• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bên ngoài, gió lạnh vi vu, tuyết lớn rơi suốt đêm, tới tận sáng sớm hôm sau mới tạnh. Đám cung nữ, thái giám đều bận rộn dọn tuyết, tuy cách một cánh cửa nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn bên ngoài.



Lệnh Viên khẽ đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn trên chiếc áo sang trọng, nàng cúi đầu cười khẽ: “Những lời này, lục ca chớ nên nói bừa, giang sơn này, nói cho cùng vẫn là của Hoàng thượng.”



Nàng nói rất nhẹ nhàng, hờ hững, Thụy Vương nghe xong không kìm được nụ cười lạnh lùng, nói: “Mấy câu này của Viên muội, Lục ca thực không thích nghe. Đây là giang sơn của nhà họ Lưu, là của con cháu nhà họ Lưu! Y họ Lưu, ta với muội cũng họ Lưu!”



Thân thể cao lớn của hắn bỗng đứng bật dậy, trong giọng nói tràn đầy vẻ ngang ngược, kiêu căng: “Ngày trước, Thái hoàng thái hậu giao quyền cho muội, chứng tỏ người tin muội hơn tin y. Bây giờ y không thiết triều, tức là đã không làm tròn trách nhiệm của một vị hoàng đế, như vậy thì không xứng để nắm giữ thiên hạ của nhà họ Lưu nữa rồi!”



Bầu không khí xung quanh hắn thật nặng nề, Lệnh Viên vẫn thản nhiên ngồi đó, chẳng hề xao động. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào nam tử trước mặt, thầm cười chế giễu, Thế Huyền không xứng, chẳng lẽ Thụy Vương ngươi thì xứng hay sao?



Lệnh Viên từ nhỏ đã vào ở trong chùa, chỉ về cung mấy lần nhưng cũng nghe được không ít tin đồn về Thụy Vương. Người này dã tâm lớn, còn rất phong lưu, các thanh lâu, kỹ viện lớn nhỏ ở Thịnh Kinh, không nơi nào mà hắn chưa từng ghé qua. Nhất là vào năm Thánh Vũ thứ mười, hắn còn cậy quyền cưỡng đoạt Thu thị, người sắp trở thành Vương phi của Bát gia Dụ Vương. Dụ Vương xưa nay vốn yếu đuối, nhu nhược, mà Thánh Vũ Đế kỵ nhất việc huynh đệ trong nhà bất hòa, nên việc này đã dần đi vào quên lãng.



Nếu nói không xứng, Thụy Vương còn không xứng hơn rất nhiều.



Lúc này, một tiếng “Viên muội” vang lên kéo Lệnh Viên trở về thực tại, bóng người vạm vỡ trước mặt như muốn lao thẳng về phía nàng. Thụy Vương trầm giọng, nói: “Lục ca đã nói nhiều như vậy, muội cũng nên suy nghĩ một chút. Muội nói xem, muội làm Công chúa Giám quốc như bây giờ thì được cái gì? Vừa rồi y có thể mang Dương Ngự Thừa ra khai đao, người tiếp theo sẽ là Tần Tướng quân, sau đó là những người khác bên cạnh muội. Muội sẽ không ngây thơ cho rằng, muội phò tá y thì sau này y sẽ cho muội cùng hưởng giang sơn đấy chứ? Viên muội xưa nay là người thông minh, đừng để đến cuối cùng chỉ còn lại một mình thê lương, cô độc!”



Những lời nói sắc bén ấy khiến đầu ngón tay Lệnh Viên hơi run rẩy, chiếc khăn trong tay như sắp rơi xuống.



Trước mắt nàng như lại xuất hiện cảnh tượng Phò mã mỉm cười uống thuốc độc, và còn cả lời của mẫu hậu.



Kẻ làm chính trị, không nên vướng bận điều gì.



Lệnh Viên cố kìm nén nỗi đau, nhưng nàng chẳng qua chỉ là một nữ tử, đứng trên đỉnh cao quyền lực của Bắc Hán thật sự là điều nàng muốn ư? Lệnh Viên nở nụ cười miễn cưỡng, trong cặp mắt trong veo không xuất hiện ánh lệ. Không biết bắt đầu từ khi nào, nàng đã không còn biết khóc nữa rồi.



Đối với nàng, nước mắt là thứ chẳng đáng để tâm.



Kể từ khoảnh khắc cơ thể của Phò mã dần trở nên lạnh ngắt trong lòng nàng, nàng biết rằng, trên con đường này, nàng chẳng thể quay đầu được nữa.



* * *



Trên hành lang trước điện Tuyên Thất vẫn ngợp một màu xanh biếc, tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu rỉ rả không ngừng khiến người ta ngẩn ngơ nghĩ mùa đông như đã đi qua.



Từ xa nàng đã nhìn thấy Anh Tịch vội vàng chạy tới, thấp giọng nói: “Công chúa, Đoan phi nương nương nói người đã qua đó rồi, nhưng Hoàng thượng không cho gặp, còn nói Nương nương hãy ở trong cung chăm sóc cho Điện hạ, không có việc gì thì đừng ra ngoài.” Lệnh Viên hơi cau mày, Anh Tịch nói tiếp: “Nương nương còn nói, Dương phi và Tôn Chiêu nghi thường xuyên ra vào điện Tuyên Thất.”



Lệnh Viên lẳng lặng lắng nghe, không trách Đoan phi câu nào, bởi Thế Huyền cũng đã xa lánh nàng ta từ trước.



Ngọc Trí cẩn thận quan sát thần sắc của Lệnh Viên, rồi khẽ cất tiếng: “Công chúa rõ ràng rất quan tâm tới Hoàng thượng, người đã đứng ở đây lâu rồi, nên vào trong thôi, sao phải đi cùng Đoan phi nương nương chứ? Dù sao thì người cũng là cô ruột của Hoàng thượng, địa vị so với Dương phi còn cao hơn nhiều.”



Trong giọng nói của Ngọc Trí còn mang theo vẻ bất mãn, nhưng Lệnh Viên lại muốn cười. Bây giờ, xem ra người cô ruột này còn không so được với Dương phi nữa!



Đưa mắt nhìn về phía xa, bóng dáng của Trung thường thị trước điện Tuyên Thất hiện ra hết sức rõ ràng.



Đại trưởng công chúa rảo bước đi tới, dung nhan xinh đẹp bỗng làm cảnh sắc xung quanh ảm đạm đi nhiều. Vương Đức Hỷ khom người hành lễ, nhưng bóng dáng xinh đẹp ấy không dừng lại, vẫn cất bước đi thẳng vào trong.



Vương Đức Hỷ vội hô lên: “Đại trưởng công chúa giá lâm…”



Có bóng người gạt tấm rèm châu làm bằng bạch ngọc bước ra, thướt tha quỳ xuống, không ngờ lại là Công chúa Vĩnh Huy.



Tấm thân yếu ớt ấy khoác trên mình bộ cung trang màu vàng nhạt, Công chúa Vĩnh Huy che mặt khóc nức nở, lúc này nhìn thấy Lệnh Viên giống như nhìn thấy cứu tinh, vừa khóc vừa nói: “Xin cô cô làm chủ, con không muốn cưới Dương Ngự Thừa!”



Lệnh Viên thầm kinh ngạc, chuyện hôn sự giữa Công chúa Vĩnh Huy và Dương Ngự Thừa do Dương phi đề nghị, Lệnh Viên vốn cho rằng Dương phi nhất định đã bàn trước với Công chúa Vĩnh Huy, chẳng lẽ lại không phải ư?



Công chúa Vĩnh Huy nghẹn ngào nói: “Dương phi xưa nay luôn giao hảo với con, con cũng rất tôn trọng nàng ta, nhưng chuyện này nàng ta chưa từng hỏi con! Cô cô, bây giờ chỉ cô cô mới có thể giúp con khuyên hoàng huynh thôi, con không muốn bị gả đi như vậy!”



Bức rèm châu phía sau lưng vẫn phát ra những tiếng lanh canh khe khẽ, cả căn phòng chìm trong tịch mịch. Trong lòng Lệnh Viên hiểu rõ, Thế Huyền nhất định sẽ không nhượng bộ việc này, bởi cả thiên hạ đã biết về mối hôn sự này rồi, y thân là hoàng đế, một lời nặng tựa ngàn cân.



Thực ra, Công chúa Vĩnh Huy cũng không được tính là oan khuất. Năm xưa, khi nàng bị gả cho Thẩm Ngọc Trì, cũng nào có ai tới hỏi nàng có đồng ý hay không. Thân là con gái hoàng gia, nào ai có quyền tự lựa chọn hôn nhân cho mình?



Cho dù với địa vị tôn quý như Lệnh Viên lúc này cũng không thể.



Lệnh Viên bước lên phía trước một bước, đưa tay đỡ người đang quỳ trên mặt đất dậy, khi chạm vào bàn tay của Công chúa Vĩnh Huy, nàng cảm thấy lạnh băng. Lệnh Viên khẽ thở dài: “Con cứ quay về trước đi!”



“Cô cô sẽ giúp con ư?” Cặp mắt ngấn lệ của Công chúa Vĩnh Huy như nhìn thấy tia hy vọng, liền nắm chặt hai bàn tay Lệnh Viên, vừa nói vừa run rẩy.



Giúp? Giúp thế nào đây? Chuyện này Lệnh Viên sớm đã hữu tâm vô lực rồi.



* * *



Lệnh Viên đưa tay khẽ vén bức rèm mỏng buông lơi trước mặt, liền nhìn thấy Thiếu đế đang khoác chiếc áo ngoài, thản nhiên ngồi trên một tấm sạp mềm bên cửa sổ. Y lặng lẽ quay lại, đưa mắt nhìn nàng chăm chú, tình cảnh này giống hệt lúc nàng đến điện Tuyên Thất lần thứ hai vào năm Càn Ninh thứ sáu. Chỉ là hôm nay, ánh mắt ấy không còn ẩn chứa vẻ mỏi mệt nữa, thay vào đó là một nét dữ dằn.



Bước chân không phát ra tiếng động, Lệnh Viên đi tới, ngồi xuống trước mặt Thiếu đế, ân cần hỏi: “Bị bệnh tại sao lại không uống thuốc?”



Những lời lúc trước Công chúa Vĩnh Huy nói với Lệnh Viên, y đã nghe thấy hết, vốn cho rằng nàng sẽ nhân cơ hội này cầu xin chuyện của Dương Ngự Thừa, không ngờ câu đầu tiên lại là như vậy. Đôi bàn tay vốn đang nắm chặt lặng lẽ thả lỏng, nhưng y không nhìn nàng nữa mà quay người đi, khẽ cười giễu cợt: “Trẫm làm việc gì cũng phải xem ý của cô cô, ngôi hoàng đế này thực chẳng còn gì thú vị. Cô cô không chịu giao quyền, vậy xin cứ giữ lấy, dù sao trẫm cũng chỉ là một hoàng đế hữu danh vô thực, không cần cô cô phải giả bộ đến đây quan tâm trẫm như vậy đâu.”



“Thế Huyền!”



Lệnh Viên quát một tiếng nhưng Thiếu để chẳng tỏ ra sợ hãi, y khẽ cười, nói: “Sáng nay Lục hoàng thúc đã tới cung Thịnh Diên, trẫm còn tưởng hai người sẽ nói chuyện lâu hơn cơ đấy!”



Câu nào của Thiếu đế cũng mang ý châm biếm, Lệnh Viên coi đó là những lời nói trong cơn tức giận, cũng không thật sự để bụng: “Cho nên Hoàng thượng đã tức giận sao?”



“Trẫm có gì mà phải tức giận! Xưa nay cô cô luôn quan hệ tốt với mọi người, chỉ có trẫm là một mình cô độc. Bây giờ trẫm cũng đang muốn học hỏi vài chiêu, phải làm thế nào… để không bị người ta ghét?” Cuối cùng y cũng đưa mắt nhìn qua, trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện những nét trắng bệch, đầy vẻ mệt mỏi.



Lệnh Viên không kìm được, nói: “Bất kể thế nào, cô cô cũng sẽ đứng về phía Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng không tin, có thể sắp xếp một vài tai mắt trong cung Thịnh Diên.”



Nơi đáy mắt Thiếu đế có một tia sáng thoáng qua, rồi ngay sau đó lại cười, nói: “Cô cô nói vậy là đùa giỡn trẫm rồi.”



Nếu nàng không muốn cho y biết, y sẽ chẳng thăm dò được điều gì.



Lệnh Viên không hề xao động, một làn gió nhẹ từ ngoài cửa sổ thổi vào làm mái tóc đen nhánh của nàng lất phất bay. Lệnh Viên vừa đưa mắt nhìn qua, lại nghe Thế Huyền nói tiếp: “Rốt cuộc hoàng tổ mẫu có điều gì bất mãn với trẫm vậy?” Lệnh Viên cả kinh ngoảnh đầu lại, thấy y đang nhìn chằm chằm vào mình: “Nếu lần này trẫm vẫn không nghe lời, cô cô định làm thế nào đây?”



Xưa nay y luôn quật cường, nói một là một, hai là hai…



Lệnh Viên thu lại vẻ nhu hòa trong đôi mắt, thay vào đó là một tia sắc bén hiện ra. Nàng đột nhiên đứng dậy, trầm giọng nói: “Đừng nghĩ đến chuyện ép cô cô. Ta sẽ tuân theo di nguyện của hoàng tổ mẫu của Hoàng thượng, không để quyền lực lọt vào tay người ngoài. Nhưng Hoàng thượng cũng đừng quên, nếu Hoàng thượng mắc bệnh qua đời, Hoàng thượng vẫn còn Hoàng trưởng tử, ta sẽ đưa Ấu đế lên ngôi!”



Tiếng đồ sứ rơi vỡ vang lên xé tan màn đêm tịch mịch, Ngọc Trí và Anh Tịch đưa mắt nhìn nhau, nhưng không dám hỏi nhiều. Trung thường thị nín thở đưa chân, ra sức ép sát tai vào cánh cửa, nhưng vẫn chẳng thu được kết quả gì.



Trong căn phòng u ám, từng làn hương nhẹ nhàng vương vít bay ra khiến trái tim những người ở đó đập càng lúc càng mạnh.



Một hồi lâu sau, Thiếu đế bỗng cất tiếng cười khe khẽ, sự quyết liệt trong khoảnh khắc vừa rồi đã hoàn toàn tan biến trong nháy mắt. Y khẽ lẩm bẩm: “Trẫm làm sao ép được cô cô, chỉ có cô cô ép trẫm chẳng còn đường nào để đi nữa thôi. Hay… thủ đoạn của cô cô cao lắm, trẫm không phải là đối thủ?”



Y vừa nói vừa bàng hoàng đứng dậy. Lệnh Viên vội đưa tay ra định đỡ lấy y nhưng lại bị y gạt đi, rồi hờ hững nói: “Trẫm muốn ra ngoài đi dạo một chút!”



“Thế Huyền!”



“Trẫm muốn ra ngoài đi dạo một chút!”



Y lặp lại câu nói đó một lần nữa, rồi có tiếng ngọc bội va vào nhau, bóng dáng cao gầy kia đã bước qua bức rèm châu rồi.



Lệnh Viên yên lặng đứng đó hồi lâu, trên khuôn mặt cứng đờ cuối cùng cũng lộ ra nét bi ai.



Nàng và y, rốt cuộc là ai ép ai, ai làm tổn thương ai?



* * *



Giữa mùa đông giá lạnh, đang độ ban trưa nhưng chẳng ai cảm nhận được dù chỉ một chút ấm áp.



Suốt quãng đường từ điện Tuyên Thất đi ra, Anh Tịch vẫn luôn mím môi kìm nén nỗi nghi hoặc trong lòng, vừa rồi, trong điện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thị muốn hỏi mà không dám. Vừa khéo Ngọc Trí đã bị Đại trưởng công chúa sai đi thăm Hoàng trưởng tử, Anh Tịch chẳng có ai để nói chuyện, đành im lặng theo sau.



Bên ngoài cung Thịnh Diên, hai gốc lạp mai đều đang nở rộ. Những ụ tuyết đậu trên cành cây chưa tan hết, thỉnh thoảng lại rơi xuống những bông tuyết trắng ngần. Giữa sắc mai đỏ, đó quả là một cảnh sắc đặc biệt.



Thái giám Trương Thạch vội vã chạy ra, nhìn thấy Lệnh Viên liền nói: “Nô tài vừa tới phủ Nội vụ, nghe nói giữa Công chúa Vĩnh Huy và Dương phi đã nảy sinh hiềm khích.”



Anh Tịch ngạc nhiên thốt lên: “Vậy sao? Xem đấy, nhìn bề ngoài còn tưởng bọn họ thân thiết lắm!”



Lệnh Viên chỉ nghe mà không nói năng gì. Bây giờ, dù Công chúa Vĩnh Huy có muốn cưới hay không thì cũng vẫn phải cưới, nhưng dù là vậy, Dương Ngự Thừa cũng không bao giờ về phe Dương phi. Điều Thế Huyền nhìn trúng chẳng qua là việc Dương Ngự thừa sẽ kháng chỉ, chứ chẳng quan tâm Dương Thượng Ngọc sẽ nghiêng về phía ai. Đúng như lời Bùi Vô Song đã nói, Dương phi chẳng qua chỉ là một nữ nhân ngu ngốc mà thôi.



Bức rèm nặng nề đã ngăn bớt phần lớn khí lạnh bên ngoài, một cung nữ cẩn thận bưng chén thuốc bước vào trong, vén bức rèm châu bạch ngọc đi lên phía trước, quỳ xuống bên cạnh chiếc sạp gấm sang trọng.



Vương Đức Hỷ bước tới, đón lấy chén thuốc, phía bên cạnh còn có một cung nữ khác cẩn thận đỡ Thiếu đế đang nằm trên sạp ngồi dậy uống thuốc. Vương Đức Hỷ không biết hôm qua Đại trưởng công chúa đã nói những gì mà khiến Hoàng thượng giận dữ đến vậy, có điều bây giờ, Hoàng thượng đã chịu nghe lời uống thuốc, dù Đại trưởng công chúa có nói vài câu trái tai thì cũng chẳng có gì đáng để tâm.



Thiếu đế không chịu để người khác bón thuốc, mà đưa tay ra đón lấy chén thuốc.



Cánh cửa cung điện đang đóng chặt bị đẩy ra, người vừa tới khẽ hô lên một tiếng rồi ngã lăn ra đất, vừa bò vừa lăn để vào trong.



“To gan!” Trung thường thị quát lớn, đám thị vệ bên ngoài lập tức nối đuôi nhau đi vào. Nữ tử trên mặt đất vừa khóc vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Thế Huyền liền kêu lên: “Hoàng thượng… Hoàng thượng! Công chúa qua đời rồi!”



Nữ tử đó tóc tai rũ rượi, khuôn mặt đầm đìa nước mắt, rõ ràng là thị nữ Tố Tuyết hầu hạ bên cạnh Công chúa Vĩnh Huy.



Thị vệ đã giữ chặt hai tay thị, thị vẫn khóc lóc, nói: “Công chúa treo cổ tự vẫn trong tẩm cung rồi, Hoàng thượng!”



Vương Đức Hỷ kinh hãi, há hốc miệng hồi lâu mà không nói thành lời.



Chén thuốc trong tay rơi xuống đất “choang” một tiếng, Thế Huyền đẩy cung nữ bên cạnh ra, đứng bật dậy. Một lúc sau, y chợt đưa tay lên che miệng, khẽ ho một tiếng, một dòng đỏ tươi từ giữa những kẽ ngón tay rỉ ra.



Trên chiếc áo ngủ may bằng lụa trắng, những vệt đỏ bám vào loang lổ.



Ánh mặt trời như dòng nước chảy, trong không khí lạnh lẽo, từng làn gió mạnh rít gào.



Giữa hành lang u ám có mấy bóng người đang nôn nóng qua lại, Đại trưởng công chúa vận bộ đồ màu trắng, khuôn mặt không trang điểm, mái tóc phượng buông xõa dài tới tận eo, nơi đáy mắt thấp thoáng nét lo âu.



Không đợi đám người dưới bên ngoài điện Tuyên Thất hành lễ, nàng đã lên tiếng hỏi: “Hoàng thượng thế nào rồi?”



Miệng hỏi nhưng bước chân nàng không dừng lại, nhanh chóng đi thẳng vào trong, chợt nghe bên ngoài có một tiểu thái giám hoang mang nói: “Công chúa, Hoàng thượng đã tới cung Chung Trữ, Trần… Trần đại nhân cũng vừa đi về phía cung Chung Trữ rồi…”



“Cái gì?” Ánh mắt Lệnh Viên ánh lên những tia sáng khiến người ta kinh sợ, giọng nói sắc như dao khiến gã tiểu thái giám toàn thân mềm nhũn, ngã lăn ra đất, miệng không ngừng kêu: “Công chúa tha mạng…”



* * *



Từ điện Tuyên Thất chạy thẳng đến cung Chung Trữ, đừng nói là gã thái giám lưng cõng hòm thuốc phải thở hồng hộc, đến Trần Miêu chỉ đi tay không cũng phải bám vào một cây cột trên hành lang để nghỉ ngơi.



Trung thường thị tinh mắt, vội vàng chạy tới, nôn nóng kêu lên: “Rốt cuộc Trần đại nhân đã tới rồi!”



“Hoàng thượng đâu?”



Trung thường thị ngoảnh đầu nhìn về phía cánh cửa tẩm cung đang đóng chặt, liền thở dài: “Hoàng thượng không cho bất cứ người nào đi vào!”



“Như vậy…” Trần Miêu cũng chẳng có cách nào, đành quay lại nói với gã thái giám sau lưng: “Mau! Đi mời Đại trưởng công chúa!”



Bên ngoài cánh cửa màu nâu sậm, Oanh Hoan nhoài người lên cửa, hai bàn tay không ngừng cào lên đó. Khi Hoàng thượng tới, sắc mặt người trắng bệch đến đáng sợ, sau đó, qua miệng Trung thường thị, thị được biết Công chúa Vĩnh Huy vì bất mãn với việc Hoàng thượng ban hôn nên đã treo cổ tự vẫn, Hoàng thượng hay tin liền lập tức nôn ra máu.



Thế này… thế này thì phải làm sao đây?



Bóng dáng nhỏ nhắn bên cánh cửa đã im lặng hồi lâu, Thế Huyền chậm rãi thu lại ánh mắt, một bàn tay nắm chặt vào mép bàn, phải cố hết sức mới đứng dậy được.



“Mẫu hậu!” Y run rẩy khẽ gọi.



Người phụ nữ điên khùng vẫn ngồi trước chiếc bàn trang điểm ngắm nghía xem hôm nay mang món đồ trang sức nào thì đẹp. Một tay bà ta cầm cây trâm vạn phúc vạn thọ, tay kia cầm chiếc trâm vàng đầu phượng, ngoảnh lại mỉm cười, nói: “Hoàng thượng, người nói xem, hôm nay thần thiếp cài chiếc nào thì đẹp hơn? Cây trâm này là Hoàng thượng đích thân tặng cho thần thiếp hồi mới nhập cung, còn chiếc trâm đầu phượng này do Tiên đế ban tặng. Trong bữa tiệc hợp hoan đó, thần thiếp đã cài cây trâm vạn phúc vạn thọ này, người nói thần thiếp rất đẹp. À, chính trong lần đó, người còn ban hôn cho Lệnh Viên và Thẩm Ngọc Trì. Thần thiếp cũng đang muốn hỏi người, việc để Lệnh Viên mang theo đứa bé ở lại trong cung thật sự là ý của người sao?”



Thôi Thái hậu nói ra từng câu, từng chữ vẻ rất nghiêm túc.



Thế Huyền bị hai chữ “ban hôn” đó làm tổn thương sâu sắc, nơi cổ họng như lại xuất hiện mùi máu tanh nồng, không sao đứng vững được nữa, loạng choạng ngồi xuống chiếc ghế lớn làm bằng gỗ trầm, bàn tay đưa lên ôm ngực, cố kìm nén cơn ho sắp bật ra.



Y giống như một đứa trẻ nhỏ vừa làm sai chuyện gì, hoang mang muốn trốn vào lòng mẫu thân.



Nhưng, Thôi Thái hậu lại phát điên.



Tấm thân tha thướt khẽ di chuyển, Thôi Thái hậu thu lại nụ cười, ngồi xổm trước mặt Thế Huyền, nắm chặt đôi bàn tay trắng bệch mà lạnh ngắt của y, giọng âm trầm, nói: “Sao Hoàng thượng lại quên mất lời dạy dỗ của Tiên hoàng, để Lệnh Viên và đứa nhỏ ở lại trong cung thực không đúng chút nào. Nếu Hoàng thượng sợ phải đóng vai ác, vậy hãy để thần thiếp đứng ra là được!”



Bà ta bỗng đứng dậy định đi, Thế Huyền bèn vươn tay nắm lấy ống tay áo của bà ta rồi buột miệng kêu một tiếng “mẫu hậu”, kèm theo đó là những tiếng ho dữ dội. Còn chưa kịp lấy lại hơi thở bình thường, y đã đau đớn nói: “Vĩnh Nhi chết rồi!”



Tiếng kêu sợ hãi của Thôi Thái hậu như xé tan căn phòng tịch mịch, bà ta nhìn chằm chằm những vết máu lốm đốm trên ống tay áo của mình, đôi mắt như muốn rơi ra.



Bà ta như phát điên, giãy ra khỏi bàn tay của Thế Huyền, y vươn tay với, nhưng nơi bàn tay vươn tới lại là một khoảng không trống rỗng.



Cảnh tượng trước mắt dần trở nên mơ hồ, chỉ trong khoảnh khắc, bàn tay đó đã quay trở lại, nắm chặt lấy bàn tay yếu ớt của y.



“Hoàng thượng!” Giọng nói đó vang lên, từng chút, từng chút lọt vào tai y.



Thế Huyền còn chưa thôi thở dốc đã lại đau đớn nhíu chặt đôi mày, cất tiếng yếu ớt: “Mẫu hậu, trẫm hận bọn họ! Hận tất cả những điều mà hoàng tổ mẫu đã làm với trẫm, hận bà ta ép người phát điên, hận bà ta dùng con trai trẫm để ép trẫm! Trẫm cũng hận cô cô, hận cô cô giống như hoàng tổ mẫu… Trẫm đã hận bọn họ biết bao, nhưng điều đáng buồn nhất là giờ đây, trẫm cũng trở nên giống bọn họ. Trẫm đã ép Vĩnh Nhi tự vẫn, là trẫm nhất quyết làm theo ý mình…”



Trong khoảnh khắc đó, những ngón tay thon dài, mảnh khảnh đang đan vào mười ngón tay của Thế Huyền run lên dữ dội. Ánh mắt Lệnh Viên ảm đạm, nhất thời nói chẳng thành lời, lồng ngực như bị lửa đốt gai đâm, cảm giác đau đớn đến tận xương tủy…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK