• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Dĩ Mạt hoàn toàn mất thần hồn, trả lại hướng Nhu cho cô ấy, nhưng cô có thể ư? Có thể sao? Trái tim của cô không phải đã từ sớm đưa cho Hướng Nhu rồi sao? Muốn cô phải như thế nào đây?

Bạch Dĩ Mạt run rẩy đầu môi: “Tiểu Hạ, Hướng Nhu không phải là hàng hóa, không phải nói nhường là nhường, nói trả là trả.”

“Coi như cậu trả nợ tớ, nếu không phải vì cậu, Hướng Nhu sẽ không chia tay tớ, tớ sẽ không xảy ra tai nạn, cũng không đến nỗi suýt nữa chết đi, hơn nữa sẽ không phải đến bây giờ mới trở về tìm anh ấy, chẳng lẽ tất cả những chuyện này cậu không nên trả lại cho tớ sao?”

Bạch Dĩ Mạt nghe Lam Tiểu Hạ nói, có chút không biết phải làm thế nào cho phải, có một dạo cô cho rằng vì chính mình là nguyên nhân đưa Lam Tiểu Hạ đến kết cục bi thảm.

Nhưng sau này Hướng Nhu nói rõ chuyện xảy ra khi đó với cô, cô mới yên tâm chút ít, mà bây giờ cô ấy lại muốn cô đem trả lại Hướng Nhu cô ấy, cho dù cô có đồng ý, thì Hướng nhu cũng sẽ không chịu! Hắn không phải đồ vật, tình yêu cũng không phải là đồng giá để trao đổi, không thể so đó như thế được!”

“Tiểu Hạ, không thể, tớ không đồng ý, Hướng Nhu không yêu cậu, cậu không thể dùng cách này để yêu cầu tớ, tình cảm không phải tính như vậy.”

Lam Tiểu Hạ không tức giận, vẫn cười nhạt như cũ: “Dĩ Mạt, tớ biết tớ ra yêu cầu như thế rất quá đáng, nhưng đối với tớ mà nói thì không có cách nào quên đi được anh, nếu cậu đã không muốn, vậy thì cho phép tớ cạnh tranh công bằng, để cho anh ấy chọn người cuối cùng là ai trong chúng ta, được chứ?”

Bạch Dĩ Mạt thật sự rất muốn từ chối, nhưng lời đến bên miệng lại dừng lại, ngay lúc cô , ngay tại lúc cô muốn xóa cái ý tưởng của Lam Tiểu Hạ đi thì Hướng Nhu nghe điện thoại xong đã trở lại.

Hướng Nhu thấy hai người có vẻ muốn nói lại thôi, trên mặt thoáng hiện nét tươi cười: “Hàn huyên gì thế?”

Bạch Dĩ Mạt trừng mắt với Hướng Nhu không nói gì, ngược lại Lam Tiểu Hạ lại tiếp lời hắn: “Chuyện riêng tư khuê mật, bí mật.”

Lúc nào Hướng Nhu cũng có thể có cái vẻ tươi cười như du côn, công tử nhà giau bất cần đời.

Lúc này hắn tựa vào bên cột, tay đút vào túi, cứ như vậy mà nhìn hai người chốc lát rồi chậm rãi nói: “Anh không phải là nam khuê mật sao? Anh có tư cách biết không?”

Lam Tiểu Hạ cười giơ hai tay lên đan chéo, nói: “Chỉ tính con gái tôi, ngại quá, nam khuê mật ạ.”

Hướng Nhu bật cười, quay đầu nhìn về phía Bạch Dĩ Mạt đang không tập trung, sau đó dừng lại một chút, hỏi: “Để hôm nào đó chúng ta lại đến đây đi! Xem hai người cũng mệt rồi, để anh tiễn về.”

Bạch Dĩ Mạt ngẩng đầu nhìn hướng Nhu, sau đó mỉm cười, hắn luôn hiểu cô, chỉ với một cử động nhỏ này của cô, là hắn có thể hiểu rõ giờ phút này cô không muốn ở lại đây.

Lam Tiểu Hạ đứng lên, nhìn điện thoại, sau đó nói: “Được rồi, dù sao quán ở chỗ này cũng chẳng chạy đi đâu, lần sau chúng ta lại đến.”

Hướng Nhu tiện đường tiễn Lam Tiểu Hạ về khách sạn mà cô ấy nghỉ ngơi, sau đó lại đưa Bạch Dĩ Mạt về nhà, đến dưới nhà cô, Bạch Dĩ Mạt chuẩn bị xuống xe thì bị Hướng Nhu giữ lại.

Bạch Dĩ Mạt khó hiểu quay đầu nhìn Hướng Nhu, nhưng không hề lên tiếng.

Lúc này Hướng Nhu không hề cười, vẻ mặt rất nghiêm túc, ngữ khí bình tĩnh nói: “Bạch Dĩ Mạt, đồng ý với anh, bất kể thế nào cũng không được buông tay, rời bỏ anh.”

Bạch Dĩ Mạt nhìn vào hai mắt hoa đào thâm thúy, đáy mắt kiên định, tròng mắt dịu dàng, khiến trái tim cô khẽ động, cô chri sợ là hắn sẽ từng bước buông tay cô trước.

Cô giơ tay xoa lấy hai má anh tuấn kia, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, ra vẻ thoải mái: “Hôm nay anh sao thế, làm sao em có thể buông anh chứ, nhưng anh mà ăn hiếp em, thì em sẽ chạy đến một nơi anh mãi không tìm thấy được.”

Hướng Nhu cũng cười cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo đang sờ trên mặt: “Em phải nhớ kỹ, cứ cho em chạy đến chân trời góc bể anh cũng sẽ tìm được em, bởi vì cả đời này của em đều là của anh.”

Bạch Dĩ Mạt gật đầu, tỏ vẻ đồng ý: “Thu phục tên yêu nghiệt là anh là may mắn lớn nhất đời em, anh cũng đừng mơ mà chạy thoát khỏi Ngũ Chỉ sơnf của em.”

(1 Trong Tây Du Ký con khỉ không chạy thoát bàn tay phật tổ ấy mà)

Bởi vì em ‘dĩ mạt’ cùng anh ‘tương nhu’, tương nhu dĩ mạt, không tách không rời…

(thật ra ở chỗ này tớ muốn để sang thuần việt luôn nhưng như thế nghe giọng văn nó sao sao ấy, hơn nữa ko làm rõ ngụ ý của tác giả, các bạn có thể hiểu là ‘em có khó khăn thì cùng dựa vào anh’, ý này ở chương trước tớ có chú thích rồi…)

++

Bạch Dĩ Mạt mất ngủ một đêm, vô số giấc mộng đan chéo nhau cuốn tới, cô không nhớ rõ trong mơ mình bị đẩy vào hoàn cảnh gì, cô chỉ có thể mơ hồ nhớ lại trong mơ cô băn khoăn lúng túng, cô một mình không biết đi đường nào, ở một nơi tối đen như mực lại âm u không thoát ra được, bên tai truyền đến tiếng cười đủ loại, cô kêo gào, cô la hét, nhưng không ai xuất hiện trước mặt để cứu cô, giống như rơi xuống một thế giới màu đen, vĩnh viễn không nhìn thấy ánh mặt trời.

Toàn thân đầm đìa mồ hôi tỉnh lại, nhìn đồng hồ đã là tám giờ năm mươi sáng, ngày đi làm đầu tiên của năm mới, cô nhất định là đi muộn, một năm bi ai thúc giục, một ngày bi ai thúc giục.

Quả nhiên, lúc cô chạy như điên đến văn phòng luật sư thì sếp lớn tốt aka sư phụ tốt của cô đã đứng ở cửa phòng lấy nụ cười chân thành nghênh đón cô.

Bạch Dĩ Mạt tự biết sai vất đồ sang một bên,ngoan ngoãn vào văn phòng Quý Phi Dương, đợi sư phụ sói đội lốt cừu ân cần hỏi han cô.

Bạch Dĩ Mạt cười khà khà: “Ngại quá, tối qua mất ngủ, hôm nay không dậy nổi, em đã như bay chạy đến đây, vậy mà cũng đi muộn.”

Quý Phi Dương miệt mài làm việc, không rảnh mà quan tâm, Bạch Dĩ Mạt thấy người mà bình thường nhất định sẽ súng máy bắn phá vào cô hôm nay lại không có viên đạn nào, nhất thời cảm thấy như gặp phải bom nguyên tử.

Vì thế cô lại tiếp tục: “Sư phụ, em cam đoàn sau này sẽ không bao giờ như thế nữa, thật đấy, nhất định em sẽ học tập tốt, không phải, làm làm việc tốt, khiến anh càng thêm vẻ vang vinh dự.

Quý Phi Dương hơi ngẩng đầu, nhìn Bạch Dĩ Mạt trước mặt cười niềm nở, thế là đặt tài liệu trong tay xuống, sau đó nói: “Cái thái độ buông lơi như thế của cô,vẫn còn vì anh mà làm vẻ vang vinh dự, cô không để cho anh cười thối mũi cái chuyện này là anh cám ơn trời đất lắm rồi.”

Bạch Dĩ Mạt nhìn lướt qua, cực kỳ không ủng hộ nói: “Sư phụ người ta lúc nào cũng thích thổi phồng đồ đệ mình giỏi thế này thế nọ, còn anh sao cứ thích đâm chọc em thế, em đâu có kém như thế!”

“Cô ấy hả, thôi đi! Còn đi muộn nữa anh sẽ ném cô sang công ty anh cô đấy, đến lúc đó cô sẽ biết anh tốt như thế nào.”

Bạch Dĩ Mạt nghe thế thì hai tay tạo thành chữ thập khẩn cầu: “Sư phụ là em sai rồi, anh đại nhân đại lượng, ngàn vạn lần đừng bỏ em, em nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của anh.”

Quý Phi Dương thấy Bạch Dĩ Mạt ve vãn nịnh nọt thì nhịn cười, cố ra vẻ bình tĩnh phất tay, cúi đầu nói: “Thôi mau đi làm đi, đừng có có ở đây lề mề với anh, mau xử lý mấy vụ trong tay đi.”

Bạch Dĩ Mạt đứng thẳng, đúng như quân nhân, tay phải giơ lên, chào kiểu quân đội, còn miệng thì sao? Nói rất hùng hồn: “Yes Sir!”

Nói xong lập tức xoay người rời đi, Quý Phi Dương bất đắc dĩ lắc đầu, nha đầu kia chỉ thiếu tôi luyện, nếu gặp phải chuyện gì thật cũng không biết cô có thể ứng phó nổi không.

Quý Phi Dương cũng chỉ nghĩ như vậy, không ngờ cái miệng của anh còn linh hơn cả quạ đen, quả nhiên chuyện xấu như kéo nhau mà đến.

++

Thời gian sau này, hai người hạnh phúc đã biến thành ba người, dường như Lam Tiểu Hạ quyết tâm kéo Hướng Nhu trở lại, còn Bạch Dĩ Mạt dù không tình nguyện, cũng phải duy trì nụ cười cùng cô ấy đi dạo trên đường cái rồi ngõ hẻm.

Còn Hướng Nhu cũng không rảnh rỗi để đi bồi theo họ, gần đây công ty hắn gặp rất nhiều chuyện, điện thoại không ngừng, cũng không biết là chuyện gì mà khiến khuôn mặt bình thường tươi cười ngạo mạn lại trở nên ủ rũ buồn rầu, cho dù trước mặt bọn cô vẫn cứ vui cười như cũ, nhưng Bạch Dĩ Mạt biết hắn mệt mỏi với ưu phiền rất nhiều.

Cho nên gần đây cô cũng rất ít khi gặp Hướng Nhu, ngoại trừ tán gẫu gọi điện mỗi ngày trong điện thoại, thời gian gặp mặt càng ít đi, vì hắn lại đi công tác.

Còn cô gần đây cũng nhận được một vụ án, loay hoay đến trời đất mù mịt, cô cảm thấy may vì Hướng Nhu đi công tác, nếu không thật sự không có thời gian ở bên hắn.

“Luật sư Bạch, nào, mời dùng bữa.” Phạm Tử Vũ thái tử gia tập đoàn Phạm Thị đem linh hồn nhỏ bé của Bạch Dĩ Mạt quay về.

Bạch Dĩ Mạt định thần nhìn lại, không biết lúc nào trong bát đã xuất hiện đầy đồ ăn, chất thành một gò núi nhỏ, cô vẫn duy trì nụ cười rất kiểu cách, sau đó gật đầu nói cảm ơn.

Gần đây cô tiếp nhận vị trí cố vấn luật pháp cho sản phẩm mới của tập đoàn Phạm Thị, thật ra cô không muốn đảm nhận cái chức cố vấn tập đoàn gì cả, nhưng CEO Phạm lại là Bá Nhạc2 của Quý Phi Dương, Quý Phi Dương không nghĩ ngợi gì liền đẩy sang Bạch Dĩ Mạt.

(2 Bá Nhạc: dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài)

Bạch Dĩ Mạt không thể từ chối trước mặt sư phụ, huống hồ anh còn dùng đến cả Bạch Dĩ Hạo để uy hiếp cô, cho nên cô đành phải xuống nước đáp ứng sự ủy thác của sư phụ, đảm nhận vai trò cố vấn luật pháp cho loạt hàng hóa mới của tập đoàn Phạm Thị, đợi cho đến khi toàn bộ hàng hóa được tung ra thị trường thì cô sẽ rút lui.

Mà sản phẩm lần này mọi công tác chấp hành kế hoạch đều do tổng giám đốc đảm đương,thái tử gia Phạm Thị Phạm Tử Vũ một tay sắp đặt, Bạch Dĩ Mạt thầm nghĩ nếu như bị Hướng Nhu biết cô luôn từ chối đảm đương cố vấn luật pháp cho hắn mà chạy đến công ty người ta làm, có thể tức giận đến hộc máu hay không.

Còn sự thật là, Hướng Nhu còn chưa kịp hộc máu, Bạch Dĩ Mạt đã xảy ra chuyện.

Buổi tối tất cả mọi người đều uống hơi nhiều, chỉ có Bạch Dĩ Mạt không uống rượu, còn Phạm Tử Vũ khăng khăng muốn đưa Bạch Dĩ Mạt về, nhưng anh ta lại uống rượu, đến cuối cùng biến thành Bạch Dĩ Mạt đưa Phạm Tử Vũ về, ai bảo cô là nữ king kong làm gì, văn võ song toàn, nên Quý Phi Dương cũng tương đối yên tâm.

Lái xe được nửa thì gặp phải đoạn đường bị phong tỏa, Bạch Dĩ Mạt đã lâu không gặp Giản Quân Phàm, vẫn vẻ đẹp trai bức người, nhưng lại gầy yếu đi thấy rõ, dưới cằm lún phún râu.

“Dĩ Mạt?” Giản Quân Phàm cũng giận mình khi gặp Bạch Dĩ Mạt ở đây, vẻ mặt cứng đờ nhìn cô, anh không biết nên nói gì cho phải.

Bạch Dĩ Mạt đối với anh đã không còn tùy ý, làm àn như thế, thay vào đó là ngữ khí kiểu cách trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Cảnh sát Giản cần kiểm tra gì sao? Chúng tôi là công dân tốt nhất định sẽ nghiêm túc phối hợp với cảnh sát các anh làm việc.”

Giản Quân Phàm thấy Bạch Dĩ Mạt lạnh nhạt với anh, cũng đổi đề tài: “Cảnh sát bọn anh nhận được tin báo, nghi ngờ có người tàng trữ ma túy, mỗi một chiếc xe lui tới đều được kiểm tra.”

Khóe miệng Bạch Dĩ Mạt khẽ nhếch lên: “Cảnh sát Giản muốn khám xét thì cứ khám đi, tôi nghĩ bạn của tôi cũng không để ý đâu.”

Nói xong nhìn sang Phạm Tử Vũ đã ngủ say trên ghế phụ, có chút bất đắc dĩ xuống xe, đợi cảnh sát kiểm tra.

Hai người đàn ông mặc cảnh phục bước đến, kiểm tra trong ngoài một lần, cuối cùng cầm một túi to đưa đến trước mặt Giản Quân Phàm, lấy đồ từ trong ra đưa cho Giản Quân Phàm, còn Giản Quân Phàm sau khi nhìn thì sắc mặt đại biến, không thể tin nổi nhìn sang Bạch Dĩ Mạt đứng một bên vẻ buồn chán.

Bạch Dĩ Mạt cảm thấy có ánh mắt đang nhìn cô chăm chú, từ ánh mắt đó nhìn lại, trong mắt Giản Quân Phàm là thần sắc không nói rõ được, vài anh cảnh sát bên cạnh mang vẻ cảnh giác nhìn cô.

Trong lòng cô không khỏi cảm thấy hoảng sợ, cô hỏi: “Sao thế?”

Chẳng biết từ lúc nào một người cảnh sát từ phía sau đi đến, chỉ vào Bạch Dĩ Mạt và Phạm Tử Vũ trong xe nói: “Cảnh sát có lý do hoài nghi hai người tàng trữ ma túy, xin theo chúng tôi đến cục cảnh sát một chuyến.”

Nói xong hai cảnh sát đi lên giữ chặt Bạch Dĩ Mạt đang trố mắt, còn Giản Quân Phàm từ đầu tới cuối không hề nói một câu, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK