• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tiêu Thanh buông lỏng Hoàng Uyển Như.

Nàng nhân lúc này đẩy hắn ra, lùi lại một khoảng tạo ra khoảng cách giữa hai người.
“Nếu ta nói ta nguyện ý cả đời vô lo vô nghĩ, cứ thế hưởng thụ, còn gì tốt hơn sao?” Tiêu Thanh cố ý bày ra một bộ dạng đương nhiên.
Hoàng Uyển Như nhíu mày, cảm thấy người này quá mức càn rỡ.

Nàng lấy lại bình tĩnh một chút.
“Cũng tốt? Chỉ là ở bên cạnh ta ngươi sẽ không có ngày yên ổn.

Ngươi thấy đó, dù ta không làm gì vẫn bị cuốn vào vòng xoáy dơ bẩn của bọn họ.” Hoàng Uyển Như thẳng thừng nói.
Vị trí Phò mã này có gì mà lắm kẻ thèm muốn vậy chứ? Chỉ là hữu danh vô thực, chút quyền lực cũng không có.
Nhìn Quận chúa Hoàng Tiệp Lạp kia đi, đường muội của Phụ hoàng, nàng còn phải gọi bà ta một tiếng cô cô.

Nhưng Quận vương Thiếu Hoàng An kia thì sao? Chẳng phải cũng chỉ là danh vị để đó, có can thiệp bao nhiêu vào triều chính chứ?
“Công chúa, nàng tin ta có thực lực vậy tại sao không nghĩ ta có thực lực đối phó những chuyện này?” Tiêu Thanh cảm thấy ý tưởng làm Phò mã cũng không tồi nha.
“Ta còn có người cần bảo vệ, còn có việc phải lo.

Ngươi với ta là quan hệ hợp tác, điều kiện có thể bàn, thậm chí là danh vị Phò mã.

Nhưng…” Hoàng Uyển Như nói đến đây chủ động bước gần tới Tiêu Thanh.
Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt của Tiêu Thanh như muốn nhìn ra hắn là muốn mưu cầu thứ gì?
Cũng là gả, chỉ cần có thể hỗ trợ nàng đều được.


Với nàng bây giờ chỉ có lợi ích cùng sự mưu toan.
Ánh mắt Hoàng Uyển Như hiện rõ sự bi ai cùng đau thương tột độ, Tiêu Thanh như đau lòng khi thấy ánh mắt ấy.
Hắn lấy làm lạ, một Công chúa sống vô lo như thế kia thì có gì bi thương tới mức đó chứ? Dù là chốn hoàng cung âm hiểm thế nào thì cũng chỉ có thể làm cho con người ta tàn độc, nhưng vị Công chúa này lại mang một cỗ bi thương làm người ta đau lòng.
“Nàng muốn hợp tác với ta như thế nào?” Tiêu Thanh chủ động nói.
“Ta… cũng không rõ, chỉ là ta biết ngươi rất lợi hại.

Có thể giúp ta.” Hoàng Uyển Như ấp úng nói.
“Công chúa đây là muốn phó mặc? Nếu nói là trùng hợp… có quá mức trùng hợp đến đáng ngờ vậy không?” Tiêu Thanh cảm thấy có chút khó tin.
Cầu người nhưng không biết chút gì về người khác, đây là gì chứ.

Nên nói vị Công chúa này quá ngu ngốc hay quá may mắn?
“Có thể ngươi không tin.

Nhưng ta biết ngươi có năng lực đó, ngươi có thể giúp ta.” Hoàng Uyển Như khẳng định.
“Công chúa đánh giá quá cao ta rồi.” Tiêu Thanh xoay người đến trước cửa sổ.
“Đợi đã… Làm sao có thể tìm ngươi?” Nàng vội vàng kêu hắn, hành động đến bên cửa sổ kia trong mắt nàng có nghĩa là hắn sắp phải đi.
“Ta vẫn còn chưa nhận được tâm ý của Công chúa.” Tiêu Thanh cười bí hiểm.
Hoàng Uyển Như cúi đầu như có điều suy nghĩ.
“Chuyện này ta đã nói rõ, không cần phải lập lờ.

Chỉ cần nói thẳng.” Nàng cũng không muốn vòng vo.
“Ta nói rồi, ta muốn nàng.” Tiêu Thanh vẫn giữ nụ cười ưu nhã.
“Ngươi… Ta là chân thành muốn hợp tác cùng ngươi.” Hoàng Uyển Như tức tới giậm chân.
Tiêu Thanh cũng nhìn Hoàng Uyển Như yên lặng không nói gì, chợt giữa họ có một khoảng lặng khó tả.
Hoàng Uyển Như bị nhìn tới mức chột dạ, chợt nhận ra trên người mình chỉ choàng một áo khoác mỏng có thể nói là vô cùng gợi cảm.
Lúc này nàng muốn nhanh chóng đi vào để choàng thêm, nhưng chân vừa bước đi đã bị Tiêu Thanh kéo lại.
“Yên nào!” Tiểu Thanh thì thầm.
Hắn cảm thấy nữ nhân này thật ấm, hắn thực sự cảm nhận được sự ấm áp từ trong tim mình.

Lâu rồi hắn không còn thấy ấm áp như vậy, thực sự đã lâu lắm rồi.
“Chuyện nàng cần ta sẽ giúp.

Có điều thứ ta cần vẫn là Công chúa.” Tiêu Thanh dừng lại, rồi nói tiếp: “Sau này cũng sẽ cần nàng hỗ trợ, tất nhiên là trong khả năng của nàng.”
“Người bỏ ta ra được rồi.

Chiếm tiện nghi của ta không phải là trả đủ rồi sao?” Hoàng Uyển Như không biết tại sao lại cảm thấy ấm áp như vậy, nàng cũng không bài xích.
Tiêu Thanh lúc này mới rời nàng, có chút lưu luyến.

“Thành giao.


Ta sẽ gửi người đến cho nàng, tất nhiên nàng cần tìm cách để người này ở cạnh nàng.” Tiêu Thanh nói xong thì rời đi.
Hoàng Uyển Như nhìn theo bóng dáng Tiêu Thanh, nàng cảm thấy Tiêu Thanh này thân phận bí ẩn, nhưng lại như biết nàng rất rõ.
Còn một chuyện nàng canh cánh trong lòng, làm sao kiếp trước người như Tiêu Thanh lại có thể hợp tác với Lưu Lam Nhược, liệu điều kiện cũng là…
Hoàng Uyển Như cảm thấy thật may mắn, ít nhất cũng đi trước Lưu Lam Nhược giành lấy người thần bí.
“Vẫn nên đi ngủ thôi.” Hoàng Uyển Như đóng cửa sổ, rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, buổi cầu an vẫn diễn ra như bình thường, chỉ là các tiểu thư quan gia cũng không tụ tập với nhau nữa.
Các mệnh phụ phu nhân đều cho người hầu theo sát các vị tiểu thư, ít nhất có Dư Ôn Ngọc cùng Lưu Lam Nhược làm gương, cũng không thể lơ là.
“Công chúa, người vẫn ở đây.

Chuyện hôm qua…” Lãnh Khiết Quân nhanh chóng chạy lại phía đình nghỉ mát, thoải mái xưng hô với Hoàng Uyển Như.
“Ngươi nha, mẫu thân ngươi còn chưa phạt ngươi sao?” Hoàng Uyển Như cười cười.
Bộ dạng Lãnh Khiết Quân quá mức thiên chân, không câu nệ, Hoàng Uyển Như cảm thấy rất thoải mái, cũng không nhắc việc hành lễ kia.
“Thôi đi, mẫu thân ta luôn nói đi nói lại chuyện hái hoa kia, ta muốn đau cả đầu nha.” Lãnh Khiết Quân bị Mẫu thân nói đến mức sợ hãi.
“Cũng phải nói ngươi quá mức bất cẩn.

Ngươi xem, ai hại còn không biết.” Nàng tốt bụng nhắc nhở.
Lãnh Khiết Quân nghe vậy thì nhíu mày suy nghĩ, chợt nghĩ ra gì đó.
“Đại ca ta sao?” Lãnh Khiết Quân chợt bật thốt ra.
Thật sự ra nàng ta là đích nữ, còn đại ca nàng ta là trưởng tử, nhưng không phải là đích tử.

Tuy là trưởng tử nhưng phụ thân nàng vẫn luôn thiên vị nàng, không quá thân thiết với vị đại ca kia.
Nhưng mà suy cho cùng nàng ta chỉ là nữ nhi, còn uy hiếp gì được tới vị đại ca kia chứ.
“Không thể.

Đại ca tuy không quá tốt với ta, nhưng bình thường cũng không tới mức âm hiểm như vậy.

Huống hồ… ta không làm gì huynh ấy.” Lãnh Khiết Quân lắc đầu chắc chắn.

“Ngươi nên hỏi mẫu thân của ngươi thì hơn.

Có đôi khi không vì lợi ích gì cả, chỉ là họ muốn hại ngươi.” Hoàng Uyển Như nhắc nhở.
Lãnh Khiết Quan suy nghĩ một chút, lại thấy lời Công chúa nói cũng có lý.
“Nhưng ta thực sự không hiểu…” Lãnh Khiết Quân thở dài.
“Đại ca ngươi dù gì cũng không phải là đích tử.

Mà ngươi là đích nữ, ai trong kinh thành này mà không biết phụ thân ngươi yêu thương ngươi thế nào chứ.

Còn ở trước đồng liêu nói sau này gia sản đều để cho ngươi làm của hồi môn nha.” Hoàng Uyển Như cảm thán cho một vị tiểu thư ngây thơ.
“Còn có chuyện này?” Lãnh Khiết Quân tròn mắt nhìn nàng.
Vừa lúc này, một tỳ nữ cung kính bẩm báo: “Bẩm Công chúa, Hoàng hậu nương nương cho mời người tới.”
Lãnh Khiết Quân vẫn còn muốn nói chuyện với Hoàng Uyển Như, lại nghe Hoàng hậu cho gọi nên nàng ta đành thôi.
“Khi khác sẽ nói với ngươi.” Hoàng Uyển Như nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Lãnh Khiết Quân thì muốn phì cười.
Đang trên đường đến phòng Hoàng hậu thì tỳ nữ kia vội vàng quỳ xuống, bộ dạng cung kính dập đầu sát đất.
“Mong Công chúa thu nhận.”
Hoàng Uyển Như hơi nhíu mày, nàng cảnh giác hơn một chút.

Chuyện này có khả năng là âm mưu hãm hại nàng.
“Ngươi… Sao ta lại phải thu nhận ngươi chứ?” Hoàng Uyển Như hỏi tới.
“Công chúa, người cẩn thận một chút.” Thiên Thiên đứng phía trước chắn ngang..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK