• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trải qua một màn này, nguyên bản Hứa gia trại đang vui mừng, thoáng chốc trở lên cảnh giác. Chung quanh có thể thấy được hạ nhân mang đao tuần tra quanh Hứa gia trại.

Lý Tú Lan ở trong phòng thật sự nhàm chán, may mắn có Lý Tú Mai lại đây. Hai huynh muội tám chuyện quá khứ, không khỏi thổn thức.

Lý Tú Lan nhìn thoáng qua túi thơm bên hông nàng, nói "Túi thơm này nhìn rất quen mắt."

Lý Tú Mai che đi, lại buông ra, giận dữ nói "Là a Hổ ca ca tặng."

"Lúc trước không phải nói không nhận sao? Như nào lại thay đổi?" Lý Tú Lan có tâm chế nhạo.

Lý Tú Mai mặt khẽ nóng, chột dạ nói "Ta còn chưa trả, ném đi lại đáng tiếc......"

Lý Tú Lan cười thoải mái, nghĩ thầm, tám phần Triệu Hổ cùng bào muội nhà mình chuyện tốt thành.

Lý Tú Mai xấu hổ phiền muộn trừng mắt liếc Lý Tú Lan một cái.

"Đại ca, huynh thực không lo lắng an nguy của Tam Oản ca ca sao? Hắn mặc dù mang theo một số lớn nhân mã, nhưng Kim Gia cũng không phải dễ chọc." Lý Tú Mai cẩn thận hỏi.

Lý Tú Lan thu liễm ý cười, trong mắt giấu không được lạc tịch.

"Ta thật sự muốn đi cùng hắn." Lý Tú Lan nâng lên cánh tay gầy yếu "Nhưng, nếu đi theo chỉ thêm gánh nặng cho hắn, không giúp được cái gì. Không bằng ở trong trại chờ hắn trở về, tin tưởng hắn."

Nguyên lai ngày hôm sau khi quan binh tập kích, Hứa Tam Oản cùng Trương Đại Thiên liền tổ chức huynh đệ trong trại, quyết định giáo huấn Kim Nguyên Tài một trận, nhân tiện cũng chuẩn bị đồ mừng năm mới trong trại. Hai người thương lượng một phen, tập trung hai mươi vị huynh đệ quyền cước cưỡi ngựa giỏi trong trại, cùng nhau xuống núi, sau đó nửa đêm tập kích Kim phủ.

Trước khi đi, Hứa Tam Oản hôn nhẹ hai má Lý Tú Lan, nói "Lan nhi, chờ ta trở lại."



Lý Tú Lan nhét vào tay Hứa Tam Oản một đồ vật, Hứa Tam Oản cúi đầu xem, là bùa hộ mệnh hình tam giác được ghép thành từ khăn vuông nhỏ thêu hoa lan lúc trước.

"Ngươi mang theo cái này." Lý Tú Lan dặn dò.

Hứa Tam Oản đem bùa cất vào, đặt ở nơi cách tim gần nhất.

"Ba ngày, nếu như ba ngày sau ngươi không trở lại, ta liền dẫn người xuống núi tìm ngươi." Lý Tú Lan chôn mặt trong lòng Hứa Tam Oản một lát, buông tay ra nói.

"Được." Hứa Tam Oản đáp ứng, đưa tay xoa mặt Lý Tú Lan "Ta sẽ trở về, quyết không chậm trễ chúng ta thành thân."

Nhất kỵ tuyệt trần, những người khác vội vàng đuổi theo, cát vàng bay lên đầy trời.

Ban đêm, sắc trời hôn ám, gió lạnh thổi mạnh. Cửa sổ đùng đùng rung động, Kim Nguyên Tài từ trong mộng bừng tỉnh, lạnh đến rùng mình, trong miệng hùng hùng hổ hổ, đại ý là trách cứ nha hoàn hạ nhân sơ sẩy, lại quên thay hắn đóng cửa sổ. Hắn vốn định đẩy tiểu thiếp bên người, không nghĩ tới tiểu thiếp ngủ say như chết, lay như nào cũng không tỉnh.

Hắn đành phải quấn áo lông cừu lên đứng dậy, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ tối như mực một cái, đưa tay kéo cửa sổ bằng gỗ xuống đóng lại.

"Sàn sạt——" nhánh cây ngoài cửa sổ lay động, không đợi người cẩn thận lắng nghe, nhất thời quay về yên tĩnh.

Kim Nguyên Tài không để ý, ôm ôn hương nhuyễn ngọc dần dần bình ổn hô hấp, thật sâu rơi vào cảnh trong mơ.

Đang mơ chìm sâu trong đống tiền, tả hữu ôm mỹ nhân mua vui, đột nhiên mơ mơ màng màng nghe thấy có người gọi.

"Không tốt! Cháy ——"

Kim Nguyên Tài dùng sức mở mắt ra, ba một tiếng tát trên mặt tiểu thiếp, tiểu thiếp lại giống như bất tỉnh. Kim Nguyên Tài phát hiện sự tình không đúng, bò lên đứng dậy.

Hắn vừa lao ra khỏi phòng đã thấy, một ngọn hỏa long sáng chói từ khố phòng cách đó không xa bốc lên tận trời, chiếu sáng trời đêm.

"Nhanh! Dập lửa!" Hạ nhân vội thành một đoàn.

"Bạc của ta——" Kim Nguyên Tài hô to, phi thẳng đến khố phòng, lại bị quản gia ngăn lại.

"Lão gia, không được đi a!"

Kim Nguyên Tài đặt mông ngồi dưới đất, mặt xám như tro tàn.



"Ha ha ha!" Một tiếng cười to hào sảng, Kim Nguyên Tài ngẩng đầu, chỉ thấy một đám người cưỡi ngựa, trên lưng ngựa mang túi lớn đầy chặt, biến mất trong bóng đêm mờ mịt.

"Kim lão gia, đa tạ!" Trương Đại Thiên ôm quyền nói, nói xong, cũng thúc ngựa chạy vội ra khỏi Kim phủ.

"Vô liêm sỉ!" Kim Nguyên Tài chửi ầm lên, chỉ vào phương hướng Trương Đại Thiên ly khai "Đuổi theo cho ta——"

Đáng tiếc hai cái đùi làm sao chạy lại động vật bốn chân, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Kim Nguyên Tài nuốt không trôi cơn tức này, hắn biết mã phỉ cướp sạch Kim phủ là người của Hứa gia trại, suốt đêm tố cáo đến huyện nha. Kết quả tri huyện đại nhân nói "Kim Nguyên Tài, ngươi thật sự không biết bản thân đã đắc tội người nào?"

"Không phải chỉ là một đám mã phỉ......" Nói một nửa, Kim Nguyên Tài im bặt, nghĩ nghĩ, không yên hỏi "Hay là trùm thổ phỉ Hứa Tam Oản kia, là quý nhân?"

Huyện thái gia cười mà không nói.

Kim Nguyên Tài lấy bạc ra, huyện thái gia mới nói "Chuyện không nên hỏi thăm thì ít hỏi thăm. Bất quá...... Lộ ra một ít cho ngươi cũng không sao. Đại đương gia của Hứa gia trại nhưng là người ngay cả đương kim Thánh Thượng cũng phải lễ nhượng ba phần."

Trách không được...... Kim Nguyên Tài chỉ có thể nhịn đắng ăn hoàng liên, yên lặng chịu đựng.

- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------

"Nhị Mao, ngươi mang theo cái gì?" Tứ Đức thấy phía sau Nhị Mao còn vác theo một người.

"Không biết. Đi ngang qua phòng củi nhân tiện mang về." Nhị Mao nói.

"......" Tứ Đức nghẹn lời.

"Hắn vẫn ồn ào nói để hắn đi ra ngoài, ta nghĩ giúp người làm niềm vui, liền phá cửa gỗ, nhân tiện đưa hắn cứu ra. Kết quả hắn ôm ta bô bô nói cảm tạ một tràng, ta sợ bại lộ, một chưởng chém ngất hắn." Nhị Mao giải thích.

"Ngươi thật đúng là thích xen vào việc của người khác." Tứ Đức đỡ trán.

Trở về Hứa gia trại, mọi người cùng nhau đem tài vật mang về khiêng đến khố phòng, Lý Tú Lan ở một bên, hỏi "Các ngươi đây là chém giết......"

"Cướp của người giàu chia cho người nghèo." Hứa Tam Oản nói.

Lý Tú Lan hoài nghi liếc hắn một cái. Trương Đại Thiên cười nói "Tẩu tử, đại ca nói đều là sự thật. Hàng năm Hứa gia trại đều sẽ đi miếu Tam hoàng ở phụ cận phân chia cháo cùng màn thầu cho người nghèo khổ cùng khất cái."



"......" Lý Tú Lan không nói gì.

Này rốt cuộc tính là thổ phỉ gì?

"Đúng rồi, Lan nhi, lần này còn mang theo một người trở về. Hỏi một phen, phát hiện người nọ cùng họ với ngươi. Không biết Lan nhi có thể quen biết?" Hứa Tam Oản hỏi.

"Người nào?" Lý Tú Lan nghi hoặc.

"Lí Vinh." Hứa Tam Oản đáp.

"Lí Vinh......" Lý Tú Lan hoảng thần, đầu óc loạn thành một đoàn. Hứa Tam Oản thấy sắc mặt y không tốt, vội hỏi "Như nào? Lan nhi cùng người này có liên quan?"

Triệu Hổ ở một bên, nhắc nhở nói " Nhị bá của Tú Mai gọi là Lí Vinh."

Hứa Tam Oản tỉnh ngộ.

"Hắn sao lại ở Kim Gia?" Lý Tú Lan bình phục cảm xúc, nói.

Hứa Tam Oản lắc đầu "Ta cũng không biết. Là thủ hạ đi ngang qua phòng củi nghe thấy tiếng kêu cứu, liền mang về đây."

"A." Lý Tú Mai cười lạnh "Tự làm bậy, không thể sống. Nhị bá mẫu làm sao lại không nghĩ đến, lột da hổ dữ, cuối cùng cũng là gieo gió gặt bão."

"Ta muốn cùng Tú Mai đi xem hắn." Lý Tú Lan thỉnh cầu nói.

"Được." Hứa Tam Oản gật đầu, đi cùng y và Lý Tú Mai, Triệu Hổ cũng đi theo. Trương Đại Thiên thích xem náo nhiệt không biết vì nguyên nhân gì, không có vô giúp vui, xoay người trở về viện của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK