• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Làm bạn gái tôi nhé
Đây là tư thế có tính chiếm hữu rất mạnh.
Quý Kiều chỉ cảm thấy phần eo hơi bị siết lại, xuyên qua lớp vải mỏng manh, cô có thể cảm nhận được bàn tay ấm áp có lực của chàng trai.
Cô vô thức cúi đầu nhìn eo mình, khóe môi loáng thoáng mang theo ý cười.
Chẳng lẽ nghe lọt lời cô nói lúc sáng rồi à, muốn một nụ hôn nồng cháy sao?
Quý Kiều nâng mắt, có chút mong chờ mà nhìn Hạ Thì Lễ.
Cái cằm góc cạnh của chàng trai bên cạnh căng chặt, ánh mắt nhìn chăm chăm vào Thường Ninh Viễn, môi hơi mím lại.
Ánh sáng hành lang chiếu lên mắt kính của anh, không nhìn rõ sắc mặt.
Trong vài giây này, bầu không khí dường như cũng trở lên căng thẳng.
Sắc mặt Thường Ninh Viễn trầm xuống, ánh mắt từ trên người Hạ Thì Lễ rơi xuống khuôn mặt thẹn thùng mang ý cười của Quý Kiều.
Ha, cố ý làm cho anh ta xem sao?
Anh ta mới không bị mắc mưu đâu.
Cơ bắp trên người anh ta căng lên, Thường Ninh Viễn vô cảm quẹt qua vai hai người họ rời đi.
Ngọn lửa phẫn nộ sượt qua người Hạ Thì Lễ.
Hạ Thì Lễ dường như chợt nhận ra, bỏ tay xuống xin lỗi: “Xin lỗi.”
Quý Kiều không để tâm: “Không sao nha.”
Chiêu hôn môi cô còn dùng rồi, huống chi là ôm eo.
Chẳng qua sắc mặt Thường Ninh Viễn thực sự là khó coi, Quý Kiều cảm thấy anh ta bây giờ với người mà cô biết trước kia cố chấp, âm u hơn nhiều.

Cô thậm chí còn có chút nghi ngờ, rốt cuộc cái nào mới là bộ mặt thật của anh ta?
Hóa ra người rực rỡ như vậy bày ra sắc mặt cũng có thể khủn/g bố dọa người đến như vậy.
Quý Kiều khẽ chau mày, im lặng đi cùng Hạ Thì Lễ đến chỗ đậu xe.
Thường Ninh Viễn đi ra từ chỗ rẽ tối, nhìn hai người ngồi lên xe Hạ Thì Lễ.
Trong sắc đêm, nhìn bóng dáng chiếc xa đi ngày càng xa, người anh ta run rẩy không ngừng.
Biển số xe và cảm giác tuyệt vọng lúc ở dưới khu nhà Quý Kiều lại lần nữa quét qua, gần như nhấn chìm anh ta.
Cũng là chiều nay Thường Ninh Viễn nghe người trong cùng phòng thực nghiệm nói mới biết, Quý Kiều vẫn luôn ngồi xe Hạ Thì Lễ đi đến phòng thực nghiệm, không hề xin ở ký túc xá trường.
Rốt cuộc là Hạ Thì Lễ đưa đón cô, hay là vốn dĩ hai người…ở chung?
Lần trước chỉ nhìn thấy hai người họ hôn nhau anh ta liền vào bệnh viện, nếu như lần này bọn họ thực sự đã tiến đến một bước nữa…
Thường Ninh Viễn khẽ nhắm mắt, không dám nghĩ sâu hơn.
Trong đầu chỉ hơi chút có ý nghĩ này, thì sự ghen ghét liền nhanh chóng khiến anh ta phát điên.
Buổi tối, Thường Ninh Viễn không muốn về ký túc xá, một mình nằm ngủ ở phòng thực nghiệm vắng vẻ.
Đêm đến, xung quanh tĩnh mịch.
Thường Ninh Viễn nằm một mình trên chiếc giường gấp, không hề buồn ngủ.
Anh ta mơ hồ nghĩ, nếu như một mình Quý Kiều ở đây chắc chắc là sẽ bị dọa chết khiếp đi?
Thường Ninh Viễn nhớ đến cảnh tượng truóc kia cô vì sợ tối mà làm nũng với anh ta, khóe môi hơi cong lên, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Anh ta giống như bị xé thành hai nửa, một nửa ngọt ngào vì những hồi ức, nửa còn lại thì đau khổ vì hiện thực bây giờ.
Lúc ở một mình, anh ta dùng những hồi ức đó làm tê liệt bản thân.

Nhưng vừa nhìn thấy Quý Kiều và Hạ Thì Lễ, hình ảnh trắng trợn lại nhắc nhở anh ta về hiện thực tàn nhẫn.

T
rong lúc thiếp đi, anh ta lại mơ thấy bản thân ở thế giới kia.
Sau khi chia tay với Trần Cách, anh ta vẫn trầm mê trong men rượu, chuyện ở công ty thì lại càng chuyên quyền độc đoán, thủ đoạn cứng rắn không màng đến tình cảm.
Người cùng anh ta mở công ty là Lưu Học nhiều lần nhắc nhở anh ta đừng có bảo thủ, độc đoán như vậy.

Nhưng lúc đó anh ta đã không còn nghe lọt tai bất kì ý kiến nào nữa.
Sau đó, nhân viên dưới trướng anh ta cuối cùng không chịu được nữa, người trợ thủ cho anh ta mấy năm đã mang theo nhân viên và hạng mục rời đi.
Càng xui xẻo hơn là, thứ bọn họ cùng lúc mang đi còn có các tài nguyên khách hàng liên quan.
Qua đợt đó, công ty tổn thất rất lớn.
Thời đại Internet, thay đổi trong nháy mắt.
Bọn họ dần không còn là những tinh tú mới nổi ở Hối Đồng nữa.
Khoảng thời gian này trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức khiến Thường Ninh Viễn cảm thấy dường như chỉ là chuyện trong một đêm thôi.
Áp lực của anh ta rất lớn, tóc rụng từng mảng từng mảng một, cơ thể béo lên lại còn bị sưng phù.
Không nhận được hạng mục mới, lại vẫn còn phải nuôi một đống nhân viên.
Cho dù anh ta đã nỗ lực vô cùng, công ty cũng chỉ là đang cố sức chống đỡ mà thôi.

Mãi cho đến một hôm, Trần Hiển đến công ty tìm anh ta, nhìn anh ta mà muốn nói lại thôi.
Trần Hiển thở dài, vỗ vai anh ta nói: “Không chống đỡ được nữa thì đến chỗ tớ đi.”
Sau khi Trần Hiển rời đi, anh ta soi gương mới nhận ra, đầu anh ta đã có mảng hói rồi, điều đáng sợ hơn là, tóc còn có sợi bạc.
Anh ta mơ hồ nhớ đến những lời Quý Kiều chửi anh ta sau khi anh ta ngoại tình.
Cô muốn anh ta từ cung tạ tội, còn trù anh ta bị bệnh nguy kịch, công ty phá sản.
Sống lưng anh ta lạnh lẽo từng đợt, cảm thấy có lẽ thực sự có báo ứng.

Bây giờ anh ta như thế này, cũng không khác gì từ cung lắm.
“Kiều Kiều, em hài lòng chưa?” Anh ta nhẹ giọng hỏi một câu.
Thường Ninh Viễn một lần nữa hoảng hốt lo sợ tỉnh lại từ trong mơ, cả đầu đầy mồ hôi.
Trong phòng thực nghiệm vắng vẻ chỉ có tiếng gió điều hòa và tiếng hít thở của anh ta.
Đêm hè nóng nực, anh ta lai cảm nhận được một luồng lạnh lẽo.
Thường Ninh Viễn ngồi dậy, một mình đi đến nhà WC ở cuối hành lang.
Anh ta rửa mặt, dí sát vào gương cẩn thận soi mái tóc của bản thân.

Ngón tay xoa đi qua lại trên đầu, lại không ngừng tìm vết hói và sợi bạc.
Mãi đến khi mái tóc đen dày bị anh ta vò rối tung anh ta mới đối diện gương mà thở hắt ra như vừa sống sót sau đại nạn.
Bây giờ mọi thứ vẫn còn kịp, chỉ cần Quý Kiều không ly hôn với anh ta, những chuyện kinh khủng này sẽ không xảy ra.
Dưới ánh đèn, sắc mặt Thường Ninh Viễn càng lộ rõ vẻ tái nhợt, con ngươi đen sâu thẳm không thấy đáy.

Anh ta yên lặng nhìn vào bản thân trong gương một lúc, lau bọt nước trên mặt, mặt không biểu cảm gì, rời đi.
 
So với Thường Ninh Viễn, Quý Kiều không hề biết những chuyện xảy ra sau này ở đời trước.
Sau lễ tang của mình, đã qua một thời gian dài như vậy cô cũng không còn mơ về đời trước nữa.
Thế nên cô xem nhẹ sự khác nhau giữa mình và Thường Ninh Viễn.
Do vậy, khi Quý Kiều bị Thường Ninh Viễn ngăn lại lúc đi ngang qua phòng thực nghiệm, cô có hơi không kiên nhẫn.
“Quý Kiều, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nhắc nhở cậu.” Biểu cảm của Thường Ninh Viễn rất nghiêm túc.
Quý Kiều trợn mắt, dáng vẻ “có gì sủa đê*”.
*Gốc 有屁快放: có rắm mau thả.
“Cậu thực sự muốn ở bên Hạ Thì Lễ sao?” Thường Ninh Viễn bỗng nhiên cười, “Có phải cậu quên rồi không, không lâu sau khi tốt nghiệp cậu ta sẽ chết?”
Mặt Quý Kiều thoáng chốc tái nhợt.
Sau khi định thần lại, Quý Kiều khẽ lên tiếng: “Tôi sẽ không để cậu ấy xảy ra chuyện.”
Bản thân cô trùng sinh lại không phải là để thay đổi những việc này sao?
Không cần biết lúc đó cô và Hạ Thì Lễ có ở bên nhau hay không, cô vẫn sẽ nhắc nhở anh, không để anh xảy ra chuyện.
“Sẽ không? Làm sao cậu lại chắc chắn như vậy?” Thường Ninh Viễn khẽ mím môi, giọng thoáng hòa hoãn lại, “Quý Kiều, tôi có ý tốt nhắc nhở cậu.

Cậu cho rằng tôi với cậu không có kết quả nên không đồng ý tiếp nhận tôi, nhưng cậu với Hạ Thì Lễ thì sao?”
“Cậu rõ ràng biết rằng cậu ta sẽ chết sớm, vậy mà còn muốn ở bên cậu ta sao?”
“Vội vàng muốn làm quả phụ…”
Một tiếng “chát” lanh lảnh, má trái Thường Ninh Viễn bị tát một cái.
Quý Kiều trừng anh ta, cả người tức đến run rẩy.
“Tôi nói là sẽ không!” Cô tức giận bừng bừng nói.
Thường Ninh Viễn không thể tin được mà nhìn cô, mắt hơi đỏ lên: “Lúc ly hôn cậu cũng không như vậy, bây giờ vì cậu ta mà cậu tát tôi?”
“Vậy thì làm sao? Những lời cậu nói có là lời của con người sao?” Quý Kiều vẫn còn tức giận.
Trái một câu “chết sớm” phải một câu “quả phụ”, chẳng lẽ cô không nên đánh anh ta sao?
Thường Ninh Viễn khẽ gật đầu, giọng điệu bình tĩnh trở lại: “Cậu không tin phải không? Được, vậy tôi nói, nếu như tôi nói với cậu ta là sau khi tốt nghiệp cậu ta sẽ chết, cậu ta sẽ có phản ứng gì đây? Bản thân Hạ Thì Lễ sẽ tin sao?”
“Cậu ấy sẽ cảm thấy cậu bị điên.” Quý Kiều không chịu yếu thế mà nhìn anh ta, thực ra trong lòng cũng không tự tin.
Chuyện này quá phi lí, bất kì người bình thường nào đều sẽ khó chấp nhận.
Thường Ninh Viễn im lặng trong giây lát, yếu ớt nói: “Vậy nên cậu quyết tâm muốn ở bên cậu ta? Không sợ cậu ta có thể sẽ chết?”
Hai tay Quý Kiều ôm trước ngực, lấy tư thế phòng bị nhìn anh ta: “Đúng thì làm sao?”
“Không được.” Thường Ninh Viễn nhìn Quý Kiều, chậm rãi lên tiếng: “Kiều Kiều, đây không phải cậu.

Tôi thật lòng nhắc nhở cậu.

Nếu như lúc tình cảm các cậu đang tốt đẹp cậu ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cậu có thể chấp nhận sao? Không bằng ngay từ đầu đừng ở bên nhau.”
Quý Kiều mím môi, thốt ra một từ “Cút”, rồi không hề quay đầu lại mà rời đi.
Về đến phòng thực nghiệm của mình, Quý Kiều dừng lại trước cửa phòng.
Phòng thực nghiệm chỉ có hai đội chưa đến 10 người, mọi người đều đang bận rộn làm việc của bản thân.
Hạ Thì Lễ đứng sau lưng Diêu Húc, đang nhìn vào máy tính cùng với cậu ta.
Quý Kiều hít một hơi thật sâu.
Từ lúc trùng sinh, cô vẫn luôn chỉ muốn nắm chặt lấy thanh xuân, rất ít khi nghĩ đến chuyện sau này.
Bây giờ cô trở thành bạn của Diêu Húc, nhất định lúc nào cũng phải nhắc nhở cậu ta.
Chỉ cần Diêu Húc tốt, Hạ Thì Lễ chắc cũng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
 
Buổi tối lúc trở về, Quý Kiều do dự một lát, chần chừ nhìn về phía Hạ Thì Lễ đang lái xe.
“Gần đây, Thường Ninh Viễn có đến tìm cậu không?” Cô có chút không yên tâm, hỏi.
Trong lòng Quý Kiều vô cùng không muốn Thường Ninh Viễn nói chuyện đời trước với Hạ Thì Lễ.
Lúc một người đang sống tốt, đột nhiên có người đến nói rằng mấy năm nữa cậu sẽ chết, lại còn là tự sát.
Đây là cái loại cảm giác gì chứ?
Ngoài việc khiến người khác khó chịu, Quý Kiều không còn nghĩ ra cái gì khác.
Có lẽ người khác vốn không nghĩ đến việc tự sát, bị anh ta nhắc đến cái có thể sẽ có chút suy sụp rồi gặp phải những cảm xúc tiêu cực.

Sẽ hoài nghi sự suy sụp này có phải là nguyên nhân dẫn đến tự sát hay không.
Giống như trên đầu đang treo một thanh kiếm, bạn sẽ không biết khi nào nó sẽ rơi xuống.
Cái loại cảm giác này không có ai thích cả.
Cuộc sống học tập của Hạ Thì Lễ hiện giờ đang thuận lợi như vậy, Quý Kiều không hề muốn vì cô mà mang đến cho anh cảm giác không vui.
Hạ Thì Lễ nghe vậy, tay đặt trên vô-lăng hơi siết chặt.
Anh quay sang nhìn Quý Kiều một cái,  ánh mắt cô gái hơi trốn tránh, trên mặt có chút không tự nhiên.
“Cậu ta…” Hạ Thì Lễ hơi chần chừ, “thực ra đã từng tìm tôi.”
Quý Kiều hơi ngạc nhiên, vội vàng hỏi: “Cậu ta nói với cậu cái gì?”
Hạ Thì Lễ hơi mím môi, nói thật: “Là chuyện liên quan đến cậu.”
“Tôi?” Quý Kiều ngẩn ra, tim đập thình thịch.
Chẳng lẽ Thường Ninh Viễn nói về giấc mơ cho Hạ Thì Lễ rồi?
Cô không hề muốn để Hạ Thì Lễ biết về những chuyện chẳng ra gì giữa cô và Thường Ninh Viễn ở đời trước.
“Cậu ta cầu xin tôi nhường cậu cho cậu ta.” Hạ Thì Lễ thở dài.
Quý Kiều khẽ chau mày, lồ.ng ngực thoáng chốc bực bội.
“Cậu ta bị điên phải không? Lại còn nhường tới nhường lui, cho rằng tôi chết rồi chắc? Tôi cũng không phải là đồ vật…”
Quý Kiều khựng lại, loáng thoáng cảm thấy có gì đó sai sai.
Hạ Thì Lễ ngồi ở ghế lái đang thấp giọng cười.
“Không đúng, tôi….” Quý Kiều nghĩ nghĩ rồi từ bỏ.
“Bỏ đi, cậu không đồng ý với cậu ta chứ?”
Nhìn tình hình hiện giờ, chắc là không rồi.
Hạ Thì Lễ lắc đầu: “Không đồng ý với cậu ta.”
Mặt anh hơi nóng, trong lòng đã có chuẩn bị tốt việc Quý Kiều có thể sẽ nói một số lời thân mật chọc anh.
Nhưng mà lại không có.
Quý Kiều chỉ “ừm” một tiếng, mượn cơ hội này bóng gió nhắc nhở anh.

“Vậy nên cậu thấy đấy, não cậu ta có chút không bình thường, sau này những lời cậu ta nói cậu cứ coi như là đang đánh rắm là được.

Dù gì cũng đừng có tin.”
Hạ Thì Lễ nhìn dáng vẻ đang bô bô bất bình của Quý Kiều, trong lòng âm thầm vui vẻ.
“Được.” Anh cười đồng ý.
Quý Kiều đã nghĩ xong rồi.
Cứ cho là cô và Hạ Thì Lễ ở bên nhau, thực ra cũng chưa chắc có thể ở bên nhau đến khi ấy.
Chỉ cần không chia tay vì lý do không có tính người* nào đấy, thì cô cũng sẽ có hết sức để ý đến anh trong khoảng thời gian đó, nhắc nhở anh không để anh xảy ra chuyện.
*Gốc 伤天害理: Để mô tả việc làm những việc xấu xa, độc ác và không có lương tâm.(baidu)
Nếu như lúc đó vẫn ở bên nhau, vậy bản thân cô càng có thể để ý đến anh ngày đêm, không để anh xảy ra chuyện.
Tóm lại, đã từng là bạn học, cô sẽ tận dụng triệt để ưu thế trùng sinh của bản thân, để Diêu Húc và Hạ Thì Lễ được sống tốt.
 
Mấy hôm sau đó, công việc ở phòng thực nghiệm vẫn tiếp tục tiến hành đâu vào đấy.
Trong phòng thực nghiệm ngoài trừ Quý Kiều thì đều là con trai, trong lúc nghỉ ngơi mọi người cũng thường thảo luận về World Cup.
Vì trận chung kết vào lúc rạng sáng nên mọi người đều đã bàn từ trước là hôm đấy thống nhất sẽ nghỉ nửa ngày.

Buổi sáng ngủ bù, chiều lại đến phòng thực nghiệm.
Cùng với việc trận chung kết đang đến gần, cái tên Diêu Húc này cũng càng ngày càng hưng phấn.
Buổi trưa hai ngày trước hôm chung kết, Diêu Húc tận dụng thời gian nghỉ trưa lắc lư đến tìm Quý Kiều.
“Bạn học tiểu Kiều, cậu định mời tôi ăn khuya món gì nha?”
Quý Kiều cười: “Cậu muốn ăn cái gì? Thịt nướng? Tôm hùm đất? Gà chiên?”
Nhà Hạ Thì Lễ ở nội thành, xung quanh có rất nhiều quán ăn.
Chỉ là lúc rạng sáng sợ rằng chỉ có một vài quán đồ nướng thâu đêm còn mở thôi.
“Thịt nướng đi.” Diêu Húc quyết định, “Với lại để lạnh cho tôi ít bia nữa.

Chúng ta vừa uống bia vừa xem trận chung kết, thấy sao?”
Quý Kiều hơi mím môi: “Chẳng ra sao cả.

Tôi thấy cậu nên cái rượu bia đi.”
Mặc dù nồng độ của bia không cao, nhưng Diêu Húc có thể cái rượu thì sẽ ngăn chặn được nguyên nhân dẫn đến cái chết ở đời trước.
Diêu Húc chẹp một cái, giọng nói có chút làm nũng: “Đừng có keo kiệt như thế mà tiểu Kiều.”
Quý Kiều nghĩ nghĩ: “Hay là tôi mua cho cậu ít rượu hoa quả?”
Năm nay, trên TV toàn là quảng cáo về rượu hoa quả, trong các chương trình tạp kĩ cũng quảng cáo nhiều.
Diêu Húc thở dài, đành phải đồng ý: “Được rồi được rồi, tiểu Kiều, tôi nói cậu chứ, cái tinh thần lần trước cùng tôi đối rượu đương ca* đâu rồi?”
*Gốc 对酒当歌: tận hưởng niềm vui trước mắt.(baidu)
Quý Kiều nhịn xuống ý nghĩ muốn đập cho cậu ta một phát, gân xanh trên trán hơi giật: “Ai cùng cậu đối rượu đương ca chứ?”
Chính vì lần đấy hại hình tượng một ly liền gục của cô bị sụp đổ trước Hạ Thì Lễ.

Cậu ta còn không biết ngại mà nhắc lại.
Diêu Húc cười “he he he”.
Quý Kiều “hừ” một tiếng, ra khỏi phòng thực nghiệm.
Buổi trưa mùa hè dễ buồn ngủ, Quý Kiều đứng trước bồn rửa trong nhà WC rửa mặt.
Mùa hè nóng nực, ngay cả nước từ vòi nước cũng ấm.
Quý Kiều vừa rửa mặt vừa âm thầm tính xem trong tủ lạnh nhà Hạ Thì Lễ hình như còn mấy lon bia.
Là lần trước Hạ Thì Lễ mua còn chưa uống.

Nếu như Diêu Húc thực sự muốn uống thì cũng không phải là không thể, nhưng mà cô không uống cùng đâu, để anh em tốt Hạ Thì Lễ của cậu ta tiếp đi.
Lấy giấy lau sạch bọt nước trên mặt, cảm giác buồn ngủ đã bớt đi được chút.
Trên đường quay về, Quý Kiều lại bị gọi lại lần nữa.
“Quý Kiều.”
Bước chân Quý Kiều khựng lại, quay đầu nhìn về phía chàng trai đang đứng dựa vào lan can hành lang.
“Tôi nghe nói, cậu muốn cùng bọn Diêu Húc xem World Cup sao?”
Ánh mắt Thường Ninh Viễn nhìn chăm chăm vào Quý Kiều, trên mặt không để lộ ra cảm xúc gì.
Quý Kiều mím môi, gật đầu: “Không có chuyện gì thì tôi đi đây.”
“Đợi đã…” Thường Ninh Viễn gọi cô lại, trong lòng co rút đau đớn.
Trước đây Quý Kiều luôn cùng anh ta xem các trận đấu, như giải NBA* chẳng hạn…
*Giải bóng rổ Nhà nghề Mỹ NBA là giải đấu bóng rổ chuyên nghiệp nhà nghề Bắc Mỹ.

Giải đấu bao gồm 30 đội (29 của Hoa Kỳ và 1 của Canada), là một trong bốn giải thể thao chuyên nghiệp lớn nhất ở Mỹ và Canada.

Nó đồng thời được coi là giải bóng rổ lớn nhất thế giới.
Nhưng giờ thì sao? Gần như ngay cả nói cô cũng không muốn nói chuyện với anh ta.
Thường Ninh Viễn nén lại sự đau buồn trong tim, giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Cậu có muốn biết bạn thân Tiền Tĩnh Tĩnh của cậu sau này sẽ như thế nào không?”
Quý Kiều ngạc nhiên, ánh mắt sắc lẹm liếc Thường Ninh Viễn.
“Đừng nhìn tôi như vậy.” Thường Ninh Viễn chua sót rủ mắt, “Đấy đều là do cô ấy chọn.”
“Ý gì? Tĩnh Tĩnh làm sao?” Quý Kiều lo lắng hỏi.
“Cậu muốn biết sao?” Thường Ninh Viễn cười, “Vậy thì đừng ở bên Hạ Thì Lễ.”
Quý Kiều không thể tin được mà nhìn Thường Ninh Viễn, không thể ngờ được anh ta lại có một chiêu như này.
“Cậu có biết cậu như thế này rất là đê tiện không?” Quý Kiều trừng mắt, chỉ cảm thấy Thường Ninh Viễn ở trước mặt này vô cùng lạ lẫm.
Thường Ninh Viễn mím môi.
Đê tiện sao?
Anh ta cũng biết chứ.


Vậy thì làm sao đây?
Những lời hay thì nói hết rồi, thế độc cũng thề rồi.

Quý Kiều vẫn không có một dấu hiệu mềm lòng nào.
Anh ta chỉ có thể dùng biện pháp uy hiếp.
“Kiều Kiều, đừng ở bên cậu ta.

Tôi là muốn tốt cho cậu.” Giọng Thường Ninh Viễn dịu đi.
“Vì sao cậu bắt buộc phải chọn cậu ta chứ?” Anh ta lầm bầm tự hỏi.
Ở trong khoa, anh ta và Hạ Thì Lễ địa vị có chút ngang nhau, Quý Kiều không cần anh ta nhưng lại ở bên cạnh đối thủ của anh ta, như vậy làm sao anh ta có thể chịu nổi?
Chẳng sợ Quý Kiều chọn người khác, chỉ cần không phải là Hạ Thì Lễ, thì anh ta cũng không phải dùng đến thủ đoạn hạ tiện như thế này.
“Thường Ninh Viễn, cậu thực sự khiến người khác quá thất vọng!” Lồng ngực Quý Kiều tức giận phập phồng, “Cậu nhìn cái dáng vẻ này của cậu đi! Cậu còn không biết ngại mà nói rằng cậu không giống anh ta?!”
“Các người chính là cùng một người! Đều ích kỷ không có đạo đức!”
Trong lúc tức giận, đồng thời Quý Kiều cũng cảm thấy may mắn vì bản thân không tin những lời nói xạo của anh ta.
Bọn họ có cùng một tính cách, cùng một tam quan*!
* 三观: Tam quan thường dùng để nói về cách mà một người nhìn, đánh giá về các sự vật, sự việc trong thế giới.

Tam quan được cấu thành từ 3 yếu tố gồm:
-Thế giới quan hay vũ trụ quan: Chỉ quan điểm căn bản của mọi người đối với cuộc sống bao gồm toàn bộ thế giới cùng với quan hệ giữa con người và thế giới bên ngoài.
-Nhân sinh quan: Là chỉ thái độ cùng cách nhìn đối với mục đích ý nghĩa cơ bản của nhân sinh.
-Giá trị quan: Là chỉ cái nhìn cùng đánh giá tổng thể của một người đối với tầm quan trọng, ý nghĩa của sự vật khách quan chung quanh (bao gồm con người, sự vật sự việc).
Người ngoại tình thì nhân phẩm có thể tốt đến mức nào chứ?
Trong lòng Thường Ninh Viễn nặng trĩu như bị một tảng đá đè ép.
Anh ta làm sao mà không biết, anh ta như thế này sẽ đẩy Quý Kiều ra xa hơn.

Nhưng anh ta đã hết cách rồi, mắt nhìn mối quan hệ của cô và Hạ Thì Lễ càng ngày càng tốt, anh ta thực sự không làm sao mà thờ ơ được.
Cứ cho là cô không ở bên anh ta, Quý Kiều cũng không được ở bên Hạ Thì Lễ.
Quý Kiều cười lạnh hai cái: “Cậu cho rằng tôi sẽ bị cậu uy hiếp sao? Tôi không biết tương lai sau này của Tiền Tĩnh Tĩnh thì làm sao?”
“Cậu muốn nói thì nói!”
Cô nói xong liền định rời đi.
“…Cô ấy kết hôn rồi.” Thường Ninh Viễn hoảng hốt, không kìm được mà lên tiếng nhắc nhở, “Là một người mà cậu không bao giờ ngờ đến.”
“Ai?” Mặt Quý Kiều tái mét.
Người mà cô không bao giờ ngờ đến? Cũng thể nói cô có quen biết người sẽ kết hôn với Tiền Tĩnh Tĩnh?
Cô nhanh chóng tìm trong đầu một lượt, không tìm ra được manh mối nào.
Cô hoàn toàn không nhìn ra được lúc đó ai có tia lửa với Tiền Tĩnh Tĩnh.
Thường Ninh Viễn khẽ mím môi, sắc mặt có chút cô đơn.
“Kiều Kiều, trừ cậu ta ra được không? Xin cậu.” Anh ta thấp giọng cầu xin, “Cậu đừng ở bên cậu ta, tôi nói hết những gì tôi biết cho cậu.

Cậu tin tôi đi, những gì cậu muốn biết…”
Quý Kiều không quan tâm đến cậu ta, đi thẳng về phòng thực nghiệm.
 
Nghe giọng điệu Thường Ninh Viễn, dường như đối tượng kết hôn của Tiền Tĩnh Tĩnh không phải là sự lựa chọn tốt đẹp gì.
Nhưng nghĩ hai ngày liền, Quý Kiều vẫn không tìm được manh mối gì.
Đêm trước hôm diễn ra trận chung kết, Diêu Húc về nhà Hạ Thì Lễ cùng hai người bọn họ.
Quý Kiều đã đánh tiếng trước với ông chủ tiệm đồ nướng ở ngoài tiểu khu rồi, tiền cũng đưa trước, chỉ cần đợi đến lúc đó là đồ được giao đến.
Đến tối, Quý Kiều tắm rửa xong đi ra, hai chàng trai đang ngồi trên sô pha ngoài phòng khách xem tiết mục trước trận chung kết.
Thấy cô đi ra, Diêu Húc chủ động ngồi dịch vào trong.
Quý Kiều ngồi xuống, tiện tay cầm một cái gối ôm cùng bọn họ xem.
Ánh mắt Hạ Thì Lễ khẽ dừng lại trên người cô, khóe miệng hơi cong lên.
Hôm nay cô không mặc áo dây và quần đùi yêu thích như trước, mà lại mặc một bộ đồ ở nhà ngắn tay.
Quý Kiều cảm nhận được, quay đầu sang nói một cách mê hoặc: “Nhìn tôi làm gì hử?”
Hạ Thì Lễ cười lắc đầu: “Có muốn ngủ một lát trước không? Đến đêm tôi gọi cậu dậy.”
Quý Kiều nhìn thời gian, “ò” một tiếng, “Được, vậy tôi ngủ một lát, không thì lại không chịu được.”
Cô đứng dậy, ném gối vào người Diêu Húc: “Bia trong tủ lạnh, cậu chỉ được uống một lon.”
Biểu cảm Diêu Húc có chút được yêu chiều mà lo sợ*: “Hả, thật sao?”
*Gốc 受宠若惊: thụ sủng nhược kinh.
Quý Kiều khẽ cười, xoay người về phòng.
Bây giờ vẫn còn sớm, Quý Kiều nằm trên giường không buồn ngủ chút nào.
Cô cầm điện thoại, chém gió với Tiền Tĩnh Tĩnh một lát.
“Cậu có thích ai chưa?” Quý Kiều không nhịn được mà hỏi
Tiền Tĩnh Tĩnh rất nhanh đã rep lại: “Chưa”
Quý Kiều không từ bỏ: “Lớp chúng ta có nhiều bạn nam như vậy, cậu không có chút hảo cảm nào với ai sao?”
Vòng giao thiệp bạn bè trùng nhau nhất giữa cô và Thường Ninh Viễn là bạn học trong lớp, Tiền Tĩnh Tĩnh có thể nào sẽ kết hôn với bạn cùng lớp không?
Quý Kiều khẽ mím môi, lúc chuẩn bị từ bỏ thì điện thoại lại kêu lên.
Là thông báo QQ.
Từ một người lạ gửi đến.
Quý Kiều mở ra, đập vào mắt đầu tiên là một bức ảnh.
Trong ảnh là một chàng trai đẹp trai sáng láng*, mắt sắc mày rậm**, có một dáng vẻ rất đẹp mắt.
*Gốc 丰神俊朗: phong thần tuấn lãng: Nó thường được dùng để mô tả những người (chủ yếu dùng để chỉ nam giới) sáng sủa, đẹp trai và vui vẻ.

Chỉ vẻ ngoài đẹp trai, phong trần, nhưng cũng là nói đến sự xuất chúng và tráng kiện.(baidu)
**Gốc眉星目剑: mi tinh mắt kiếm: Một tính từ, thường được sử dụng để mô tả ngoại hình và phong cách, đầy chính trực và chủ nghĩa anh hùng.(baidu)
Quý Kiều kinh ngạc, tim đập nhanh chóng.
Người này cô quen, là người đời trước khiến Tiền Tĩnh Tĩnh đau lòng, tổn thương – Đường Tu Văn!
Trong ảnh viết một hàng chữ nhỏ: “Tôi có một người bạn muốn giới thiệu cho cậu, đây là Đường Tu Văn.”
Hơi thở của Quý Kiều nhất thời nghẹn lại.
“Ý gì?” Cô nhanh chóng phản hồi lại.
Thường Ninh Viễn cũng trả lời lại rất nhanh.
“Tôi cảm thấy cậu ây và Tiền Tĩnh Tĩnh rất hợp đôi, cậu thấy sao?”
“Hợp cái đầu cậu!” Quý Kiều mắng một câu, vất điện thoại sang một bên.
Cô hiểu rõ, đây là lời cảnh cáo của Thường Ninh Viễn.
Anh ta rõ rằng biết rằng cô sẽ ngăn cản không cho Tiền Tĩnh Tĩnh và Đường Tu Văn gặp nhau, nên dùng loại phương thức này để nhắc nhở cô.
Không biết Thường Ninh Viễn lấy được bức ảnh này ở đâu, nhưng cho dù là từ đâu, đều có nghĩa là anh ta đã biết được thân phận của Đường Tu Văn.
Lần đầu gặp giữa Tiền Tĩnh Tĩnh và Đường Tu Văn là ở công việc part-time trong học kì sau.
Quý Kiều vốn định lôi kéo không cho Tiền Tĩnh Tĩnh đi làm thêm, cô ấy cũng sẽ không quen biết Đường Tu Văn.
Nhưng nếu như Thường Ninh Viễn chặn ngang một chân thì cô nên làm thế nào đây?
Đang nghĩ đối sách, Quý Kiều liền mơ mơ màng màng không biết đã thiếp đi từ bao giờ.

Đến đêm, cô bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
Giọng Hạ Thì Lễ ở bên ngoài của không nhanh không chậm: “Quý Kiều, nên dậy rồi.”
Quý Kiều mơ màng đáp một tiếng, sờ đến điện thoại ở bên cạnh.
Bây giờ đã là 2h50, đến lúc trận chung kết bắt đầu còn 10 phút nữa.
Quý Kiều ngáp một cái, ngồi dậy.
Mở cửa, Hạ Thì Lễ đang đứng ở bên ngoài.
“Thế nào? Có ổn không?” Anh dịu dàng hỏi.
Quý Kiều gật đầu, dụi dụi mắt: “Tôi đi rửa mặt.”
Rửa qua loa xong, cô lại quay lại phòng khách.
Hạ Thì Lễ và Diêu Húc đã ngồi trên sô pha, trên bàn trà để đồ uống và bữa khuya.
Quý Kiều ngồi bên cạnh Hạ Thì Lễ, mũi ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người anh.
“Ây, các cậu cảm thấy đội nào sẽ thắng?” Diêu Húc không hề biết gì về vụ cá cược giữa hai người họ, hỏi như thật.
Hai người vô thức liếc nhìn nhau, cùng lúc nghĩ đến vụ cá cược đó.
Hạ Thì Lễ cười nhìn Quý Kiều: “Ưu tiên con gái.”
Theo như sự yêu thích của Quý Kiều thì sự lựa chọn của cô đã rõ rành rành ra đấy rồi.
Quý Kiều vừa định nói, khuôn mặt Đường Tu Văn lại hiện lên trong đầu cô.
Ngón tay khẽ xoa trán, cô rủ mắt, thở dài.
“Argentina đi.” Quý Kiều nhẹ giọng nói.
Cô vẫn chưa nghĩ xong nên ứng phó thế nào, huống hồ thái độ Hạ Thì Lễ đối với cô thì…
Hầy, thôi bỏ đi.
Trong đầu Quý Kiều loạn như cào cào, cô có chút nản lòng, cũng không muốn cá nữa.
Vừa nói xong, Hạ Thì Lễ liền thấy kì lạ mà chau mày: “Gì cơ?”
Diêu Húc cũng ngạc nhiên: “Không phải con gái các cậu đều thích đội Đức sao?”
Quý Kiều “ừm” một tiếng, “Nhưng thich không có nghĩa là sẽ thấy bọn họ sẽ thắng mà.”
Cô tìm lung tung một cái cớ: “Các cậu có tin sự bảo toàn may mắn không? Bọn họ vừa mới thắng đậm một trận, trận này có lẽ sẽ hơi khó.”
Diêu Húc khẽ gật đầu: “Cái này cũng đúng, vòng bán kết vừa mới thắng 7-1, đúng là khiến đội chủ nhà quá mất mặt rồi.

Nói không chừng lần này nhân phẩm thấp…”
Cậu ta ngừng một lát, lại nói tiếp: “Chẳng qua tôi vẫn cá đội Đức thắng! Anh Hạ, cậu thì sao?”
Ánh mắt phức tạp của Hạ Thì Lễ nhìn Quý Kiều.
Cô cúi đầu, dường như là dáng vẻ không hề nắm chắc.
Nếu là như vậy, sao lại không tiếp tục ủng hộ cho đội tuyển mà mình thích chứ?
Như vậy cô sẽ có niềm vui nhân đôi.
Vốn dĩ Hạ Thì Lễ định cố ý thua, nhưng bây giờ…
Anh thở hắt ra: “Tôi cũng đặt cho đội Đức vậy.”
Quý Kiều ôm gối ôm khẽ mím môi, không hề có phản ứng gì.
Cô biết, Hạ Thì Lễ sẽ thắng.
Nhưng anh sẽ đưa ra điều kiện gì đây?
Quý Kiều không nhịn được nâng mắt nhìn Hạ Thì Lễ một cái, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn sang.
Ánh mắt sâu thẳm như hồ nước yên ả.
“Thực sự không chọn đội Đức sao?” Anh hỏi, giọng điệu trầm thấp dịu dàng, có vài phần mê hoặc.
Quý Kiều im lặng một giây, rủ mắt khẽ lắc đầu.
Cô dường như nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của Hạ Thì Lễ, sau đó, một cốc nước hoa quả được nhét vào tay cô.
Cùng lúc này, trận đấu chung kết đã bắt đầu.
Trong ba người, chỉ có Diêu Húc là chuyên tâm xem trận bóng, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng hoan hô hoặc ảo não.
Hai người còn lại trên sô pha đang lâm vào đăm chiêu, đều có chút không yên lòng.
Quý Kiều không có khẩu vị, nhưng nước thì uống không ít.
Cô đã biết kết quả trận đấu từ sớm, vẫn đang đợi quả lọt lưới cuối cùng.
“Đệt, lại còn bù giờ nữa, chẳng lẽ sẽ có đá phạt hả?” Diêu Húc lải nhải liên mồm.
Cậu ta nhìn Quý Kiều một cái, có hơi nghi ngờ: “Chẳng lẽ tiểu Kiều nói chuẩn rồi, vận may của đội Đức kém à?”
Quý Kiều hơi nhún vai, cười không nói.
Trận bù giờ, cùng với cú vào của đội Đức là tiếng hoan hô bùng nổ nhiệt liệt trên sân.
Diêu Húc cũng hô to.
Mặc dù vẫn còn thời gian, nhưng Quý Kiều biết, trận đấu đã có kết quả rồi.
“Tôi thua rồi.”
Vốn dĩ là cuộc cá cược chơi chơi mà cô bày ra, thua thì thôi.
Ánh mắt Hạ Thì Lễ ở bên cạnh nhìn cô sâu thẳm, không nói gì.
Sau khi hoàn toàn có kết quả trận đấu, sắc trời bên ngoài cửa sổ cũng hửng sáng.
Lúc trước Quý Kiều vẫn chưa ngủ ngon, trận đấu vừa kết thúc liền quay lại phòng.
Diêu Húc ngáp một cái rồi liên mồm nói muốn đi ngủ.
Buổi tối cậu ta chưa ngủ, vẫn chịu mãi đến 3 giờ, giờ phút này đã buồn ngủ không chịu nổi rồi.
“Đến phòng của tớ ngủ đi.” Hạ Thì Lễ rất dễ nói chuyện.
Diêu Húc ngạc nhiên: “Vậy cậu thì sao?”
Hạ Thì Lễ khẽ lắc đầu: “Lúc tối tớ ngủ rồi, hôm nay không ngủ nữa.”
Diêu Húc khựng lại hai giây, vỗ tay “bộp bộp”
“Khỏe nha anh Hạ! Tớ không được rồi, buồn ngủ chết mất.”
Câụ ta cũng không khách sáo, đi vào phòng Hạ Thì Lễ.
Hạ Thì Lễ đứng nguyên tại chỗ một lúc, đi đến trước cửa phòng của Quý Kiều.
Sau hai tiếng “cộc cộc”, cửa được Quý Kiều mở ra.
Trên khuôn mặt cô gái hiện lên nét buồn ngủ: “Cậu không ngủ à?”
Hạ Thì Lễ khẽ mím môi, nhỏ giọng nói: “Tôi có thể vào một lát không?”
Quý Kiều gật đầu, nhường đường cho anh vào.
Cô ngồi trên giường, ôm lấy con gấu bông, chỉ chỉ ghế ý bảo Hạ Thì Lễ ngồi xuống.
“Có chuyện gì nha?” Cô cố gắng mở mắt hỏi.
Hạ Thì Lễ lại không biết nên mở lời thế nào.
“Vụ cá cược đó của chúng ta…”
“Ồ, cậu thắng rồi.” Quý Kiều ngáp một cái, “Cậu có yêu cầu gì, nói đi.”
 Quý Kiều cảm thấy dựa theo tính cách của Hạ Thì Lễ chắc là sẽ không muốn cô làm cái gì đâu, vụ cá cược có thể sẽ xí xóa thôi.
Giọng Hạ Thì Lễ ôn hòa: “Trước đó cậu nói nếu như cậu thắng thì muốn tôi làm bạn trai cậu…”
Tim Quý Kiều đột nhiên đập nhanh, nhìn chằm chằm vào anh.
Hạ Thì Lễ ngừng một lát, ánh mắt nhìn Quý Kiều thoáng mang theo ý cười: “Bây giờ tôi thắng rồi, vậy cậu làm bạn gái tôi nhé.”
Quý Kiều nhất thời sửng sốt.

Hết chương 41
 
------oOo------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK