• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ba ngày sau đó, thành phố S phồn hoa tung một cơn mưa tầm tã để chào đón vị khách từ phương xa là Mộc Thuần.

Mộc Thuần khổ sở phát hiện đã vào mùa mưa rồi, không khí quá ẩm, cô khó mà thích ứng được thời tiết thế này. Trước tiên thì cô cần tìm nhà trọ để ở tạm, sau đó mới đi tìm Phi Vũ được. Chủ trọ thấy cô là người ở nơi khác tới, khẩu âm cũng lạ nên cười hề hề nói dối không chớp mắt:

“Xung quanh đây không có nhiều nhà trọ cho thuê với giá rẻ như vậy đâu, chắc giá năm trăm!”

Mộc Thuần cảm thấy họ đã bị vẻ ngoài ngơ ngác của cô lừa rồi, cô cười với chủ trọ:

“Hai trăm rưỡi, chắc giá, hoặc tôi sẽ đi nơi khác.”

Mặc dù sẽ bị ướt thêm một chút, nhưng cô không ngại nếu người này còn chặt chém cô. Chủ trọ thấy cô không dễ lừa, đành xấu hổ nói:

“Vậy thì hai trăm rưỡi.”

So với những nơi khác thì giá này đã đắt hơn chút rồi, nhưng Mộc Thuần bây giờ trong tay cũng còn chút tiền lấy từ chỗ Tô Dương và tiền tích góp được, đủ cho cô sống ở thành phố S này một tháng mà không phải làm việc gì.

Lên phòng, Mộc Thuần thay quần áo ra, cầm điện thoại mới mua lên mạng tra thông tin về Nam Cung Phi Vũ nhưng không có. Anh là thiếu gia nhà giàu, lẽ ra nên có chút tin tức chứ nhỉ?

Mộc Thuần không biết rằng vì tránh để người khác - đặc biệt là kẻ thù tìm hiểu thêm về mình sẽ gây ra rắc rối nên Phi Vũ đã xử lý hết những tin tức nhắc tên anh. Thậm chí, tên của chủ tịch công ty cũng ẩn đi, người không có quyền hạn sẽ không xem được.

Mộc Thuần lạc lõng giữa một thành phố lớn gấp chục lần quê nhà, không có người quen, không biết gì về những thứ hiện đại xung quanh. Cô mất thêm mấy ngày để tìm hiểu dần về nơi này.

Buổi trưa, Mộc Thuần ra ngoài đi dạo trung tâm mua sắm để mua chút quần áo. Cô cảm thấy bản thân cần hòa nhập với người xung quanh, những thứ mà cô mặc thật sự có chút… nhà quê.

Lúc đi thang cuốn lên tầng trên, Mộc Thuần liếc thấy một người đàn ông đang lén lút đưa điện thoại xuống dưới váy của cô gái phía trước.

Cô giật mình nhìn kỹ lại, sau đó xác nhận quả thật ông ta đang chụp lén! Trời ạ, cái này cô chỉ thấy trên báo chí đưa tin, lần đầu gặp tận mắt! Váy của cô ấy dài trên đầu gối một chút, không tính quá ngắn, nhưng vì tư thế đứng một cao một thấp nên ông ta chỉ cần đưa camera chếch về trước là có thể thấy được bên trong.

“Này!” Mộc Thuần xông lên giữ tay ông ta, tiếng hét của cô làm người phía trước quay đầu lại.

Cô gái kia ngạc nhiên nhìn hai người họ, Mộc Thuần nói nhanh:

“Ông ta vừa đưa điện thoại vào dưới váy cô để chụp ảnh!”

“Mày làm gì thế hả?” Người đàn ông chột dạ giật tay ra muốn chạy, nhưng Mộc Thuần không ngờ lại rất khỏe. “Buông tay!”

Thang cuốn vừa đi đến cuối, cô gái kia vẫn đang loay hoay không hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy Mộc Thuần dùng tư thế kỳ lạ quật ngã người đàn ông. Ông ta té mạnh xuống sàn, thấy cô sắp lấy được điện thoại thì kêu la:

“Buông ra! Ăn cướp! Ăn cướp!”

Bởi vì Mộc Thuần đang vươn tay về phía điện thoại nên mọi người xung quanh cũng nhận định là cô là kẻ cướp, vội hô hào gọi bảo vệ. Vài người khác chưa dám xông lên vội mà đứng nhìn xem. Bây giờ ở đâu cũng có lừa đảo, tọc mạch vào chuyện của người khác khi chưa rõ sự tình rất dễ phạm sai lầm.

Bảo vệ khu vực vội vàng chạy đến và tiến hành tách hai người ra, Mộc Thuần không hề giãy dụa làm họ khá bất ngờ. Không chờ họ hỏi, Mộc Thuần đưa tay về phía cô gái đang ngơ ngác và giải thích:

“Tôi không cướp đồ của ông ta. Ông ta là kẻ biến thái, vừa rồi cố tình muốn chụp trộm cô ấy, bằng chứng ở trong điện thoại.”

Đến tận khi ấy, Đặng Tiểu Vy mới phục hồi tinh thần mà nói với bảo vệ:

“Đúng thật tôi có nghe cô ấy hét lên như thế, anh bảo vệ, anh xem buông cô ấy ra trước đi.”

Bảo vệ thấy Mộc Thuần ăn mặc có chút cũ kỹ nhưng ánh mắt của cô rất sáng, lời lẽ dõng dạc không giống phường trộm cắp nên do dự một lát rồi buông tay. Người đàn ông kia thì bị một bảo vệ khác khóa chặt, anh ta nhanh nhẹn lấy điện thoại của ông rồi nói:

“Phiền ngài hợp tác với chúng tôi, mở khóa điện thoại để kiểm tra.”

“Điện thoại có bao nhiêu thứ riêng tư của tôi, sao phải cho các người xem? Cô ta nói dối, tôi không hề chụp ảnh gì cả, tôi chỉ đang nghịch điện thoại thôi!”

Thấy ông ta sắc mặt hoảng hốt, lại còn liên tục muốn giật lại điện thoại, Đặng Tiểu Vy thấy tin lời Mộc Thuần rồi. Cô nàng cầm điện thoại lên, gọi cho anh trai mình:

“Anh, anh đến giúp em với!”

“Làm sao vậy?”

“Có tên biến thái chụp trộm em.”

Đặng Tiểu Vy vừa dứt lời thì bên kia đã vang lên âm thanh tức giận:

“Là ai? Anh đến ngay! Em đang ở đâu?”

“Ở cạnh công ty, trung tâm mua sắm AE, tầng ba.” Đặng Tiểu Vy quan sát người đàn ông kia, cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng.

Hai vị bảo vệ cố giữ người đàn ông cách xa điện thoại để tránh ông ta xóa đi chứng cứ, nhưng ông ta lại làm ầm lên đòi gặp quản lý của nơi này.

“Các người buông ra! Buông tôi ra! Tôi sẽ kiện các người đó! Gọi quản lý đến đây, tôi muốn kiện các người!”

Mộc Thuần đứng bên cạnh không nói lời nào, liếc nhìn ông ta một cách ghét bỏ. Nếu không phải cô tận mắt thấy cảnh vừa rồi thì còn nghĩ bản thân thật sự vu oan cho ông ta, kêu gào thật là to.

Bởi vì người đàn ông nọ không hợp tác nên người bảo vệ cũng hết cách, làm sao xác nhận điện thoại có ảnh chụp trộm hay không? Họ nhìn nhau, sau đó quyết định gọi quản lý đến xem sao.

Đúng lúc này, Đặng Tiểu Vy đứng bên cạnh Mộc Thuần vẫy tay rồi nói:

“Anh! Ở đây!”

Mộc Thuần nghiêng đầu qua, một người đàn ông mặc tây trang vô cùng cao lớn đang đi về phía này. Anh ta đeo một chiếc kính gọng tròn đơn giản, sống mũi cao ngất, trông dáng vẻ lạnh lùng kia… Vừa nhìn đã biết không phải người dễ chọc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK