• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thời tiết buổi chiều thu đẹp đến nao lòng, Vương Tử và Khương Thịnh hai tay xách bịch hoa quả đến bệnh viện thăm chị dâu.
Vừa bước vào, ánh sáng tỏa ra xung quanh hai người họ vô cùng rực rỡ, nhan sắc này, dáng vóc này và thần thái này, nhiều người đã nhầm tưởng rằng họ là idol của một nhóm nhạc nào đó.
Ánh mắt mấy cô ý tá ở đó đều sáng rực lên, tất cả chỉ dùng một từ để thể hiện...!" Mê..." Còn hai từ thì là " Rất mê..."
- Ai vậy? Đẹp trai quá đi.
- Mấy anh ấy là idol sao?
- Không chắc.
Lên đến được phòng bệnh của cô cũng khổ cực lắm, đối với người bình thường còn khá dễ dàng, chứ như hai nam thần nhà này thì phải gọi là vô cùng khó.
- Chị dâu, lên được phòng bệnh của chị chắc tụi em già đi mấy tuổi quá.

Tách mấy bà y tá ở tầng dưới đã khó rồi, lên đến tầng hai còn có mấy bé 15,16 tuổi chạy lại xin chụp ảnh.

Thật khổ cái thân tôi quá.
Mấy bé 15,16 tuổi mà Vương Tử nói là những cô bé mới lớn bị bệnh nên phải nhập viện, chỉ nhỏ hơn Bạch Ninh Kiều vài tuổi.
- Mệt thì uống nước đi, mồ hôi đổ đầy ra rồi kìa.
- Chị Kiều, anh hai em không tới thăm chị sao?
- Anh ấy bận lên trường mà.
- Chị như vậy là quá dễ dãi với anh hai em rồi.


Em kể chị nghe, trước đây khi chưa quen chị, anh ấy thường không hay ở nhà vào ban đêm.

Mỗi khi gọi điện thì luôn nghe tiếng nhạc xập xình, anh ấy còn giữ mấy tấm hình chụp chung với mấy cô gái ở quán bar nữa đó.
Khương Thịnh liếc mắt với Vương Tử, muốn em họ kết hợp cùng mình.
- À...!đúng đúng rồi đó chị, em làm chứng.

Không chỉ không về nhà mà còn qua đêm ở bên ngoài luôn.
Bạch Ninh Kiều nhìn Vương Tử và Khương Thịnh với vẻ nghi hoặc, cô không chắc chắn miệng lưỡi của hai người này.

Đúng lúc ấy, Khương Triết đi vào, tai anh nghe rõ từng chữ, ánh mắt sắc lạnh nhìn mấy đứa em vô dụng hay thêm dầu vào lửa.
- Mấy thằng này ăn nói kiểu gì vậy? Chúng mày chán sống sao?
- Không...!không không...
Khương Thịnh lắp ba lắp bắp, đứng cách nhau vài mét vậy mà cậu đã ra thế phòng bị trước.
- Tao làm gì mày mà mày đưa tay ra đỡ thế kia.
- Em...!em.
Còn Vương Tử thì khỏi nói, cậu đứng im như tượng phật.

Miệng luôn niệm câu thần chú " không nhìn thấy tôi, không nhìn thấy tôi."
Ngay khi Khương Triết chuyển ánh mắt sang Vương Tử, tiếng mở cửa vang lên, một cô gái xinh xắn đáng yêu như thiên sứ bước vào.

Dường như thứ gì đó đang vang lên một cách dồn dập, lúc này Vương Tử mới nhận ra đó là trái tim đã khóa cửa từ hai mươi mấy năm qua.
- Chào mọi người...
- Lộ Lộ.
Bạch Ninh Kiều dang hai tay ra như đứa trẻ, Quách Lộ chạy đến ôm chầm lấy cô bạn thân đang nằm viện của mình, đã rất lâu bọn họ không gặp nhau.
- Cậu thế nào rồi, khỏe hơn chưa?
- Khỏe rồi, yên tâm đi.
- Cô bạn thân của cậu đã mua rất nhiều trái cây mà cậu thích đây này.

Nhân cơ hội đó, Vương Tử dùng nhan sắc mà nhiều người khen ngợi tán tỉnh vị thiên sứ kia.

- Trùng hợp quá, tôi cũng mua giỏ trái cây cho chị Kiều này.

Chúng ta đúng thật có duyên đó, cô gái à, cô tên gì vậy?
- Tôi tên Quách Lộ, chào anh.
Với vẻ đẹp của Vương Tử, cô không mấy ấn tượng lắm, ban đầu cô chỉ xem đó là sự chào hỏi xã giao bình thường.
Khương Thịnh không cam tâm mà chen chân vào, miệng lẩm bẩm.
- Rõ ràng trái cây là do tôi mua mà.

Thật là.
- Chào Quách Lộ, tôi tên là Vương Tử.

Rất vui được làm quen.
- Anh là gì của Bạch Ninh Kiều?
- À, tôi là em họ của anh Triết, Bạch Ninh Kiều sau này sẽ là chị dâu của tôi.
- Ra là vậy? Tôi là bạn thân chung lớp với cậu ấy.
- Cô là học sinh lớp 12 sao?
- Ừm.
- Tôi là sinh viên đại học năm ba.
Bạch Ninh Kiều giả vờ ho ra tiếng, lúc này Quách Lộ mới để ý đến cô.
- Kiều Kiều, cậu không sao chứ?
- Ở đây còn có chúng tôi đó nha, tém tém lại một chút.
Vương Tử tinh ý nhìn thấy ánh mắt Khương Triết dán chặt vào Bạch Ninh Kiều, anh đảo mắt nhìn Khương Thịnh.


Bàn tay ngoắc ngoắc ra phía cửa.
- Ừm chị dâu, em có ít hoa quả để chị ăn lấy sức, phải thật mau khỏe bệnh nhé.

Em có việc rồi, tụi em đi trước.
- Đi sớm vậy sao?
- Em chào chị.
Vừa định bước ra, Vương Tử không quên cô thiên sứ đang đứng ở bên cạnh, kéo luôn cô ra ngoài.
- Này...!này anh làm gì vậy?
- Cô có để ý ánh mắt Khương Triết khao khát nhìn bạn thân cô không? Dù sao phải để bọn họ có không gian riêng chứ?
- Các anh kì lạ thật, không gian riêng thì để chiều, để tối, lâu lắm tôi mới gặp Kiều Kiều mà.
- Kiều Kiều của cô có người khác chăm sóc rồi, để mừng ngày đầu tiên gặp nhau, bữa trưa hôm nay tôi mời.
Ngay từ đầu Vương Tử đã có ý với Quách Lộ vậy nên muốn tìm mọi cách để hẹn gặp cô.

Nghe vậy cô cũng không từ chối mà đồng ý ngay.
*Like cho tui với nha*.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK