• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phía dưới võ đài đang nóng, đối thủ của anh có vẻ đang thắng thế. Năm Sung mời về một nhà vô địch môn quyền anh. Khi biết lai lịch đấu thủ lần này Vũ Phong biết, muốn giành phần thắng thật vất vả. Kẻ dưới kia với thành tích bất bại và cũng nổi tiếng là người trầm tĩnh. Muốn hắn ta thua chỉ có một cách: đó là làm cho hắn phân tâm. Làm cách nào để hắn phân tâm, Anh thừa biết, bây giờ không cần những cái gọi là quân tử hay công bằng trong những trận cá cược. Anh phải thắng, đúng chỉ đơn giản anh phải thắng….

– Mang cho anh ly rượu.

– Rượu?_Tùng lặp lại khi nghe Vũ Phong nói_ Chờ …. Chờ em một chút.

Trong khi Tùng còn đang lúng túng chưa biết lấy rượu ở đâu ra cho anh thì rượu đã được mang tới. Thay vì đưa tận tay ông chủ lớn thì ly rượu lại được đặt vào tay Tùng. Cậu mang ly rượu cho anh mà bất giác bị lây cái vẻ khúm núm của đám đàn em.

Vũ Phong cười rất tình, một tay anh đón ly rượu từ tay Tùng, tay kia anh khẽ choàng qua eo cậu kéo cậu vào lòng mình. Mọi con mắt đang liếc về phía anh _ vì ngại hay vì sợ mà không dám nhìn trực diện_dám chắc một điều, với hành động của Vũ Phong võ đài bên dưới không có gì hấp dẫn bằng cái ghế VIP nửa. Kẻ tò mà muốn nhìn, người kinh ngạc nhìn, kẻ ganh tị nhìn.

Tùng thì ngượng chín cả người dưới bao nhiêu là ánh mắt chiếu vào cậu, nhưng Vũ Phong tỉnh như ruồi. Anh thản nhiên ôm eo cậu, kéo sát cậu vào mình hơn, dốc cạn ly rượu rồi thản nhiên quan sát trận đấu. Ly rượu lại được châm thêm.

– Anh… định làm gì vậy?

Vũ Phong kéo khẽ Tùng tiến tới gần anh hơn, mủi anh đang đặt trên cổ cậu.

– Anh uống rượu nhưng không có gì để đưa cay.

Nói rồi anh liếm nhẹ lên làn da trần đang phơi ra trước mũi anh, võ sỹ phía dưới đánh lỡ một cú đấm. Vũ Phong cười hài lòng, anh cắn một cái thật mạnh vào bờ vai trần của Tùng, bất ngờ Tùng la oái một tiếng làm kẻ dưới kia lãnh trọn một cú đấm.

– Bộ em là món nhấm rượu của anh sao. Đau quá..!

Vũ Phong vần cứ thẩn nhiên thưởng thức trận đấu, thưởng thức rượu và món nhấm đang ở ngay trên đùi anh. Tiếng kẻng kết thúc từng hiệp cứ lần lượt vang lên.

Vũ Phong ngày càng quá đà. Đó là ý của Tùng khi cậu cứ bị anh “ sàm sở” ngày một lộ liễu hơn. Vai áo cậu đã tụt xuống khỏi đầu vai, vài vết đỏ ửng đã ngự trên đó. Tùng không biết anh muốn gì lại lộ liễu giữa chốn đông người như thế. Không biết anh có nhớ anh đang ôm một tên con trai không.

– Anh… thực.. không thấy kỳ sao?

– Em không thích sao.

– Kho…ô…ng..ph..ả…i…vậy…nh…ư..ng.

– Không là được rồi.

Tùng bị một nụ hôn của anh lấp mất, tay anh luồn trong áo cậu vuốt ve….vuốt ve.

Vũ Phong đoán không lầm. Nhà vô địch có thành tích bất bại nhưng không qua được ải tình cảm. Hắn từng tiếp cận anh vì một mục đích không trong sáng, khi mà anh tỏ ý không đống ý thì lại thẳng thừng gởi thiệp đề nghị với anh một mối quan hệ trên cả bình thường. Hắn nhận lời Năm Sung đối đầu với anh cũng do muốn làm áp lực với anh thôi, muốn anh phải chịu thương lượng với hắn. Nhưng Vũ Phong dễ gì chịu thương lượng, hắn đã bị anh bắt thóp thì có lý gì anh chịu để thua.

Vũ Phong cố tình âu yếm một người con trai khác trước mặt hắn, không phải một cô gái mà là một tên con trai, và kết quả không ngoài những gì anh mong đợi. Anh càng lộ liễu bao nhiêu hắn càng mất bình tĩnh bấy nhiêu, càng lộ nhiều sơ hở bấy nhiêu. Võ Sỹ của anh đang vất vả lấy được từng điểm của hắn.

Nhưng anh làm hắn mất bình tĩnh thì chính anh cũng đang mất kiên nhẫn. Anh đang không thể khống chế việc muốn cọ sát nhiều hơn vào cái thân hình đang ở trước mặt, anh đã quá xem thường ma lực của cậu đầu bếp của anh, anh không nghĩ cậu sẽ đẹp như vậy khi anh phủ lên người cậu ‘ lụa là châu báu’.

Ban đầu anh còn hơi ngại, nhưng sau đó anh không còn để ý đến những con mắt xung quanh đang nhìn anh kiểu gì. Anh cảm giác thật thoải mái khi được ôm cậu dù giữa chốn đông người, mân mê đầu vai cậu để lại những dấu đỏ hồng, cả những nơi làn da cậu lộ ra. Rồi chẳng biết tự lúc nào vai áo cậu tụt xuống khỏi đầu vai, đôi môi anh lần trên khắp làn da cậu. Tùng chỉ biết giấu mặt trên vai anh để khỏi phải xấu hổ. Anh ngày càng ôm cậu sát vào người mình hơn, nhưng mắt không rời khỏi những gì đang diễn ra trên võ đài.

KEEEENG!

Tiếng Kẻng kết thúc hiệp thứ mười hai kết thúc. Trọng tài tuyên bố võ sỹ bên xanh ( bên Vũ Phong) hơn một điểm, Thắng

Năm Sung bấu chặt tay nắm ghế, cặp mắt vằn đỏ nhìn Vũ Phong đang thản nhiên cười, hôn cái tên anh ôm nảy giờ ra chiều thích thú lắm. Võ sỹ quần đỏ ( bên Năm Sung) rất tức tối ném về phía anh những tia nhìn rực lửa…

– Em chuẩn bị đi, trận sau đến lượt em đó._ Vũ Phong thì thầm vào tai Tùng_

– Em?. Sao anh không nói gì trước gì hết vậy.

Tùng bật khỏi bờ vai anh khi nghe Vũ Phong bảo rằng cậu phải chuẩn bị lên võ đài. _Sau cả đống câu cậu rên rỉ nảy giờ rằng anh nên buông cậu ra thì hơn, mà anh chẳng để tâm cậu nói gì._ Tùng vội bật dậy rời khỏi anh, Vũ Phong vẫn chưa buông, anh lôi cậu ngồi xuống như cũ.

– Nhớ, anh không thích em bầm chỗ nào trên người đâu đó. Như thế rất là xấu, nhanh gọn là trên hết.

– Anh nghĩ em là thánh chắc _ Tùng liếc về phía võ đài_ Đánh nhau mà bảo đừng bầm giập. Mà lần này anh cá cái gì thế?

– Trận vừa rồi anh cá cái võ đài này. Nhưng thắng rồi đó. Còn em, phải lấy lại danh dự lần trước cho anh. Em có biết hắn ta _ Vũ Phong chỉ về phía Năm Sung_ đã rêu rao khắp nơi rằng anh không có khả năng thuê một võ sỹ ra hồn nào cả, thua bạc không sao mất danh dự là không được. Cho hắn thấy, người của anh _ hôn nhẹ lên chóp mũi cậu một cái_có vô dụng như hắn nói không._ mặt Tùng đã đỏ lựng lên rồi_ Sao hả, làm được chứ? Đối thủ cũ đấy.

– Nếu vậy thì không thành vấn đề. Đền lại cho anh vụ lần trước vậy.

– Anh tin em, đi chuẩn bị đi.

Tùng đứng lên, rời khỏi cái ghế em ái ( đùi Vũ Phong) đi xuống chuẩn bị. Vũ Phong ngoắc Tư Hùng đứng gần đó lại

– Dặn tụi nó đừng có nhiều chuyện.

– Dạ em biết rồi anh, em không dám làm sai đâu mà._ Tư Hùng nịnh bợ_

– Coi cậu ta xong chưa thì cho bắt đầu đi. Tránh đêm dài lắm mộng.

– Dạ, em bảo tụi nó kiểm tra liền.

Tư Hùng dặn tên Lý những gì ông chủ lớn muốn. Xong hắn bật lửa mồi cho ông chủ lớn một điếu xì gà mới, cười xuề xòa

– Anh Phong, thật ra thằng nhóc đó…. Anh không nói rõ tụi đàn em thất lễ thì tội nghiệp._ Tư Hùng tranh thủ lúc ông chủ lớn rảnh rổi thư thả với trận thắng vừa rồi để giải tỏa thắc mắc_

– Thực ra muốn nói chuyện gì?

– Nhóc Tùng, nhóc….à cậu ấy…là..

Không hiểu sao hắn nghĩ nếu nói về một cô gái thì dễ hơn. Còn nói về một thằng con trai trong tình huống này thì, Tư Hùng khó thốt ra hai từ “ người tình” mà hắn muốn xác nhận. Rốt cuộc hắn lại cứ ấp úng….

Nếu là trai gọi thì hắn thấy không ít, nhưng ông chủ hắn có khi nào rớ tới con trai đâu. Đùng một cái, vừa công khai vừa mùi mẫn. Làm hắn choáng, quan trọng là cậu nhóc không có vẻ là trai gọi. Nhưng nếu có ông chủ lớn bảo bọc hà cớ gì thằng nhóc lại vay nợ rồi phải vất vả đánh võ đài trả nợ. Hắn chẳng thể trả lời nổi, hắn đành phải hỏi để mà còn biết đường cư xử.

Thấy Tư Hùng ấp úng mãi, Vũ Phong nói thay lời hắn

– Anh muốn biết có phải người của tôi không chứ gì?

– Anh cũng phải cho bọn em biết mà còn biết đường….hì…hì…không làm mất mặt anh.

– Cứ với tôi như thế nào thì cậu nhóc thế ấy.

– Hả!!!

Tư Hùng muốn hả họng khi nghe Vũ Phong trả lời ngoài sức tưởng tượng của hắn. Vậy thì cậu nhóc đó được ưu ái quá còn gì, không phải chỉ là giả vờ tôn trọng để nể mặt ông chủ mà là đối xử y như với ông chủ. Tư Hùng quay đi mà hơi hơi mừng trong bụng. Nếu thằng nhóc đó quan trọng như vậy thì hắn cũng đỡ lo, nếu lỡ trận kế kết quả có thế nào thì hắn cũng đỡ bị bầm giập. Có một cái khiên quá tốt che chắn rồi còn gì. Hắn nghĩ tốt nhất bây giờ nên vào quan tâm cậu ta một chút thì lợi nhất.

*

Việc đầu tiên Minh Hàn làm trong kỳ nghĩ cuối tuần này là hẹn Anh Kỳ. Ngồi đối diện khuôn mặt đang cười rạng rỡ kia Minh Hàn nhận thấy rõ ràng Toàn Hiếu mới là người cần anh.

– Lâu rồi mình mới ra ngoài cuối tuần như vầy, em vui lắm.

– Em lạ thật, mình vẫn gặp nhau mỗi ngày đấy thôi cần gì em phải vui như vậy vì một cuộc hẹn.

– Vậy à? Anh không vui?

– Không phải,….thật ra anh có chút chuyện muốn nói với em

– Quan trọng lắm sao?. Không nói ở nhà….

Minh Hàn biết, nếu nói ở nhà thì khó cho anh. Dù gì Anh Kỳ đối với anh nặng tình nặng nghĩa, nếu anh phụ cậu ấy thế nào cũng to chuyện. Ở chốn công cộng chắc cậu ấy không đến nỗi làm ầm lên quá đáng. Thận trọng đặt xấp giấy tờ anh chuẩn bị sẵn lên bàn, đẩy về phía Anh Kỳ.

– Em xem có thích không?

Anh Kỳ chậm chạp lật từng tờ giấy trước mặt…

– Giấy tờ nhà hả?

– Ừ. Nó đứng tên em đó. Căn hộ cũng khá lắm.

– Sao lại đứng tên em, em đâu có bỏ đồng nào mua đâu..?

– Anh mua, anh muốn tặng em….anh muốn đề nghị một chuyện…anh..

Trái tim Anh Kỳ đập lô tô. Minh Hàn muốn gì đây, vô công bất thọ lộc. Tự dưng mang một căn nhà đắt tiền cho cậu, thật đáng nghi ngờ mà. Anh làm gì yêu cậu đến mức cho cậu nhà cửa….vả lại anh còn một Toàn Hiếu….mà nhắc đến Toàn Hiếu cậu nhói lòng….Hay là….không dù gì cậu không muốn điều đó xảy ra….cậu đã im lặng ngoan ngoãn nhận một chút tình yêu thừa thải của người ta rồi. Không lẽ anh tuyệt tình đến mức bỏ rơi cậu sao.

– Em không nhận. Tự dưng lại cho em thứ đắt tiền vậy làm gì.

– Nghe anh nói…. Anh …. Thật ra anh tặng em món quà này để xin lỗi…Anh vẫn không thể yêu em được. Anh….

Anh Kỳ chết lặng cả người, dù đã đoán được nhưng cậu cũng không tránh khỏi xót xa lòng.

– Em hiểu cho anh, anh ….

Anh Kỳ vẫn ngồi yên không phản ứng gì. Minh Hàn cũng im lặng không biết phải nói tiếp thế nào….không biết bao lâu bỗng cậu lên tiếng.

– Vậy lời anh hứa sẽ từ từ yêu em_ giọng cậu nghẹn đi, cố lắm mới nói được hết câu_

– Anh xin lỗi, nhưng trái tim….thật khó điều khiển trái tim mình.

– Em hiểu rồi, nhưng anh cầm lại cái này đi.Em không nhận đâu. Vô công bất thọ lộc.

– Em nhận đi cho anh …._ Minh Hàn không biết nên dùng từ gì để nói tiếp_

– Anh có thể để em một mình một lát không?

– Để anh đưa em về.

– Không cần đâu, em tự đi về được, chỉ cần để em một mình một lát thôi.

Minh Hàn không nói gì nửa, anh lẳng lặng đứng lên. Anh Kỳ nhìn cái ghế đối diện đã trống, lòng cậu không cam tâm. Cậu lúc nào cũng yêu anh, yêu anh đâu thua gì người kia, ít ra anh cũng nên công bằng với cậu một chút chứ. Sao lại bỏ rơi cậu, sao lại không yêu cậu, sao không chút luyến tiếc gì cậu cả vậy. Cậu yêu anh quá nhiều, cậu làm sao đây khi không thể gặp anh nữa, không nhìn thấy anh là một cực hình với cậu. Cậu không thể mất anh đâu, cậu cần anh biết bao nhiêu….phải rồi có lẽ anh nghĩ cậu phiền phức, nghĩ rằng cậu sẽ ngăn cản trở anh yêu Toàn Hiếu, cậu phải nói cho anh biết cậu không đòi hỏi gì cả, cậu chỉ cần anh để cậu bên cạnh, đừng bắt cậu phải xa rời anh…đừng bắt cậu làm cái điều vô cùng đau đớn đó.

Anh Kỳ bật dậy, chạy theo hướng Minh Hàn đã đi. Cậu phải cho anh biết cậu chỉ cần ở bên cạnh anh là đủ rồi. Ra khỏi quán cà phê hai người đã hẹn, bên ngoài trời đã đổ mưa lớn tự lúc nào, Anh Kỳ nhìn quanh quất.

“Minh Hàn đâu rồi, anh ấy đâu rồi cậu phải gặp được anh ấy phải nói cho anh ấy biết nhanh nhanh lên không thì anh sẽ đi mất, anh sẽ bỏ cậu mất.

Kia rồi, cậu đã nhìn thấy anh.Anh đang chuẩn bị rời đi cùng người đó. Cậu phải nhanh lên không thì muộn mất.”

– Anh, làm ơn đừng rời bỏ em. Xin anh, đừng rời bỏ em.

Nước mắt cậu nhạt nhòa, giọng cậu nghẹn ngào, cậu quýnh quáng. Bao nhiêu lời muốn phân trần không thể thoát ra khỏi miệng. Cậu làm sao thế này, sao cậu chỉ có thể lập đi lập lại bấy nhiêu thôi.

Minh Hàn không biết nói gì nữa khi Anh Kỳ yêu cầu được yên một mình. Anh không thể nói thêm gì vì mọi tội lỗi đều do anh mà ra. Ra đến cửa Toàn Hiếu đã đợi anh từ lâu, mưa quá lớn. Bắt một chiếc taxi, chưa kịp bước lên xe anh đã bị kéo lại.

Anh Kỳ nắm chặt tay anh nước mắt ràn rụa, miệng chỉ nói đi nói lại mỗi một câu: “ Đừng rời bỏ em”. Toàn Hiếu lôi mạnh anh vào xe nhưng Anh Kỳ giữ anh cũng thật chặt. Anh còn chưa biết phải làm sao thì Toàn Hiếu đã uất ức băng mình vào mưa.

Minh Hàn lo lắng, anh không thể bỏ Anh Kỳ lại nhưng nếu ở lại Toàn Hiếu sẽ nghĩ anh không chọn cậu ấy. Đẩy Anh Kỳ đứng sát vào mái hiên nơi khuất mưa. Anh nói như hét, át cả tiếng mưa và tiếng Anh Kỳ vẫn còn liên tục van xin anh.

– Đứng yên đây chờ anh, anh quay lại liền. Nhớ không.

Minh Hàn băng mình vào mưa chạy theo Toàn Hiếu…..khi anh quay lại nơi anh dặn Anh Kỳ đứng đợi chỉ còn một vũng nước ướt sũng. Không hiểu sao lòng anh có chút dao động, khó chịu vô cùng.

*

Vừa đẩy cửa bước vào, một câu hét to, giận dữ đập vào tai cậu

– ANH CỐ TÌNH LÀM TÔI PHÂN TÂM, ANH CỐ TÌNH ÔM MỘT TÊN KHÁC TRƯỚC MẶT TÔI LÀM TÔI THUA. ANH LÀ TÊN KHỐN!!!!!!!!!.

Quay lại thấy Tùng đứng ở cửa, mắt hắn long lên sòng sọc. Vũ Phong vẫn chậm rải trả lời hắn không chút giao động vì cơn giận đang bộc lộ của hắn

– Tôi làm gì là quyền của tôi, không thắng được là lỗi của cậu. Không liên quan gì tôi.

– Anh được lắm, chờ đó. Anh sẽ phải trả giá.

Nói rồi hắn hằn học rời khỏi phòng, đi ngang Tùng hắn đẩy cậu muốn bật ngửa. Bất bại…_nhưng bây giờ bại rồi_…..có khác, mạnh như trâu.

– Có chuyện gì không?

– Hắn vừa bảo anh làm hắn thua?

– Không có gì, chuyện của anh, em không cần quan tâm. Thua là thua, không nguyên do nào hết.

– ……

– Em về trước đi, anh còn nhiều chuyện chưa làm xong. Ban nảy đánh hay lắm, hôm nay mới tận mắt thấy.

– Anh nói quá…..Vậy thôi, em về trước.

Vừa bước ra khỏi cửa phòng Tư Hùng đã khoát vai cậu thân thiện.

– Hôm nay đánh khá lắm, May là cậu thắng không thì cả đám te tua. Mất việc luôn ấy chứ..ha…ha…Ông chủ lớn thiệt tình, mang cả cái võ đài này ra cá…cậu có biết mấy hôm nay bọn anh hồi hộp chết được không.

– Sao lại cám ơn, em đâu có đánh trận đó đâu. Không phải trận trước….

– Hai trận, thắng trận trước ông chủ đã có nguyên sòng bạc ở biên giới rồi. Trận sau là cái võ đài này đấy, ông chủ sợ cậu bị áp lực nên không cho ai nói trước với cậu, giờ thì thắng rồi thoải mái. Cậu đi uống vài ly với anh em chúc mừng nha.

Tùng nổi hết gai ốc, may là cậu thắng không thì….Tư Hùng huyên thuyên mãi, hắn hình như đang cố tình kết thân với cậu.

– Cậu cũng hay thật, cua được ông chủ lớn. Cậu không biết cái tên bất bại…à là cái tên đấu ở trận đầu, trước đây cũng cất công mồi chài ông chủ lớn dữ lắm đó. Hắn mê ổng như điếu đổ vậy, hôm nay thấy ông chủ ưu ái cậu vậy chắc tức lắm. Tức tới thua luôn mà.

Tùng khựng lại, những gì Tư Hùng vừa huyên thuyên với cậu phải chăng khớp với chuyện cậu vừa nghe khi bước vào phòng lúc nảy.

– Thôi tôi về đây, tôi không uống đâu.

– Sao vậy? Không nể mặt anh em chút nào sao.

– Anh Phong kêu tôi về._ Tùng thoái thác_

– Ừ nếu đã thế thì chờ dịp khác vậy.

Tư Hùng đành phải để Tùng về theo lệnh ông chủ lớn. Hắn cũng hơi tiếc cơ hội tiếp cận cậu để lấy lòng. Tùng thì đang buồn nẫu ruột, nghe những gì Tư Hùng nói cậu thất vọng quá chừng. Cậu vốn cũng có chút giao động khi anh công khai với cậu. Nhưng bây giờ ráp nối những gì nghe được cậu có thể kết luận. Anh chỉ lợi dụng cậu cho mục đích của anh. Chán!

Không về nhà, Tùng lang thang qua mấy con đường cho đỡ buồn. Ngồi xuống bồn hoa bên đường nhìn mọi người nhộn nhịp qua lại hối hả, trời có vẻ sắp mưa. Gió mang hơi nước lạnh thổi đến từng chặp. Tùng nghe lạnh lạnh nơi cổ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK