Mục lục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


" Linh Tôn xin bớt giận! "
Rất xa, một lão giả đầu tóc bạc trắng cưỡi linh thú Tiên Hạc bay đến, trường bào màu trắng trong gió phất phơ.
Tiên phong đạo cốt, khí thế đạm mạc, giống như một vị thượng tiên!
Thương Hà viện trưởng cầu xin Linh Tôn tha cho Tiêu Trọng Kì và Tiết Mộng.

Hoàng Bắc Nguyệt đối với vị viện trưởng này cũng không xa lạ.
Kiếp trước khi nàng dựng lại linh thể, trừ những người thân quen biết ra thì còn viện trưởng.

Ông biết nàng là Nguyệt Dạ và là Hí Thiên, còn là hậu nhân của người đó.
Linh Tôn cũng miễn cưỡng thu lại trừng phạt chi hỏa, còn hai người kia nằm co quắp ở đất, miệng sùi bọt mép, cơ hồ sắp không chịu đc nổi.
" Đa tạ Linh Tôn! "
Thương Hà biện trưởng cung kính tạ ơn một tiếng rồi vội vàng nhảy xuống xem thương thế của hai người kia.
Trên tòa tháp thứ bảy, thân thể Linh Tôn chậm rãi theo thân tháp cao lớn xoay quanh xuống, tự hồ nhanh quay về.
Vạn Thú Vô Cương đeo trên cổ nàng lại nhẹ nhảy một cái, Linh Tôn Linh Tôn vốn nhanh chóng dời đi, đột nhiên hít một ngụm khí lạnh.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn đầu rồng thật lớn quay sang phía này nhìn lại.
Linh Tôn là nhìn chính nàng.
Cặp mặt kia đúng là đuổi theo sự rung động của Vạn Thú Vô Cương mà nhìn đến.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng ngước mắt, đối diện hai mắt thật lớn của Linh Tôn.
Hoàng Bắc Nguyệt bên môi treo ý cười, tối nay sẽ gặp lại!
Linh Tôn thở dài một tiếng, như một cơn lốc thổi qua, một mảnh rừng rậm bị thổi ào ào lay động, nó dời ánh mắt đi chỗ khác, chậm rãi dọc theo tháp cao xoay xuống, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
" Nghĩ không ra lão già kia còn sống! "
Thanh âm của Yểm vang lên tới, nhắc tới Linh Tôn thanh âm mang theo tia ngưng trọng
" Nghĩ không ra hắn luyện hóa trừng phạt chi hỏa dưới tòa tháp thứ bảy, hừ, thực lực so với trước kia mạnh lên không ít! "
" Quả thật là rất mạnh! "
Hoàng Bắc Nguyệt hơi vuốt cằm cảm thán.
" Hoàng Bắc Nguyệt, giai đoạn Băng Linh Huyễn Điễu của ngươi cùng Tử Diễm Hỏa Kì Lân của Thái tử Chiến Dã hiện tại ở trước mặt hắn chỉ như là tiểu hài tử mới sinh ra, trên đời này sợ chỉ có ta mới cùng hắn đánh một trận "
Yểm vô cùng tự phụ nói, trong khẩu khí có cuồng vọng, ai cũng không để vào mắt.
Không chỉ có mình ngươi đâu, còn ta với Phong Liên Dực và Mặc Liên, đều có thể đánh cùng hắn đánh một trận!
Hoàng Bắc Nguyệt bĩu môi suy nghĩ.
" Nói nhiều như vậy là muốn ta thả ngươi ra? Không có cửa đâu! "
" Hoàng Bắc Nguyệt, nếu ngươi mà chọc giận hắn, chỉ ta mới có thể cứu ngươi.

Ngươi cùng ta giúp đỡ lẫn nhau, tuyệt đối có thể vô địch thiên hạ! "
Yểm tức giận nói.
" Người nào nói cho ngươi ta muốn chọc giận hắn? Tối nay ta sẽ đến thất pháp xem xét một chút "
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười.
" Ngươi đến địa bàn của hắn không phải là chọc giận hắn sao? "
Thanh âm của Yểm vô cùng tức giận, nha đầu này vừa bảo không chọc giận hắn vậy mà lại đến địa bàn cấm của hắn?
" Hừ, ngươi thì biết gì? Câm mồm rồi ngoan ngoãn chờ tối nay đi! "
" Ngươi!....!"
" Ta sao? "
Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc hắn.
Yểm không thèm nói chuyện với nàng nữa, hừ lạnh một tiếng rồi đi sâu vào Hắc Thuỷ Cấm Lao.
" Tiểu thư, đại thiếu gia bị trọng thương được đưa về rồi "
Đông Lăng kéo váy nàng.
" Được rồi, chúng ta đi thôi! "
" Vâng "
Ở đây hết việc của nàng rồi, phải đi nghỉ ngơi chút đã.

...----------------...
Tối đó, Hoàng Bắc Nguyệt mặc áo choàng đen phủ lên người, nói cho Đông Lăng biết một tiếng rồi thân ảnh nhanh chóng ẩn vào trong bóng tối.
" Ngươi đi trêu chọc Linh Tôn coi chừng khó giữ được cái mạng nhỏ này! "
Yểm lười biếng cảnh cáo.
" Khỏi lo, mạng ta lớn lắm! "
Hoàng Bắc Nguyệt vượt qua bóng đêm, lặng lẽ đến phía sau thất pháp, diện tích trong thất pháp có rừng cây vô cùng lớn tạo thành những bức tường, bởi vậy có thể đi vào từ sau núi.
" Từ xa xa, nhìn tòa tháp thứ bảy cao vút trong mây, nhìn gần như vậy thì cảm giác thật rộng lớn, dưới chân tháp còn một chỗ đất trống rộng như vậy cảm giác như tháp đột ngột mọc lên từ dưới đất, ngẩng đầu nhìn không thấy đỉnh.
" Băng! "
Thấp giọng gọi một tiếng, độ ấm không khí của bốn phía chợt hạ xuống, thuỷ sắc trong suốt chợt lóe, thân ảnh của Băng Linh Huyễn Điễu xuất hiện.
Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên lưng nó, thấp giọng nói
" Chậm rãi bay vòng quanh tháp "
Nó bay vòng quanh tháp lớn rồi chậm rãi lên cao, bay quanh một vòng thì phát hiện một cánh cửa được mở ra, Hoàng Bắc Nguyệt khẽ cười.

Thái tử Chiến Dã quả nhiên đã đến đây trước nàng.
Nàng nhẹ nhàng nhảy lên, nắm lấy song cửa sổ, vươn người dò xét vào bên trong.
Ngay khi nàng vừa mới nghiêng người vào, một trận kình phong sắc bén đột nhiên đập thẳng vào mặt.
Hoàng Bắc Nguyệt phản ứng linh hoạt, thân ngửa ra sau, nhanh nhẹn nhảy lên Băng Linh Huyễn Điễu, cùng lúc đó, Băng Linh Huyễn Điễu cũng há mồm bắn một thanh băng tiễn vào trong.
Nhưng băng tiễn vừa bắn vào thì một luồng hỏa diễm màu tím vừa sắc bén, lại vừa hung mãnh cùng lúc phun ra, Băng Linh Huyễn Điễu thấy vậy vội vỗ cặp băng dực bay nhanh về phía trước.
Một thân ảnh thiếu niên lãnh khốc xuất hiện trên khung cửa sổ, y bào màu đen bay lên, trong tay hắn đang còn cầm một thanh kiếm đang được thiêu đốt bởi ngọn lửa tím.

Hắn lạnh lùng ngước mắt, khi nhìn thấy nàng cũng có chút kinh ngạc.
" Hí Thiên các hạ.


"
Hắn lạnh lùng mở miệng, thanh âm không gợn sóng.
" Thái tử điện hạ.

"
Băng Linh Huyễn Điễu chậm rãi hạ xuống, mà nàng đứng ở trên lưng nó, cũng ngang hàng với thái tử Chiến Dã đứng bên song cửa sổ.
Ánh mắt hai người gặp nhau trong đêm đen, Hoàng Bắc Nguyệt liền hơi cười
" Không ngờ thái tử điện hạ cũng muốn xem Linh Tôn, trùng hợp là ta cũng muốn xem.

"
" Vậy thì cùng vào đi "
Chiến Dã nói, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, cho Băng Linh Huyễn Điễu thu nhỏ lại rồi nhảy vào trong.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK