• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày 2 tháng 3, trời nắng.

Mình không nói với Đào Ấu Tâm rằng, lúc em ấy nhảy múa trông giống hệt một chú vịt con cứ lắc la lắc lư.

[Nhật ký quan sát thanh mai]

Sau khi kết thúc chuyến du lịch, bởi vì mẹ Hứa mang theo rất nhiều quà về nên Đào Ấu Tâm hoàn toàn không nhận thấy quà tặng của người lớn và quà tặng mà một mình Hứa Gia Thời tặng cho mình khác nhau chỗ nào.

Cô bé đã hoàn toàn quên mất chuyện mình còn đòi Hứa Gia Thời phải mang quà về cho mình, mãi đến khi Hứa Gia Thời nhét một chiếc lá bằng vàng vào tay mình.

Đào Ấu Tâm tò mò hỏi: “Đây là cái gì?”

Hứa Gia Thời trả lời: “Thẻ kẹp sách, dùng để đánh dấu trang sách lúc đọc sách.”

Vừa nghe thấy thứ này có liên quan tới sách, Đào Ấu Tâm lại nhức đầu, lập tức trả cho cậu: “Em không cần đâu!”

Cô bé ghét nhất là đọc sách, không cần thẻ kẹp sách gì gì đó đâu nhé.

Hứa Gia Thời cầm tấm thẻ kẹp sách hình chiếc lá bằng vàng: “Đây là quà cho em.”

Đào Ấu Tâm thử hỏi: “Em đổi sang quà khác được không ạ?”

Hứa Gia Thời từ chối ngay tức thì: “Không được, chỉ có thứ này thôi.”

“Thế thì em không cần quà.” Cô bé thà từ bỏ món quà này chứ không muốn đọc sách đâu.

“Không được, thứ này anh mua cho riêng em.” Khuôn mặt đẹp trai của Hứa Gia Thời tràn đầy nghiêm túc, không cho phép từ chối.

Cuối cùng, Đào Ấu Tâm vô cùng khó xử nhận lấy món quà cực kỳ không vừa ý này: “Thế… Thế thì được rồi.”

Cô bé thầm nghĩ, sau này mình sẽ không bao giờ đòi anh Gia Thời mang quà cho mình nữa.

Thấy vẻ mặt Đào Ấu Tâm tràn đầy u buồn, Hứa Gia Thời mới chịu tha thứ cho cô bé vì không chào hỏi mình.

Kỳ nghỉ đông kết thúc trong tiếng kêu rên sung sướng của đám học sinh, nghênh đón một học kỳ mới bắt đầu.

Mùa xuân khai giảng, giáo viên rút thăm hỏi các bạn nhỏ đã viết nhật ký về thứ gì, có bé trả lời là mầm đậu, có bé trả lời là chậu hoa trồng trong nhà. Đến lượt Đào Ấu Tâm, Đào Ấu Tâm đứng dậy loạng choạng: “Em viết về con rùa mà ba em nuôi. Rùa nhà em ăn nhiều lắm, em cho nó ăn, nó ăn chưa đủ no nên suýt nữa cắn trúng tay em, may mà em…”

Cái miệng của cô bé cứ nói liến thoắng không ngừng, cuối cùng ngay cả cô giáo cũng chịu hết nổi, đành phải cười nói: “Thế thì sau này em phải cẩn thận hơn nữa, đừng để bị nó cắn là được nhé.”

Để tránh Đào Ấu Tâm tiếp tục thao thao bất tuyệt, cô Lý chủ động gọi tên Hứa Gia Thời – cậu bé không thích nói nhất lớp: “Gia Thời, em quan sát cái gì?”

Hứa Gia Thời đáp rằng: “Thanh mai.”

Cô Lý lập tức nghĩ đến quả mơ xanh mướt*. Thứ này thật đặc biệt, không hổ là đứa bé có chỉ số thông minh cao, ngay cả lựa chọn mục tiêu quan sát mà cũng không giống bình thường.

*Thanh mai còn có nghĩa là quả mơ xanh.

Mãi đến khi hết một học kỳ, cô Lý được chiêm ngưỡng sổ nhật ký mà các bạn nhỏ nộp cho mình, khi ấy cô giáo mới nhận ra thanh mai này không phải là thanh mai (quả mơ xanh) mà mình nghĩ.

Tất cả mọi người đều không biết rằng, nhật ký quan sát của Hứa Gia Thời vẫn chưa kết thúc sau một học kỳ.



Hai tháng sau, cuối cùng bọn trẻ lớp chồi đều trở thành các bạn nhỏ lớp lá.

Một năm sau, các bạn nhỏ lớp lá của trường mầm non lại trở thành học sinh tiểu học đeo khăn quàng đỏ.

Đào Ấu Tâm tràn ngập mong chờ về cuộc sống nơi sân trường mới, thậm chí đêm trước ngày khai giảng, cô bé còn kêu mẹ chuẩn bị một bộ quần áo xinh đẹp cho mình: “Mẹ ơi, ngày mai mẹ phải gọi con dậy đi học sớm nhé.”

Phó Dao Cầm đồng ý ngay, thầm nghĩ chỉ cần ngày mai con bớt ngủ nướng một chút thì mẹ đã cảm ơn trời Phật phù hộ rồi.

Nhưng điều bất ngờ là hôm ấy, Đào Ấu Tâm thật sự không ngủ nướng.

Tuy nhiên vẫn có một tin không vui, sáng sớm thức dậy, giấc mơ đẹp tuyệt vời của cô bé đã tan biến…

Không biết có phải vì đêm qua ngủ bị côn trùng cắn hay không mà sáng nay thức dậy, một bên mí mắt của cô bé sưng húp, trông cực kỳ quái dị. Thế là Đào Ấu Tâm gào khóc không chịu đi học, ba Đào mẹ Đào vừa dỗ vừa lừa cô bé, mãi đến khi Hứa Gia Thời gõ cửa nhà họ Đào.

Phó Dao Cầm chỉ vào Hứa Gia Thời: “Con nhìn kìa, anh Gia Thời đã đến gọi con đi học rồi, hai đứa các con đã hứa hẹn với nhau là sẽ cùng nhau đến trường rồi mà, đúng không?”

Hứa Gia Thời không rõ đã xảy ra chuyện gì. Cậu bé đi đến trước mặt Đào Ấu Tâm: “Em bị sao vậy?”

Cô nhóc sĩ diện che mắt không cho cậu thấy.

Phó Dao Cầm đứng bên cạnh giải thích: “Chắc là đêm qua con bé bị muỗi cắn nên mí mắt hơi sưng lên.”

Hứa Gia Thời “ừm” một tiếng nhưng cậu không để bụng: “Đào Ấu Tâm, đến giờ đi học rồi.”

Hồi còn học mầm non, cậu đã từng nói câu này vô số lần.

Đào Ấu Tâm lại lắc đầu nguầy nguậy, Phó Dao Cầm bèn nói: “Con không đi học thì anh Gia Thời sẽ chơi với bạn mới đấy nhé.”

Cô bé lập tức buông tay ra: “Con mới là bạn thân nhất của anh Gia Thời!”

Để giữ vững vị trí người bạn thân nhất, cuối cùng Đào Ấu Tâm cũng chịu đến trường.

Ban đầu không ai chú ý tới đôi mắt của cô bé, mãi đến khi giáo viên xếp chỗ ngồi ngẫu nhiên, phân phối một bạn nhỏ ngồi cùng bàn với cô bé. Cậu nhóc không hiểu chuyện lập tức chê Đào Ấu Tâm mập, con mắt trông như quái vật, khiến Đào Ấu Tâm tức giận đến mức đi đường quyền với cậu nhóc đó.

Đào Ấu Tâm không khóc nhưng cậu nhóc kia lại khóc òa lên.

Mới khai giảng ngày đầu tiên, hai đứa đã bị mời phụ huynh đến trường.

Con nít biết khóc thì được ăn kẹo, cứ như thể đứa nào khóc đứa đó có quyền, phụ huynh của cậu nhóc kia cứ dây dưa mãi không chịu để yên, thậm chí yêu cầu Đào Ấu Tâm phải rời khỏi lớp này. Nguyên văn lời nói của bà ta: “Con bé này mới tí tuổi đầu mà đã biết đánh bạn rồi, tôi không dám để con trai tôi chung lớp với một đứa có xu hướng bạo lực đâu. Mới ngày đầu tiên đến trường thôi đây, anh chị cần phải cho tôi một lời giải thích!”

Ba Đào mẹ Đào che chở con gái mình, không la mắng con gái ngay lập tức mà hỏi rõ ràng tình huống cụ thể trước đã.

Đào Ấu Tâm hất mặt sang chỗ khác, cắn môi, không muốn lặp lại những lời khó nghe ấy.

Vẻ mặt của mẹ cậu nhóc kia vô cùng cay nghiệt: “Mày nói không nên lời chứ gì? Chột dạ chứ gì? Mới tí tuổi đầu mà đã biết đánh người khác rồi, đúng là vô giáo dục.”

Phó Dao Cầm ngồi xổm xuống nắm tay con gái: “Tâm Tâm, con nói chuyện đi, bất kể đã xảy ra chuyện gì thì ba mẹ đều sẽ bảo vệ con.”

Tình thương của mẹ ấm áp khiến Đào Ấu Tâm chịu ấm ức lập tức rơi nước mắt, nức nở ôm cổ mẹ mình nhưng vẫn không chịu nói một lời.

“Hừ, đánh bạn học mà còn có mặt mũi khóc cơ đấy.” Mẹ cậu nhóc vẫn tiếp tục đay nghiến: “Cô Chu, mau giải quyết chuyện này cho tôi đi. Tôi tuyệt đối không cho phép hạng người này chung lớp với con tôi. Nếu nó không chuyển lớp thì tôi sẽ nhờ các phụ huynh khác của học sinh trong lớp phân xử chuyện này!”

Ý bà ta là muốn làm to chuyện này.

Ba Đào đứng ra lên tiếng: “Con gái nhà chúng tôi sẽ không bao giờ đánh người vô duyên vô cớ. Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà chúng ta không biết.”

Ông định điều tra rõ ràng bắt đầu từ cậu nhóc: “Bạn nhỏ, cháu có thể nói cho chú biết vì sao cháu lại cãi nhau với Đào Ấu Tâm không?”

Một bé trai sáu bảy tuổi thì sao có thể chịu được người lớn ép hỏi, cậu nhóc run cầm cập nấp sau lưng mẹ mình, rõ ràng là chột dạ. Nhưng bà mẹ lại nói rằng con trai mình bị hoảng sợ, che chở con trai với vẻ mặt hung ác.

Trong tình huống như vậy, giáo viên chủ nhiệm đành phải kêu người nhà họ Đào nói lời xin lỗi.

“Cốc cốc…”

Đúng lúc này, một bóng dáng nho nhỏ xuất hiện trước cửa văn phòng.

Hứa Gia Thời bước vào văn phòng với vẻ mặt chính trực: “Thưa cô Chu, em nghe thấy Tưởng Dũng tấn công Đào Ấu Tâm bằng lời nói, cậu ấy nói rất nhiều câu khó nghe, thậm chí còn đẩy Đào Ấu Tâm ra khỏi chỗ ngồi. Đào Ấu Tâm đành phải bất đắc dĩ phản kích để tự bảo vệ mình.”

Giáo viên chủ nhiệm kinh ngạc vì cách dùng từ của Hứa Gia Thời, đồng thời còn vì chân tướng bất thình lình này.

Mẹ của cậu nhóc trừng Hứa Gia Thời bằng ánh mắt hung ác: “Mày nói dối!”

Hứa Gia Thời không chút yếu thế, ngửa đầu đối mặt với người phụ nữ cao lớn hơn mình rất nhiều: “Hôm nay mới là ngày đầu tiên khai giảng, vì sao cháu phải nói dối giúp bạn học?”

Có người làm chứng, chân tướng sự việc đã được phơi bày. Ba Đào lập tức tự tin, yêu cầu đối phương phải nói xin lỗi con gái mình. Mẹ của bé trai cảm thấy mất hết thể diện nên kéo con trai ra ngoài.

Cậu nhóc vừa khóc vừa nói một tiếng “xin lỗi”. Mẹ cậu nhóc dẫn con ủ rũ rời đi.

“Gia Thời, may mà có cháu.” Ba Đào mẹ Đào nói lời cảm ơn cậu bé, lại hỏi con gái rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đào Ấu Tâm khóc nức nở, quay mặt vào tường, hai tay đặt lên tường rồi kề mặt sát tường, không chịu đối mặt với bất cứ ai.

Hứa Gia Thời khuyên nhủ ba Đào mẹ Đào: “Dì Cầm, chú Đào, chú dì đừng ép em ấy, đều do người kia nói chuyện quá chói tai.”

Hồi trước cậu nói Đào Ấu Tâm béo, Đào Ấu Tâm giả vờ òa khóc là để đòi cậu phải dỗ dành mình.

Nhưng người khác cũng nói như vậy thì tính chất sự việc khác hẳn, điều mà Đào Ấu Tâm cần không phải là lời xin lỗi, mà là…

Hứa Gia Thời ngẫm nghĩ, đi đến bên cạnh Đào Ấu Tâm, nhỏ giọng thì thầm với cô bé: “Em đừng buồn, không lâu sau mắt của em sẽ lành lặn thôi.”

Đào Ấu Tâm lắc đầu, vầng trán ma sát với mu bàn tay, vẫn không chịu ngẩng đầu lên: “Không lành lặn được đâu, nó xấu xí giống hệt quái vật.”

Hứa Gia Thời nghiêm túc nói: “Em không phải là quái vật, em là một cô bé rất dễ thương.”

Một lúc lâu sau, Đào Ấu Tâm chầm chậm buông tay ra, quay sang nhìn cậu bé, ngập ngừng hỏi lại: “Anh nói thật không?”

“Thật.” Hứa Gia Thời gật đầu.

Ba Đào mẹ Đào ở cách đó không xa hoàn toàn không rõ hai đứa bé này đang nói cái gì, bỗng dưng con gái mình lại nhoẻn miệng cười, nắm tay Hứa Gia Thời lắc la lắc lư: “Anh Gia Thời, dễ thương như em thì có thể sang nhà anh ăn bánh ngọt không ạ?”

Cả ba người: “…”

Quả nhiên là không thể mong chờ quá nhiều vào con bé này.

Để an ủi cô bé bị tổn thương tâm hồn, Phó Dao Cầm cho phép cô bé hôm nay được ăn một túi đồ ăn vặt.

Buổi tối, Đào Ấu Tâm cưỡi xe trượt scooter chạy tới chạy lui trong nhà, tươi cười sung sướng. Ba Đào mẹ Đào nhìn con gái bằng ánh mắt đầy yêu thương, song họ vẫn không khỏi nhớ tới nỗi oan ức mà con gái phải chịu đựng trên trường: “Tâm Tâm cũng là một cô bé thích cái đẹp, không muốn nghe người khác chê con bé béo nhưng nó lại không quản được cái miệng của mình.”

“Tâm Tâm còn nhỏ, chờ con bé lớn lên một chút thì sẽ gầy thôi. Hồi bé anh cũng mập mà.” Ba Đào nhớ lại ngày xưa mình thường xuyên bị người chung quanh gọi là thằng mập, sau này lớn lên mới dần dần giảm cân, đồng thời cũng biến thành anh chàng đẹp trai trong lời nói của người qua đường.

“Sao có thể so sánh được chứ? Tâm Tâm nhà mình là con gái, con gái thích cái đẹp là cái nết trời sinh rồi, lỡ sau này thỉnh thoảng lại có người nói một câu thì con bé sẽ buồn biết chừng nào.” Họ không quan tâm con gái mình mập hay gầy, chỉ mong con gái lớn lên khỏe mạnh nhưng Đào Ấu Tâm lại rất để bụng, cô bé còn nhỏ nên có lẽ vẫn chưa thể hiểu hết ác ý chung quanh, tuy nhiên vẫn sẽ bị tổn thương vì những lời nói ấy.

“Hôm nay trong văn phòng, vợ chồng mình hỏi cách nào con bé cũng không chịu nói, rõ ràng là không muốn đối mặt với chuyện thương tâm.” Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Phó Dao Cầm vẫn quyết định: “Hay là chúng ta đưa Tâm Tâm đi học múa, rèn luyện thân thể một chút? Coi như luyện tập cho khỏe người cũng được.”

Phó Dao Cầm thuộc phái nói là làm, lập tức cầm di động lên tìm hiểu về các lớp dạy múa. Hôm sau bà cũng nói với mẹ Hứa chuyện này, mẹ Hứa bày tỏ tán thành.

“Cũng không biết Gia Thời thích cái gì nữa, cả ngày chẳng có sở thích hứng thú nào ngoài việc học, tôi thật sự sợ thằng bé sẽ biến thành con mọt sách.”

“Hay là bà cũng tìm lớp năng khiếu cho thằng bé?”

“Ừ nhỉ.”

Hai bà mẹ ăn nhịp với nhau, sau đó về nhà hỏi ý kiến của con.

Những thứ mà mình chưa từng được trải qua, Đào Ấu Tâm đều muốn thử một lần. Còn Hứa Gia Thời thì nói rằng không thích thứ gì hết.

“Con gái học múa, thế thì con trai học võ vậy.” Mẹ Hứa suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định đưa Hứa Gia Thời đi học Taekwondo, Hứa Gia Thời không phản đối.

Người lớn tràn ngập mong chờ đối với bọn trẻ. Song lúc mới bắt đầu tập múa, Đào Ấu Tâm cứ như rơi vào địa ngục trần gian, chưa được mấy ngày đã gào lên: “Con không học nữa, không học nữa!”

Phó Dao Cầm không chiều ý cô bé.

Không có lĩnh vực nào mà không cần học cũng ngồi không hưởng lộc. Nếu vừa thấy con gái mình không muốn thì đã chiều ý cô bé, cho nó nghỉ học thì sau này cô bé làm chuyện gì cũng sẽ không có tính kiên trì.

Dưới sự đốc thúc của cha mẹ, cuối cùng Đào Ấu Tâm cũng học được điệu múa đầu tiên.

Niềm vui vì học tập thành công lấn át cả sự đau đớn lúc mới học, Đào Ấu Tâm chỉ ước gì được khoe cho cả thiên hạ này đều hay, mình biết múa rồi!

Cô bé thông báo tin tốt lành này cho mọi người bằng đồng hồ thông minh của nhi đồng, mọi người cũng rất nể tình, khen ngợi cô bé rất nhiều. Song Đào Ấu Tâm vẫn không hài lòng, sau khi tan học, cô bé chạy đến nhà họ Hứa tìm Hứa Gia Thời: “Anh Gia Thời ơi, em biết múa rồi!”

Hứa Gia Thời rất muốn nhắc nhở cô bé rằng lúc còn ở trên trường, cô bé đã gọi điện thoại nói với mình rồi. Chẳng qua Hứa Gia Thời biết cô bé muốn nghe thấy câu trả lời như thế nào nên cũng chiều ý khen ngợi cô bé: “Ừ, em giỏi lắm.”

Đào Ấu Tâm vui sướng vỗ tay: “Để em múa cho anh xem!”

Đào Ấu Tâm thuộc tuýp người không sợ biểu diễn. Cô bé kéo Hứa Gia Thời ngồi xuống sofa, còn mình thì đứng ở chỗ rộng thoáng trong phòng khách, bắt đầu lắc lư thân thể. Thực ra động tác của cô bé không đúng tiêu chuẩn nhưng mỗi động tác đều nhớ rất chính xác.

Điệu múa này được biên đạo mấy tư thế bắn tim, tay nhỏ chân nhỏ mũm mĩm bắt đầu lắc lư, trông hết sức dễ thương. Lúc xoay người bắn tim cuối cùng, cô bé suýt nữa bị sẩy chân nhưng vẫn kiên trì múa cho hết bài, đồng thời làm tư thế chào cảm ơn khán giả, sau đó thở hổn hển đứng tại chỗ chờ nhận xét.

Hứa Gia Thời ngày thường vẫn lạnh lùng bình tĩnh, lúc này khóe môi lại cong lên, nở một nụ cười.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK