản là làm hỏng đồ người khác là phải xin lỗi sao? Thật là, tưởng cô là tiểu thư có ăn có học đàng hoàng thì phải cư xử biết điều chứ.

Hình như là do tôi đánh giá quá cao chứ thực sự không phải như vậy.

Nhưng cô được cái rất là biết cách chọn bạn mà chơi nha, hai cô bạn tiểu thư nhà cô này cũng không có đạo đức giống cô nha.

Ba người là bạn thân đúng không.

Đúng là ba người rất hợp, hợp cả gia cảnh đến cái nết.
- Cô! - Cả Kiều Sa Bạc lẫn Jun bị cô chọc tức nghẹn họng, đồng thanh hét lớn.
- Sao? Tôi nói sai à? À, mà sai hay đúng thì các người cũng chưa đủ trình để nhận thức đâu.
Nói được một tràng dài như thế, tâm trạng Triệu Gia hân đã khá lên rất nhiều.

Nhất là khi không ai nói lại được càng làm cô trở nên đắc ý.

Tuy nhiên, vẫn còn một người chưa chịu thua mà tiếp tục đấu khẩu với Triệu Gia Hân.
Lâm Uyển Đình lần đầu bị người khác chửi một cách thâm sâu như thế, cô ta cũng không dễ chịu gì mấy, lồ ng ngực đã trở nên phập phồng vì tức giận.

Nhưng vì không muốn trở nên yếu thế trước mặt kẻ thù, cô ta vẫn nở một nụ cười gượng gạo, âm thanh vang lên có phần dịu xuống:
- Cô nói đúng, chúng tôi có chút không phải.


Là người có học nên đương nhiên có lỗi thì phải nhận rồi.

Ngày mai, à không trong vòng ba mươi phút nữa tôi sẽ cho người mang đến tay cô một chiếc điện thoại giống y hệt chiếc điện thoại mới để tạ lỗi.
Tiểu thư Jun nghe thấy thế, giật nảy người lên, tức giận:
- Uyển Đình cậu làm cái gì vậy? Làm gì mà phải xin lỗi cô ta chứ?
Nhưng Kiều Sa Bạc hiểu chuyện hơn đã kịp khuyên nhủ:
- Kệ cô ấy đi Jun, để cho cô ấy tự giải quyết với con nhỏ đó.
Chờ cho hai người họ im lặng, Triệu Gia Hân mới đáp lời.

Cô lấy chiếc điện thoại trên tay mình ra lắc lắc trước mặt Lâm Uyển Đình:
- Được, tôi chỉ cần một chiếc giống y hệt cái của tôi? Thế nào? Chuyện này không làm khó cô chứ?
- Đương nhiên, làm gì có chuyện gì có thể làm khó Lâm Uyển Đình này.

Còn nữa, Triệu Gia Hân, dù sao tôi với cô cũng là bạn học cũ.

Nếu kim chủ hiện tại của cô không chu cấp đủ tiền để cô mua một chiếc điện thoại thì tôi khuyên cô nên bỏ đi.

Tôi quen biết rất nhiều những ông chủ lớn, nếu cô không ngại thì tôi có thể giới thiệu cho cô một chỗ dựa mới tốt hơn.

Cũng coi như...!tôi đang đền bù sau bao nhiêu lần hãm hại cô.
- Đúng đó, cô ấy có thừa khả năng kiếm cho cô một kim chủ tốt hơn cái lão già bụng phệ của cô.

Cô thích kiểu gì cũng có.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK