• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tạ Khâm ở phòng chính đợi rất lâu không thấy Thẩm Dao quay lại thì đứng dậy đi về phía hậu viện, thì ra Thẩm Dao ở trong vườn hoa nhìn ngó mảnh vườn cây ăn quả của nàng, vườn trồng trọt ở gần nước, phía Bắc có một mảnh tường trắng ngói đen chặn lại, đào mận xanh um, khắp nơi là những bông hoa khoe màu đua sắc. Con diều tung bay trên bầu trời xanh lam, Thẩm Dao đội một chiếc mũ màn, đứng dưới tàng cây hóng mát, một tay chống nạnh chỉ huy Bích Vân bón phân.

Bích Vân xắn tay áo lên, tay chân cực kỳ nhanh nhẹn, rõ ràng là đã quen làm việc nặng.

Thời tiết oi bức, cơ thể Thẩm Dao yếu ớt, nhanh chóng đổ mồ hôi đầy người, tóc rối dính vào trán, nàng cực kỳ khó chịu bèn nâng cùi chỏ lên vén, lúc này, một bàn tay thon dài duỗi ra giúp nàng tháo mũ màn xuống, một cơn gió thổi tới, hơi thở nóng bức mới tìm được sự thư thái.

Tạ Khâm cầm chiếc mũ màn nâng trên đỉnh đầu nàng, giúp nàng che nắng.

Thẩm Dao không ngờ tới chàng sẽ đến hậu viện, cười xinh đẹp với chàng:

“Ngài đã mệt mỏi cả buổi rồi, không đi nghỉ ngơi sao?”

Tạ Khâm liếc nhìn nàng: “Thân thể nàng yếu ớt, sao cũng không đi nghỉ ngơi?”

Chẳng qua là muốn tránh chàng thôi.

Thẩm Dao chỉ vào vườn trái cây: “Ta muốn nghỉ ngơi, nhưng đi ngang qua nhìn thấy có phiến lá bị phơi nắng đến mức cuộn lại, không thể không gọi Bích Vân đi tưới nước bón phân được.”

Tạ Khâm cũng không có lòng dạ nào để vạch trần nàng, chàng chỉ vào những cây ăn quả có hình dáng kỳ lạ kia: “Đây là gì vậy?”

Vừa nhắc đến cây ăn quả chiết cành, Thẩm Dao có sức ngay, nàng tìm đến một cây giống vừa được chiết cành không lâu:

“Tạ đại nhân có phát hiện ra điều gì khác lạ không?”

Tạ Khâm nhìn thoáng qua, trên cành cây mận nối liền với nửa nhánh mầm đào, đôi mắt luôn u tối chợt thoáng hiện lên chút ánh sáng khó tin: “Đây là do nàng nghĩ ra à?”

“Đúng vậy.” Thẩm Dao có chút đắc ý, đỡ eo nói dông dài với chàng về ý tưởng của mình:

“Quả mận vỏ mịn thịt dày, quả đào thì vỏ thô nhiều lông, thịt lại tươi non nhiều nước, nếu như điều hòa hai thứ lại thì chẳng phải là hoàn mỹ à, ta đã trồng được một mảnh vườn, sang năm là có thể tìm một thôn trang, mở rộng phạm vi trồng trọt, đợi có kết quả thì có thể đưa ra chợ bán.”

Tạ Khâm nghe vậy thì cúi đầu nhìn nàng, lần này lại khác với trước kia, mang theo vài phần suy nghĩ sâu xa thậm chí là khâm phục.

Tiểu cô nương nói không ngớt, nói đến chỗ kích động, sự nhiệt tình trong mắt gần như không kìm nén được.

Sau đó khi Thẩm Dao nói đến cuối cùng, Tạ Khâm lạnh nhạt xen vào một câu:

“Đúng là không tồi, sang năm đến thôn trang Thông Châu sẽ tổ chức cho một vài nông dân gần đó trồng một lượt trên đỉnh núi rộng một ngàn mẫu, năm sau là Tứ Tứ có thể ngồi dưới cây ăn quả hóng mát rồi.”

Trong mắt Thẩm Dao hiện lên chút hoảng hốt, nàng sung sướng nghĩ đến cảnh đẹp đó, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt, không tiếp lời.

Ngày hôm nay Thẩm Dao đi đâu, Tạ Khâm sẽ theo tới đó.

Tạ Khâm biết rõ Thẩm Dao có ý định gì, Thẩm Dao cũng đã hiểu ý của Tạ Khâm.

Ngoài mặt thì hai người khách sáo, trong âm thầm lại đang đọ sức với nhau.

Đến bữa tối, quả nhiên Thẩm Dao vung tay áo đến phòng bếp nhỏ làm gà xé cho Tạ Khâm, Tạ Khâm ngăn nàng lại:

“Thân thể nàng không thoải mái, không cần phải mệt nhọc đâu.”

Thẩm Dao nhẹ nhàng cười nói: “Đâu có, cô nương mà ở mãi trong khuê phòng sẽ rất yếu ớt, càng ngủ thì thân thể càng yếu, cơ thể càng không nhanh nhẹn thì càng phải đi lại hoạt động, ngược lại sẽ thoải mái hơn chút ít.”

Tạ Khâm thấy vẻ mặt nàng không giống như giả vờ thì chỉ có thể nghe theo nàng, cũng không tiện nhìn nàng một mình bận rộn, chàng bèn ở bên cạnh giúp đỡ, Thẩm Dao kinh ngạc nói: “Người ta đều nói quân tử tránh xa nhà bếp, ngài tới đây làm gì?”

Tạ Khâm nhận lấy con dao trong tay nàng, thay nàng cắt đồ ăn, giọng nói vô cùng qua loa bình thản: “Ta không phải là quân tử.”

Tạ Khâm mặc một chiếc áo dài kín cổ, tay áo xắn lên để lộ ra một đoạn cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, hai người chen chúc nhau trong không gian sau bếp không rộng rãi lắm.

Nhìn chàng cắt đồ ăn rất ra dáng, Thẩm Dao kinh ngạc:

“Đây không giống như lần đầu của ngài.”

Nét mặt Tạ Khâm không thay đổi, tiếng dao cắt không được tính là nhanh nhưng chàng lại rất nghiêm túc, cũng vô cùng chú ý, hành tỏi và nguyên liệu đi kèm đều được chàng cắt thành kích cỡ đồng nhất: “Lúc ta vừa vào quan trường, quanh năm làm việc ở bên ngoài, sợ người khác hạ độc nên ta tự làm.”

Đây là điều Thẩm Dao hoàn toàn không ngờ tới, trong mắt tràn đầy kính nể: “Tạ Thủ phụ chính là Tạ Thủ phụ, chuyện gì cũng không làm khó ngài được, mọi thứ ngài đều có thể làm dễ như trở bàn tay.”

“Vậy sao?” Tạ Khâm đột nhiên dừng lại, ngước mắt nhìn nàng, nữ tử trước mắt cong môi nở nụ cười tươi tắn, ngay cả đuôi mắt cũng lộ ra chút dáng vẻ xinh đẹp.

“Bên ngoài có thể không có chuyện gì làm khó được ta, nhưng trong nhà thì chưa hẳn.”

Thẩm Dao giả vờ nghe không hiểu lời chàng nói, vén phần tóc mai bị gió thổi, đôi mắt xinh đẹp chuyển từ cơ thể chàng sang nhìn bếp lò, chỉ vào con gà bên trong nồi: “Ngài cắt nhanh một chút, gà sắp chín rồi.”

Người hầu lén liếc nhìn vài lần, chỉ cho rằng chủ quân và phu nhân đang tình chàng ý thiếp, họ đều che miệng lại tránh đi.

Ngày hôm nay bất kể Bình Lăng đến gọi Tạ Khâm mấy lần, Tạ Khâm đều ngồi ở Cố Ngâm Đường không nhúc nhích.

Thẩm Dao cùng chàng giày vò cả một ngày, mệt đến ngất ngư, nàng tắm rửa thay đồ từ sớm rồi lên giường đi ngủ.

Sau khi Tạ Khâm tắm xong thì cũng đến bên giường, Thẩm Dao nghe thấy tiếng động sau lưng thì quay người lại, đôi mắt hạnh đen lúng liếng: “Gia, cơ thể ta không thoải mái, sợ mùi hương sẽ khiến ngài khó chịu, mấy ngày này ngài về thư phòng ngủ đi.”

Tạ Khâm nghiến răng, đã biết trước sẽ có kết quả này.

Khuôn mặt chàng không hề biểu hiện ra tâm tình gì: “Vậy ta ngủ ở sập dài bên tủ ngăn, ban đêm nàng có việc gì thì cứ gọi ta bất cứ lúc nào.”

Hai người đều lùi lại một bước.

Ba ngày liên tục, Tạ Khâm về nhà ngày càng sớm, giống như cắm rễ ở Cố Ngâm Đường vậy.

Thẩm Dao dở khóc dở cười.

Đến ngày thứ ba, đứng từ xa nhìn thấy Tạ Khâm đi về phía phòng chính từ hành lang vòng quanh, Thẩm Dao dựa vào cột trụ của hành lang, ánh mặt trời chiếu nghiêng xuống gò má nàng, khuôn mặt xinh đẹp đó giống như được mạ một lớp ánh sáng hư ảo, đẹp như tiên nữ.

“Hầu gia về sớm, còn có thể kịp giờ cơm trưa, hôm nay ngài muốn ăn gì, ta làm cho ngài.”

Ngày đầu tiên là gà xé, ngày thứ hai là cá hấp, hôm nay Thẩm Dao vẫn chưa nghĩ ra được sẽ làm gì.

Thẩm Dao ân cần quá mức, Tạ Khâm cảm thấy không yên lòng:

“Hôm nay khẩu vị của ta không tốt, thanh đạm một chút là được, nàng nghỉ ngơi đi.”

Thẩm Dao cũng không cưỡng ép, nghênh đón chàng vào phòng trong, tự mình rót trà cho chàng.

Trên người Tạ Khâm có mồ hôi nên chàng đến phòng tắm trước, tắm rửa thay quần áo rồi ra ngoài, Thẩm Dao ngồi trên giường đất, bàn chân lắc lư, làn váy dưới chân như sóng nước, da thịt nàng sáng long lanh, vô cùng trắng trẻo, nụ cười trên mặt chói mắt như đóa hoa trắng rung động trong gió.

Tạ Khâm ngồi sát bên nàng, hai tay đặt lên gối, nhìn nàng chằm chằm không động đậy.

Thẩm Dao bèn chuyển chỗ sang ngồi hẳn lên giường, đối diện với chàng, gọi Bích Vân đưa vào ít trái cây, hai người lót dạ trước.

Đã qua hai ngày, kỳ kinh nguyệt của Thẩm Dao đã hết, tinh thần sảng khoái, Tạ Khâm đã trông coi nàng trọn năm ngày, hai người không ai vạch trần sự thật kia, trong lúc đó Tạ Khâm đã đến Diên Linh Đường một lần, lão thái thái nhìn chằm chằm bụng của Thẩm Dao từ lâu, bây giờ gây ra động tĩnh lớn như vậy, không thể giấu giếm được bà, Tạ Khâm bèn nói đúng như sự thật.

Trong lòng lão thái thái đương nhiên cảm thấy mất mát, chỉ là bà cực kỳ quan tâm Thẩm Dao:

“Con bé hay xấu hổ, có lẽ là ngại ra đây gặp mọi người, con cứ ở bên cạnh nó nhiều hơn, để nó nghỉ ngơi cho tốt, bên này của ta không cần nó đến thỉnh an đâu.”

Giờ cơm tối ngày hai mươi chín tháng Sáu, phu thê hai người ngồi xếp bằng trên giường đất ăn cơm, Thẩm Dao ăn hết miếng cơm cuối cùng, đặt chén dĩa xuống, vừa rửa tay vừa nói với Tạ Khâm:

“Hầu gia, ngày mai ta muốn đi chùa Linh Sơn ở ngoài thành thắp hương, ngài đi cùng ta không?”

Tạ Khâm nghe nàng nói muốn ra ngoài thì trong lòng lộp bộp, sắc mặt như thường mà ngước mắt: “Đi buổi sáng à?”

“Phải, buổi sáng xuất phát, gần tối về.”

Mặc dù trong lòng Tạ Khâm không yên tâm lắm nhưng cũng không thể ngăn cản nàng đi ra ngoài được: “Nàng đi trước, ta sẽ đến sớm đón nàng.”

Thẩm Dao cười xinh đẹp: “Được.”

Nàng xuống khỏi giường trước.

Tạ Khâm nhìn chằm chằm vào bóng lưng thướt tha của nàng, chậm rãi ăn uống, nhai hồi lâu cũng không biết đang ăn cái gì, chàng dứt khoát ném bát đũa gọi Lê ma ma dọn đi.

Súc miệng rửa tay xong, chàng đi theo Thẩm Dao vào phòng trong.

Thẩm Dao nhón chân lấy đồ gì đó trong tủ, Tạ Khâm dựa vào bên rèm châu nhìn nàng, sắc trời bên ngoài vẫn chưa tối hẳn, trong phòng đã đốt một chiếc đèn lưu ly, nàng nhón chân càng làm tôn lên vòng eo nhỏ gầy, mềm mại, trơn mịn, Tạ Khâm nheo mắt lại rồi đột nhiên bước qua, ôm lấy nàng từ phía sau.

Cơ thể Thẩm Dao run lên, ôm quần áo mình lấy xuống vào trong lòng, Tạ Khâm nhìn thoáng qua bộ đồ đó, là một chiếc khăn khoác vai màu trắng, giọng điệu chàng du dương: “Nếu như không vội thì ngày mai đợi ta xong việc sẽ đi với nàng, cùng nàng ở trên đó một đêm, ngắm phong cảnh rồi về.”

Chàng ôm lấy cả người nàng, lồng ngực giống như lò lửa, thiêu đốt khiến lưng nàng ngứa ngáy, một mặt của chiếc tủ khảm ngọc là tấm gương đồng toàn thân, trong gương mơ hồ phản chiếu bóng dáng hai người, Thẩm Dao nhìn người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu, mắt hạnh trách móc:

“Chờ ngài về là nắng lớn rồi, ta sợ nóng, lên chùa trước chờ ngài, ban đêm chúng ta ở đó không phải cũng như nhau sao?”

Tạ Khâm nhíu mày lại, giống như mũi dao nhọn đè xuống, chàng nhìn chằm chằm vào thê tử trong gương, hơi thở dời từ tai đến cổ, ngay cả hô hấp cũng đang trở nên ẩm ướt, chàng vừa hôn nàng vừa đưa tay sờ túi thơm bên hông nàng.

Tiếng chuông báo động trong lòng Thẩm Dao vang lên, nàng buông một tay ra giữ lấy tay chàng:

“Ta vừa hết kỳ kinh nguyệt… Ngài chờ thêm chút nữa đi…”

Hai người cùng cầm chiếc túi thơm đó.

Nữ tử trong gương mang khuôn mặt yêu kiều, giọng nói cũng kèm theo sự tê dại.

Tạ Khâm biết không phải là chiếc túi thơm này nên buông nàng ra, tiếp tục vuốt ve bên eo nàng, Thẩm Dao thật sự không chịu nổi nữa, quay người lại đẩy chàng ra, sau lưng va vào gương đồng, quần áo trong tay cũng rơi xuống đất, nàng vừa giận vừa buồn bực: “Sao ngài lại trở nên nôn nóng như vậy chứ?”

Nàng biết rõ chàng có ý khác nên cố ý chặn chàng lại.

Ánh mắt Tạ Khâm nặng nề nhìn nàng chằm chằm, chàng không cho nàng cơ hội giả ngốc nữa:

“Khế thư đâu, ta đã chờ năm ngày rồi.”

Vừa nhắc đến việc này, Thẩm Dao càng tủi thân, đôi mắt như đậy một tầng hơi nước, nàng nũng nịu nói:

“Hôm đó ta để trong túi vải bên hông, lúc thay đồ quên lấy, tiểu nha đầu giặt đồ cho ta không phát hiện ra, đương nhiên khế thư đó đã thành một đống giấy vụn, sền sệt bị ta ném vào trong hồ rồi.”

Tạ Khâm đã sớm đoán được ý của nàng, nhưng khi chân chính nghe được thì trái tim vẫn đau, sự buồn bực áp chế trong lồng ngực không có chỗ trút, chàng bèn nhào qua, chặn lại cái miệng anh đào nhỏ nhắn đang động đậy kia, ban đầu Thẩm Dao không ngờ tới nên hơi mờ mịt, thậm chí còn vô thức đẩy chàng ra, chàng chặn hết tất cả đường đi của nàng giống như ngọn núi, nàng không rung chuyển được, ngây ngốc nhìn chàng một lúc, không biết đã nhớ ra điều gì, nàng dứt khoát nhón chân ôm cổ chàng, phối hợp với chàng.

Trái tim Tạ Khâm bị nàng treo lên giữa không trung, mỗi một động tác đều mang theo sức chiếm đoạt, như muốn để lại dấu vết trên đôi môi nàng, Thẩm Dao dán vào lòng chàng, cảm nhận được tiếng tim đập mạnh mẽ đầy sức sống của chàng, nàng mềm nhũn dựa vào lòng chàng, nghẹn ngào nói:

“Hầu gia, ta rất ổn, ngài không cần phải lo đâu.”

Tạ Khâm lại không tin nàng, ngậm lấy đôi môi đỏ của nàng rồi hỏi: “Ngày mai không đi không được sao?”

Thẩm Dao treo trên người chàng, khuôn mặt lười biếng bị nụ hôn của chàng làm cho trở nên ướt át, nàng đến trước mặt chàng chớp mắt: “Ta muốn đi thắp hương cho Phật Tổ, xua đuổi vận xui trên người.”

Tạ Khâm không phản bác được.

Hôm sau sắc trời còn chưa sáng, Tạ Khâm đã đến nha môn, muốn nhanh chóng xử lý xong công vụ, đến chùa đón Thẩm Dao sớm một chút.

Chàng vừa rời đi, Thẩm Dao đã mang theo Bích Vân thu dọn hành trang lên xe ngựa, được Bình Lăng hộ tống thong thả đi ra khỏi thành, lúc Tạ Khâm đến Chính Dương Môn, xe ngựa của Thẩm Dao cũng chạy về phía con đường lớn ở Chính Dương Môn, Tạ Khâm ở hướng Bắc, Thẩm Dao đi về phía Nam, ánh nắng sớm rực rỡ chiếu xuống đường cái của Chính Dương Môn, như trải một lớp thảm gấm, đám người rộn ràng tuôn ra từ đường phố.

Giữa hai người là biển người mênh mông.

Trong lòng Tạ Khâm có tâm sự, tâm trạng không được tính là tốt, hễ văn thư có chút không hợp quy tắc thì đều bị trả về sửa lại, nhất thời trong phòng văn thư của Nội các là cảnh người ngã ngựa đổ, tiếng oán than vang lên khắp nơi.

Gần đến trưa, cuối cùng cũng có thời gian rảnh, Tạ Khâm không để ý đến việc uống trà, đứng dậy đi ra ngoài.

Lần này Trịnh Các lão không nhìn nổi nữa, cầm chén trà chặn đường đi của chàng.

“Thanh Chấp à, gần đây ngươi có chuyện gì vậy, trước kia một ngày mười hai canh giờ ngươi hận không thể dành hết cho nha môn, bây giờ thì hay rồi, đến muộn về sớm, công vụ của một ngày mà chưa đến hai canh giờ ngươi đã xử lý xong rồi, ngươi thật sự đang ở bên cạnh phu nhân sao?”

Không phải là hầu hạ tổ tông chứ.

Trong lòng Trịnh Các lão oán thầm.

Tạ Khâm công khai chỉ vào các quan viên dưới quyền đang bận rộn trong Nội các:

“Năm ngày nay ta về sớm, Nội các loạn lên à?”

Trịnh Các lão nghẹn lại, hậm hực trả lời: “Tất cả đều bình thường.” Thậm chí vì không có mặt Tạ Khâm mà bầu không khí càng hòa hợp.

Tạ Khâm nói: “Nếu như vậy thì ta rời đi có gì không được?”

Trước kia việc gì chàng cũng tự mình làm, bây giờ thì quyết định ủy quyền, hệ thống kiểm tra lục khoa [1] dành cho các bộ đã được thành lập, có các khoa thay chàng đốc thúc công vụ của lục bộ, gánh nặng của chàng đương nhiên đã nhẹ hơn không ít.

[1] Lục khoa (六科): Là một trong những cơ quan chính thức của triều đình thời cổ đại, bao gồm Lại khoa, Hộ khoa, Lễ khoa, Binh khoa, Hình khoa và Công khoa, đây là hệ thống cơ quan kiểm tra và cân bằng, giám sát và kiểm soát Lại bộ, Hộ bộ, Lễ bộ, Binh bộ, Hình bộ và Công bộ.

Chàng xây dựng thế lực đã lâu, đã đến lúc giữ lớn bỏ nhỏ rồi.

Tạ Khâm bước nhanh ra khỏi ngọ môn, một cơn gió ẩm ướt ào đến, chàng ngước mắt nhìn thoáng qua sắc trời.

Mây đen bao phủ.

Nàng thật biết chọn ngày!

Tạ Khâm về phủ một chuyến trước, đến thư phòng thay quần áo, vừa bước vào phòng chính thì liếc thấy mấy cái hộp gấm đặt trên bàn.

Những chiếc hộp gấm này xa lạ với Tạ Khâm, nhưng xa lạ không có nghĩa là chàng không biết, đây là gia sản mà chàng dặn dò quản gia đưa cho Thẩm Dao.

Trái tim lập tức lủng lỗ như cái sàng, gió thổi qua vù vù.

Tạ Khâm cứng đờ người ở đó, khuôn mặt âm u đến mức có thể vắt ra nước.

Cũng chỉ trong phút chốc, Tạ Khâm nhanh chóng thay đồ rồi đi thẳng ra ngoài đến chùa Linh Sơn.

Cuồng phong gào thét, hạt mưa giăng đầy trời rơi xuống nặng nề như mưa đá, toàn thân chàng chẳng mấy chốc đã ướt đẫm.

Sạp hàng trên đường đã sớm dọn dẹp sạch sẽ, chợt có bà lão lớn tuổi đi đứng không tiện, tránh dưới mái hiên trú mưa, có lẽ cơn mưa này đến quá vội vàng, một vài con gà con vịt đã chạy ra từ trong rừng, xuyên qua đường gây ra một hồi náo loạn.

Tạ Khâm đội cơn mưa to, lướt qua đường sá bề bộn, phi nhanh về phía cổng thành.

Một thân đồ đen như một chiếc bóng cô đơn xuyên thẳng vào màn mưa.

Thật không dễ gì mới phi đến dưới chân Linh Sơn, trời mưa rất to, nước bùn đục ngầu trào xuống theo đường núi, đường đi bị ngập rồi.

Nước mưa thấm đẫm khuôn mặt tuấn tú của Tạ Khâm, chàng nheo mắt lại, phẩy đi giọt nước trên mi mắt, xông vào trong núi rừng.

Càng đi vào trong, đường núi càng gập ghềnh, bùn đất sạt lở, dòng nước cuồn cuộn ngăn cản đường đi của chàng.

*

Tiếng sấm vang ầm ầm, khách hành hương của chùa Linh Sơn lo lắng trời mưa sẽ xảy ra lũ quét, nhân lúc trời còn chưa mưa đã xuống núi muốn về.

Bình Lăng mang theo người ở bên ngoài thúc giục: “Phu nhân, vùng này nhiều núi, lỡ như trời mưa thì đường không dễ đi, bị vây trên núi sẽ phiền phức, chúng ta nhân lúc trời còn chưa mưa, đi nhanh lên đi.”

Đây là một gian Phật đường vắng vẻ, tọa lạc trên một khối đá ở đỉnh núi phía Đông, cao ba tầng, vị trí rất tốt, liếc mắt là có thể nhìn thấy toàn cảnh núi, thường dành cho tăng nhân ngồi ngắm cảnh.

Thân phận Thẩm Dao tôn quý, nàng nói với chủ trì muốn một chỗ yên tĩnh, chủ trì bèn dẫn nàng tới đây.

Xung quanh có ám vệ trông coi, Bình Lăng đã có bài học kinh nghiệm trước đó, không dám rời xa Thẩm Dao một tấc.

Sau khi hắn kêu lên, Bích Vân không tình không nguyện mà đi ra, khuôn mặt tiểu cô nương tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn, nổi giận đùng đùng nói:

“Tâm tình của chủ tử nhà ta không tốt, muốn ở trong này tĩnh tâm niệm Phật, các ngươi ai ai cũng ồn ào như quạ vậy, có thấy phiền không, rốt cuộc là chủ tử của Tạ gia quen với việc người hầu điều động, hay là các ngươi trông coi cô nương nhà ta như phạm nhân?”

Lời này có thể nói là rất nặng, Bình Lăng hoảng sợ, không thể không quỳ xuống với Thẩm Dao ở bên trong:

“Là thuộc hạ thất trách, phu nhân cứ lễ Phật, có thuộc hạ ở bên ngoài trông chừng, tất cả đều nghe theo người dặn dò.”

Bích Vân nghe được lời này thì sắc mặt cuối cùng cũng dễ nhìn hơn, nàng ấy lấy ra chiếc khăn tay từ bên hông, móc ra trái cây được bọc trong đó, bỏ một quả vào miệng trước rồi lại đưa cho Bình Lăng: “Ăn một miếng không?”

Trong đó là quả hồng mà sáng hôm nay Bích Vân nhặt được ở sau núi, Bình Lăng chưa từng ăn, cũng không dám ăn, hắn gãi đầu ngượng ngùng nói: “Bích Vân tỷ tỷ ăn đi, ta không đói bụng.”

Bích Vân liếc hắn một cái rồi cùng hắn chờ ở cửa, nhìn sắc trời một chút, trên mặt tràn đầy vẻ thản nhiên.

Ở bên trong, thay vì nói Thẩm Dao đang lễ Phật thì chi bằng nói là đang ngẩn người.

Nàng ngồi xếp bằng trước một tượng Phật không biết tên, một tay chống cằm nhìn về phía Phật Tổ với khuôn mặt hiền lành kia.

Bàn tay gõ vào chiếc mõ không biết tìm đâu ra, vang tiếng lộc cộc, không có tiết tấu.

“Có phải bình thường con không thắp hương bái Phật cho các ngài nên các ngài không ai nhận con không? Chuyện tốt gì cũng không đến lượt con?”

Nàng lười biếng cười, đôi mắt mơ màng mà sa sút tinh thần.

Từ nhỏ đã bị cha mẹ ghét bỏ, ném đến thôn trang mười năm, không dễ gì mới quay về Kinh, quyết tâm tìm một người đàn ông bình thường để gả, không cần phú quý, chỉ cần an ổn, lại bị Thái tử đương triều nhìn trúng.

Tạ Khâm có lòng tốt cứu nàng, nàng vì tranh đấu mà nóng đầu đồng ý, tiểu cô nương vừa bước vào đời cho rằng ký một phần khế thư thì mọi chuyện sẽ thuận lợi, không ngờ sau này lại xảy ra nhiều biến cố như vậy.

Những chuyện này thì cũng thôi đi.

Bây giờ vì chuyện con cái mà gây ra trò cười.

Vào lúc Tạ Khâm thành khẩn hy vọng nàng sinh đứa trẻ ra, cùng chàng sống thật tốt, nàng đã định chấp nhận số phận, có lẽ đời này sống yên ổn như vậy cũng chưa hẳn là không tốt, đáng tiếc ông trời cho nàng chút hy vọng, lại ép nàng đến chết.

Thẩm Dao cười khổ.

Trước kia còn có thể yên tâm thoải mái cùng chàng làm phu thê giả, bây giờ nàng như bị nướng trên lửa, ngay cả hơi thở cũng lộ ra vẻ túng quẫn và xấu hổ.

Chắc là vì đời này nàng không may mắn.

Thẩm Dao lau đi nước mắt, cũng được, nàng và Tạ Khâm vốn không hợp, nàng đã giúp Tạ Khâm một lần, Tạ Khâm vì cứu nàng mà kéo theo cả hôn nhân của mình, bây giờ đã mất đi sự trói buộc là đứa con, hai người họ quay về điểm ban đầu, đến lúc nên kết thúc rồi.

Vừa nghĩ đến sẽ rời xa Tạ Khâm, sự chua xót lập tức dâng trào trong lòng, nước mắt không tự chủ được mà tràn ra.

Chút tiếc nuối trong lòng có ý nghĩa thế nào, không phải Thẩm Dao không xem xét kỹ, chỉ là chút tình cảm này vẫn chưa đủ để trói buộc bước chân của nàng.

Hoặc là, nàng lo lắng bản thân mình càng lún càng sâu, đến lúc đó khó mà dứt ra được nên dứt khoát rời đi sớm.

Thẩm Dao hít mũi một cái, nàng phách lối đá chiếc mõ gỗ trước chân đi, mõ đập vào chân bàn đặt tượng Phật vang lên một tiếng bén nhọn, nàng lau tóc mai bị nước mắt thấm ướt, ngông cuồng tự đại mà đứng dậy.

Tạ Khâm phái người trông coi nàng thì làm sao, nàng vẫn còn một con át chủ bài. Chỉ cần rời khỏi Kinh thành, Tạ Khâm hiểu được tâm ý nàng đã quyết thì chắc chắn sẽ không làm khó nàng.

Nàng vịn eo, đôi mắt đỏ đảo quanh, chợt đối diện với một đôi mắt mờ mịt.

Thẩm Dao giật mình, lùi lại:

“Các hạ là ai?” Thiếu niên trước mặt khoảng mười tuổi, mặc một bộ hoa phục, khuôn mặt tràn đầy khí khái hào hùng.

Chu Nghị thì lại nhận ra Thẩm Dao, cung kính hành lễ với nàng: “Thỉnh an sư mẫu, sao người lại ở đây một mình…” Chu Nghị nhìn chiếc mõ bị đá ngả nghiêng sau lưng nàng, nét mặt khó tả.

Hắn mới đi ngang qua đây, nghe thấy bên trong có tiếng nói nhỏ thì tò mò nhìn thoáng qua, lại nhìn thấy thê tử của ân sư hắn, Thẩm Dao, trước đây hắn từng gặp Thẩm Dao một lần trong tiệc hoàng cung, ấn tượng của hắn đối với vị sư mẫu này là đoan trang xinh đẹp, nhưng vừa rồi… Chu Nghị hắng giọng nói:

“Chắc là sư phụ đón người trễ nên người không vui à?”

Trong lòng Thẩm Dao nghĩ, lẽ nào nàng đá tượng Phật một cái, Phật Tổ trở tay cho nàng một đòn?

Khí chất của người này không tầm thường, trong lòng Thẩm Dao suy nghĩ mấy lần, cẩn thận hỏi lại: “Xin hỏi tôn giá [2] là ai?”

[2] Tôn giá (尊驾): tiếng xưng hô tôn trọng người đối diện.

Chu Nghị chắp tay cười một tiếng: “Con chính là thất Hoàng tử của Thánh thượng, Thủ phụ Tạ Khâm là sư phụ của con.”

Nét mặt Thẩm Dao cứng đờ, vận may này ngoài nàng ra thật sự không ai có nữa, nàng cố nặn ra vẻ tươi cười, khom gối hành lễ: “Thỉnh an điện hạ.”

Sau đó giải thích: “Ta và phu quân hòa thuận, vẫn tốt, chỉ là gần đây gặp phải vài chuyện bực mình, cho nên tâm trạng hơi buồn phiền.”

Chu Nghị lập tức trở nên thoải mái: “Đã hiểu, con cũng thường có những lúc không suôn sẻ, chuyện thường tình thôi.” Sau đó hắn liếc nhìn bên ngoài: “Thời tiết hôm nay không tốt, con đang vội xuống núi, nếu đã vô tình gặp được sư mẫu thì sẽ thuận đường đưa người về, xe ngựa của con chắc chắn, không hề xóc nảy, sư mẫu ngồi xe của con, con cưỡi ngựa là được.”

Thẩm Dao cười đối phó: “Không cần đâu, đêm nay ta ở lại đây.”

Chu Nghị do dự: “Chỉ có một mình người ở đây…”

Thẩm Dao tùy ý chỉ ra bên ngoài: “Bên ngoài có người.”

Chẳng biết tại sao, Chu Nghị cứ cảm thấy Thẩm Dao có chút không đúng.

Cụ thể là chỗ nào không đúng thì hắn lại không nói ra được.

Trực giác nói cho hắn biết, Thẩm Dao và Tạ Khâm đã xảy ra khúc mắc, nếu không thì nàng có thể một mình tới chùa Linh Sơn khóc hay sao?

Không đi thì không thích hợp, nếu như cứ đi như vậy, sau này xảy ra chuyện gì hắn ăn nói thế nào với Tạ Khâm đây?

Đang lúc do dự thì lại liếc thấy một người trở mình vào từ cửa sổ, người nọ trông gầy gò, vóc dáng lại cao hơn hắn một đoạn, nhìn dáng vẻ thì khoảng mười lăm tuổi, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, chính là thiếu gia nhà quyền quý ăn chơi bình thường.

Cơ thể của Chu Nghị được cây cột ngăn cản, Thẩm Triển không nhìn thấy, ngược lại sau khi phát hiện ra Thẩm Dao, hắn kích động đến mức nước mắt cũng sắp tràn mi.

Thẩm Triển trở người vào phòng từ cửa sổ, chạy ba bước thành hai bước tới trước mặt Thẩm Dao:

“Tỷ tỷ, đệ tìm được tỷ rồi, trước giờ ăn trưa đệ đã bắt được con chuột ở sau núi, trong lúc vô tình đã nhìn thấy nha hoàn bên cạnh tỷ lén la lén lút ở đó, đệ đi theo nàng ta đến bến đò dưới núi, nghe thấy nàng ta đang hỏi thăm nhà đò, chắc là tỷ tỷ muốn rời khỏi Kinh thành hả? Hì hì hì.” Thẩm Triển vỗ ngực.

“Chúng ta là tỷ đệ ruột thịt, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, tỷ đi đâu vậy, đưa đệ đi với?”

Thẩm Dao: “...”

Buổi sáng nàng giả vờ ở Đại Hùng Bảo Điện cầu phúc, sai Bích Vân đi đến viện khách sắp xếp hành lý, tiện thể bảo nàng ấy đi thăm dò đường rời núi, trước đó khi vào Kinh thành nàng vừa khéo đã đi qua đoạn đường này, biết được đi xuống núi từ phía sau sẽ có một dòng sông thông đến Thông Châu, lại đi tiếp dọc theo đường sông từ Thông Châu sẽ đến Giang Nam.

Thẩm Dao định đến Giang Nam thăm thú.

Xem ra khi Bích Vân đi ra ngoài đã bị Thẩm Triển nhìn thấy, mà bây giờ lại bị thất Hoàng tử nghe thấy hết.

Thẩm Dao muốn đâm đầu vào tường luôn rồi.

“Đệ nói bậy bạ gì vậy, ta có một thôn trang ở Thông Châu, định qua đó một khoảng thời gian xem sao nên bảo Bích Vân đi hỏi một chút.”

Chu Nghị không ngốc, nếu như Thẩm Dao thật sự muốn đi Thông Châu thì ngồi xe ngựa đi từ Tạ phủ thẳng đến Thông Châu là được, cần gì ở đây đi thuyền.

Trông Thẩm Triển là công tử bột, nhưng đầu óc lại nhanh nhẹn hơn bất cứ ai hết.

“Không cần biết tỷ tỷ đi đâu, tóm lại là đệ chắc chắn sẽ đi theo.”

Thẩm Dao cắn răng, hành lễ với Chu Nghị:

“Điện hạ, thần phụ phải về viện khách nghỉ ngơi rồi.”

“Con đưa người đi.”

“Đệ đưa tỷ đi.”

Chu Nghị và Thẩm Triển cùng nói.

Lúc này Thẩm Triển mới phát hiện ra còn có một thiếu niên đứng sau cột, nghe Thẩm Dao gọi một tiếng điện hạ, Thẩm Triển biết ngay thân phận hắn tôn quý nên chắp tay với hắn, hai người còn chưa kịp nói chuyện thì Thẩm Dao bên này đã ra ngoài, hai người lần lượt đi theo.

Thẩm Triển tốt xấu gì cũng là đệ đệ của Thẩm Dao, Chu Nghị thực sự không có lý do gì để đi theo nàng.

Sau khi Thẩm Dao ra ngoài thì liếc mắt ra hiệu cho Thẩm Triển, Thẩm Triển lập tức hiểu ý, một tay khoác lên người Chu Nghị, một tay kéo Bình Lăng, nói chuyện câu được câu chăng.

Viện khách của chùa Linh Sơn chia ra làm viện nữ và viện nam, đến viện nữ, đám người Bình Lăng không thể vào được, cũng may là có mang theo ma ma đến, hắn dặn dò hai vị ma ma vào trong hầu hạ Thẩm Dao, những người còn lại thì canh giữ ở từng chỗ quan trọng của viện khách, bốn phương tám hướng của khách viện đều có người, cho dù Thẩm Dao có võ công cao cường hơn nữa, mọc cánh cũng không bay ra được.

Trên bầu trời đột nhiên xoẹt qua một vết rách, nước mưa từ trên bầu trời trút xuống. Cuồng phong dữ dội, quần áo của những người dưới mái hiên nhanh chóng ướt đẫm, nữ quyến trước viện khách tới lui, Thẩm Triển và Chu Nghị không tiện ở lại lâu, sau đó được thị vệ hộ tống đến một gian Phật thất ở phía Tây Nam của viện khách, Chu Nghị niệm tình Thẩm Triển là em trai của Thẩm Dao, lại không đoán ra được rốt cuộc hai người họ muốn làm gì, chỉ coi Thẩm Triển là đồng bọn của Thẩm Dao, vì để ràng buộc Thẩm Dao, hắn dứt khoát mang theo Thẩm Triển.

Hoàng tử có lệnh, Thẩm Triển không dám không nghe theo, hai người cứ mặc y phục ẩm ướt như vậy đứng dưới hành lang nhìn mưa gió.

Bình Lăng đã chứng kiến bản lĩnh của Thẩm Dao nên không dám khinh thường, bất chấp mưa gió mà lượn quanh viện khách một vòng, xác nhận không có góc chết mới yên tâm quay về cửa chính.

Ở đây chỉ có một cái cửa ra, nếu như Thẩm Dao đi ra ngoài thì không tránh hắn được.

Nhưng điều hắn không biết là, vào lúc hắn và gã sai vặt của Thẩm Triển nói chuyện, Thẩm Dao mang theo Bích Vân đi qua trước mặt hắn một cách công khai mà hắn không hề nhận ra.

*

Đầu giờ Thân buổi chiều, cơn mưa dần nhỏ đi.

Con đường trước chùa Linh Sơn bị bùn đất che phủ, Tạ Khâm đổi sang sạn đạo [3] phía sau để lên núi, con đường này xây dựa vào vách núi nhưng cực kỳ kiên cố, bên dưới nối liền với dòng nước, có thể thông đến kênh đào, tất cả vật tư của chùa Linh Sơn đều đi từ nơi này xuống núi, lại từ sạn đạo này lên núi.

[3] Sạn đạo (栈道): đường làm bằng cọc gỗ lát ván, trong hẻm núi hoặc bờ vực.

Trước núi bị chặn, người đi đường vội vã đi từ đây xuống núi, trên người Tạ Khâm đã ướt đẫm, đi đến một đình nghỉ mát dưới chân sạn đạo, ám vệ đưa cho chàng quần áo được bọc bằng da trâu, lại buông rèm châu của đình nghỉ mát, hầu hạ Tạ Khâm thay sang quần áo khô ráo.

Tạ Khâm cất bước lên núi, bọn họ đi đường mệt mỏi, khí thế sắc bén, những người đi đường khác không tự chủ được mà tránh né, cũng có người nhận ra thân phận của Tạ Khâm, nơm nớp lo sợ khom người do dự xem có cần tiến lên thỉnh an hay không, thấy vẻ mặt chàng hung ác thì cuối cùng vẫn lùi lại.

Những người đi từ nơi này xuống núi hoặc là có việc gấp, hoặc là võ tăng [4] của chùa, hoặc là tùy tùng của các nhà quyền quý, mấy người làm quan hay các phu nhân tiểu thư chân chính đại khái vẫn còn thân phận, cho nên đoạn đường này Tạ Khâm không nhìn thấy được bao nhiêu nữ tử, chỉ là con người chàng thận trọng tỉ mỉ, bất cứ ai đi ngang qua chàng cũng phải liếc mắt nhìn.

[4] Võ tăng (武僧): Một loại tăng ni phật tử nhưng học võ, nổi tiếng nhất là võ tăng của Thiếu Lâm Tự.

Đột nhiên, một đôi chủ tớ nâng đỡ nhau đi qua chàng.

Nữ tử mặc một bộ áo vải thô, chải kiểu tóc Thùy Kế [5], khuôn mặt bình thường không có gì lạ, là kiểu tướng mạo liếc mắt nhìn qua cũng không khiến người ta chú ý, chỉ là khi nàng ta đi ngang qua, một mùi hương quen thuộc thoắt ẩn thoắt hiện xen lẫn với mùi bùn đất bị hơi ẩm che đậy chui vào mũi.

[5] Thùy Kế (垂髻)

undefined

Tạ Khâm bỗng nhiên dừng bước chân, ánh mắt lạnh như băng nhìn qua:

“Đứng lại.”

Cơ thể Thẩm Dao lắc lư, vẻ mờ mịt trong mắt lập tức ngưng tụ lại thành vẻ phức tạp, cắm sâu vào trái tim không xua tan đi được.

Nửa khắc sau, Thẩm Dao bị Tạ Khâm vác lên ném vào một gian phật thất, vừa khéo là chỗ của Chu Nghị và Thẩm Triển.

Thẩm Triển đang rảnh rỗi, định gieo vạ cho Hoàng tử đương triều, kể cho hắn nghe về “công tích vĩ đại” của mình, kết quả cửa bị đá ra, ngay sau đó, một nam tử vô cùng cao lớn khiêng một nữ tử ném vào trong.

Tạ Khâm cũng không ngờ tới bên trong còn có người, ánh mắt đảo qua Chu Nghị và Thẩm Triển, lộ ra vẻ kinh ngạc, Chu Nghị thông minh, không đợi Tạ Khâm mở miệng đã vội vã che cái miệng đang sắp nổi nóng của Thẩm Triển, vừa lôi vừa kéo hắn ra ngoài.

Tiện thể dùng chân đóng cửa lại, hoàn toàn ngăn cản ánh mắt của Thẩm Triển.

Thẩm Triển bị Chu Nghị ôm chặt, tức giận đến mức duỗi cánh tay ra từ bả vai của hắn chỉ vào trong:

“Điện hạ, ngài thả ta ra, đó là tỷ tỷ của ta, tỷ tỷ của ta bị tỷ phu bắt lại rồi, chắc chắn tỷ phu của ta sẽ bắt nạt tỷ ấy, ngài mau thả ta ra, ta phải đi cứu tỷ tỷ của ta!”

Vóc dáng của Chu Nghị dù sao cũng thấp hơn một đoạn, suýt nữa không chống đỡ được, vội vàng nháy mắt với thị vệ ở cửa, hai tên thị vệ tiến lên giữ lấy hai bên của Thẩm Triển, lúc này Chu Nghị mới phủi bụi trên người, gõ vào trán Thẩm Triển:

“Ngươi đừng quan tâm vớ vẩn nữa, sư phụ có nhân phẩm thế nào, sao ta có thể không biết được? Chắc chắn là phu thê bọn họ lục đục, đợi sư phụ dỗ dành sư mẫu xong thì sẽ qua thôi.”

Thẩm Triển vẫn muốn nói gì đó, Chu Nghị lo lắng hắn làm ồn đến người bên trong nên dứt khoát nhét một chiếc khăn gấm vào miệng hắn, áp tải hắn tránh sang bên cạnh.

Trong phòng, Tạ Khâm phủi đi bùn bẩn bị Thẩm Dao làm dính vào y phục, chàng ngồi đối diện Thẩm Dao, hai tay đặt lên đầu gối, đôi mắt sâu thẳm sôi trào lửa giận, rõ ràng bị tức không hề nhẹ:

“Vậy mà nàng lại biết dịch dung?” Đây là chuyện mà Tạ Khâm tuyệt đối không ngờ tới.

Nếu như hôm nay chàng không đến, hoặc là chàng chủ quan hơn thì có thể sẽ bị nàng lừa gạt một cách dễ dàng, đến lúc đó bốn biển mênh mông, chàng đi đâu để tìm nàng đây, nỗi sợ mất đi điều gì đó cứ quanh quẩn trong lòng thật lâu.

Bản lĩnh của cô nương này quả nhiên đã vượt qua tưởng tượng của chàng.

Thẩm Dao uể oải giải thích: “Lúc nhỏ trong lúc vô tình đã cứu được một lang trung giang hồ, là ông ấy dạy ta.”

“Vì sao lại chọn ra ngoài vào hôm nay?”

Giọng nói của Thẩm Dao càng ngày càng nhỏ: “Ta học từ nhà làm nông cách nhìn thiên tượng, biết hôm nay sẽ có cơn mưa to.”

Tạ Khâm nghiến răng nghiến lợi: “Nàng còn chiêu gì chưa dùng nữa?”

Thẩm Dao bĩu môi, sửa sang lại mái tóc rối, ngồi dậy từ trên chiếc giường gỗ, xoa bả vai bị chàng ném đau, bất chấp khó khăn cười nói:

“Hết rồi, chút tài mọn mà thôi, làm sao có thể thoát được ánh mắt của Tạ đại nhân chứ?”

Cơn tức giận của Tạ Khâm lơ lửng trong lồng ngực:

“Thẩm Dao ơi Thẩm Dao, nàng lại muốn không từ mà biệt à? Một ngày làm phu thê là trăm ngày tình nghĩa, nàng cứ không tim không phổi như vậy hả?”

Thẩm Dao cũng cảm thấy điều này khiến người ta chỉ trích, không ngẩng đầu lên, nàng giống như quả cà tím nhiễm sương, lén liếc nhìn chàng: “Không phải ta chỉ thử thôi sao, nếu như có thể thoát được ánh mắt ngài thì có lẽ sẽ không cần sợ Thái tử nữa.”

Tạ Khâm sắp hộc máu, chàng ở đây bị nàng làm tức chết, nàng lại còn có tâm tư chọc cười.

Thẩm Dao thấy đôi mắt chàng nhìn chằm chằm vào mình không buông như một hố đen thì từ bỏ giãy giụa, nàng hít sâu một hơi, sờ lên chóp mũi mỉm cười:

“Thật ra, có thể chàng không hiểu ta lắm, sự dịu dàng ngoan ngoãn trước đó của ta đều là giả vờ, ta không làm thê tử của chàng nữa là bởi vì ta làm không tốt, cuộc đời ngắn ngủi, ta muốn sống theo cách thoải mái nhất.”

“Tạ Khâm, chàng rất tốt, chàng xứng đáng với người tốt hơn. Ta ấy mà, giống như chàng nói đấy, không tim không phổi.” Nụ cười của nàng vẫn chói mắt như vậy, chỉ là nó trống rỗng, không có được mấy phần thật lòng:

“Ta biết chàng tốt với ta, chỉ là có lúc ta không biết kiểu tốt này có phải là thứ ta nên có hay không, cho dù bây giờ có được thì có thể kéo dài bao lâu chứ, con người ta ấy, không quen có được thứ gì đó, chàng nhìn ta xem, một bao quần áo đơn giản là có thể đi đây đi đó rồi, nếu như mang theo quá nhiều, ta sợ ta không đi được nữa, ta sợ một ngày nào đó ta không nỡ vứt bỏ… hoặc là sợ bị người ta vứt bỏ.”

Nàng ôm lấy cánh tay, khuôn mặt xinh đẹp đã bị rửa sạch vẻ rực rỡ, cởi bỏ tất cả lớp ngụy trang, nàng bình thản nhìn chàng:

“Lúc trước chúng ta đã nói không trói buộc lẫn nhau, không phải sao?”

Tạ Khâm nhìn cô nương lười biếng, thả lỏng, để lộ ra sự bướng bỉnh, giống như đứng trước một bức tường kín không kẽ hở, bó tay hết cách.

Chàng đứng dậy đi đến trước mặt nàng, khuôn mặt đến gần: “Là bởi vì ta tìm nàng đòi khế thư, nàng sợ bị ta kéo lại cả đời cho nên vội vã rời đi? Hay là bởi vì chuyện con cái, nàng ngại tiếp tục ở lại Tạ gia?”

Thẩm Dao mở to đôi mắt đen láy, nhìn chàng chằm chằm, yên lặng một lúc, nàng hỏi:

“Tạ Khâm, chàng thích gì ở ta?”

Nàng không thể nào không nhận thấy được tâm trạng của Tạ Khâm.

Ban đầu nàng chỉ cho rằng Tạ Khâm bởi vì đứa con mà chiều chuộng nàng, nhưng mấy ngày nay, Tạ Khâm biểu lộ ra sự hồi hộp và để ý, khiến Thẩm Dao không thể không nhìn thẳng vào, lẽ nào chàng thật sự thích nàng?

Tạ Khâm bị nàng hỏi như vậy, trái lại hơi ngơ ngác, không biết nên trả lời nàng thế nào.

Thẩm Dao giống như tìm được chỗ đột phá, cười hì hì đưa mặt tới: “Đường đường là Thủ phụ đại nhân, không phải là cũng thèm muốn sắc đẹp chứ?”

Ngoại trừ khuôn mặt thì nàng còn có gì nữa chứ?

Tạ Khâm bị vẻ ngả ngớn và bạo dạn trong mắt nàng kích thích: “Ta nói là vừa gặp đã yêu, nàng tin không?”

Thẩm Dao liếc chàng một cái:

“Đây còn không phải là thấy sắc nổi lòng tham à? Hơn nữa, lúc chàng định ra khế thư với ta không phải dứt khoát lắm à? Trước đêm đó không phải chàng cũng tránh hiềm nghi lắm hả?”

Tạ Khâm đúng là không có cách nào phản bác được, chuyện tình cảm đâu thể nói rõ được bằng hai ba câu chứ.

“Thấy sắc nổi lòng tham cũng được, lâu ngày sinh tình cũng được, nàng chỉ là không tin vào tình cảm chân thực của ta, nếu như thế, chi bằng nàng cứ ở lại, xem xem rốt cuộc ta có thể tốt với nàng đến mức nào, có thể làm trượng phu trong lý tưởng của nàng hay không, không phải nàng không sợ trời không sợ đất sao, chẳng lẽ lại sợ cược thua?”

Lúc này đến lượt Thẩm Dao không phản bác được, nàng lại đi đến cái sạp bên giường, nhàn nhã dựa vào vách tường gảy móng tay, nói lầm bầm:

“Rõ ràng là có lựa chọn làm một mẻ, khỏe cả đời, tại sao ta phải cược?”

“Hơn nữa, chàng quyền cao chức trọng, ta lại không có chỗ dựa, nhỡ đâu ngày nào đó chàng có niềm vui mới, ghét bỏ ta thì làm sao đây? Chi bằng ta tìm một người cái gì cũng không bằng ta, an phận sống qua ngày.”

Ánh mắt Tạ Khâm như sương lạnh: “Thẩm Dao, nàng là đồ hèn nhát!”

“Đúng vậy đó, chàng mới biết à.” Thẩm Dao không cam lòng yếu thế.

Tạ Khâm không quen nhìn dáng vẻ không kiêng nể gì của nàng, hung hăng bóp chặt cánh tay nàng, giận dữ:

“Được, nàng đi đi, hôm nay ta để nàng đi, ngày mai ta sẽ đến Ninh phủ cầu hôn, ta cưới Ninh Anh qua cửa thay thế vị trí của nàng, nàng hài lòng rồi chứ?”

Thẩm Dao nghẹn họng, ánh sáng trong mắt thoáng cái tắt hẳn, nàng hất tay Tạ Khâm ra, ánh mắt trống rỗng lại lạnh lùng, nhìn khoảng không phía trước: “Rất tốt, ta cũng định trồng trọt trong một thôn trang, sau đó tìm mấy tiểu tử giỏi việc…”

Thẩm Dao chưa nói hết câu sau, Tạ Khâm đã hiểu ý.

Thẩm Dao di chuyển cơ thể đi xuống khỏi sạp, dự định cứ như vậy mà rời đi.

Tạ Khâm tức giận đến mức đôi mắt đỏ au, chàng đưa tay cản lại chặn ngang ôm cả người nàng vào lòng:

“Nàng xem Tạ Khâm ta là gì? Nàng cho rằng chỗ của ta nàng muốn đi là đi, muốn vứt bỏ là vứt bỏ sao?” Ánh mắt của chàng vừa mãnh liệt vừa oán hận, giống như mọc gai ngược.

Thẩm Dao bị chàng ôm lấy từ phía sau không thể động đậy được, nàng xoay người lại, chống hai tay lên ngực chàng, đôi mắt hung hăng nhìn chàng như con thú nhỏ:

“Ta vốn không xứng với chàng, ta chỉ là một con nha đầu nông thôn thô lỗ thôi, ta không biết gì hết!”

Mỗi một chữ nàng tổn thương chính mình cũng khiến chàng đau nhói, cơ thể nàng căng cứng, tựa như có thể bị bẻ gãy bất cứ lúc nào.

Thẩm Dao đã tích góp tâm trạng này đến cực hạn, trong lòng cũng yếu ớt đến cực hạn.

Rõ ràng là nàng khó chịu nhưng đôi mắt lại trong veo, không chịu chảy ra một giọt nước mắt.

Tạ Khâm lòng đau như cắt, không biết làm thế nào để xoa dịu nàng, bèn cúi người đè nàng xuống, bắt lấy đôi môi nàng.

Thẩm Dao không chịu, ngoảnh mặt đi, chàng cắn vào vành tai nàng.

Thẩm Dao thẹn quá hóa giận, nhấc chân đá chàng, rõ ràng Tạ Khâm có thể khống chế nàng nhưng lại mặc cho nàng phát tiết, Thẩm Dao biết rõ sức của chàng lớn đến mức nào, cho rằng chàng sẽ né tránh nên vô thức đạp chàng thật mạnh, cú đá này vừa vặn trúng bụng dưới của Tạ Khâm, Tạ Khâm kêu lên một tiếng đau đớn, hơi thở dần trở nên nặng nề bên tai nàng.

Thẩm Dao ngây ngẩn, dừng vặn vẹo giãy giụa.

Bầu không khí giương cung bạt kiếm trong phòng lập tức tiêu tan.

Không còn dùng sức nữa, mồ hôi lập tức túa ra, Tạ Khâm đè trên người nàng không nhúc nhích, Thẩm Dao dường như không thở nổi, trong không khí đều là tiếng thở dốc, Tạ Khâm nhịn đau chống lên nửa người ở phía trên nàng, nhìn khuôn mặt trắng trẻo của nàng, giọng nói trầm khàn:

“Nàng có chỗ nào không tốt chứ, rõ ràng là nàng thông minh như vậy, suýt nữa đã trốn đi ngay dưới mí mắt ta, nàng không biết ta thích nàng biết bao nhiêu đâu, thích sự dẻo dai trên người nàng, ta không cần nàng làm gì cả, nàng chỉ cần làm chính nàng là được.”

Thẩm Dao rũ mắt, mi mắt thấm ướt khẽ run lên, không lên tiếng.

“Nàng cũng có cảm giác với ta mà, không phải sao?”

Khuôn mặt Thẩm Dao nóng lên, không được tự nhiên mà đảo mắt.

“Không phải nàng thường nói cuộc đời ngắn ngủi sao, nếu đã ngắn ngủi thì cứ dứt khoát yêu mãnh liệt đi, cần gì phải so đo hậu quả chứ, ta không cần khế thư nữa, trước khi nàng thật sự chấp nhận ta thì cứ để trong tay nàng đi, như vậy thì nàng cũng có đường lui.”

Tạ Khâm bắt được điểm mấu chốt, gông xiềng trong lòng Thẩm Dao bị phá vỡ, nàng rất ngại ngùng, ánh mắt co lại không dám nhìn chàng, hồi lâu sau nàng mới ấp úng nói:

“Chỉ thử một chút thôi à? Nếu như một năm rưỡi sau mà không hợp thì ta vẫn có thể rời đi sao?”

“Nàng cũng không cần đi xa nữa, đến lúc đó mối nguy hiểm từ Thái tử đã được giải trừ, nàng cứ ở thôn trang Thông Châu, cho dù không làm phu thê được thì tình cảm còn đó, chúng ta làm người thân cũng không tệ.” Tạ Khâm hứa hẹn trái với lương tâm.

Thẩm Dao ấp úng gật đầu, nghĩ đến vấn đề khó khăn hơn:

“Vậy… lỡ như có con thì sao?”

Chàng không thể không động vào nàng trong thời gian lâu như vậy được, Thẩm Dao cũng không định để chàng thủ tiết.

Ánh mắt Tạ Khâm trấn định mà bình tĩnh: “Ta tự có cách không để nàng có thai.”

Vừa nhắc đến đề tài này, không khí xung quanh trở nên nóng hơn.

Sắc mặt Thẩm Dao vô cùng nóng nảy: “Có thể không sai sót sao?”

Tạ Khâm giải quyết dứt khoát: “Nếu lỡ như có thì đứa trẻ để ta nuôi, nàng thường xuyên đến thăm, sau khi nàng rời đi thì ta sẽ không cưới hỏi nữa, nếu như làm trái lời thề này, Tạ Khâm ta sẽ bị sét đánh, không được chết yên lành.”

Nói tới nói lui chính là phải dựa vào nàng.

Trái tim Thẩm Dao bị ánh mắt sáng rực của chàng thiêu đốt mềm nhũn:

“Được rồi…” Nàng đỏ mặt đưa tay đè đôi môi mỏng của chàng, nói một cách cứng nhắc: “Đang yên đang lành nguyền rủa bản thân làm gì… Ta… Ta đồng ý với chàng.”

Tạ Khâm nghe vậy thì như trút được gánh nặng, dịu dàng nhìn nàng chăm chú, giống như sợ nàng hối hận.

Thẩm Dao bị chàng nhìn đến mức chân tay luống cuống, ngón tay xoắn lấy vạt áo trước ngực chàng, cẩn thận nói thầm:

“Vậy là đã nói rồi đấy, chàng không trói buộc ta, sau này đừng có hối hận.”

“Không hối hận.”

Thẩm Dao hài lòng, tựa như để nghiệm chứng lời chàng nói, nàng lười biếng dang hai tay, khuôn mặt hờn dỗi lại linh động:

“Ta mệt rồi, đi không nổi nữa, chàng cõng ta xuống núi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK