• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến xế chiều thì Hưng cuối cùng cũng tỉnh dậy, nhìn xuống chỉ thấy Hương đang nằm trên tay hắn, vẻ mặt hơi giận nhìn hắn.

"Thằng quỷ nhỏ! Giả ngu giả khờ lâu như vậy chỉ để mưu đồ làm tình với dì hai phải không?" Hương gắt giọng hỏi.

Bộ dạng của nàng trông rất uy nghiêm, thật giống như một người dì đang dạy dỗ cháu mình. Nhưng mà hiện tại nàng đang khỏa thân nằm trong vòng tay hắn, đùi trắn nõn nà gác lên người hắn, trong tử cung chứa đầy tinh dịch của hắn, nên hoàn cảnh này rất buồn cười.

"Không có mà!" Hưng ấm ức đáp: "Mấy năm nay con thật long yêu dì hai mà!"

"Không tin!" Hương lớn tiếng chống đối, nhưng mà giọng nói hơi run, mắt cũng đã ngấn lệ.

Hưng không có ngu, nhìn ra được bất an và lo lắng trong ánh mắt của Hương, vòng cánh tay còn lại qua ôm nàng vào lòng, siết nàng thật chặt, rồi thì thầm vào tai nàng: "Khánh Hương, ta yêu nàng." Hắn nói rõ từng chữ một làm cho Hương lập tức mềm nhũn.

"Ta thật thảm hại." Hương nức nở tự nói. "Cô đơn đến mức bị đứa cháu ruột chinh phục..."

Nàng là cao thủ Pháp Vương, lại còn rất xinh đẹp, trong lòng đương nhiên là có hơi tự cao. Nhưng hôm nay lại dễ dàng bị đứa cháu 15 tuổi đè xuống chinh phục, trái tim cũng bị hắn cầm đi rồi, hỏi sao nàng không ấm ức muốn khóc đây? Có điều, lý do này chỉ là phần nhỏ. Phần lớn là vì nàng đột nhiên có người làm chỗ dựa tinh thần, có người mãnh liệt yêu mến nàng, khiến nước mắt cứ như vậy tuôn ra.

Hưng vuốt ve Hương, mềm giọng lại nói với nàng: "Con không biết quá khứ ra sao, nhưng tương lai dì hai sẽ mãi mãi không cô đơn nữa!"

Hắn cũng không thèm hỏi vì sao mà năm đó hôn nhân của nàng đổ vỡ, quan trọng là từ đây về sau hắn sẽ quý trọng nàng như thế nào. Tất nhiên, hắn mới gặp Hương lần đầu vào ngày hôm qua, không thể nói tới yêu đương chân chính được, nhưng mà hắn có dũng khí dụ ngon dỗ ngọt, sau đó đè nàng xuống, thì hắn cũng có đảm lượng tiếp tục quan tâm chăm sóc nàng.

"Tôn chỉ của ta là Nói Không Với Phủi Đít!" Hưng trong đầu tuyên bố.

Trong lúc chờ Hương bình tâm lại, Hưng đưa ý thức của mình vào trong Pháp Hồn, nghiên cứu hệ thống Tà Đạo một chút. Hắn từ đó biết được, những vật phẩm nhiệm vụ ban thưởng kia đều đã được chuyển vào trong nhẫn không gian. Hắn lại đưa ý thức vào trong nhẫn không gian đeo trên tay thì thấy được bốn viên Hồi Mệnh đan nằm chễm chệ bên trong, bên cạnh viên Pháp Đan cấp 1.

"Ê hệ thống, cho ta xem thông tin cá nhân." Hưng dùng suy nghĩ nói chuyện với hệ thống.

Tên: Lê Minh Hưng

Tuổi: 15

Danh Hiệu: Không có

Pháp Lực: Pháp Đồ tầng 3

Điểm Tu Luyện: 15/30

Pháp Bảo: Không có

Trang Bị: Nhẫn không gian

Kỹ Năng: Điều Khiển Pháp Lực Nội - Ngoại Thể

"Điểm tu luyện chỉ có thể đạt được thông qua hệ thống hay sao?" Hưng hỏi hệ thống.

- Tu luyện pháp lực bình thường cũng có thể đạt được.

"Vậy muốn tăng trưởng Pháp Hồn thì vẫn làm như bình thường à?"

- Hệ thống Tà Đạo bản thân là tư chất Thiên Ngoại, không thể tiến cấp thêm nữa.

"Vậy làm sao ta tăng thực lực lên được?"

Trong giới tu pháp, pháp giả chỉ có thể mạnh lên khi mà Pháp Hồn tăng trưởng, vì bản thân pháp giả không thể tự dưng sử dụng pháp thuật, phải thông qua Pháp Hồn, mượn pháp lực xúc tác mà viết thành hiện tượng siêu nhiên, ví dụ như Hỏa Cầu, Thủy Kiếm, vân vân.

- Làm nhiệm vụ Tà Đạo, nhận thưởng pháp kỹ, sau đó thì không cần phải lo chuyện thuộc tính thích hợp.

"Nói vậy có nghĩa là hệ thống Tà Đạo muốn sử dụng loại pháp kỹ nào cũng được?

- Đúng vậy.

"Không hổ danh tà đạo..."

Pháp giả bình thường chỉ có thể luyện pháp kỹ phù hợp với thuộc tính của Pháp Hồn, nhưng Tà Đạo lại khác, nó có thể xài bất cứ loại thuộc tính nào, miễn là chủ nhân đã hoàn thành nhiệm vụ và học được phần thưởng pháp kỹ.

Hưng đang suy nghĩ ngon lành thì bị cảm giác hàm răng nhỏ xinh của Hương cắn vào cổ làm cho giật nảy mình, từ trong ý thức tỉnh lại. Hắn nhìn qua thì thấy nàng đã khóc xong, mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng tâm trạng xem ra đã tốt lên mấy phần.

Hương nhả hắn ra, rụt rè nhìn hắn, khẽ hỏi: "Con... Chàng, chàng hứa là sẽ không rời bỏ thiếp?"

Nàng nói mà suýt chút nữa chết vì ngượng, nhưng sâu thẳm bên trong, Hương không có ghét bỏ cái cảm giác dùng lời lẽ mật ngọt nói chuyện với người yêu trong lúc chỉ có hai người gần gũi với nhau. Bình thường, Hương trăm phần trăm sẽ không nói chuyện chàng chàng thiếp thiếp với hắn. Lỡ như mẹ hắn nghe được, chẳng phải nàng sẽ phải gọi em gái mình là mẹ chồng sao? Đây là khiến nàng chết vì xấu hổ.

Hưng lăn qua bò lên phía trên nàng, mắt hổ nhìn thẳng xuống đôi mắt to và đẹp của nàng.

"Cái này ta thề với nàng. Có điều..."

"Có điều sao? Chàng mau nói!" Hương sợ hãi ôm eo hắn, hối thúc hắn nói hết câu.

"Có điều, nếu có nữ nhân khác mang theo tình ý chân thật đến với ta, ta sẽ không thể làm kẻ bạc tình. Cho dù nàng có hận ta, trách mắng ta, ta cũng sẽ yêu thương tất cả nữ nhân của ta công bằng như nhau. Đây là một điểm mấu chốt mà ta không thể từ bỏ được."

Hương thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên mặt lại làm bộ giận hờn: "Nói đi nói lại, chàng cuối cùng cũng là lăng nhăng không chung tình chứ gì? Vừa mới được thiếp xong đã bắt đầu nghĩ tới nữ nhân trong tương lai! Thật đáng hận, chàng đừng chạm vào ta nữa!"

Hưng cúi xuống hôn môi Hương, khiến cho sự chống cự của nàng dần dần tan biến. Đến lúc đầu lưỡi của hắn thò vào trong miệng nàng thì Hương đã rơi vào trong biển nhu tình, toàn thân uốn éo, tay chân vân vê cơ hể của Hưng. Âm thanh chùn chụt xem lẫn với tiếng rên rỉ khe khẽ của Hương tràn ngập căn phòng đơn sơ. Nàng cũng bắt đầu đáp lại nụ hôn của hắn, mút môi và lưỡi của hắn đến mê mệt, trong lòng là một mảnh xuân tình.

"Ta sẽ không chủ động đi cưa cẩm ai." Hưng buông tha đôi môi chín mọng của Hương, nói ra: "Ý ta muốn nói là, nếu bọn họ thật tâm thật ý đến với ta trước, ta sẽ không lạnh lùng giũ bỏ tình cảm của bọn họ. Ta nghĩ nàng cũng không ưa thể loại đàn ông xem nhẹ tình cảm như vậy."

"Thiếp hiểu." Hương mỉm cười đầy tình ý, hai tay ôm chặt cổ Hưng, nâng đầu lên chủ động hôn môi hắn thật nồng nhiệt.

Đại lục Thiên Nam vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi thời đại cổ hủ, tình trạng đàn ông đa thê vẫn còn diễn ra, nhưng những chuyện như cường hành thu tiểu thiếp về làm nô lệ tình dục đã không còn nữa. Chỉ có những người có trách nhiệm mới có thể thành lập, sau đó duy trì hậu cung của mình.

Mỹ nữ tự mình đưa đến cửa, Hưng có thể từ chối sao? Hoàn toàn không thể. Hắn đè nàng xuống, hôn đến mức vành môi của nàng đỏ lên, một tay đưa xuống dưới cầm bầu ngực to và mềm lên nhào nặn chơi đùa. Thỉnh thoảng đầu ti màu đỏ hồng bị kẹp vào giừa hai ngón tay, khiến Hương thích thú rên lên, dưới háng xuân tuyền bắt đầu rỉ ra, tạo nên mùi hương dâm đãng trong không khí.

Hưng liếc nhìn hai vú đầy đặn và căng tròn thì nhịn không nổi nữa, úp mặt vào ngực nàng, tham lam nút liếm, hít lấy hít để mùi thơm cơ thể của quý cô đã một đời chồng này. Hương ôm đầu hắn thật chặt, thì thầm bên tai hắn lời nói vô cùng dâm tà, làm máu huyết hắn sôi trào.

Hưởng thụ thiên đường ngực xong, Hưng lật nàng qua, bảo Hương nhếch mông lên, sau đó chúi mặt vào giữa hai mông đít to tròn mềm mại, hai mép thịt đỏ hồng ướt đẫm khẽ động đậy như thể mời gọi hắn. Hưng nuốt nước bọt một cái, lấy lại chút bình tĩnh, đâm đầu lưỡi vào trong lỗ thịt nhỏ hẹp, hai môi đồng thời bú, mút mép thịt bên ngoài một cách mãnh liệt.

"A... ôi... ôi... Bú mạnh nữa lên Hưng! Ô... ô... Thiếp sướng quá..." Hương nằm úp mặt vào gối hưởng thụ được Hưng dùng lưỡi vét máng, trong miệng không ngừng trào ra âm thanh rên rỉ tràn ngập khoái lạc tình dục.

- Chủ nhân đạt được danh hiệu: Dâm Quân Sơ Cấp.

"Ặc!"

Hưng đang húp cháo sò ngon lành thì bị Tà Đạo làm cho suýt sặc dâm dịch của Hương mà chết.

- Mức độ dâm lực hiện tại là 1/10.

"Còn có vụ này nữa!" Hưng dùng suy nghĩ chửi vào mặt hệ thống.

- Đừng xem thường dâm lực của Hệ Thống Tà Đạo. Nếu mức độ dâm lực đạt tới 10, chủ nhân sẽ trở thành Dâm Thần, sở hữu pháp kỹ song tu có thể tạo thành một đội quân siêu cấp nữ thần chinh phạt vũ trụ. Ngoài ra, danh hiệu dâm lực có ảnh hưởng trực tiếp tới cấp độ của dương vật. Danh hiệu dâm lực càng cao, thần thương trong quần chủ nhân càng lợi hại, có thể đánh ngã thần nữ trong vòng ba nốt nhạc.

"Cái gì!? Lợi hại như vậy sao?"

- Cảnh giới Dâm Quân Sơ Cấp chỉ là phù danh, không có tác dụng gì mới, nhưng nếu đạt đến Trung Cấp, dương vật chủ nhân sẽ có thêm tác dụng tỏa ra năng luợng kích thích tình dục cấp thấp. Có điều, năng lượng này chỉ đủ làm nữ nhân sảng khoái hơn một chút thôi, chưa có gì ghê gớm.

"Vậy bao giờ mới được song tu?" Hưng dùng suy nghĩ vội vàng hỏi.

- Đạt đến Dâm Hoàng Sơ Cấp sẽ được.

"Cảnh giới dâm lực là như thế nào?"

- Dâm Quân, Dâm Hoàng, Dâm Đế, Dâm Thần. Ngoại trừ Dâm Thần ra, ba cảnh giới khác đều được chia thành Sơ, Trung, Cao cấp.

"Làm sao mới lên cấp Dâm Quân Trung Cấp được?"

- Dễ lắm, chỉ cần ch^ch tình nhân U40 của ngươi thêm khoảng 50 lần nữa là được.

"Ặc..."

- Hoặc tìm thêm tình nhân. Nhiều lần hay nhiều đối tượng, cái nào cũng được, mà tốt nhất là cả hai loại.

"Rốt cuộc là mi tà tới mức độ nào đây hả!?"

- Bổn hệ thống vốn dĩ là Chí Tà.

"Hưng, sao vậy?" Hương thấy tình lang trẻ tuổi ngơ ra thì không khỏi nóng lòng hố thúc: "Mau mau làm thiếp sướng nữa đi!"

"À không có gì!" Hưng từ trong ý thức tỉnh lại, đáp: "Ta hơi sặc dâm thủy của nàng một chút, không có sao."

"Chàng mới là quỷ!" Mặt Hương đỏ rực, phản bác: "Thiếp, thiếp không có ra nhiều như vậy!"

"Nhiều hay ít gì ta cũng ăn ngon miệng. Chúng ta tiếp tục!" Hưng đè hông nàng xuống, cầm dương vật đâm vào.

"A..." Hương lớn tiếng rên la, cảm thấy âm đạo trống vắng bị một khối thịt to dày nong ra. Mặc dù nàng mới làm tình với hắn mấy tiếng trước, nhưng sau khi bị hắn kích thích, bị hắn hoàn toàn chinh phục, dâm tính trong nàng đã dâng lên tới não, chỉ muốn dính lấy hắn, dành cả ngày ra để đ^t.

Hưng đè lên mông nàng, chậm rãi rút ra đâm vào, để âm đạo nàng dần quen với kích cỡ của hắn.

"Ưm... ưm... ứ... mạnh, mạnh chút nữa..." Hương bắt đầu sướng, đòi hắn mạnh tay hơn.

Hưng vui vẻ chiều lòng mỹ nhân, eo hông bắt đầu thục nhanh và mạnh, liên tục ra vào âm đạo mềm mại và trơn tuột. Bên trong thật là chật kín khiến hắn phải gồng mình ráng nhịn, sơ sẩy sẽ xuất ngay. Mà Hương bị nong như vậy càng là sung sướng lên thiên đàng, rên to như hét.

"Ứ... ớ... thiếp sướng quá... ô... ô..." Hương chổng mông đẹp cho cháu trai đ^t đến ngây ngất, cặp mông liên tục lắc tới lắc lui, dâm dịch màu đục trây đầy thân dương vật của hắn, cảnh tượng vô cùng dâm đãng. Hương lúc này đã hóa thành một ả điếm nghiện ch^ch.

Bị Hưng dập một lúc, âm đạo của Hương run lên, một cỗ cảm giác mãnh liệt trào ra từ sâu bên trong nàng.

"Ứ... Ứ... Thiếp ra! Làm thiếp ra đi! Ứm... Á...!" Hương chổng đít lên, đẩy sát vào bụng Hưng, eo hông run cầm cập, dâm thủy phun ra.

Lên đỉnh xong, Hương mềm nhũn xuống, nhưng lại bị Hưng lật qua, đè ra đ^t tiếp.

Hưng ôm lên một chân của nàng, liên tục nhấp hông, khiến Hương kêu la xin tha.

"Nàng cố gắng một chút, ta sắp ra...!" Hưng áy náy nói vào tai Hương.

Nàng gật đầu, nhắm mắt chịu thêm mấy phút, hắn cuối cùng bùng nổ, tưới dương tinh nóng rực vào tử cung nàng. Đoạn cuối tuy có làm nàng hơi chút khó thở, nhưng đến cùng nàng cũng có mấy phần khoái lạc, trong lòng cảm thấy tràn đầy thỏa mãn.

Hưng nằm xuống ôm Hương, thì thầm mấy lời tình tứ, khiến mỹ nhân cười khúc khích.

Nhưng cuối cùng hắn cũng bị nàng cho một câu: "Lúc nãy chàng hăng quá mức, làm ta ê ẩm. Hai ngày tiếp theo không cho chàng làm nữa!"

Hưng cười khổ gật đầu: "Ta hiểu rồi, Hương cứ thong thả nghỉ ngơi đi."

Hương hừ hắn một cái, rúc vào ngực hắn nhắm mắt tĩnh dưỡng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK