Mục lục
Ba Năm Ấy Tôi Mang Đồ Nữ Đi Học
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lâm Kiến Lộc vừa nói xong, bốn phía an tĩnh đến đáng sợ.

Có lẽ trời sinh hắn đã có cái khí thế đó.

Đặc biệt là những người phạm sai lầm đứng trước mặt hắn, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Giờ phút này ngay cả Vu Tĩnh cũng phải héo, dù nó có khí thế ngập trời cũng lấy không ra, héo hon nói với Lâm Kiến Lộc "Không đánh nhau, sao bọn mình lại đánh nhau được?"
"Ừm." Lâm Kiến Lộc gật gật đầu, ném tờ giấy đã bị vo tròn vào thùng rác gần đó, cặp mày nhăn mới thả lỏng ra.

Xung quanh như tuyết được tan, áp lực cũng nhỏ hơn nhiều.

Hiếm khi gặp được hắn, Vu Tĩnh lại là người lớn gan, lúc này liền nổi lá gan lên muốn đùa giỡn với hắn "Làm kinh động đến cậu, bạn học Lâm Kiến..."
Chữ "Lộc" còn chưa nói hết, Lâm Kiến Lộc đi ném giấy xong vòng trở về, trực tiếp lướt qua nó, đi đến trước mặt Diêm Hàn.

......!
Mọi người đồng loạt hít một hơi thật sâu, trước mắt bao người, Lâm Kiến Lộc nói "Bạn học, cậu đi cùng tôi một chút."
"Tôi á?" Diêm Hàn chỉ chỉ bản thân, cậu cũng giống những người khác không dám tin tưởng.

"Ừm, cùng tôi đến khu giáo vụ."
"..."
Không biết có phải quen làm học sinh hư rồi không, Diêm Hàn theo bản năng cảm thấy cái chỗ kia không có gì tốt đẹp.

Những người khác cũng cảm thấy như vậy, xung quanh vang lên tiếng nghị luận khe khẽ.

"Ừ thì...!Có thể mạo muội hỏi một câu, tìm tôi có chuyện gì sao?"
Dưới ánh mắt như giếng cổ không gợn sóng của Lâm Kiến Lộc, Diêm Hàn cà lơ phất phơ nhìn lại hắn.

Phải có chuyện mới phán người ta tử hình chứ, vô duyên vô cớ kêu người ta tới khu giáo vụ làm gì? Ngại quá, cậu cũng không muốn đi.

Không ngờ Lâm Kiến Lộc lại rất thoải mái mà nói cho cậu "Thầy Cốc tìm cậu, hẳn là muốn cho cậu làm tập mẫu."
"Thầy Cốc?" Diêm Hàn nhanh chóng chớp chớp mắt, ngay sau đó liền nhớ đến chủ nhiệm giáo dục mập mạp đứng trên bục ban nãy.

Nhưng không đúng nha...!
Trọng điểm là...!Chủ nhiệm giáo dục kêu mình tập mẫu?!
Diêm Hàn đang cạn lời, em gái ngực bự mang váy đột ngột xuất hiện trước mặt cậu [Chúc mừng!!]
!!!
Hình ảnh của Tiểu Ngũ xuất hiện quá đột ngột, Diêm Hàn không kịp phòng ngừa bị dọa đến hết cả hồn.

Cậu liếc nhìn Tiểu Ngũ đột nhiên "hiện nguyên hình", trong đầu thì hỏi nó "Chúc mừng cái gì?"
[Chúc mừng ký chủ mở ra nhiệm vụ ẩn đầu tiên nha!]

"!!!" Diêm Hàn "???"
[Trở thành học sinh tập mẫu xuất sắc nhất.

Biểu hiện tốt có khi còn được cộng điểm đấy nhé!]
Tin tốt thật.

Diêm Hàn nhìn Tiểu Ngũ đang không ngừng nháy mắt với mình "Anh có thể hiểu sự kích động của em, nhưng sau này em đừng xuất hiện đột ngột như vậy có được không?"
[Vì sao?] Tiểu Ngũ không hiểu [Người khác cũng đâu nhìn thấy em.]
"Nhưng em sẽ dọa anh."
[Em cho rằng ký chủ không sợ trời không sợ đất!]
"Nhưng ông rất sợ em!"
[Vì sao chớ?] Tiểu Ngũ vẫn không thể hiểu.

"Vì anh không thích tạo hình này của em."
[Vậy thế này thì sao?]
Tiểu Ngũ lắc mình biến hóa, biến thành một anh trai cơ bắp cao hơn mét chín, thân trên trần trụi lộ ra tám khối cơ bụng sáng chói.

"..."
Mặt anh trai cơ bắp trông thế nào thì Diêm Hàn không biết, cậu chỉ liếc liếc phía dưới một cái liền vội quay đầu đi "Không, anh sai rồi, em vẫn nên biến về như trước kia đi."
[...]
Đối thoại với Tiểu Ngũ cậu khó tránh khỏi có chút mất tự nhiên, đặc biệt là tám cục cơ bụng đó quá ư là chói mắt, thân là một bé gay trời sinh hứng thú với cơ thể nam giới, zin còn chưa phá, vẫn còn đang ở giai đoạn ảo tưởng, mới nhìn một cái Diêm Hàn đã có một loại cảm giác...!Phải hình dung thế nào nhỉ?
À đúng, cứng cả người.

Không được tự nhiên mà cúi đầu nhìn váy của mình, Diêm Hàn lạc đề mà nghĩ: Mẹ nó, này mà cứng thật thì hơi rõ ràng rồi đấy.

Chắc là không đâu.

Tốt xấu mình cũng mang quần leggings...!Nghĩ như vậy, vô ý ngẩng đầu lên, liền đụng trúng một đôi mắt đen như mực, không chớp một cái nhìn chằm chằm cậu.

......!
Ngại quá quên mất, Lâm Kiến Lộc đang đứng trước mặt mình.

Diêm Hàn kêu Tiểu Ngũ nhanh nhanh lăn về, cậu không muốn làm trò trước mặt Lâm Kiến Lộc chút nào!
Ấy ấy anh ơi! Anh trai nhìn đi đâu đấy! Ngẩng đầu lên mau! Phía dưới tôi không có gì hết á! Không có cục nào đâu! Thật sự không có!
Cứ cảm thấy Lâm Kiến Lộc đã phát hiện ra cái gì, Tiểu Diêm Hàn muốn cục không có cục nháy mắt bị dọa rén.

Diêm Hàn dứt khoát túm cánh tay Lâm Kiến Lộc, hai tay giống như kìm sắt mà bắt lây cổ tay áo hắn, kéo người quay về, không cho nhìn nữa "Sao còn chưa đi, chúng ta đi nhanh thôi!"
Diêm Hàn sức lực lớn, dáng người tiêm gầy cao ráo, Lâm Kiến Lộc đứng không vững lắm, chưa kịp phòng ngừa đã bị cậu lôi đi, để lại một đám người kinh hô, biểu tình khiếp sợ như trời sập đất lún.

"Đù má! Nhỏ nhỏ nhỏ ôm cánh tay Lâm Kiến Lộc! Ai cho nó cái dũng khí đó!"
"Trời ơi...!Nhỏ sờ soạng Lâm Kiến Lộc...!Trời tôi ơi!"

"Mau đỡ tao tao sắp ngất rồi...!Không phải Lâm Kiến Lộc có thói ở sạch sao? Có ai làm vậy với cậu ấy bao giờ!"
"Cái này, nhỏ này...!Sao nó dám! Hu hu hu tại sao Lâm Kiến Lộc để nó ôm! Tôi không tin!"
Cùng lúc đó trên sân thể dục có người móc điện thoại ra, chụp lại cảnh hai người cầm tay rời đi.

Diêm Hàn còn không biết hành động theo bản năng này của mình đã đem tới sóng to gió lớn gì.

Trên thực tế, cậu cái gì cũng không chú ý tới.

Lâm Kiến Lộc nháy mắt đã bị ôm tay kéo đi, lúc đầu thân thể hắn cứng còng, nhưng hai người đi chưa tới hai bước, Diêm Hàn cảm thấy không ổn liền chủ động buông lỏng ra.

Hai người cứ như vậy biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Trên sân trường mọi người đã giải tán gần hết, những người còn lưu lại đều là đến xem náo nhiệt, lúc này phó lao động của từng lớp bắt mọi người xếp hàng thẳng thóm lại lần nữa, trật tự quy củ đi về khu dạy học.

Bóng dáng hai người cũng đã biến mất, nhưng mọi người vẫn còn đắm chìm trong nỗi khiếp sợ, có người còn đang nghị luận, thậm chí là rút điện thoại ra phát tán tin tức.

Chỉ có Ôn Giác Vinh là vẻ mặt cực kỳ hâm mộ mà nói "Sớm biết tập nhảy đàng hoàng là được đi lên trước tập mẫu, tôi cũng ráng mà nhảy..."
"Dáng người này của cậu nhảy có lên không?" Hầu Tử đi phía trước đánh đâu trúng đó nói ra chân tướng.

"Cậu! Đáng ghét!" Ôn Giác Vinh ngay tại chỗ ném cho cậu ta ánh mắt xem thường.

Nói đến cũng khéo, hai người Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc vừa đi đến cổng khu giáo vụ đã gặp được thầy Cốc.

Chủ nhiệm giáo dục mới vừa nãy đứng trên bục thấy một người nhảy rất tốt, nhưng xa quá nên không rõ là ai.

Ông hỏi ủy viên kỷ luật phụ trách gần đó, cuối cùng là nhờ Lâm Kiến Lộc đi tìm bạn học này.

Lúc này vừa thấy Lâm Kiến Lộc thầy Cốc liền biết, hỏi "Đây là bạn học vừa nãy tập tốt đó đúng không?"
Lâm Kiến Lộc gật đầu nói "Đúng vậy."
Thầy Cố đánh giá Diêm Hàn từ trên xuống dưới, nói "Bạn học này cắt tóc rất đúng tiêu chuẩn, ừm, đồng phục cũng hợp quy tắc, em tên là gì?"
"Diêm Hàn ạ.".

truyện kiếm hiệp hay
"Năm nhất lớp mười bảy?"
"Vâng ạ."
"Lớp mười bảy có được người như em cũng hiếm đấy, từ tuần sau em lên tập mẫu nhé, lát nữa thầy sẽ nói một tiếng với chủ nhiệm lớp các em."
Diêm Hàn lộ ra nụ cười mỉm tiêu chuẩn "Cảm ơn thầy."
Không ngờ lại thuận lợi như vậy.


Nghe khẩu khí của Tiểu Ngũ, có lẽ tập mẫu sẽ đem lại cho cậu món lời lớn, có khi còn được nhanh chóng tăng điểm.

Cứ thế là thấy nhiệt tình hẳn.

Thầy Cốc còn có việc bận, nên đi trước.

Chuông vào học đã reo, trên đường đi về khu dạy học, Lâm Kiến Lộc giống như có chút tâm sự, một câu cũng không nói, đến khi hai người lên tới lầu ba, đứng trước cửa thang lầu vẫn là Lâm Kiến Lộc nói trước "Quay về đi."
"...!À, được."
Lúc Diêm Hàn rời đi Lâm Kiến Lộc vẫn không động đậy.

Lâm Kiến Lộc không chịu nhúc nhích, Diêm Hàn đành cố ý đi chậm lại, còn muốn thừa cơ đi WC, không ngờ đúng lúc này thầy chủ nhiệm béo lùn đi lên lầu, khí thế còn rất hung dữ.

"Thầy."
"Em chào thầy."
Lễ phép chào hỏi xong, vị chủ nhiệm lớp nghiêm khắc này thấy Diêm Hàn cùng Lâm Kiến Lộc một nam một "nữ" đứng ở góc cầu thang, thế mà không mắng, chỉ nói với Diêm Hàn "Đi, về lớp thôi."
Diêm Hàn "..."
Một đường trở lại lớp, tuy rằng đã vào tiết nhưng lớp không có giáo viên, bây giờ đã quậy thành một nồi cháo.

Kỳ diệu chính là khi Diêm Hàn đi vào, nồi cháo này đột nhiên im ắng hẳn.

Vừa nãy đám trong lớp bàn tán cái gì thì rõ rồi đấy.

Nhưng Diêm Hàn cũng không bắt lỗi, ngồi lại chỗ của mình, cậu đột nhiên phát giác trạng thái bàng quang của mình hình như càng không xong.

Tiết ba vừa hay là tiết của thầy chủ nhiệm.

Chủ nhiệm lớp theo sát Diêm Hàn vào lớp học, một thân áp suất thấp, vừa vào liền nói một câu "Thầy đi mở họp, vừa rồi trên đường về tôi gặp phải thầy Cốc, nghe nói lớp chúng ta tập thể dục giữa giờ biểu hiện rất không tồi."
Hai chữ "không tồi" còn cố ý nhấn mạnh, ngữ khí của ông tràn ngập châm chọc, xem tư thế, không thể nghi ngờ là đang điểm danh phê bình chuyện bọn họ gây án trong lúc tập thể dục giữa giờ.

Chủ nhiệm lớp cũng dạy không ít thế hệ học sinh, uy áp vẫn phải có, đương nhiên là trấn được học sinh, mọi người ai cũng sợ ông, đặc biệt là khi ông dùng ngữ điệu dở dở ương ương này để nói chuyện.

Lớp nháy mắt im như ve sầu mùa đông.

"Nhan Hàm em đứng lên một chút." Chủ nhiệm lớp nói, ngay sau đó đặt mắt lên người cậu.

Bị điểm danh, Diêm Hàn đứng lên, bạn học xung quanh cậu cũng khẩn trương theo.

Chỉ là không ngờ chủ nhiệm lớp nháy mắt đã tan hết áp suất thấp, thậm chí còn cười cười nói "Nghe nói em được chọn lên tập mẫu, làm cho tốt nhé, cố gắng giúp lớp nở mày nở mặt."
Cả lớp "..."
Rõ ràng là lớp họ có người được lên tập mẫu còn quan trọng hơn bọn họ bị điểm danh phê bình nhiều lắm.

Ngẫm lại cũng đúng, bọn họ kỷ luật không tốt bị phê bình không phải lần một lần hai, nhưng tập mẫu quả thật là lần đầu tiên xuất hiện.

Chủ nhiệm lớp mới vào cửa có hận đời bao nhiêu, thì bây giờ lại hòa ái dễ gần bấy nhiêu.

Khí chất trước sau biến hóa quá lớn, sinh ra cảm giác băng tuyết tan chảy nói không nên lời.


Nghe ông nói một lúc, vài bạn học hồi trước còn cảm thấy được lên tập mẫu cũng không có gì là đáng ngạc nhiên...!bây giờ nhìn lại, hình như cũng trâu bò lắm chứ nhỉ?
Đặc biệt còn có tiếng nói chung với người như Lâm Kiến Lộc, cái này chính là thâm nhập vào "cao tầng" của trường học đó đúng không?
Diêm Hàn bị khen ngợi trước mặt cả lớp một hồi, lúc ngồi xuống chủ nhiệm lớp mới thông báo nội dung họp —— cuối tuần kia sẽ kiểm tra xếp lớp, sau đó ông lại lần nữa xụ mặt, bắt đầu tiến hành các bước động viên học sinh trước kiểm tra.

"Sắp kiểm tra xếp lớp rồi, tuy nói thành tích như thế nào phải dựa vào bản thân, lớp chúng ta cũng không quá kém, nhưng con người hướng chỗ cao mà đi, đến lớp khác ít nhất cũng có thể tiếp xúc với các bạn có thái độ học tập đoan chính hơn.

Cái này thì không cần tôi nói nhỉ, tan học các em đi tới lớp chín mà nhìn, xem xem bọn họ có phải đang học điên học cuồng hay không, có phải đang vùi đầu giải đề hay không.

Rồi em nhìn lại lớp chúng ta, đi học chỉ cần vắng giáo viên là oa oa chửi bậy, những bạn muốn học đàng hoàng cũng học không được..."
Giữa các lớp cũng không khác biệt lắm, chủ nhiệm lớp bọn họ còn dạy môn hóa của mấy lớp trên, nên ông cũng không cảm thấy việc mình chủ nhiệm lớp kém là chuyện gì đáng xấu hổ.

"Lớp trưởng với lớp phó học tập đâu rồi, hai em đứng dậy cho tôi xem!"
Một nam một nữ đứng lên, nữ sinh là lớp trưởng, nam sinh là lớp phó học tập.

"Hai em tan học đến gặp tôi, nếu còn ai nói chuyện trong giờ học, ngoại trừ xin đi vệ sinh, các em đều phải ghi lại cho tôi, nếu nó không nghe thì đem nó đến gặp thầy!"
"...!Dạ"
Hai đồng chí cán bộ lớp ngồi xuống, chủ nhiệm lại bắt đầu tận tình khuyên bảo "Các em à, cuối tuần kia đã kiểm tra xếp lớp rồi, bây giờ các em cũng không chênh lệch với các bạn lớp trước là bao, thừa dịp mấy hôm nay ngoan ngoãn học bài có được không?"
......!
Get được tin tức tuần kia kiểm tra xếp lớp, Diêm Hàn cảm thấy đây chính là cơ hội trời ban cho mình.

Hiện tại Đức Thể Mỹ cậu đều có điểm, Lao chắc cũng không cần sầu, thứ khó phát sinh biến hóa nhất chính là Trí.

Nhiệm vụ ngoại trừ che giấu thân phận cùng đạt thành tựu ra, thì chính là lấy thân phận học sinh ba tốt ưu tú thi vào Đại học X, cho nên không thể nghi ngờ, Trí đại biểu cho thành tích học tập.

Tuy hiện tại cậu rất có hứng thú với phần thưởng một trăm điểm, nhưng xét lâu dài, vẫn phải phát triển một cách toàn diện.

Mà hiển nhiên, điểm yếu lớn nhất của cậu chính là học tập.

Vốn là một tên học tra, bây giờ còn chạy tới giữa chừng, kỳ thật một ít kiến thức cấp ba cơ bản cậu cũng không biết, cũng không có kỹ năng học tập nào cả.

Chỉ số thông minh thì đủ sài, không đến nỗi ngu ngốc, nhưng cũng chỉ dừng ở mức đủ sài thôi.

......!Nếu hệ thống tặng mình kỹ năng điều chỉnh chỉ số thông minh thì hay biết mấy.

Diêm Hàn tự nhiên càng chờ mong thu hoạch đủ một trăm điểm, lấy được phần thưởng xinh xinh.

Không cần biết như thế nào, gom được một cái rương kho báu đã rồi tính tiếp.

Dần dần quen thuộc với kịch bản của hệ thống, trước kia không rõ phương hướng, Diêm Hàn cảm thấy năm mục toàn năng rất khó đạt được, cũng không nghĩ đến con đường học tập này, cậu cứ vùi đầu mà làm là được.

Mà điều khiến cậu không ngờ nhất...!chính là vấn đề giả gái vẫn luôn làm khó mình.

Tưởng tượng đến vấn đề này, Diêm Hàn theo bản năng kẹp chặt hai chân.

Trời đất bao la, trường học bự như vậy, cậu chỉ muốn xả nước thôi mà, sao lại khó khăn như vậy chứ?!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK