• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giản Dung rửa mặt xong, cầm dây lưng khẽ cài vô thắt lưng, tiện tay cầm nón lính, Ôn Uyển cũng chuẩn bị xong rồi, gài khóa kéo đồ rằn ri.Mới vừa mở cửa, hai người ra cửa phòng, Giản Dung cùng Ôn Uyển chỉ thấy chính ủy đang đứng ở đó, đeo cặp sách cho tiểu Thiên, tiểu Thiên đứng lẳng lặng, nhân viên cảnh vệ đứng bên cạnh đang chờ ở đó.
Lúc này Ôn Uyển mới nhớ ra, hôm nay là ngày tựu trường của tiểu Thiên, suy nghĩ một chút, thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã hơn nửa tháng, nhưng chị dâu bên kia, một chút động tĩnh cũng không có.
Chị giống như bốc hơi vậy, mới đầu Ôn Uyển gọi điện thoại là không có ai nghe, về sau chính là tắt máy.
Mà thoạt nhìn chính ủy, càng ngày càng trầm mặc hơn, vốn tiều tụy, cô nghe Giản Dung nói, gần đây lại càng quan tâm hơn đến cuộc sống của các chiến sỹ.
Người chính ủy cũng gầy đi thêm, trước kia lúc chị dâu ở đây, không ngày nào chính ủy không sảng khoái tinh thần, một người đàn ông nhìn sạch sẽ, ai cũng hâm mộ chính ủy, cưới được cô vợ tốt, vốn không có vẻ chật vật như hiện tại.
Ôn Uyển nhìn hai cha con hơi đau lòng, Giản Dung cũng nhíu mày, thở dài một hơi.
"Ông Trương, dây cài sai, ngốc thật, mẹ sẽ không vậy." Tiểu Thiên nhẹ giọng nói một câu.
Bé đã không còn đòi mẹ, bởi vì biết ầm ĩ cũng không có tác dụng, mẹ không cần tiểu Thiên và ba, đứa bé nào trong viện cũng nói vậy, bé thành đứa nhỏ không có mẹ, cũng không kêu cha với chính ủy, gọi ông Trương, bởi vì ba không đi tìm mẹ trở lại.
Trên mặt chính ủy treo một nụ cười bất đắc dĩ, nhân viên cảnh vệ ở bên cạnh nhìn không nổi, tiến lên giúp tiểu Thiên mang cặp sách, kéo đều móc treo, đưa tay vỗ vỗ bả vai tiểu Thiên, cao giọng nói: "Đi nào, đến trường thôi."
Nói xong vung tay lên, ôm lấy tiểu Thiên, xoay người rời đi, lúc đi qua Ôn Uyển cùng Giản Dung, tiểu Thiên quay đầu nhìn Ôn Uyển mới lộ ra ý cười: "Hẹn gặp lại chị, hẹn gặp lại chú!"
"Gọi anh rể, nói mấy lần, kêu chú nữa sẽ không cho nhóc vào cửa nhà anh." Giản Dung lấy bộ mặt nghiêm trang dạy dỗ, thằng nhỏ này, vĩnh viễn không nghe lời sao? Gọi anh rể rất khó sao?
Một câu nói khiến cho mọi người khẽ nở nụ cười, quan điểm của anh và tiểu Thiên, sợ rằng cả đời không thay đổi được, tiểu Thiên khéo léo gật đầu, đi theo nhân viên cảnh vệ cùng nhau rời đi.
"Chính ủy, nghĩ thông suốt chút đi, mọi việc đều có thể qua đi." Tiểu Thiên cùng nhân viên cảnh vệ vừa đi, Giản Dung nói một câu với chính ủy đang buồn bực trong đầu, người khác không hiểu chính ủy, nhưng anh hiểu, hiểu hơn so với ai khác.
Đã đến mức này, lại là người đàn ông kiên cường, cũng không còn kiêu ngạo, bây giờ chính ủy không kiêu ngạo, anh nói rồi, anh cho chị dâu thời gian, để chị dâu từ từ suy nghĩ, không để cho cô ấy có tâm lý ràng buộc.
Nhưng cũng đã lâu như vậy, chị dâu còn chưa trở lại, dần dần, lòng chính ủy cũng lạnh rồi, cho dù muốn gọi điện thoại, nhưng chút dũng khí cũng không có.
Ngày ấy chính ủy uống quá nhiều, một mình nằm trong phòng làm việc, anh không yên lòng, vội vàng đi theo, ngồi ở một bên hút thuốc, từ đầu tới cuối chính ủy chỉ nói một câu, nếu ngay từ đầu biết kết cục là như này, anh thà rằng cả đời không gặp được tiểu Cẩn, có lỗi với tiểu Thiên.
Không có thời gian mượn rượu giải sầu, sau một lần phóng túng đó, tất cả thời gian còn lại của chính ủy đều tập trung vào tiểu Thiên cùng công việc, cũng bắt đầu nối liền với tiểu Thiên.
Dù sao tiểu Thiên không phải là đứa bé của Ôn Uyển, không thể coi người khác như mẹ ruột, trì hoãn chuyện của người ta, tiểu Thiên trầm mặc, ngoại trừ trầm mặc chính là xem tivi.
Nếu chính ủy nói nhiều tiểu Thiên sẽ đi ngủ, bé đã học được tự thay quần áo, ba về trễ, bé có thể ngủ một mình, cũng sẽ theo mấy đứa nhỏ trong viện chơi đùa, nhưng cũng sẽ ngơ ngác ngồi trong phòng tiểu Cẩn, nhìn ảnh tiểu Cẩn.
Bé còn nhỏ, không nói ra ý định trong lòng mình, chính ủy cũng đoán không ra, cả trái tim càng lạnh hơn, sờ điện thoại, vì mỗi lần ấn xuống lại không nhấn được nút gọi.
Chính ủy gật gật đầu, hời hợt mở miệng: "Tôi không sao, ngày vẫn phải trôi qua đúng không? Bộ đội còn cần tôi, tiểu Thiên cũng cần tôi."
Anh gánh vác lên, cái gì cũng gánh vác, chỉ cần tiểu Cẩn tốt là được, suy nghĩ một chút vẫn quyết định hôm nay gọi điện cho tiểu Cẩn, để cô quay lại ký giấy thỏa thuận ly hôn, chuyện cần gạt bỏ, kéo dài là không đúng.
Giản Dung "Ừ" một tiếng, Ôn Uyển nhìn chính ủy, một câu cũng không nói, co obiết, khuyên thêm cũng vô dụng, đã từng nghĩ tới việc đi tìm chị dâu trở lại, nhưng vẫn bỏ đi suy nghĩ đó, bởi vì đó không phải là chuyện mà cô và Giản Dung có thể can thiệp.
Chính ủy gật gật đầu với hai người, trầm mặc, xoay người định trở về nhà, chỉ nghe thấy một giọng nói: "Trương Nghị!" Âm thanh này mang theo chút mệt mỏi cùng thở gấp, giống như chạy tới.
Một giọng nói không thể quen thuộc hơn, chính ủy không quay đầu lại, ban ngày có thể nổi lên ảo giác, mình thật sự cần đi bệnh viện kiểm tra một chút, Giản Dung cùng Ôn Uyển đồng thời nhìn sang, là một cô gái, toàn thân váy trắng.
Tóc cắt so le, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, càng nhìn càng độc đáo, bên tay kéo một va li hành lý, dưới ánh mặt trời ban mai, toàn bộ hòa vào nhau, làm cho người ta không phân biệt được là hư ảo hay là chân thật.
"Chị dâu!" Giản Dung mở miệng trước, đánh vỡ toàn bộ yên lặng.
Lúc này Ôn Uyển mới lấy lại tinh thần, trước kia cô đã cảm thấy chị dâu chính ủy có khí chất đặc biệt, đó là hương vị được tích lũy lại sau hàng năm lắng đọng, có thể là do tiếp xúc với người viết văn, một sự kiêu ngạo mang theo hơi thở khác biệt.
Chính ủy nghe tiếng kêu của Giản Dung, lúc này mới chậm rãi quay đầu, chỉ thấy người phụ nữ dưới ánh mặt trời, chính ủy giấu tay dưới tay áo, không khỏi nắm chặt, là trở về ký giấy thỏa thuận ly hôn?
Tới thật đúng lúc, tránh cho anh phải đi đối mặt với người nhà tiểu Cẩn, không cần lại lúng túng nữa.
"Trương Nghị!" Tiểu Cẩn mở miệng lần nữa, gọi một tiếng, trong trẻo sạch sẽ.
Khóe miệng chính ủy nhếch lên cười: "À, đã trở lại?"
Bỗng nhiên lại cảm thấy lời này hơi không thỏa đáng, những lời này nói bây giờ rất gượng gạo? Cô vẫn phải đi.
Tiểu Cẩn khẽ mỉm cười với chính ủy, hồi phục rất nhiều: "Ừ, em đã trở lại."
Lúc tiếng nói vừa dứt, một người đàn ông cũng chạy theo tới, đứng lại bên cạnh Ôn Uyển, cả người âu phục phẳng phiu, rất anh tuấn, tóc ngắn cắt gọn, nhìn rất biết kiềm chế, Ôn Uyển liếc qua, có thể gọi là người đàn ông thuộc giới thượng lưu.
Nhưng giờ phút này, dưới cái nhìn của chính ủy, tất cả cũng đặc biệt chói mắt, Ôn Uyển có chút không thể tin.
Giản Dung càng thêm tối sầm mặt, nuông chiều không tốt, ngay cả có quá khứ, chị dâu cũng không nên mang theo người đàn ông này tới, khiến trong lòng chính ủy có bao nhiêu lúng túng?
Nụ cười cứng ở trên mặt, người đàn ông kia cũng quan sát chính ủy tỉ mỉ, là người đàn ông rất chính trực, mặc quân phục, tôn lên tư thế oai hùng cao ngất, nói không ra đẹp trai ở đâu, nhưng chính là khiến cho người ta cảm thấy người đàn ông này đặc biệt đẹp trai.
Đây chính là người đàn ông mà tiểu Cẩn đã đi theo mấy năm như vậy?
Thời gian giống như dừng lại vào lúc này, tiểu Cẩn đỏ mắt, chạy vài bước tới ôm chính ủy, ôm thật chặt chính ủy, tâm tư bị bóp chặt, cộng thêm mấy ngày chia xa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK