Mục lục
Thất Thân Làm Thiếp
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Đi." Phượng Cô đột nhiên quát một tiếng.

Vãn Thanh ngẩng đầu nhìn về phía hắn, mới biết được là hắn gọi nàng.

Đang muốn đứng lên, thanh âm kiều giòn mềm nhẹ của nữ tử xinh đẹp như tiên nữ vang lên: "Phượng….. phượng ca, ở lại đây mấy ngày được không?"

Phượng Cô nghe được thanh âm của Nguyệt Nhi, như sét đánh bên tai, thân thể như bị điểm huyệt, cứng đờ đứng đấy, không chút nhúc nhích.

Bởi vì hắn quay lưng về phía Vãn Thanh,, Vãn Thanh không thấy được mặt hắn, nhưng dễ dàng đoán được, vẻ mặt của hắn bây giờ nhất định là pha trộn của đau khổ, nhớ thương cùng lưu luyến.

Chu Nguyệt nhi thấy hắn không trả lời, vì vậy lại bồi thêm một câu: "Nhiều năm không gặp, lần này nếu thuận đường, huynh ở lại đây mấy ngày đi?"

Nhất thời bầu không khí như ngừng lại, tất cả mọi người lẳng lặng chờ câu trả lời của Phượng Cô.

Không biết vì sao, Vãn Thanh nhất định biết, Phượng Cô chắn chắn sẽ ở lại.

Quả nhiên nàng đoán không sai, Phượng Cô nhanh chóng đáp: "Được."

Nàng cúi đầu, không dây dưa lâu với hắn.

Không cần ngẩng đầu nhìn, Vãn Thanh cũng có thể tưởng tượng ra, Chu Nguyệt nhi giờ phút này trong mắt đang lóe lên một tia đắc ý.

Nàng vẫn như trước cười nhạt lơ đãng, cầm đũa gắp miếng thịt vịt, chăm chú thưởng thức mùi vị. Như thể những chuyện vừa xảy ra không chút liên quan đến nàng.

Vốn dĩ chuyện nàng đi hay ở, tất cả đều là dựa vào một câu nói của người khác, nếu nhân gia quyết định để lại, nàng sẽ hảo hảo mà lấp đầy bụng của mình.

Tà Phong ngồi cạnh nhìn nàng bằng ánh mắt nghi hoặc, nhất định là nghĩ không ra, vì sao vào lúc này, nàng có thể như thế lạnh nhạt bình tĩnh đối diện mọi chuyện.

Đúng vậy, Tà Phong nhất định không rõ vì sao lòng dạ Vãn Thanh lại rộng lượng vậy, có thể trơ mắt nhìn Phượng Cô liếc mắt đưa tình với người cũ (có tý chém). Bất quá, hắn lại thấy vui vẻ, bởi vì, lòng dạ Vãn Thanh rộng rãi phóng khoáng như vậy, hắn mới thích nàng, còn nữa, nàng không cần Phượng Cô, hắn càng cao hứng không thôi.

Kỳ thật, trời mới biết, lòng dạ Vãn Thanh không liên quan ở đây, chỉ là nàng biết, có bực tức cũng chả giải quyết được vấn đề gì, chỉ khiến bản thân ấm ức không vui, đã như vậy, chi bằng coi như chẳng có gì là xong.

Nhân sinh khổ đoản (cuộc đời ngắn ngủi), không biết vui vẻ mà sống cũng thôi đi, tội gì phải đâm đầu vào phiền não!

Phượng Cô xoay người ngồi xuống, thấy Vãn Thanh hoàn toàn không thèm để ý, trong lòng mơ hồ tức giận, mặc dù hắn không thích nàng, nhưng hắn là phu quân của nàng, nàng cần phải coi hắn là trời, lấy hắn làm trung tâm, vậy mà nàng dĩ nhiên coi như không có việc gì, dửng dưng ngồi đó!

"Đi lấy cơm." Hắn lạnh lùng nói.

"Ta lấy cơm cho huynh!" Chu Nguyệt nhi ôn nhu nói.

Phượng Cô lạnh lùng đáp: "Không cần ngươi đi, chuyện thấp hèn như vậy, chỉ có nàng mới xứng đáng làm!" Nói xong chỉ vào Vãn Thanh.

Biết là hắn cố ý làm khó dễ, dù không nói đi cùng hắn có nhiều thị nữ như vậy, nhất định Mộ Dung sơn trang, cũng không thiếu người lấy cơm. Nhưng lại dùng tới hai chữ thấp hèn, rõ ràng muốn làm nhục nàng. Nàng dìm lửa giận trong lòng, vì nàng biết, giờ phút này không thể bực tức, không thể phát hỏa, con người Phượng Cô, nếu chọc hắn nổi giận, chỉ sợ sau nàng sẽ khó sống. Hít một hơi thật sâu, đè cơn giận xuống, từ từ nén đến cõi lòng sâu nhất.

Rồi Vãn Thanh ngẩng đầu cười trong suốt, bình thản đứng lên, xoay người cầm bát trong tay nô tỳ, đi lấy cơm.

Vãn Thanh bên này tuy không phát hỏa, nhưng Tà Phong ngồi bên kia thì tức muốn đầy cả bụng, hắn nhìn thấy Vãn Thanh bị Phượng Cô khó dễ làm nhục như vậy, chỉ hận không thể đánh Phượng Cô một chưởng, vì Vãn Thanh giải nạn.

Nhưng hắn chưa mất đi lý trí, vẫn còn khả năng phân tích tình huống, biết lúc này không thể hành động theo cảm tính. Dù sao cũng là việc nhà người ta, hắn nhúng tay, sẽ chỉ làm Vãn Thanh càng khó xử.

Nhưng hắn không đè được cơn giận, nhìn Vãn Thanh chịu sự hành hạ của tên độc ác này, hắn liền cảm giác được trong lòng khó chịu không thôi.

Đặt bát cơm trước mặt hắn, Vãn Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng: "Gia nhanh ăn đi! Đồ ăn của Mộ Dung sơn trang rất ngon! Sau này còn phải bôn ba vất vả nhiều, nên ăn nhiều một chút!"

Nói xong ngồi xuống cầm lấy đôi đũa, bắt đầu ăn, như thể đó là chuyện rất bình thường, ngược lại những người chứng kiến thì cảm thấy không bình thường chút nào.

Nàng khẽ cúi đầu nhìn một lượt, nhưng trong lòng cười tà ác: các ngươi muốn nhìn chuyện cười của ta, ta cho các ngươi nhìn đến chán thì thôi.

Ngẩng đầu cười một tiếng: "Mọi người ăn đi! Tại sao lại không ăn vậy! Khiến cho ta cũng thấy hổ thẹn!"

"Ngươi nói như vậy rất không nên! Tuy trước khi thành hôn Phượng thiếu phu nhân gặp chuyện không may, nhưng không phải là nàng nguyện ý! Có cô gái nào muốn trước ngày thành thân bị **? Tốt xấu gì phượng Thiếu phu nhân cũng xuất thân nhà quan, cũng là danh môn nữ tử, tại sao ngươi lại dùng hai chữ thấp hèn!" Chu Nguyệt nhi hơi giận nói với Phượng Cô, ra vẻ chủ trì công đạo giùm Vãn Thanh.

Xem ra, Nguyệt Nhi là một thiên lương nữ tử cơ đấy. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnFULL.vn

Nhưng Vãn Thanh không phải người ngu, nàng đã làm cho mọi chuyện bình ổn, Nguyệt Nhi còn cố tình khơi lên, tựa hồ như sợ người khác không biết chuyện nàng bị cưỡng gian trước ngày xuất giá. (thế là bắn súng vào mặt hồ đang yên ả ah??)

Vừa mới khó khăn đè xuống sự tức giận, Chu Nguyệt nhi lại muốn xới lên, còn nói khó nghe như vậy, ra vẻ là muốn giúp nàng, thật ra là muốn nàng không thể toàn thấy bước ra khỏi Mộ Dung sơn trang. Cuối cùng đoạn thời gian khuất nhục trong lòng nàng trào ra.

Trong nháy mắt, vẻ trong trẻo trong mắt nàng biến mất, đôi mắt biến lạnh, ngẩng đầu lên nói: "Không nhọc Mộ Dung phu nhân nói nhiều! Cái…này không có người đối chất, trắng hay đen không ai nói được, người khác đối đãi với Thượng Quan Vãn Thanh ta như thế nào, ta không quan tâm, chỉ cần chính mình biết bản thân không thấp hèn là được!!"

Nàng nói xong, giống như chưa nguôi cơn giận, nói tiếp: "Không giống một số người, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, người như vậy, dù cho người xung quanh nói tốt thế nào, vĩnh viễn là đen như mực!"

Chợt Phượng Cô quát lớn: "Nói bừa, còn không hướng Nguyệt nhi xin lỗi! Người ta có lòng nói tốt cho ngươi, ngươi lại tỏ thái độ như vậy!"

Vãn Thanh không để ý tới, chỉ lạnh lùng nhìn qua gương mặt đang trưng ra vẻ mặt tốt đẹp của Nguyệt Nhi, lạnh lùng cười một tiếng.

"Còn không mau nhận!" Thấy Vãn Thanh tựa hồ không có chút cảm động, trên mặt tựa hồ một khối băng lạnh, Phượng Cô lớn tiếng rống giận.

Vãn Thanh xem chừng càng lãnh đạm hơn, khóe miệng khẽ hướng trào phúng: "Nhận? Tại sao ta lại phải nhận?" Nàng ẩn nhẫn xử sự như thế, cúi đầu chịu nhục nhưng tại sao lại còn đối xử như thế với nàng.

Đầu ngẩng cao, ánh mắt sắc bén.

"Còn không mau nhận!" Vãn Thanh ngang nhiên trước mặt mọi người không nghe lời của hắn, đối với Nguyệt Nhi bất kính trọng (Kính cái đầu anh í. Điên cả tiết.), khiến Phượng Cô nổi trận lôi đình, giơ tay lên bắt lấy cổ tay của nàng, dùng lực vặn chặt bắt nàng phải nhận.

"Ta không!" Vãn Thanh kiên quyết nói, tay bị hắn vặn chặt vô cùng đau đớn nhưng nàng cố cắn chặt môi lại, nén cơn đau tràn đến. Nàng – Thượng Quan Vãn Thanh, không có chuyện gì là nàng không thể nhẫn được.

Trừ phi nàng không muốn nhẫn, bị người ta cường bạo nàng đều cố nén xuống, cắn răng nuốt xuống bụng, nhưng việc lần này…

Nàng hận, hận nam tử có tên Phượng Cô này, quá tàn nhẫn vô tình!!

Kinh Phật dạy rằng, nhân quả đều có báo ứng, gặp nhau là do duyên phận.

Nàng kiếp trước rốt cục là đã làm chuyện gì không phải với hắn, có nghiệp chướng vì sao mà kiếp này phải chịu sự lăng nhục như thế của hắn.

"Không sợ chết!" Hàm răng nghiến chặt của Phượng Cô nhả ra từng tiếng dữ dằn, trong tay dùng lực, giây lát mọi người đã nghe được tiếng "rắc" – tiếng xương tay bị gãy.

Trong đêm lạnh lùng, tiếng gãy khô khốc vang dội lên.

"Phượng Cô… tên tiểu nhân này, nàng là nữ tử, ngươi tại sao lại tàn bạo như thế!" Tà Phong nguyên lai không muốn nhúng tay vào nhưng mắt thấy một màn như thế, hắn bật dây, gân xanh trên trán nổi lên, ánh mắt phẫn nộ đỏ ngầu.

Mắt trừng trừng đỏ ngầu nhìn Phượng Cô

Trong tay cầm một con dao nhỏ hướng phía Phượng Cô.

"Dừng tay!" Vãn Thanh hét lên một tiếng, mồ hôi lạnh ứa ra trên trán, đoạn xương tay bị gãy rời ra vô cùng đau đớn nhưng trên mặt nàng một vẻ lạnh lùng trấn định, không có lộ ra nửa phần thần sắc thống khổ.

Chu Nguyệt Nhi ngồi ở đằng bên, nhìn thấy Tà Phong động tay lo sợ đến mức cắn chặt môi đến trắng bệch.

Tà Phong giật mình khi nàng quát, đau lòng nhìn về phía nàng: "Hắn đối với ngươi như thế, ngươi còn muốn nói chuyện với hắn sao?"

"Ta không có hứa hẹn nói chuyện với hắn, chuyện này là của ta và hắn, ngươi không cần nhúng tay vào." Nàng nhàn nhạt nói, nàng biết, Tà Phong không phải đối thủ của Phượng Cô, Phượng Cô võ công bí hiểm, tâm địa lại độc ác, nàng không muốn Tà Phong gặp bất cứ chuyện gì thương tổn.

Hơn nữa, chuyện này chỉ bốn người thôi đã rắc rối rồi, nếu thêm Tà Phong cũng bị lôi vào trong cuộc nữa hội mọi chuyện sẽ càng thêm loạn.

Hướng qua Tà Phong nói xong, nàng nhìn về phía Phượng Cô, trên gương mặt thanh tú hiện lên một nụ cười nở rộ như hoa, tái nhợt, vô lực, rồi lại mang một giọng đùa cợt cùng khiêu khích: "Hắn bất quá cũng chỉ có thể như vậy thôi, nhiều nhất, hắn cũng chỉ có thể bẻ gẫy thân ta mấy đầu khớp xương thôi, còn còn có thể thế nào nữa? Bằng không, muốn mạng của ta có lẽ cũng có thể. Bất quá thứ hắn muốn không phải là những điều này, điều hắn muốn chỉ sợ là không chiếm được. Chẳng qua là một tiểu hài tử bình thường không được ăn kẹo thì cáu kỉnh thôi. Thương cân động cốt (gãy xương đứt gân), bất quá một trăm ngày là khỏi, có người hầu phục vụ, ăn uống không lo, điểm việc nhỏ ấy không sao cả."

Nàng nói xong bình thản, phảng phất chỉ như bị người ta vỗ nhẹ thoáng qua thôi.

Chính là ai cũng biết, một đòn như thế đối với nữ tử không biết võ công là vô cùng đau đớn.

Nghe xong những lời của nàng, ban đầu trong lòng Phượng Cô có chút áy náy rồi bỗng nhiên bạo nộ lại. Chuyện Nguyệt Nhi vốn là điều khiến hắn cả ngày lẫn đêm tâm hồn đau đớn, Thượng Quan Vãn Thanh lại dám nói những lời này, xem ra không thể nhịn được rồi!

Tay hắn đảo qua, định động thủ một lần nữa (anh dám à.) ngay lập tức Tà Phong duỗi tay ra, chặn tay hắn lại, mặt phẫn nộ nói: "Ngươi không phải nam nhân!"

Phượng Cô phượng nhãn híp lại, chăm chú nhìn thẳng về Tà Phong, định đấu võ, Mộ Dung kiềm rốt cục mở miệng: "2 người không nên làm tổn thương hòa khí! Phượng thiếu gia, Phượng thiếu phu nhân đã bị thương không nhẹ, tuy nói rằng việc này là chuyện của nhà các người, chúng ta là người ngoài không nên can thiệp vào nhưng nếu còn đánh nữa nàng sẽ không chịu nổi"

Mộ Dung Kiềm kỳ thật trong lòng cũng cực kỳ phức tạp, không biết vì sao nhìn bộ dạng kiên định, tỉnh táo mà dũng cảm của Thượng Quan Vãn Thanh khiến hắn xúc động sâu đậm.

Nữ tử hắn gặp qua không ít, chính là hắn chưa bao giờ gặp qua một nữ tử như vậy, đến nước này mà vẫn quật cường, rõ ràng đau đớn tột cùng, nhưng cắn chặt răng nhất định không hô một tiếng bi ai.

Hắn không khỏi nhìn nàng thêm một lần, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt tuôn đầy mồ hôi lạnh, môi cắn đến mức đã trắng bệch, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định tỉnh táo, kiên cường nhìn Phượng Cô, không hề lộ ra nửa phần thống khổ hay là cầu xin tha thứ.

Trước hắn cùng đã từng ngộ nhận rằng nàng là một nữ tử cư xử cực kỳ lạnh nhạt, không có thể nghĩ tới lại có một sự quật cường đến thế.

Lửa giận trong lòng Phượng Cô đang phừng phừng, nghe những lời đó của Mộ Dung Kiềm lại như lửa đổ thêm dầu, càng thêm phần tức giận.

Bạc môi lạnh lùng phun ra mấy chữ: "Biết là việc nhà của ta, không cần phải nhiều lời."

Hắn vừa mới nói xong, liền nghe được một thanh âm nhỏ nhẹ, mảnh mai: "Phượng Cô, đừng như vậy nữa, việc này có trách thì trách ta, là do ta nhiều chuyện, nói những việc không nên, không nên trách Vãn Thanh, nàng chịu không có được…"

Thanh âm nhu nhược đó vang lên khiến mọi người chấn động.

Giọng nói xem chừng thiện lương ôn nhu nhượng khiến Vãn Thanh lại càng cảm thấy đáng cười hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK