• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm dừng ở mấy chữ kia của Tôn Điềm Điềm, khóe mắt không tự giác mà co lại một chút, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm, gằn từng chữ một vô cảm nói ra ba chữ, “Suy nghĩ nhiều.”

Tôn Điềm Điềm sặc ra một búng máu.

Cô đương nhiên biết Thẩm Niệm Thâm không thích cô, chỉ đùa một chút thôi mà.

Thế nhưng không nghĩ tới anh lại trả lời trực tiếp như vậy a???

Thẩm Niệm Thâm rất nghiêm túc đọc sách, Tôn Điềm Điềm cũng không muốn quấy rầy anh, ghé vào trên bàn cầm bút vẽ lên quyển sổ tay.

Vẽ trong chốc lát lại ngẩng đầu liếc mắt quan sát Thẩm Niệm Thâm một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục vẽ.

Thẩm Niệm Thâm ngồi đối diện cô, hai người chỉ cách nhau một quyển sách, anh hơi nhấc mắt liền phát hiện Tôn Điềm Điềm lại vẽ anh.

Anh bất động thanh sắc nhìn chằm chằm giấy vẽ dưới ngòi bút của Tôn Điềm Điềm trong chốc lát, cô ghé vào trên bàn, phá lệ vẽ chuyên chú, cũng không phát hiện ra anh đang nhìn mình.

Ma xui quỷ khiến, Thẩm Niệm Thâm không tự giác mà nâng mắt, tầm mắt dừng ở khuôn mặt của Tôn Điềm Điềm.

Cô nghiêng đầu khóe miệng cong cong, ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ chiếu trên má cô. Tiếp đến là khóe miệng của cô, nụ cười phá lệ tươi đẹp ấm áp.

Là một người sống trong bóng tối, đối với đồ vật ấm áp sẽ không khống chế được mà trầm mê, đó là khát vọng ở sâu trong nội tâm của bọn họ nhưng lại không dám hy vọng xa vời với nó.

Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm dừng ở khóe miệng tươi cười kia của Tôn Điềm Điềm, cầm lòng không đậu mà có chút xuất thần.

Tôn Điềm Điềm thực nghiêm túc vẽ, vừa mới vẽ đại thể hình dáng của Thẩm Niệm Thâm xong, đang muốn ngẩng đầu quan sát tư thế của anh một chút, kết quả vừa nhấc đầu, lại phát hiện Thẩm Niệm Thâm cư nhiên đang nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Tôn Điềm Điềm đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó phản ứng lại, biến thành mừng như điên, trên mặt tươi cười sáng lạn như muốn nở hoa, kích động hỏi: “Thẩm Niệm Thâm, anh đang nhìn em sao?”

Thẩm Niệm Thâm không nghĩ tới Tôn Điềm Điềm sẽ đột nhiên ngẩng đầu, nhưng tố chất tâm lý của anh cực tốt, không có nửa điểm cảm thấy chột dạ. Anh vẫn khuôn mặt vô cảm như cũ, thực bình đạm mà liếc mắt nhìn Tôn Điềm Điềm một cái, nói: “Không có.”

Nói xong, lại tiếp tục cúi đầu bình tĩnh đọc sách. Từ đầu tới đuôi, giống như chưa có chuyện gì phát sinh.

Tôn Điềm Điềm nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh, thiếu chút nữa hoài nghi chính mình vừa rồi có phải nhìn lầm hay không. Cô không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm, cẩn thận hồi tưởng một chút...

Không đúng, vừa rồi rõ ràng chính là anh đang nhìn cô nha!

Người này như thế nào lại nói dối cũng không chớp mắt!

Tôn Điềm Điềm đan hai tay đặt trên bàn, cười tủm tỉm tiến đến trước mặt Thẩm Niệm Thâm, “Thẩm Niệm Thâm, rõ ràng anh vừa mới nhìn em.”

Thẩm Niệm Thâm hơi nhấc mắt, liếc nhìn cô một cái, “Cho nên?”

Tôn Điềm Điềm khóe miệng cười càng sáng lạn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thẩm Niệm Thâm, mặt đầy chờ mong hỏi: “Anh cảm thấy em đẹp sao?”1

Thẩm Niệm Thâm sặc một chút, dùng ánh mắt như thấy sinh vật kỳ quái mà nhìn Tôn Điềm Điềm, sau đó phun ra một chữ: “... Không.”

Tôn Điềm Điềm: “…”

Tôn Điềm Điềm bị đả kích, phồng má, thở phì phì trừng mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm cả buổi, kết quả người ta vẫn tiếp tục đọc sách, nào có cảm nhận được cô tức giận.

Tôn Điềm Điềm trừng mắt đến mỏi, cuối cùng hừ mạnh một tiếng đứng lên, cúi đầu nhìn bức vẽ sắp hoàn thành. Vốn định đưa cho Thẩm Niệm Thâm nhưng hiện tại cô dỗi rồi, không đưa!

Cô thở phì phì cất giấy bút đi, ôm quyển sách trên bàn xách túi đi ra ngoài.

Cô vừa bước chân đi, Thẩm Niệm Thâm liền ngẩng đầu lên, tầm mắt rơi xuống bóng dáng  Tôn Điềm Điềm thở phì phì, trong mắt lộ ra một ý cười nhàn nhạt.

Thật sự thì Tôn Điềm Điềm rất xinh đẹp, chính là... anh chưa từng nhìn thấy nữ sinh nào như vậy. Cư nhiên lại hỏi thẳng anh có cảm thấy cô đẹp không?

Bất quá, thẳng như vậy cũng có chút đáng yêu.2

Tôn Điềm Điềm đã đi xa, Thẩm Niệm Thâm thu hồi tầm mắt, lắc đầu cười một cái.1

……

Tôn Điềm Điềm quả thực đã bị Thẩm Niệm Thâm làm cho tức chết, lúc về cô kể chuyện này với bạn cùng phòng, mấy cô bạn cười không dứt, “Nếu không phải anh ta cố ý chọc giận cậu thì chính là trai thẳng sắt thép, ha ha ha cười chết tớ!”

“Các cậu còn cười, tức chết tớ!” Tôn Điềm Điềm thở phì phì dựa vào bàn sách, nghĩ thầm: Muốn ba ngày không để ý tới anh!

Tôn Điềm Điềm còn muốn ba ngày không để ý tới Thẩm Niệm Thâm, kết quả là buổi tối ngày hôm sau lại gặp mặt.

Buổi tối hôm nay, Tôn Điềm Điềm cùng Trình Đóa đi đến bãi đất trống ở Bảy Giáo Lâu chơi trượt ván với các thành viên khác.

Tôn Điềm Điềm cảm thấy nếu đã gia nhập câu lạc bộ, vẫn là phải chơi thật tốt. Cho nên ban ngày còn cố ý cùng Trình Đóa đi mua hai đôi giày trượt.

Nhưng hai người hoàn toàn không có kinh nghiệm, vừa mang giày vào, hai chân đã run lên, ngã ầm xuống đất.

Hứa Lệ ngồi xổm trên mặt đất, cười đến bụng đau, “Các em sao lại ngã vậy a, ngày thường không phải rất lợi hại sao.”

Trình Đóa tức giận, “Anh còn cười, còn không mau tới đỡ tôi! Lão nương sợ muốn chết!”

Xung quanh cũng không có cái gì để đỡ, Trình Đóa hai chân uốn lượn, động đậy một chút cũng không dám, sợ vừa động đậy liền trực tiếp ngã như chó ăn phân, cô còn mặt mũi hay không a!

Hứa Lệ cười không dừng được, đứng dậy, tiến lên đỡ Trình Đóa, “Sao cô lại ngã thành như vậy a, trước kia giống như con khỉ mà chạy loạn, không phải rất lợi hại sao?”

“Anh thật vô nghĩa! Câm miệng đi!” Trình Đóa trừng mắt liếc Hứa Lệ một cái, quay đầu nhìn về phía Tôn Điềm Điềm.

Tôn Điềm Điềm lá gan so với nàng lớn hơn, cư nhiên đã thử chậm rãi di chuyển.

“Ai! Điềm Điềm cậu chậm một chút!” Trình Đóa thấy Tôn Điềm Điềm trượt ván ở phía trước, lo lắng cô sẽ ngã, vội vàng túm lấy Hứa Lệ, “Anh qua dạy Điềm Điềm đi, tôi không cần anh dạy.”1

Tôn Điềm Điềm nghe vậy, vội xua tay, “Không cần không cần! Tớ cảm thấy cái này rất đơn giản, tớ cảm giác mình có thể cân bằng được.”

Tôn Điềm Điềm nhớ rõ khi còn nhỏ cô chơi trượt băng, lúc ấy té một cái, lúc sau bị ba mẹ anh trai nghiêm cấm chơi trượt băng. Nhưng hiện tại đã trưởng thành, độ cân bằng của cơ thể cũng tốt lên không ít.

Cô rũ đầu hết sức chăm chú nhìn chằm chằm mặt đất, chậm rãi từng bước di chuyển.

Câu lạc bộ còn có những thành viên khác, một nam sinh từ phía sau đi lại đây, “Điềm Điềm học muội, có muốn anh dạy cho em không?”

Nam sinh này tên Lưu Kính, sinh viên năm hai khoa máy tính, buổi sáng hôm nay đã gặp ở buổi tập trung câu lạc bộ.

Tôn Điềm Điềm mỉm cười nói: “Cảm ơn học trưởng, anh cùng mọi người chơi đi, em chậm rãi trượt là được.”

Lưu Kính cũng dứt khoát, nói: “Được, nếu em cần thì kêu anh một tiếng là được.”

“Dạ, cảm ơn học trưởng.”

Lưu Kính đột nhiên quẹo một cái, nghiêng thân mình, nháy mắt liền trượt đi xa.

Tôn Điềm Điềm xem đến líu lưỡi, câu lạc bộ đều là những người chơi lâu năm, giống như Lưu Kính chơi rất tốt, còn có thể trượt thành nhiều loại đa dạng.

Cô cúi đầu nhìn giày trượt patin dưới chân mình, nghĩ thầm có thể trượt ổn hay không đây?3

Tôn Điềm Điềm lắc đầu, lại tiếp tục cúi xuống xem đường, từng bước nhỏ cẩn thận mà di chuyển.

Cô hơi co chân, hạ trọng tâm xuống thấp, như vậy tương đối dễ dàng bảo trì độ cân bằng hơn.

Tôn Điềm Điềm một mình chậm rì rì trượt ván, ngẫu nhiên ngẩng đầu liền nhìn thấy Trình Đóa cùng Hứa Lệ ở bên kia ồn ào nhốn nháo, hình như là Hứa Lệ làm Trình Đóa ngã. Trình Đóa đánh hắn, Hứa Lệ cũng không né, không ngừng ồn ào.1

Cô không nhịn được mà bật cười, tâm tình bỗng nhiên đặc biệt tốt.

Tôn Điềm Điềm sau khi trượt hơn một giờ cơ bản đã có thể bảo trì cân bằng, cô cảm thấy kỹ thuật của mình ít nhiều đã tốt hơn, vì thế trượt nhanh hơn một chút.

Đang trượt thì đột nhiên nghe thấy một tiếng, “A Niệm!”

Tôn Điềm Điềm thân thể cứng đờ, theo bản năng quay đầu lại, liền thấy Hứa Lệ đứng ở cửa Bảy Giáo Lâu mà phất tay.

Tôn Điềm Điềm nhìn theo hướng Hứa Lệ phất tay, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Niệm Thâm đi tới Bảy Giáo Lâu. Trong tay anh còn cầm sách, hình như là vừa mới tự học xong.

Đột nhiên nghĩ tới chuyện ngày hôm qua ở thư viện, cô hỏi anh cô có đẹp hay không, anh lại nói ‘không’. Tôn Điềm Điềm hừ mũi, xoay đầu quyết định không để ý tới anh.

Thẩm Niệm Thâm nghe thấy tiếng Hứa Lệ liền quay đầu nhìn tới, sau đó liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tôn Điềm Điềm cột tóc đuổi ngựa cao.

Anh thong dong đi tới, Hứa Lệ vội vàng trượt đến trước mặt anh, “A Niệm, cậu tới vừa lúc. Dạy Điềm Điềm trượt một chút đi, em ấy chưa có kinh nghiệm.”

Tôn Điềm Điềm nghe thấy lời này, bước chân hơi dừng lại, dựng lỗ tai muốn nghe phản ứng của Thẩm Niệm Thâm.

Thẩm Niệm Thâm nhìn thoáng qua Tôn Điềm Điềm, sau đó lãnh đạm thu hồi tầm mắt, “Tớ còn có việc, về ký túc xá trước.”

Hứa Lệ "ai nha" một tiếng, “Cậu suốt ngày học tập, cũng phải nghỉ ngơi một chút chứ. Cậu coi như thả lỏng một chút, dạy Điềm Điềm một chút.”

Thẩm Niệm Thâm nhìn thoáng qua mấy thành viên đang chơi trượt ván hướng đối diện, “Không phải còn có những người khác sao, cậu kêu mấy thành viên khác dạy đi.”

Nói xong liền xoay người rời đi.

Tôn Điềm Điềm nghe thấy Thẩm Niệm Thâm đẩy cô cho người khác, trong lòng tức khắc không thoải mái. Đột nhiên cô xoay người, thanh âm rất lớn, “Ai muốn anh dạy a! Em trượt rất tốt!”

Để chứng minh mình trượt rất khá, tốc độ dưới chân nhanh hơn, trượt qua chỗ Thẩm Niệm Thâm. Cô trượt rất nhanh, cư nhiên còn trượt rất ổn, nháy mắt liền trượt xa hơn mười mét, vững vàng mà ngừng ở trước mặt Thẩm Niệm Thâm cùng Hứa Lệ.

Trình Đóa bị soái khí của Tôn Điềm Điềm làm cho cả kinh đến rớt tròng mắt, vẻ mặt sùng bái, “Ôi, Điềm Điềm, cậu thật là lợi hại a.”

Tôn Điềm Điềm nâng cằm, đặc biệt đắc ý mà liếc Thẩm Niệm Thâm một cái, nói: “Còn không phải là trượt sao, đã nói là tớ trượt rất khá.”

Thẩm Niệm Thâm: “…”

Bởi vì lần đầu tiên biểu diễn thành công, Tôn Điềm Điềm lòng tự tin càng tăng, vì thế rất đắc ý mà trượt về kia một vòng, sau đó quay đầu, một lần nữa trượt tới chỗ Thẩm Niệm Thâm.

Vì muốn khoe kỹ thuật trượt của mình, Tôn Điềm Điềm quyết định lần này trượt một vòng quanh Thẩm Niệm Thâm, ở thời điểm dừng lại, cô bỗng nhiên quẹo một cái, muốn vòng qua phía sau Thẩm Niệm Thâm.

Chính là không nghĩ tới a, kiêu ngạo khiến người ta lạc hậu a, vui quá hóa buồn a, cô trượt thẳng thì không có vấn đề gì lớn, nhưng không nghĩ tới cư nhiên lại thua ngay lúc quẹo!

Thời điểm cô đắc ý muốn quẹo qua phía sau Thẩm Niệm Thâm, bởi vì quên mất phải giảm tốc độ, làm cho lúc quẹo quá mạnh, lập tức trẹo chân, mắt cá chân của cô một trận đau nhức, trọng tâm thân thể không ổn, cả người muốn ngã quỵ xuống đất!

Cô sợ tới mức hét lên một tiếng, cơ hồ là phản xạ có điều kiện mà bắt lấy Thẩm Niệm Thâm, muốn bám vào anh để ổn định trọng tâm của mình.

Cô chính là bắt lấy cánh tay của Thẩm Niệm Thâm, anh lại theo bản năng kháng cự đối với nữ nhân, phản xạ có điều kiện mà rút tay của mình ra.

Thời điểm anh rút tay ra, sức lực có chút mạnh, vốn là Tôn Điềm Điềm trọng tâm không ổn đã bị anh đẩy ra, cả người liền ngã xuống đất.

“A!” Tôn Điềm Điềm sợ tới mức thét chói tai, nhắm chặt đôi mắt.

Từ lúc trật chân đến té ngã chỉ là nháy mắt ngắn ngủi, chờ Thẩm Niệm Thâm phản ứng lại, muốn cứu Tôn Điềm Điềm thì cô đã nằm trên mặt đất.

Bởi vì lúc té mặt hướng xuống dưới, Tôn Điềm Điềm xuất phát từ tự cứu mà dùng khuỷu tay chống xuống mặt đất theo bản năng.

Rốt cuộc cô lấy khuỷu tay ôm đầu gối để bảo vệ đầu gối.

Trong lòng đang muốn khen mình thật cơ trí, nhưng nháy mắt khuỷu tay đã căng lên, lại đột nhiên nghe thấy một tiếng răng rắc, cả người cô cứng đờ. Vài giây sau, cánh tay truyền đến một trận đau nhức.

Cô hoàn toàn ngây ngốc.

Vài người bên cạnh cũng đều ngây ngốc.

Vẫn là Thẩm Niệm Thâm phản ứng lại trước tiên, anh lập tức ngồi xổm bên người Tôn Điềm Điềm, theo bản năng muốn đỡ cô, nhưng bàn tay mới giơ ra một nửa thì chần chờ một chút lại thu trở về, chỉ khẩn trương nhìn cô, “Cô thế nào? Không có việc gì chứ?”

Tôn Điềm Điềm long lanh nước mắt, “Hình như gãy xương.”

Thẩm Niệm Thâm: “…”

“Anh đẩy em làm gì a?” Vừa rồi rõ ràng không phải ngã a. Tôn Điềm Điềm từ trên mặt đất bò dậy, cánh tay đau không chịu nổi.

Thẩm Niệm Thâm nhất thời cũng không biết làm sao, áy náy nói: “Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý.”

Tôn Điềm Điềm mím môi, ngẩng đầu nhìn anh, “Thẩm Niệm Thâm, anh phải chịu trách nhiệm với em a.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK