• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lại nói, thời gian quay ngược về tối hai hôm trước, sau khi cứu trị cho Ảnh Nhất cùng Ảnh Nhị

“ Khụ…! Thuộc hạ hộ chủ bất lực, thỉnh chủ nhân trách phạt…” Ảnh Nhất mặt mày nghiêm nghị, mặc dù thương nặng, sắc mặt tái ngắt nhưng lại không có chút nào uể oải, y cung kính quỳ xuống, chờ lĩnh phạt. Ảnh Nhị cũng đi theo, quỳ bên cạnh, không nói nhưng cũng đồng dạng suy nghĩ với Ảnh Nhất

Lạc Khanh Nhan yên lặng nhìn hai người, đôi đồng tử đen thăm thẳm như hố sâu như muốn cuốn trôi tất cả mọi người khi nhìn vào ánh mắt đó. Dù Ảnh Nhất cùng Ảnh Nhị đã đi theo bên cạnh Lạc Khanh Nhan cũng gần ba năm, nhưng vẫn chưa đủ dũng khí nhìn vào ánh mắt kia, cho nên chỉ có thể càng điệu thấp, điệu thấp cuối đầu xuống a

“ A, các ngươi quả thật nên chết, không bảo hộ được hắn, ta còn cần các ngươi làm gì?!” Lạc Khanh Nhan không nhanh không chậm lên tiếng. Ảnh Nhất cùng Ảnh Nhị trầm mặc mà Mạc Ly đứng bên cạnh cũng không khỏi giật mình kinh ngạc. Nữ nhân này quả thật đủ lãnh, hai người kia là một trong những kẻ bên nàng thời gian lâu nhất, không có công lao cũng có khổ lao, huống chi hai người kia cũng là nhân tài hiếm thấy, ấy vậy một câu nói cũng có thể dễ dàng chối bỏ hết mọi việc trước đây hai người kia làm a, quả nhiên so với bất cứ cái gì, bất cứ ai, trong lòng Lạc Khanh Nhan, Dung Phượng Ca mới là quan trọng nhất. Mạc Ly, bất chợt cảm thấy… xót xa vô cùng, cũng…. Không rõ lắm vì sao mình lại thấy trong lòng chua xót đến vậy!!

“ Nói đi, đêm hôm đó, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra….” Lạc Khanh Nhan nói, vẻ mặt bình tĩnh nhưng lòng nàng như dậy sóng, ai có thể hiểu được?!

Ảnh Nhất ngẩng đầu nhìn Lạc Khanh Nhan, lên tiếng bẩm báo: “ bẫm chủ nhân, chuyện là……” Kể tất, Ảnh Nhất tiếp tục giữ yên lặng, chờ đợi phán quyết của Lạc Khanh Nhan. Hắn dù có chết cũng không một lời oán hận, mạng này của hắn là do chủ nhân cứu, thù của hắn cũng là do chủ nhân giúp đỡ mới báo thù được, không có chủ nhân, ba năm trước hắn cũng đã mất mạng rồi, sống được đến bây giờ điều là do chủ nhân, hắn dẫu cho mất mạng, cũn không oán không hối

“ Chủ nhân, xin hãy để chúng ta cùng cứu ra công tử, rồi sau đó ban tội chết cho chúng ta. Ảnh Nhị, không một lời oán hận…” Ảnh Nhị lên tiếng. Công tử là người tốt, hắn rất kính nể công tử, lần này công tử xảy ra chuyện là do sơ xuất của bọn hắn, cho nên trước khi chết hắn cũng phải cứu được công tử mới yên lòng

Lạc Khanh Nhan nghe lại lời của Ảnh Nhất, trầm mặt…..

Mi gian khẽ nhíu, khẽ nhắm mắt, lòng thổn thức, ngột ngạt đến khó tả…..

Nàng…..! không giữ được lời hứa bảo vệ hắn, nàng cũng thật đủ vô dụng!

La Quân Băng… La Quân Băng……

Mắt mở! lạnh như băng, mang theo quyết tuyệt lãnh khốc

Khóe môi vẽ nên nét cười tà mị, Lạc Khanh Nhan lạnh nhạt cười

“ Một ngày…. Hai ngày… bốn ngày….. bảy ngày….” Ai da! Đã bảy ngày rồi nha, Nhan Nhan sao giờ này vẫn chưa đến đón y?! Dung Phượng Ca lầm bầm làu bàu, nằm dài trên bàn, một tay chống má, một tay dùng bút lông vẽ bậy bạ trên giấy, hàng mi thanh tú khi thì chau lại, khi thì giãn ra. Lọn tóc mai đen bóng rũ xuống, phất qua gương mặt thanh tú, giờ khắc này đây, Dung Phượng Ca thật sự đáng yêu vô cùng a, cũng may không có Lạc Khanh Nhan ở đây, nếu không nàng nhất định đem khuôn mặt tròn tròn đáng yêu của hắn nhựu lận đến thê thảm luôn đó ^^

Dung Phượng Ca sau khi tỉnh dây, cho đến hôm nay đã được một tuần rồi, cuối cùng y cũng biết, y đang ở cung điện Băng Lạc, ai oán nha! Nghe nói hoàng cung canh gác nghiêm ngặc, nhất định Nhan Nhan sẽ tốn rất nhiều công sức vào đây cứu y, nhất định phải kiên nhẫn mới được. Tiểu Phượng Ca tự an ủi bản thân mình như vậy, nhưng mà trong lòng y thật sự là sốt ruột lắm mà….

Nhàm chán vô cùng, không có tiểu Bạch, không có tiểu Hắc đáng yêu bên cạnh, không có thảo dược cho y nghiên cứu, thật là buồn tẻ vô cùng, và hơn tất cả, không có Nhan Nhan, Dung Phượng Ca bất giác vươn tay sờ sờ ngực của mình, tâm…. Lạnh ngắt! trống rỗng….

Tầm mắt của y bất chợt nhìn thấy hộp gỗ một góc nằm yên lặng trên bàn, Dung Phượng Ca nhận ra, này vẫn là hộp gỗ Nhan Nhan luôn mang bên người thôi, sao lại ở đây rồi, không phải đâu! Cái tên Lam Quân Băng đáng ghét đó cũng lấy trộm bảo bối của Nhan Nhan sao, thật là chán ghét mà. Dung Phượng Ca bĩu môi, vươn tay sờ hộp gỗ, bỗng dưng tò mò vô cùng, không biết trong đó là vật gì mà Nhan Nhan bảo bối kỹ vậy, lúc nào cũng mang theo bên mình nha

Có khóa?! Dung Phượng Ca nhìn ổ khóa, như nhớ lại, lúc trước Nhan Nhan cho y một chìa khóa, vì là quà của Nhan Nhan, y vẫn luôn mang theo bên cạnh, trên cổ, một sợi dây thằng ti kết đỏ như máu, cột một chiếc chìa khóa nho nhỏ thập phần tinh xảo. Này là thằng ti kết ‘trói tình’ mà Nhan Nhan trước kia tặng y. Nghĩ đến lúc trước, khi mà Nhan Nhan đưa cho y vật này, tâm lúc đó đập thình thịch, bây giờ cái cảm giác đó vẫn còn nguyên sơ….

Nhưng mà, Nhan Nhan khóa lại tức là không muốn cho ai nhìn, y có thể xem được không a?! Dung Phượng Ca tự hỏi bản thân mình như vậy, nhưng mà sự tò mò của y lại không ngừng thúc giục bản thân y, nào! Chẳng phải Nhan Nhan cho y chiếc chìa khóa chính là cũng không có ý định dấu diếm y chiếc hộp gỗ này thôi, y xem cũng không hao tổn gì mà! Cuối cùng thì sự tò mò, hiếu kỳ của bản thân của y cũng đã chiến thắng, Dung Phượng Ca mở khóa…..

Chiếc hộp gỗ đơn giản, hơi nhỏ, nhưng thực sự tinh xảo cùng với chất liệu đào mộc ngàn năm, có thể nói giá trị của chiếc hộp này thực sự không nhỏ chút nào, ấy vậy mà trong đó chỉ có…. Giấy

Đúng vậy, một cuộn giấy và khá nhiều tấm giấy li ti đầy chữ viết, được sắp xếp rất gọn gàng. Dung Phượng Ca vươn tay lấy vài tấm giấy đầy chữ viết, bất giác, bàn tay xinh đẹp, run rẫy…..

Từng lời từng chữ, nét chữ uyển chuyển thanh tú, nội dụng ký tự quen thuộc vô cùng, điều là những bức thư y gởi cho Nhan Nhan trước kia….

Cứ nghĩ Nhan Nhan không để ý đến những bức thư đó, vì chưa một lần y nhận được hồi âm, nhưng mà được Nhan Nhan cất dấu quý trọng như vậy, Dung Phượng Ca khẽ mím môi, mới có thể áp chế cảm giác từng đợt trong lòng, dậy sóng, cái mũi có chút lên men…..

Cuộn giấy, y từ từ mở ra xem, đôi con ngươi kia một thoáng giật mình, rồi ám trầm lại, đầy dãy cảm xúc, dường như ngàn từ vạn tự cũng không thể miêu tả nỗi ánh mắt của y lúc này đây

Một cuốn giấy, à không là cuộn họa mới đúng, họa một lam y thiếu niên…..

Mi mục như họa, nhàn nhạt mỉm cười cũng khiến cho thiên địa như thất sắc, ảm đạm không màu….

Dung Phượng Ca, như cảm thấy, một dòng nước ấm cứ liên tục chảy, liên tục chảy trong lòng, rồi ào ạc như muốn xông phá cả cõi lòng y, dạt dào cảm xúc. Kinh hỉ có, vui vẻ có, cảm động có….. rồi hóa thành nhu tình như nước, thâm tình quyến luyến dịu dàng vô cùng…..

Nhan Nhan của y là một người lãnh tình, nếu y không chủ động theo đuổi thì cả đời này y cũng sẽ không được đến nàng, Dung Phượng Ca luôn hiểu điều đó cho nên bất chấp tất cả để đuổi theo, được đến bên cạnh Lạc Khanh Nhan. Dung Phượng Ca lúc trước thật sự luôn lo lắng bất an, luôn lo sợ được mất, lo lắng Nhan Nhan sẽ chê y phiền phức, coi y là trói buộc, càng lo lắng Nhan Nhan chán ghét y, cho nên y luôn tìm nhiều cách thử, dò trước đoán sau, thậm chí là cược cả tính mạng của mình đi vào và kết quả cuối cùng, y thắng!

Nhan Nhan đối ai cũng có thể nhẫn tâm được, nhưng chung quy đối y rất dễ mềm lòng

Nhan Nhan có thể lợi dụng bất kỳ một ai, không từ bất cả thủ đoạn nào để đạt mục đích, nhưng đối y hết sức chân thành, cùng sủng nịnh

Như vậy! là đủ….

Y, vẫn luôn tự nhủ bản thân mình, Nhan Nhan đã có thế đối với y như vậy, là đủ rồi, đủ rồi. Nhưng là tình yêu, thực sự rất lòng tham, càng ngày ham muốn chiếm hữu của y đối với Nhan Nhan càng nặng hơn. Y luôn kiềm chế cái cảm giác đó, vì sợ Nhan Nhan biết được, sẽ rời xa y, vì nàng chính là gió, không muốn ràng buộc và chán ghét ràng buộc bởi bất cứ ai, dù là y cũng vậy! cho nên y học cách bao dung nàng, học cách kiềm chế lòng mình, có thể chịu đựng, chịu đựng cảm giác buộc lấy Nhan Nhan bên cạnh

Nhan Nhan rất là bá đạo, nàng nói, nếu như một ngày y rời khỏi nàng nhất định phế đi hai chân của y, nhốt y bên cạnh nàng, nhưng mà Nhan Nhan! thật ra Phượng Ca cũng rất sợ, sợ bản thân một ngày nào đó, khi Nhan Nhan rời ra Phượng Ca, Phượng Ca cũng sẽ làm vậy với Nhan Nhan …..

Nàng từng nói ta sạch sẽ thuần khiết vô cấu, thiện lương như thiên sứ, nhưng là thiên sứ giờ khắc này đây, vướng phải tình một tự, một chữ tình tên gọi Lạc Khanh Nhan, như vậy….. sẽ còn thiện lương, tâm thuần như xích tử mà đối với mọi người được sao?! không đâu! Khi đó Phượng Ca thực sợ, bản thân mình sẽ…. nổi điên

Nhưng là giờ khắc này đây, người trong họa vẻ mặt ung dung mỉm cười, sạch sẽ ấm áp vô ngần, Dung Phượng Ca nhẹ giọng bật cười

Nguyên lai, không chỉ mình y nhất phương tình nguyện thích Nhan Nhan nhiều như vậy, mà cảm tình Nhan Nhan dành cho y ……..

Không phải là hỏa diễm rực cháy nóng bỏng, không phải là thái dương chói lọi càng không phải là đóa mẫu đơn chi hoa nở rực yêu diễm trong tiết trời xuân ấm áp mà là….

Một chén nước ấm trong trời đông giá lạnh, một vầng trăng khuyết mờ ảo nhưng cũng đủ sáng trong cái đêm tối âm u và….. một đóa lê hoa thanh lãnh từ từ hé mở giữa tiết thu se lạnh

Lắng đọng lại thâm tình tha thiết!

Như vậy, y còn cầu gì nữa đây?!

Dung Phượng Ca ôn nhu cười, đáy mắt tràn ngập hạnh phúc cùng thỏa mãn…..

Trong khi tiểu Phượng Ca của chúng ta vô cùng vui vẻ thì vị đế vương đáng thương Lam Quân Băng lại đang bận tối mắt tối mũi với hàng đống công việc như núi khiến cho y mấy hôm nay chả có chút thời gian nào, mỗi ngày ngủ không quá hai canh giờ cũng không giải quyết hết công việc, mà nguyên nhân là do,….

Chẳng hiểu vì lí do gì mà Băng Lạc dạo này đầy rẫy những tai ương cùng xui xẻo. Hết vị quan này bị người ta ám sát, đến vị triều thần kia bị chém đứt tay, nói chung là chỉ trong vòng bảy ngày ngắn ngủi thôi đã khiến cho quan lại trong triều lo sốt vó, không ai biết khi nào mới đến lượt mình. Chả hiểu vị võ lâm cao thủ nào nhàn hơi, lại đi ‘giải quyết’ một đống quan lại trong Băng Lạc, dẫu những kẻ kia cũng không phải kẻ tốt gì nhưng liên tục bị tai ương như vậy, nội bộ triều đình Băng Lạc giờ khắc này thực sự không ổn chút nào, mà đứng mũi chịu sào dĩ nhiên là Lam Quân Băng rồi. Còn chưa kể đến phía Bắc Băng Lạc, một số bộ tộc nhỏ như nổi điên đánh phá biên cương như thêm một miếng lửa cho Lam Quân Băng, khiến cho vị thiên tử tuổi trẻ đầy tài năng này cũng trở tay không kịp. Vì lí do đó mà mấy hôm nay, Lam Quân Băng bị sụt giảm vài ký, khuôn mặt điển trai cũng hao mòn không ít à nha

“ Cháy, Vân cung cháy…..” âm thanh tiêm tế the thé của một gã thái giám vang lên, rồi lục đục nào binh sĩ nào thái giám vội vã cứu hỏa, chẳng mấy chốc mà một góc hoàng cung ồn ào náo nhiệt cả lên, hỏa diễm bùng cháy cả một góc hoàng cung như đốt cháy của một góc chân trời. Vân cung là nơi ở của Thái hậu, mẹ của đế vương, tuy không phải là mẹ ruột như thái hậu một tay nuôi nấng đế vương từ nhỏ, cho nên tình cảm cũng là không thiếu, Vì vậy khi nghe tin Vân cung cháy, Lam Quân Băng vội vã chạy đến….

Đám cháy cũng không to tác lắm, nên chả mấy chốc là dập tắt xong, cũng may hôm nay Thái hậu ra Ngự Hoa Viên hóng gió cho nên không sao, cũng không tổn thương tính mạng của ai, Lam Quân Băng âm thầm may mắn, thỉnh an một chút thái hậu rồi vội vàng chạy về tẩm cung của mình. Lam Quân Băng tự mắng mình sơ suất, những sự việc liên tiếp kéo dài mấy hôm nay cùng với việc hoàng cung bị đốt cháy một cách trùng hợp như vậy, y cũng đoán được là kẻ nào làm…..

Hết chương 43

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK