Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cửu Châu đột nhiên trở nên nghiêm túc khiến Triệu Gia Hân không thể kịp thích nghi được.

Hai con mắt cô chớp chớp liên hồi, ngước lên nhìn rõ khuôn mặt cương nghị nhưng không thiếu phần điển trai.

Do hắn nói nhỏ quá, Triệu Gia Hân nghe không rõ những gì hắn nói.

Đôi môi mỏng ươn ướt, đỏ chúm chím như thoa son phát ra âm thanh mềm mại:
- Anh nói gì, tôi nghe không rõ.
- Để tôi nuôi em đến hết đời nhé!
Thanh âm vang lên trầm ấm, ánh mắt hắn chân thành và tha thiết.

Cửu Châu nói một câu hai nghĩa.

Được một người đàn ông hoàn hảo như Cửu Châu ngỏ lời, trái tim thiếu nữ cư nhiên không thể kiềm chế mà đập liên hồi.

Triệu Gia Hân cố đẩy hắn ra, giữ cho đầu óc tỉnh táo, để không bị cuốn vào mùi hương quyến rũ của người đàn ông.
- Không rảnh.

Tôi không thích dựa vào ai, cũng không cần ai nuôi.

Tôi có đủ năng lực kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình.
- Ha ha ha! Tôi đùa đấy, em tưởng thật à?
Hắn cười nhạt, biết trước cô không đồng ý nên cũng chẳng thèm buôn.

Dù gì thì trái thơm cũng phải cần thời gian để chín.
- A, khoan đã!
Cả người Triệu Gia Hân bỗng khựng lại.

Hình như cô thấy điều gì đó không ổn.


Hai tay cô đưa lên trước mặt, nhìn vào cánh tay áo
của mình.

Là một tấm vải màu xám xịt.

Hơn thế nữa, màu vải này còn hơi giống vải áo trên người Cửu Châu.

Nếu cô nhớ không nhầm, từ lúc bị hắn kéo về nhà tối qua, cô vẫn luôn mặc trên người bộ đầm dạ hội màu xanh nhạt mà.

Sao tự dưng lại chuyển sang chiếc váy ngủ xám xịt thế này?
Triệu Gia Hân điều chỉnh lại hô hấp, bình tĩnh nhìn quanh người mình.

Không khác nỗi lo sợ của cô là mấy, thân thể cô chỉ khoác trên người duy nhất một chiếc áo ngủ của con trai, mà người đàn ông ấy lại chính là Cửu Châu.
- Cửu Châu, anh đã làm gì tôi rồi?
- Làm gì là làm gì?
- Còn giả bộ? Đồ biến thái, ai cho anh c ởi đồ cho tôi?
Cô tức phát run, uất ức nhìn hắn.

Cô tin tưởng uống rượu cùng hắn như thế, vậy mà hắn lại nhân lúc cô không ý thức dở trò với cô.
- Anh...!Anh đã nhìn thấy những gì rồi?
- Cái gì cũng nhìn thấy rồi.
- Đồ biến thái! Quên những gì anh thấy đi.
- Em tưởng chuyện gì cũng muốn là quên được à?
- Anh! Tránh xa tôi ra!
Triệu Gia Hân ra sức giãy dụa trên người hắn.

Tay chân cô chuyển động liên hồi.

Xui xẻo là không cẩn thận, ngón tay cô mắc vào dây thắt ở eo, Triệu Gia Hân vội vàng rút tay ra, lại không ngờ nút thắt lại tuột ra, hai bên áo bung ra, cả thân hình trắng trẻo hiện lên trước mắt hắn.
- A!
Trường hợp bất ngờ như thế, không tránh khỏi làm người ta ngại ngùng.

Một tay cô vươn lên nhanh chóng che lấy hai mắt hắn hành động quá nhanh làm áo ở bên vai rơi xuống lộ ra nửa người trên.

Tay còn lại của cô thì lúng túng sửa sang lại quần áo.

Gió thổi vào làm tấm lưng trần của cô mát lạnh.

Bàn tay cô dù có kín đến mấy cũng chẳng thể che được kín hết tầm nhìn của hắn.

Đôi bàn tay nóng rực vẫn cứ bám chặt lấy eo cô không có ý định thả ra.

Ở khoảng không gian chật hẹp như vậy, một bên là lưng tựa sô pha, một bên là ngực Cửu Châu, cô ngồi trên đùi hắn nên việc che đậy thân thể cũng rất khó khăn.

Vả lại, chiếc áo hắn mặc cho cô không hề có cúc, chỉ có một cách duy nhất là buộc lại với nhau.

Nhưng một tay cô đã che lại mắt hắn, dùng một tay để thắt nút là rất khó.

Vì thế, Triệu Gia Hân chật vật một hồi, che bên nọ lại hở bên kia, ngọ nguậy trong người hắn trong trạng thái mặc đồ không chỉnh tề.
- Cửu Châu, bây giờ anh muốn làm sao?
Chỉ xoay chuyển một chút thôi là cơ thể cô đã thấy mệt mỏi, đầu óc đau nhức.

Triệu Gia Hân thở hổn hển, tức giận đánh vào ngực Cửu Châu một cái thật đau.

- Buông tôi ra, đồ điên!
Từ nãy đến giờ, Cửu Châu vẫn im lặng quan sát từng hành động của cô, đôi môi mỏng vẽ ra một nụ cười mờ ám.

Hắn như vậy khiến cho Triệu Gia Hân tức phát điên lên.
- Anh còn cười cái gì?
- Em cứ luôn miệng chửi tôi bi3n thái nhưng chính em là người c ởi đồ trước mặt tôi còn gì.
Triệu Gia Hân nhìn hắn đầy cảnh giác:
- Anh nhìn lén tôi sao?
Chết tiệt! Rõ ràng cô đã cố tình che mắt hắn lại mà hắn vẫn nhìn được.

Cô đã che rất kĩ rồi mà, các ngón tay dính chặt vào nhau, cô cũng đã dùng lực rất mạnh khiến hắn cảm thấy đau sẽ không nhìn lén được cô, vậy mà...
- Đương nhiên không, tôi không có bi3n thái như thế.
- Vậy sao anh...
- Em nghĩ xem, da thịt em cứ liên tục cọ vào ngực tôi thì sao tôi không biết được.

Tôi đẹp trai nhưng không ngu nhé.
Cửu Châu nói xong còn cố ý lướt tay qua da thịt cô khiến Triệu Gia Hân rùng mình một cái.
Bây giờ Triệu Gia Hân mới nhận thức được da thịt cô đang dính chặt vào ngực Cửu Châu, cô nằm trong lòng hắn với tư thế vô cùng mờ ám.

Triệu Gia Hân rất kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa:
- Cửu Châu, tôi không muốn gây chiến với anh.

Vì thế mau buông tôi ra!
Bàn tay Cửu Châu đang nắm eo cô không những không buông mà còn bóp mạnh một cái.
- Nằm yên, nếu không nó ***** *** thì đừng có trách.
"Nó" là gì? Triệu Gia Hân như một con nai vàng ngơ ngác nhìn hắn.
- Em thực sự không hiểu? Thực sự không biết nó là gì?
Cửu Châu nhìn cô dở khóc dở cười.

Biểu hiện này của cô sao mà đáng yêu đến thế, khiến tâm tình hắn trở nên dễ chịu.

Nhưng cũng chính vì thế mà phần dưới trở nên cứng cáp hơn, ***** *** ngày càng mạnh mẽ.
- Khoan đã, anh để cái gì ở chân vậy.

Sao tôi thấy vướng víu.
Cảm giác có thứ gì đó đang kẹt ở giữa mông cô và hai chân của hắn, Triệu Gia Hân có ý định đứng dậy lấy xem nó là thứ gì.


Nào ngờ, chưa kịp đứng dậy đã bị hắn đ è xuống:
- Ngồi yên, sức kiềm chế của tôi không có nhiều như em nghĩ đâu.
Cửu Châu hằn giọng dọa nạt.

Triệu Gia Hân ngơ ngác.

Mãi một phút sau, cô mới hiểu nó là thứ gì, hai má cô đỏ lên như trái cà chua chín.
Người đàn ông này là ngựa đực hay sao? Tại sao lại lên vào lúc này chứ?
- Có thể không chọc vào người tôi nữa không? Đau chết tôi rồi!
Thứ c ứng rắn đó chọc vào da thịt mềm mại khiến cô đau đớn.

Đối diện với một câu hỏi thừa thãi như vậy, Cửu Châu chỉ biết cười khổ.
- Rốt cuộc anh muốn làm gì? Còn không mau thả tôi ra! Chẳng nhẽ, anh muốn...
- Đúng vậy, hiện tại thứ quý giá của tôi đang muốn em.

Tôi cũng rất muốn em.

Vì thế nếu em không ngồi yên thì tôi sẽ không kìm chế được d*c vọng của mình đâu.
Quả nhiên, chỉ một lời nói của hắn cũng đủ làm Triệu Gia Hân sợ chết khiếp, cả người cô liền cứng đờ, như một khúc gỗ cứ mặc hắn ôm vào lòng.

Cô thực sự lo hắn sẽ đè cô ra làm thật.

Bàn tay Cửu Châu đã đủ nóng rồi nhưng cô cảm nhận được con quái vật đang chọc vào da thịt mình nó còn nóng hơn gấp bội, như muốn thiêu đốt cơ thể cô vậy.

Không những nóng mà còn rất to lớn.

Nếu thứ đó vào trong người cô thì sao đây? Triệu Gia Hân rùng mình một cái.

Cô nghĩ cũng không dám nghĩ điều gì sẽ xảy ra khi hắn thực sự làm vậy nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK