Mục lục
[12 Chòm sao] School
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

[Chibi sự bảo kê của Thiên Yết -> Nhân Mã, Thiên Bình] 

[My ART]

--------------------------

Nhà Cự Giải...

- Hmn... Chị hai đâu rồi mẹ?

Lâm Tử Hàn ngủ cả một buổi chiều, khi thức dậy, trời đã tối. Mẹ cậu đã tan làm và sắp nấu xong bữa ăn, trả lời qua loa:

- Con bé xin đi xem phim với bạn rồi.

- À... Dạ?

Bộ dạng ngái ngủ của Lâm Tử Hàn lập tức trở nên kinh động, cậu đột nhiên sốt vó:

- Bạn? Bạn nào hả mẹ?

Bạn nào cũng được, miễn không phải đám Sư Tử.

- Bạn cùng lớp.

- Aisss! Damm it!

Lâm Tử Hàn đột nhiên chửi một tiếng, liền vội vàng chạy lên phòng lấy áo khoác và chìa khóa xe ra ngoài. Trong lòng không ngừng lo lắng cho Cự Giải. Bởi vì chị ấy đi cùng bạn cùng lớp, trong đấy chắc chắn có Sư Tử.

Mà ngày hôm nay, chính là ngày đám ngũ lão đại sẽ giải quyết Sư Tử.

...

Trường cao trung Zodiac được biết đến là một trong những ngôi trường có môi trường học tập tốt và có tương lai. Với những chính sách khuyến khích học tập và những hoạt động thể thao, sự kiện lành mạnh, cùng với đội ngũ giáo viên giỏi và làm việc chuyên nghiệp, đặc biệt cơ sở vật chất vô cùng hiện đại. Vì vậy nó đã đánh bại các trường học lớn ở các quận xung quanh như Zendis, Zolli, Wing, Zaymon,... để trở thành một sự lựa chọn đáng giá của các học sinh.

Nhưng những điều đấy không có nghĩa ở Zodiac không có các phe phái.

Nói đúng hơn là sự tranh giành làm trùm trường của một số thành phần học sinh háu chiến và tự tôn.

Tình cảnh bây giờ chính là bằng chứng sống cho chuyện đó.

Sư Tử là người có tính cách thẳng thắn và ghét bị phiền phức, nên ngay từ lúc mới vào năm nhất, anh đã đụng chạm đến rất nhiều đàn anh. 

Một số ít gây sự với anh vì thấy anh là ma mới, số khác thì lấy lý do là trông Sư Tử quá láo và ngông cuồng. Nhưng phần lớn chính là nghe danh Sư Tử từ hồi cấp hai đã là một tên không phải dạng vừa nên muốn thử sức một chút. Mười lần thì đến mười một lần, Sư Tử đều không phân biệt lý do gây sự là gì, lớn tuổi hơn hay nhỏ hơn, trực tiếp dùng đến nắm đấm.

Hậu quả về sau là chuốc thêm nhiều kẻ thù, đặc biệt là những kẻ lớp trên. Cũng có trường hợp Sư Tử được trọng dụng, nhưng anh đã từ chối, có điều cách từ chối của Sư Tử rất khó coi, nên lại chuốc thêm nhiều kẻ thù. 

Trong trường có rất nhiều phe phái, ai vào trường, dù nam hay nữ cũng đều tìm cho mình một chỗ dựa để tránh bị bắt nạt, nhưng Sư Tử thì không. 

Nhưng tình hình trước mặt, mối phiền phức của Sư Tử dường như không chỉ dừng ở đấy. 

Sau khi bị ép đến một bãi đất trống cạnh bờ sông Moonlight. Bên phía đối phương, không chỉ có năm sáu người. Có một đoàn người đã chờ sẵn ở đấy, vô cùng đông.

Nhiều người nhanh chóng nhận ra, đây đều là học sinh cùng trường. Mà phía trước bọn chúng, là bốn kẻ vô cùng máu mặt. Bốn người trong ngũ lão đại, thiếu mất một người, là Tống Thanh. Bọn họ cũng biết tin, Tống Thanh đang nhập viện vì trên người có nhiều vết thương.

Tức là, năm phe phái lớn trong trường cùng với những lão đại ít khi ra mặt, đều đang có mặt ở đây.

Bọn họ là muốn cùng hội đồng Sư Tử sao?

- Này tên lưu ban, trong đây chỉ có tao là mục tiêu của tụi mày. Đừng có lôi người khác vào.

Sư Tử biết một trong bốn gương mặt đứng đầu kia. Hắn ta là Hoắc Tử Nha, một đàn anh lưu ban lại lớp E. Là lão đại duy nhất trong ngũ lão đại hay gây sự với anh, nhưng lần nào cũng bất thành. 

Kẻ tên Hoắc Tử Nha cười khinh một tiếng, mỉa mai:

- Thả bạn mày ra để chúng nó báo cảnh sát sao? Mày còn câu hỏi nào thông minh hơn không?

- Mày sợ à?

Một người khác lên tiếng, là một kẻ đeo kính với mái tóc vuốt ngược lên, trông rất láo đời. Hắn ta khỉnh bỉ lên tiếng:

- Nếu không muốn nhận phải cái kết đắng, thì đừng đụng vào anh em của bọn tao.

- Gì?

- Xông lên!

Sư Tử nhận ra có điều gì đấy không đúng. Nhưng cũng không còn cách nào khác, bởi vì bên phía đối phương đã động thủ. 

Lúc này, mười một người vừa mới xem phim xong, phải đối mặt với hàng chục người cùng trường mình. 

- Aissss! Điên thật.

Sư Tử đưa tay đánh rối mái tóc mình, mới nhận ra mái tóc của mình đã cắt trọc. Anh chẹp miệng, cất giọng bất đắc dĩ: 

- Phiền đến mấy cậu rồi. Xong vụ này, tôi đãi mấy cậu món nhà tôi.

- Ôi, tay nghề dì Hoa thì tuyệt đỉnh. Tớ nhận!

Bạch Dương không hổ là anh em tốt của Sư Tử, đáp lời không một chút suy nghĩ. Một tay đặt lên vai Sư Tử như các kiểu trong phim, tay còn lại thì quàng cổ Xử Nữ, tiếp:

- Tớ phụ trách gánh thêm tên nhóc bốn mắt này và đảm bảo an toàn của bản thân. Cậu cứ việc xông pha.

- Ai cần cậu gánh tôi? 

Xử Nữ lẩm bẩm trong miệng. Nhưng không có ý định phản đối. Hình tượng của Bạch Dương đúng là thay đổi xoành xoạch. Vừa rồi còn la hét trong rạp chiếu phim, bây giờ đã trở nên đáng tin hơn bất cứ ai.

- Ăn miễn phí tại quán ăn nhà cậu à? Vậy tôi đành giúp một tay vậy.

Thật bất ngờ khi Song Ngư lại dễ dàng đồng ý rước vào rắc rối của Sư Tử - một người từ lúc nhập học đã có thái độ vô cùng bài xích với anh. 

Vẻ mặt của Sư Tử lúc này, giống như sét đánh ngang tai. Nhưng Song Ngư không để tâm đến vẻ mặt của cậu bạn mình, lại đưa mắt nhìn cô gái thấp bé nhất bọn, dửng dưng nói:

- Coi như tôi sẽ trở thành vệ sĩ của cậu. Bù lại, cậu nên giống Sư Tử, đãi tôi những món nhà cậu đi.

- Cậu có thể bớt tính toán trong tình huống này không?

Kim Ngưu không còn bất ngờ trước kiểu trả giá này của Song Ngư, chỉ tùy tiện đáp lời như vậy, sau đó liền tự giác núp sau lưng anh:

- Nhờ cậu vậy, dù sao tôi cũng phải trả công mà.

Dáng vẻ này của cô, khiến anh dù không muốn cũng sẽ tận tâm tận lực bảo vệ a.

- Ây, nói nhiều thế làm gì? Chẳng phải đám người kia đang lao đến chúng ta sao?

- Phải, tình huống này còn có lựa chọn nào khác à?

- Chấp hết thôi.

Bảo Bình và Cự Giải, lại không hề sướt mướt như mấy đứa con trai. Dường như hai thiếu nữ này vô cùng cao hứng với điều sắp xảy ra. Sư Tử giật giật con mắt. Tuy đã biết khả năng của hai người này, nhưng vẫn lo lắng lên tiếng:

- Hai cậu bớt tỏ vẻ đi. Đừng có lên tuyến đầu!

Bốp!

Sư Tử vừa dứt lời, Bảo Bình đã phóng lên phía trước, trở thành kẻ đầu tiên trong nhóm hạ gục một người của phe địch. Hoàn toàn không nghe lọt tai của anh. 

Rốt cuộc, đối phương cũng đã đổ bộ đến. Sư Tử liền nghiến răng một tiếng, quát lớn:

- Thiên Yết! Tôi giao Thiên Bình cho cậu!

- Ừ.

Thiên Yết nhanh chóng nhận ra hàm ý của Sư Tử. Vì Sư Tử mới là mục tiêu chính của đám người này, nếu Thiên Bình và cậu ta ở cùng nhau, Thiên Bình ít nhiều cũng sẽ bị vạ lây.

- Này, cậu nắm tay tôi thế này thì đánh đấm kiểu gì? 

Xử Nữ hoang mang nhìn Bạch Dương, Bạch Dương lại vô tội trả lời:

- Sao có thể yên tâm nếu thả cậu ra chứ? Cậu bị ngốc đột ngột à?

- Bọn họ dám tấn công tôi sao? Tôi là Hội phó đấy trời ạ. Đụng vào tôi là ngày mai tôi đày hế---

BỐP!

Có kẻ cầm gậy lao ra đánh tấn công ngay khi Xử Nữ đang nói dở. Bạch Dương liền kéo Xử Nữ tránh một đường. Sau đấy liền giơ nắm đấm, đấm thẳng vào mũi hắn. Sắc mặt Xử Nữ biến sắc ngay lập tức. Bạch Dương lại cười khẩy:

- Tôi đã nói với cậu rồi mà. Chỉ có tôi bị cậu làm khó mà bỏ qua cho cậu thôi. Còn những kẻ khác, đều muốn đánh cậu cả.

- ...

BỐP!

Lại một lần nữa, Bạch Dương dễ dàng xử lý một kẻ khác tấn công bọn họ. Anh lại lên tiếng:

- Đấy thấy không? Bọn họ chỉ toàn tấn công mỗi cậu. Cậu gây thù với nhiều người quá đấy nha, tên nhóc này.

- ...

Có vẻ lời của Bạch Dương nói đúng. Xử Nữ có chút thất vọng, hóa ra cậu chỉ có tý quyền lực khi ở trên trường. Ở ngoài, người gặp người đánh. Nghĩ đến đây, sắc mặt Xử Nữ rất không tốt.

- Ế? C-cậu làm gì đấy? 

Đột nhiên, Xử Nữ lại nhặt cây gậy của kẻ đầu tiên bị Bạch Dương đánh bại lên, khiến anh không khỏi hết hồn. Xử Nữ vụt cây gậy xung quanh, sắc mặt hừng hực nộ khí:

- Không thấy à? Tôi sẽ cho tụi nó biết...

Bốp!

Dứt khoát đánh gục kẻ lén lút tấn công từ phía sau của Bạch Dương. Một đường gậy vô cùng dứt khoát và uyển chuyển, tư thế của Xử Nữ lúc này, là tư thế cầm kiếm của Nhật Bản. Cậu cười khẩy một tiếng, tiếp lời còn lại:

- Tôi cũng đếch phải dạng dễ xơi.

Mười hai năm học kiếm đạo theo truyền thống của họ Mạc, kết cục Xử Nữ lại đem ra đánh nhau với học sinh trong trường. 

Một chiêu lợi hại này của Xử Nữ, khiến Bạch Dương trở nên điêu đứng. Ngay sau đấy liền lay Xử Nữ lắc lắc:

- Cái thằng nhóc này! Sao cậu dám giấu nghề như vậy hả? A! Cậu còn ngầu hơn cả tôi rồi! Cả lúc xem phim kinh dị cũng thế! A! Không chịu đâu!

- ...

Ôi tên điên này. Không lẽ Xử Nữ lại đem Bạch Dương trở thành nạn nhân thứ hai dưới đường kiếm của cậu?

BỐP! BỐP! BỐP!

- Cầm lấy.

Sau khi đánh hạ một tên cầm gậy, Song Ngư liền thẩy cây gậy chiến lợi phẩm cho Kim Ngưu. Kim Ngưu nhận lấy, có chút ngơ ngác. Nhưng bên này, Song Ngư đang bận chiến đấu với một kẻ khác, anh nói:

- Trường hợp bất đắc dĩ, thì coi bọn chúng là trái bóng, cậu cứ vung gậy như lúc chơi Tennis là được.

- ...

- Dùng lực hết mức có thể thì càng tốt.

Kim Ngưu cầm gật trong tay, có chút khổ sở. Đừng nói là dùng hết lực, chỉ đánh như trong Tennis thôi, cũng có thể làm chết người đấy a. Cái thứ đồ chơi này, là vật nguy hiểm đấy a.

- Song Ngư, bên trái cậu.

- Song Ngư, cẩn thận phía dưới.

- Song Ngư, phía trước kìa.

Sau một hồi, Kim Ngưu cảm thấy quá mức rảnh rỗi, liền ngồi xuống mặt cỏ, chống gậy như những người lính gác đêm. Mắt quan sát tình hình xung quanh Song Ngư là lên tiếng nhắc nhở. Ngoài ra, cô chẳng cần làm chuyện gì cả. Bởi vì bọn người kia, muốn đụng đến cô, thì phải vượt qua Song Ngư. Nhưng điều đấy có vẻ bất khả thi.

Tên vệ sĩ này, cũng đáng đồng tiền ghê.

Thấy có tận hai người đang lao về phía mình. Một người cao gầy, một kẻ thấp béo, Bảo Bình khẽ thở dài.

- Haiz. Đây là lần thứ ba kể từ lúc bước vào năm học rồi a.

Bốp! Vụt! Pặc! Huỵch! Phịch!

Bảo Bình nhanh chóng tránh được cú phang gậy (theo phương ngang) của tên gầy, bằng cách khuỵ gối và nghiêng đầu sang trái. Đồng thời Bảo Bình đã nắm một cú đấm, đâm xoáy ngay vào bụng của hắn. Chuyển động theo chiều xoáy sẽ khiến lực tác động tăng gấp đôi bình thường, tên gầy liền ôm bụng ngã xuống. Cô thuận tiện chụp lấy cây gậy của tên gầy, rồi thuận đà phang ngang và trúng vào chân tên béo còn lại, khiến hắn khụy gối xuống. Lập tức, cô liền đưa chân đá mạnh vào đầu hắn khiến hắn choáng váng ngay tại chỗ.

Bốp!

Không kịp nhìn ra phía sau, nhưng Bảo Bình vẫn đánh trúng ót của tên cao gầy bằng chiếc gậy trên tay. Khiến hắn đang gượng dậy cũng nằm xuống luôn. Bất chợt, Bảo Bình thấy một tên đang lén lút ở phía sau Xử Nữ và Bạch Dương. Cô liền chạy đến đấy, nhưng lại có một kẻ muốn chặn đường cô.

Bảo Bình dù thấy hắn phía trước nhưng vẫn không thay đổi tốc độ.

Soạt!

Bảo Bình không đối kháng trực tiếp với kẻ cản đường, lại dựa vào đà chạy mà nằm trượt xuống, chui tọt qua háng của hắn. Vừa thông qua, cô liền đập tay xuống đất, thuận đà lộn người lên trên. Ngay sau đấy liền dùng hai chân kẹp trúng cổ của kẻ đang lén lút kia rồi vật hắn ra, đấm một cú trực diện vào mặt khiến hắn kêu la đau đớn. Hình như gãy mũi luôn rồi.

Bạch Dương, Xử Nữ: "..."

- Hmn?

Trên con đường nhỏ vắng vẻ bên bờ sông, nằm trong một công viên bỏ hoang, có một người đang chạy bộ ở đấy.

Nhận thấy xa xa ngoài bờ sông có rất đông người đang ẩu đả, người này chợt dừng bước. Cả cơ thể cao lớn đều thấm nhiều mồ hôi, trông vô cùng quyến rũ. Mái tóc vàng trong đêm tối, lại trông như ánh đèn mờ nhạt. 

Quan sát người khác đánh đấm nhau trong một góc tối hoang vu, thật cao hứng.

Nhưng nét mặt cao hứng của người này chợt tắt vụt, khi đã phát hiện vài gương mặt thân quen trong đám đông ấy. 

Anh ta liền vất bỏ chiếc khăn trên cổ, lao đến chỗ đám đông như một con hổ dữ.  

...

"Brừmmmm... Bừmmmm... ừmmmm..."

Tiếng mô tô kêu vang ầm lên cả một góc phố. Nãy giờ, chiếc xe này vẫn cứ lượn lờ xung quanh các rạp chiếu phim của quận Luxury Apartment. Khiến những người gần đây đều nhớ được hình dáng của thanh niên lái chiếc xe giới hạn Aprilia RS660 Trofeo. 

Trong lòng Lâm Tử Hàn còn nóng hơn cả động cơ của chiếc xe. Cậu gọi điện cho Cự Giải kể từ lúc ra khỏi nhà, nhưng đến giờ cô vẫn chưa bắt máy. 

Theo tính toán của các giờ chiếu phim, đáng ra giờ này đã ra khỏi rạp rồi chứ. 

Không lẽ, thực sự đã đụng độ rồi?

...

- Lâu rồi không đụng nhau nhỉ? Thư ký?

Hiện tại, Cự Giải đang bị bao vây bởi một nhóm nữ giới. Nhưng bọn họ không hề yếu ớt, vì mỗi người đều cầm theo một thứ vũ khí tấn công. Nào là gậy gỗ, gậy bóng chày, ống nước, vân vân.

Nhưng Cự Giải không hề lo sợ một mình yếu thế. Cô cũng có vũ khí của riêng mình a. Cánh môi "kẻ độc chiếm sân sau" khẽ cong lên. Cô tháo quai túi xách mang kiểu dáng của một sợi xích ra, vất chiếc túi sang một bên, cất giọng nhu mì:

- Mong rằng, sau lần này, mấy cậu vẫn còn lá gan muốn "đụng" tôi như bây giờ.

- Gì cơ?

- Đừng sợ hãi nhé?

Vụt! Vụt! Vụt!

Sợi xích trong tay Cự Giải, trở

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK