Mục lục
Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

\- Thật sự là rất đáng đời.

Tiếu Thiền nhỏ giọng nói, vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa.

Đường Kim cũng không thèm để ý, hắn thật biết nghe lời bắt đầu chạy quanh sân thể dục.

Một đám người liền ngạc nhiên, người này khi nào lại biết nghe lời của giáo viên rồi? Chẳng lẽ nguyên nhân là bởi vì vóc dáng cường tráng của giáo viên dạy thể dục này sao?

Một số người tỉnh ngộ, nguyên lai người này cũng sợ bị đánh a.

Nhưng nghĩ lại thì mọi người lại cảm thấy có chút gì không đúng, người này đánh nhau rất giỏi ngay cả bọn Vương Phi sáu người mà hắn cũng có thể thoải mái đánh hạ, muốn đánh giáo viên dạy thể dục này cũng không thành vấn đề a.

Thấy Đường Kim nghe lời chạy bộ thì tạm thời Chu Cương Cường cũng không nói gì, hắn nhìn mọi người một cái rồi mở miệng nói:

\- Lớp phó thể dục, trước hết điểm danh, xem thử có người nào đến trễ hay vắng mặt không?

Nghe được Chu Cương Cường nói như thế thì trên mặt của mọi người đều lộ ra vẻ kỳ quái.

Thấy không ai đáp lại, Chu Cương Cường có chút không vui:

\- Lớp phó thể dục là ai? Tiếu Thiền, em nói cho toi biết, ai là lớp phó thể dục?

Hiển nhiên là Chu Cương Cường cũng đã sớm biết được Tiếu Thiền, điều này cũng khó trách lúc nãy hắn nhờ Tiếu Thiền nhắn lại cho Đường Kim.

\- Thầy Chu Đường Kim chính là lớp phó thể dục.

Tiếu Thiền nhịn không được mà đem ánh mắt nhìn về phía Đường Kim đang chạy cách mình mấy chục m.

\- Đường Kim đâu? Ai là Đường Kim?

Chu Cương Cường lại hỏi.

Có người nhịn không được cười khẽ một tiếng, mà Tiếu Thiền cũng có chút muốn cười, nhưng nàng vẫn là nhịn được:

\- Thầy Chu, người đang chạy kia tên là Đường Kim đó ạ.

Tiếu Thiền vừa nói một bên lại nhịn không được hướng Đường Kim xem tới, vừa nhìn tới thì nàng liền choáng váng, cúi đầu lên tiếng kinh hô:

\- Hả?

Chu Cương Cường cũng hướng Đường Kim xem tới, vừa nhìn tới thì sắc mặt của hắn cũng trở nên vô cùng phấn khích.

Đám người Trương Tiểu Bàn cũng cảm giác được có chút gì là lạ cho nên liền quay đầu lại nhìn, vừa quay đầu lại nhìn thì tất cả mọi người đều có chút sững sờ.

\- Anh bạn này thật sự là một người cố chấp a, không phục hắn không được.

Trương Tiểu Bàn thì thào tự nói.

Nằm ngoài dự đoán của mọi người là sau khi chạy được nửa vòng sân thì Đường Kim lại hướng về phía ký túc xa giành cho công nhân viên chức chạy vào, ngay tại lúc mọi người sững sờ thì hắn đã biến mất dưới tầm mắt của mọi người.

Một đảm người lại tỉnh ngộ, chẳng trách người này lại nghe lời như thế, thì ra là hắn đã tính toán chạy trón rồi a. Bọn hãy nghĩ mãi cũng không ra là tại sao người này lại chạy vào ký túc xá giành cho công nhân viên chức?

Sắc mặt của Chu Cương Cường xanh mét, nổi giận gầm lên một tiếng:

\- Mọi người hoạt động tự do.

Để lại mấy chữ này rồi thì Chu Cương Cường liền nổi giận đùng đùng xoay người rời đi, bất quá hắn cũng không phải đuổi theo Đường Kim bởi vì phương hướng hắn đi là đi về phía khu giảng đường.

Nghe Chu Cương Cường nói như thế thì nhất thời mọi người liền cao hứng, trong tiết thể dục này thì mọi người thích nhất là lúc hoạt động tự do, lúc này thì bọn hắn cũng cảm thấy cuối cùng tên tiểu tử Đường Kim này cũng làm được một chuyện tốt.

\- Tiếu Thiền, làm sao Đường Kim lại đi vào ký túc xá giành cho công nhân viên chức thế?

Một nữ sinh có chút tò mò, hướng về Tiếu Thiền mà dò hỏi.

\- Làm sao tớ biết được.

Tiếu Thiền tức giận nói.

\- Hắn không phải là bạn trai của cậu sao?

Một nữ sinh khác cười hì hì nói.

\- Nè, cậu nói cái gì đó? Tớ cùng hắn ta không có quan hệ gì cả.

Tiếu Thiền tức giận rồi.

\- Tớ biết rằng giữa hai người vẫn chưa phát sinh quan hệ gì, nói cách khác thì việc kia cũng quá nhanh mà.

Lại một nữ sinh khác lên tiếng nói tiếp.

Đột nhiên Tiếu Thiền quay đầu lại, trừng mắt vào nữ sinh này:

\- Vương Giai, có phải là cậu quá vô sỉ hay không?

Nữ sinh tên là Vương Giai này cũng rất xinh đẹp, tuy rằng kém xa so với Tiếu Thiền nhưng mà cũng là một trong những mỹ nữ của lớp 10/4, đối với lời uy hiếp của Tiếu Thiền thì nàng ta cũng không hề để ý:

\- Đến đây a, Tiếu Thiền, tớ không có sợ cậu đâu, cậu đừng quên rằng tớ cũng đã luyện qua Taekwondo a, trừ phi cậu tìm bạn trai của mình để hỗ trợ. nguồn TruyenFull.vn

\- Đánh với cậu thì chỉ khiến tớ mất mặt mà thôi.

Tiếu Thiền hừ một tiếng rồi xoay người bỏ đi, nàng không hề để ý đến Vương Giai nữa. Nàng biết rõ lòng dạ của Vương Giai, nàng đã lường trước được nếu so về ca hát, khiêu vũ… thì quả thật là nàng lợi hại hơn Vương Giai nhưng muốn đánh nhau cùng Vương Giai thì quả thật nàng tuyệt đối không phải là đối thủ của Vương Giai.

Tiết thể dục này toàn bộ mọi thành viên trong lớp 10/4 đều cảm thấy vui vẻ. Mà lúc này thì Đường Kim đã quay về chỗ ở của mình, những người khác thì còn lại ở trên sân thể dục để chơi đùa, có mấy người không thích vận động thì liền chủ động trở về phòng học. Chỉ có duy nhất một người không có cao hứng, hiển nhiên người này chính là Chu Cương Cường.

Chu Cương Cường trực tiếp đi tìm Tô Vân Phỉ, ánh mắt của hắn tham lam liếc một cái từ trên xuống dưới người Tô Vân Phỉ, sau đó vẻ mặt liền tỏ ra tức giận:

\- Cô giáo Tô, tôi muốn cô đuổi học một học sinh học ở trong lớp của cô.

Tô Vân Phỉ hơi nhíu mày lại:

\- Thầy giáo Chu, tại sao thầy lại nói những lời này?

Chu Cương Cường cũng không thêm mắm thêm muối, hắn đem chuyên tình xảy ra ở tiết thể dục nói cho Tô Vân Phỉ biết. Bởi vì ở hắn xem ra, căn bản không cần thêm mắm thêm muối vào, lấy hành vị tồi tệ kia của Đường Kim thì cho dù hắn thoát khỏi án bị đuổi học thì hắn cũng không tránh việc bị xử phạt nặng.

Theo bản năng thì Tô Vân Phỉ xoa nhẹ đầu của mình, hiện giờ mỗi lần nghe đến cái tên Đường Kim này thì nàng lại có cảm giác đau đầu, tuy rằng năm nay mới là năm thứ hai mà nàng làm giáo viên. Nhưng ta từ lúc làm học sinh cho đến bây giờ làm giáo viên thì nàng vẫn chưa từng bao giờ thấy qua một học sinh như Đường Kim.

\- Thầy Chu, xin thầy cứ yên tâm, việc này thì tôi sẽ xử lý.

Do dự một lát, rốt cuộc thì Tô Vân Phỉ cắn răng làm ra quyết định, sau đó nàng liền đứng dậy đi thẳng đến phòng làm việc của hiệu trưởng.

Hiệu trưởng của trường Ninh Sơn Nhị Trung tên là Tiễn Tiến, vừa nhìn qua thì trông lão hiệu trưởng này là một người hòa ái. Lúc này, thấy Tô Vân Phỉ tiến vào phòng của mình thì trên mặt của Tiễn Tiến liền nở ra nụ cười thân thiết:

\- Tiểu Tô, tìm tôi có việc gì sao? Ngồi xuống trước đã, từ từ nói.

\- Hiệu trưởng Tiễn, tôi muốn xin ngài đuổi học Đường Kim.

Tô Vân Phỉ cũng không có ngồi xuống mà liền nói thẳng vào vấn đề.

\- Tiểu Tô, ngồi xuống rồi từ từ nói, nói cho tôi biết, rốt cuộc là tên tiểu tử Đường Kim kia đã làm ra những chuyện gì mà khiến người người đều oán trách thế?

Dường như đối với yêu cầu này của Tô Vân Phỉ thì Tiễn Tiến cũng không còn cảm thấy ngạc nhiên.

Rốt cuộc thì Tô Vân Phỉ cũng ngồi xuống, sau đó nàng liền đem những chuyện tình hai ngày hôm nay nói lại cho Tiễn Tiến biết, từ chuyện ngang nhiên trêu chọc giáo viên đến chuyện đối lập với giáo viên, các loại tội ác của Đường Kim đều nói ra, cuối cùng nàng mới căm giận nói:

\- Hiệu trưởng Tiễn, loại học sinh như thế này thì tôi thật sự không có cách nào để dạy được.

\- Chỉ có vậy thôi sao?

Tiễn Tiến lại hỏi một câu.

Chỉ có vậy sao?

Tô Vân Phỉ nghe Tiễn Tiến nói như vậy thì nhất thời thì máu nóng liền dâng lên:

\- Hiệu trưởng Tiễn, chẳng lẽ chừng ấy còn chưa đủ sao? Mới vào học được hai ngày mà hắn đã trốn quá mười tiết, chỉ riêng về việc này thôi cũng đủ để đuổi học hắn rồi.

\- Tiểu Tô, cô đừng nên kích động, ý của tôi không phải là như thế, vốn là tôi còn nghĩ rằng hắn còn làm ra những chuyện gì quá phận.

Tiễn Tiến cười một cách ngượng ngùng, bộ dạng có chút không tốt lắm.

\- Hiệu trưởng Tiễn, nếu ngài đã biết hắn là loại học sinh như vậy thì ngài còn muốn để hắn tiếp tục học sao, muốn để cho hắn tiếp tục trêu chọc những giáo viên khác sao?

Tô Vân Phỉ có chút không hiểu.

Tiễn Tiến thở dài, bộ dạng có chút khó xử:

\- Tiểu Tô, nói thật với cô rằng, nói cho cô biết, tôi thiếu người khác một cái nhân tình mà tôi cũng đáp ứng người kia là nhất định sẽ để cho Đường Kim tốt nghiệp ở trường Ninh Sơn Nhị Trung này. Cho nên bất luận hắn làm ra những việc gì thì tôi không thể đuổi học hắn được. Đương nhiên, nếu mà cô nhất định muốn đuổi hắn đi thì tôi có thể chuyển lớp cho hắn, chẳng qua là thành tích của tên tiểu tử này rất tốt. Chỉ có một Anh văn là không điểm mà thôi, nếu mà thành tích môn Anh văn của hắn được cải thiện thì muốn thi vào một trường Đại học có tiếng ở trong nước cũng không có bất cứ vấn đề gì. Mà trong trường này cũng chỉ có một mình cô là giáo viên dạy Anh văn hơn nữa lại là chủ nhiệm lớp cho nên tôi mới an bài hắn học trong lớp của cô.

Dừng lại một chút, Tiễn Tiến lại tiếp tục nói:

\- Tiểu Tô, coi như là cô giúp tôi chuyện này, cô cảm thấy thế nào?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK