• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Độc Cô Ngọc rùng mình, mặt đỏ bừng, ngập ngừng hỏi lại :

- Sao... cô nương lại biết được?

Thiếu nữ áo đen đáp :

- Chính thiếu hiệp đã đích miệng nói cho tôi hay.

Độc Cô Ngọc ngẩn người ra, trong lòng rất kinh ngạc và nghĩ bụng :

“Ta ngủ mê man luôn ba ngày đêm, vừa mới tỉnh dậy không lâu, không hiểu ta đã đích khẩu nói cho nàng hay hồi nào?”

Chàng lại nghe thấy thiếu nữ áo đen vừa cười vừa hỏi tiếp :

- Có phải thiếu hiệp cảm thấy rất thắc mắc phải không?

Độc Cô Ngọc vừa cười vừa đáp :

- Tại hạ không nghĩ ra đã nói cho cô nương hay lúc nào?

Thiếu nữ áo đen vừa cười vừa nói tiếp :

- Sự thực việc này cũng không thể trách thiếu hiệp không nhớ ra được, vì một người khi nằm mê...

Độc Cô Ngọc kêu “ồ” lên một tiếng, ngượng vô cùng, không dám nói năng gì nữa.

Thiếu nữ áo đen ngắm nhìn chàng một lúc rồi đột nhiên hỏi tiếp :

- Thiếu hiệp... có thể nói cho tôi biết người đó là người thế nào chăng?

Hình như nàng phải dùng nhiều hơi sức mới thốt ra được câu hỏi ấy, nhưng khi nói lại rất khẽ.

Độc Cô Ngọc ngẩn người ra giây lát bẽn lẽn đáp :

- Nàng là một danh ca kỷ ở trên lầu Nhạc Dương cạnh hồ Động Đình...

Cười khì một tiếng, nàng nọ đỡ lời :

- Xưa nay hiệp nữ vẫn xuất thân ở chốn phong trần, chắc cô ta thể nào cũng đẹp lắm?

Độc Cô Ngọc chỉ gật đầu thôi chứ không dám lên tiếng trả lời.

Thiếu nữ nọ ngắm nhìn chàng giây lát đột nhiên hỏi tiếp :

- Nàng ta với thiếu nữ áo đỏ ở Mân Tây bát động thì người nào đẹp hơn?

Ngẩn người ra giây lát, Độc Cô Ngọc dõng dạc đáp :

- Cô nương nói bông nói đùa đấy thôi! Thiếu nữ áo đỏ ấy chỉ vì thấy Vũ Văn Đào đả thương tại hạ mà có lòng hối lỗi chứ.

Thiếu nữ áo đen vội đỡ lời :

- Bất cứ cô ta hối lỗi hay là trông thấy thiếu hiệp đã có lòng yêu ngay tôi không cần biết điều đó, tôi chỉ muốn biết người yêu của thiếu hiệp so sánh với nàng ta thì ai hơn ai kém?

Độc Cô Ngọc cảm thấy khó nói quá, chần chừ hồi lâu mới trịnh trọng đáp :

- Cô nương hỏi vấn đề này khiến tại hạ thực khó trả lời!

Thiếu nữ áo đen ngẩn người ra giây lát rồi mới hỏi lại :

- Có phải thiếu hiệp nhận thấy thiếu nữ áo đỏ ấy chỉ là một người thường tục, không so sánh với người yêu của thiếu hiệp phải không?

Độc Cô Ngọc lắc đầu đáp :

- Không phải thế, vì tại hạ mới gặp thiếu nữ áo đỏ có một lần.

Thiếu nữ nọ lại hỏi tiếp :

- Tuy chỉ gặp một lần nhưng thiếu hiệp cũng đã trông thấy rõ mặt nàng ta rồi chứ?

Ngẫm nghĩ giây lát, Độc Cô Ngọc cương quyết đáp :

- Nếu cô nương cứ nhất định bảo tại hạ phê bình hai người thì tại hạ chỉ có một cách nói là một người đẹp vô song, một người phong hoa tuyệt vời, cũng như Lan mùa xuân và Cúc mùa thu, không sao phân biệt nổi ai hơn ai kém hết.

- Thiếu hiệp khéo ăn nói lắm, nhưng nếu thiếu hiệp có thể so sánh tôi với nàng ta không?

Thấy nàng hỏi như vậy, Độc Cô Ngọc càng khó nói thêm, chần chừ một lát mới gượng cười đáp :

- Dung nhan của cô nương tuyệt trần, nhưng có cái khăn lụa che lấp như thế thì tại hạ làm sao so sánh được?

Thiếu nữ cười khì, liếc nhìn chàng một cách rất tình tứ và hỏi tiếp :

- Mặt của tôi đã bị khăn lụa che kín, sao thiếu hiệp lại biết được dung nhan của tôi tuyệt sắc? Biết đâu lại chẳng là xấu xí và đáng ghét như Chung Vô Diệm?

Ngượng vô cùng, mãi Độc Cô Ngọc mới trả lời được :

- Vì tại hạ thấy cô nương khí chất cao quý, ăn nói phong nhã, nên mới dám táo gan ước đoán...

Thiếu nữ nọ đột nhiên trả lời :

- Cảm ơn thiếu hiệp đã nhắc nhở tôi, vậy cứ căn cứ vào hai điểm khí chất cao quý, ăn nói phong nhã đó mà thiếu hiệp thử thách qua một chút, so giữa tôi với người yêu của thiếu hiệp xem sao?

Độc Cô Ngọc không ngờ đối phương lại giở vấn đề nan giải ấy ra hỏi mình, chàng ta cau mày ngẫm nghĩ giây lát rồi mới đáp :

- Tại hạ kém ăn nói nên vẫn cứ dùng hai câu vừa rồi mà trả lời cô nương: Xuân Lan, Thu Cúc không sao phân biệt được ai hơn hay ai kém.

Với giọng run run, thiếu nữ áo đen hỏi tiếp :

- Có thực không?

- Xưa nay tại hạ không biết nói dối ai bao giờ, và cũng không biết nịnh ai cả.

- Nếu vậy tôi rất yên tâm!

Ngẩn người ra giây lát, Độc Cô Ngọc ngạc nhiên hỏi :

- Cô nương bảo yên tâm cái gì?

- Thiếu hiệp không hiểu thực hay giả bộ hồ đồ thế?

Độc Cô Ngọc gượng cười đáp :

- Tại hạ ngu xuẩn lắm, quả thực không hiểu biết một tí gì, chứ không phải là giả bộ hồ đồ đâu!

- Trông thiếu hiệp quả thực là ngô nghê, ngốc nghếch một cách quá đáng... cứ nghe lời nói của thiếu hiệp thì tôi đã biết người yêu của thiếu hiệp là người như thế nào rồi. Vì thế tôi mới nói chuyện so tài cao thấp với người yêu của thiếu hiệp như vậy, thiếu hiệp đã hiểu chưa?

Độc Cô Ngọc ngẩn người ra giây lát, nhưng đã hiểu ý ngay, không khác gì sét đánh ngang tai, chàng không biết nên trả lời như thế nào cho phải, vì chàng thấy nàng nọ ăn nói táo bạo quá. Một lát sau chàng mới ấp úng nói :

- Lòng tốt của cô nương như vậy tại hạ cảm thấy rất lấy làm hân hạnh, nhưng tại hạ...

Thiếu nữ áo đen đột nhiên cười khì và đỡ lời :

- Có phải thiếu hiệp là người từng trải rồi và cũng như bình rượu đã đầy, khó mà chứa được một ly rượu nữa chăng?

- Cô nương sáng suốt lắm, tại hạ... quả có ý nghĩ ấy thực!

- Điều đó không có liên quan gì với tôi hết, lúc này dù thiếu hiệp có tấm lòng cứng như sắt đá đi chăng nữa, đến lúc ấy tôi cũng có cách làm cho thiếu hiệp phải mềm lòng.

Trợn ngược đôi lông mày kiếm lên, Độc Cô Ngọc đang định đỡ lời thì nàng nọ lại cười khì một tiếng và nói tiếp :

- Thế nào, có phải thiếu hiệp không tin lời nói của tôi phải không? Xin thiếu hiệp chớ quên lời hứa là thiếu hiệp đã nói thế nào cũng nghe lời tôi, đến lúc ấy tôi chỉ cần nói có một lời thôi thì...

Độc Cô Ngọc rất lo âu, không đợi chờ nàng ta nói dứt, đã vội xen lời nói :

- Cô nương, tuy tại hạ đã nhận lời cô nương là thể nào cũng nghe cô nương dặn bảo để đền ơn cho cô nương đã cứu tại hạ thoát chết, nhưng cô nương không thể...

- Cái gì? Sao thiếu hiệp lại lo âu đến như thế? Cứ yên tâm, thủ đoạn ấy là hèn kém và ngu xuẩn nhất. Dù có lấy được người cũng không lấy được lòng, khi nào tôi lại chịu làm như thế? Tôi sẽ làm cho thiếu hiệp chán ghét người yêu dần, rồi tự động trở về với tôi và cách làm của tôi tuyệt đối quang minh chính đại. Chả hay thiếu hiệp có tin như vậy không?

Chưa bao giờ Độc Cô Ngọc lại gặp những trường hợp như thế này, và cũng không biết trả lời nàng ra sao? Bảo tin cũng không phải mà bảo không tin cũng không được, nên chàng chỉ có một cách cau mày lại và nhìn nàng gượng cười thôi.

Thiếu nữ áo đen ngắm nhìn chàng một hồi rồi đứng dậy cười và nói tiếp :

- Trời sắp sáng tỏ, chắc thiếu hiệp cũng thấy mỏi mệt rồi, thôi nên đi ngủ một giấc nữa đi, ở đây không ai quấy nhiễu thiếu hiệp đâu.

Thấy nàng nói như thế, Độc Cô Ngọc đã cảm thấy mỏi mệt thực, hơi trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Cảm ơn cô nương đã có lòng như vậy. Tuy tại hạ có thể ngủ được một giấc nhưng còn cô nương...

- Tôi cũng cảm ơn thiếu hiệp đã có lòng với tôi. Thiếu hiệp khỏi cần lo ngại vấn đề đó. Tôi đã có chỗ ngủ rồi. Thiếu hiệp đừng có quên cho đến lúc này thiếu hiệp vẫn chưa ăn một hột gạo, uống một giọt nước. Nơi đây không có bếp núc, tôi lại không biết nấu bếp, làm cơm, đành phải để thiếu hiệp chịu nhịn chốc lát. Bây giờ tôi hãy ra ngoài lấy chút nước vào đây trước.

Rất cảm động, Độc Cô Ngọc nói tiếp :

- Cảm phiền cô nương như vậy tại hạ không yên chút nào!

Thiếu nữ ngắm nhìn chàng một hồi, vừa cười vừa hỏi tiếp :

- Đàn ông thương nhất những người con gái dịu dàng vì có thủ đoạn mê hồn làm say đắm lòng người, chả lẽ thiếu hiệp không sợ tôi cũng giở thủ đoạn ấy ra hay sao?

Giật mình đến thót một cái, Độc Cô Ngọc chỉ im lặng thôi. Nàng nọ lại nhìn chàng một hồi nữa, vừa cười vừa nói tiếp :

- Thôi! Thiếu hiệp ngủ đi, tôi đi một lát sẽ quay trở lại ngay.

Nói xong, nàng quay người thủng thẳng đi ra bên ngoài.

Độc Cô Ngọc nhìn theo cho tới khi nàng khép cửa phòng lại không trông thấy hình bóng của nàng nữa chàng mới thở dài một tiếng và nhắm nghiền hai mắt lại.

Nói chuyện suốt một đêm trường, tuy chàng cảm thấy mỏi mệt vô cùng, chỉ muốn ngủ ngay nhưng nằm trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Tất cả những chuyện đã qua đều hiện cả lên trên đầu óc của chàng. Từ khi rời khỏi Thanh Thành cho tới khi bị thương được cứu lên trên ngọn núi này... Chàng không hiểu tại sao thiếu nữ áo đen dùng khăn lụa che mặt tự nhận là Sương này lại đặc biệt đoái hoài tới mình như thế? Vả lại tác phong táo bạo của nàng quả thực chàng chưa hề thấy thiếu nữ thứ hai nào lại ăn nói trắng trợn đến như thế? Đồng thời chàng đã biết trước sau mình đã quen biết ba thiếu nữ rất kỳ lạ rồi, và chàng cũng biết sau này vì ba nàng ấy mình thể nào cũng mang rất nhiều sự phiền phức vào người chứ không sai?

Chàng nhận thấy Tuyết Diệm Cầm với thiếu nữ áo đen tên là Sương này có một điểm tương đồng với nhau rất lớn là: khí chất cao quí, ăn nói phong nhã, cùng một mãnh lực khiến ai cũng không sao kháng cự được. Nhưng hai người cũng có điểm khác nhau là một người thì kín đáo nhu mì, vẻ mặt ai oán đáng yêu, còn một người thì táo bạo trắng trợn một cách đáng kinh hãi.

Tuy vậy, chàng vẫn yêu mến Diệm Cầm hơn. Nhưng khi nghĩ tới lời nói của Sương hồi nãy, trong lòng chàng lại lo ngay ngáy liền. Chàng nghĩ bụng :

“Nếu một ngày kia, quả có chuyện ấy xảy ra thực...”

Chàng run lẩy bẩy không dám nghĩ ngợi tới chuyện ấy nữa.

Lo sợ một hồi, chàng lại nghĩ tiếp :

- Nàng bảo ta ngu ngốc, quả thực không sai? Vết nội thương của ta đã lành mạnh rồi, chỉ ở lại một hai ngày tịnh dưỡng nữa là ta có thể tiếp tục lên đường ngay. Ta không tin trong hai ngày đêm ấy, nàng ta lại có thủ pháp siêu nhân gì có thể cải biến nổi ý chí của ta? Trừ phi nàng sử dụng thuốc mê làm cho ta mất hết bản tính thôi. Chứ ta đã rời khỏi căn nhà này tiếp tục lên đường thì vũ nội bao la như thế, nàng tài ba đến đâu cũng không sao tìm kiếm ta được? Dù nàng có tìm thấy ta đi chăng nữa ta cứ nhất tâm nhất chí yêu Diệm Cầm thì nàng chả làm gì được ta...

Nghĩ tới đó, cùng mới yên tâm ngủ được.

* * * * *

Không biết trải qua thời gian bao lâu bỗng có tiếng cửa mở kêu đến kẹt một tiếng là chàng thức tỉnh và mở mắt ra ngay.

Chàng thấy thiếu nữ áo đen đang đứng ở trước giường, trên bàn đã có thêm một cái hộp sơn đen. Chàng vội hỏi :

- Cô nương đã về đấy à!

Thiếu nữ áo đen gật đầu đáp :

- Tôi về đã lâu nhưng thấy thiếu hiệp đang ngủ ngon giấc nên không dám đánh thức đấy thôi.

Độc Cô Ngọc hổ thẹn nói tiếp :

- Khiến cô nương phải đợi chờ lâu như vậy, tại hạ...

Bỗng nghĩ tới lời nói của nàng ta trước khi đi, chàng vội ngậm miệng ngay. Thiếu nữ làm như không nghe thấy, tươi cười hỏi :

- Thế nào, thiếu hiệp đã nghĩ kỹ rồi chứ?

Thiên hạ nàng ta hỏi như vậy chàng không biết trả lời ra sao cho phải. Nàng nọ lại cười giọng nũng nịu nói tiếp :

- Nếu thiếu hiệp chưa nghĩ xong thì làm sao ngủ yên được như thế!

Thấy chàng chàng hổ thẹn đến mặt đỏ bừng, nàng lại cười nói tiếp :

- Thôi! Không nói chuyện ấy nữa, hãy ra ăn cho đỡ đói đã.

Nàng vừa nói vừa đi ra chỗ cạnh bàn, ôm cái hộp sơn đen đến trước giường và nói tiếp :

- Trong hộp này có bát cháo loãng và bốn món thức ăn. Nhưng món ăn với bát cháo này không đủ cho người thường ăn đâu nhưng thiếu hiệp mới lành mạnh chỉ ăn bấy nhiêu cũng đủ rồi, bằng không sẽ bị bội thực đấy.

Rất cảm động, Độc Cô Ngọc thở dài đáp :

- Thịnh tình của cô nương tại hạ không biết lấy cái gì báo đáp mới phải?

Chàng định ngồi dậy thì nàng nọ đã đưa chiếc tay trắng nõn ra đỡ luôn và còn lấy cái chăn để đệm lưng cho chàng nữa. Chờ chàng ngồi ngay thẳng rồi nàng lại cười và nói tiếp :

- Tôi chả nói rồi là gì. Bình sinh tôi rất ghét đàn ông, nhưng riêng có thiếu hiệp thì khác. Đây là lần đầu tiên tôi hầu hạ một người đàn ông như vậy. Chính tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại thay đổi tính nết nhanh chóng đến thế? Có lẽ đó là do...

Nói tới đó, nàng bỗng bẽn lẽn cúid au xuống, không nói nữa. Độc Cô Ngọc thấy thế lại giật mình đến thót một cái.

Nàng nọ từ từ ngửng đầu lên liếc chàng một cái, với giọng rất dịu dàng nói tiếp :

- Thức ăn nguội rồi, ăn mau lên!

Độc Cô Ngọc ngượng vô cùng, vội cầm bát lên ăn luôn. Chàng cúi đầu ăn, nhưng cũng biết nàng nọ đang đăm chiêu nhìn nên trống ngực của chàng đập mạnh thêm. Vì vậy chàng không dám ngửng đầu lên nữa.

Đợi chàng ăn xong, nàng nọ đỡ lấy hộp để sang bên bàn và hỏi :

- Ăn no chưa?

- Chưa no, nhưng cũng đủ rồi.

- Hãy chịu khó thêm một bữa nữa. Ngày mai tôi sẽ đem thức ăn thực ngon lành tới.

Thấy Độc Cô Ngọc định nói lại thôi, nàng nọ vội hỏi :

- Có phải thiếu hiệp muốn hỏi những thức ăn này lấy ở đâu ra phải thế không?

Ngượng nghịu gật đầu, Độc Cô Ngọc đáp :

- Cô nương thông minh thực, hình như tôi nghĩ cái gì cô nương cũng đều biết trước cả thì phải?

Nàng nọ tươi cười đáp :

- Nếu tôi không có chút tài ba nhỏ mọn này thì đâu dám nói sẽ tranh giành với người yêu của thiếu hiệp một phen như thế? Còn thức ăn lấy ở đâu ra thì thiếu hiệp đừng có hỏi vặn làm chi. Cứ biết là thấy tôi bưng tới là ăn thôi! Quí hồ không phải là tôi lấy trộm của ai và thiếu hiệp ăn xong tôi không bắt trả tiền đâu mà e ngại.

Hơi cau mày lại, Độc Cô Ngọc đáp :

- Tuy vậy, nhưng...

Nói tới đó, sực nghĩ ra một việc, chàng vội đổi giọng nói tiếp :

- Đáng chết thực! Đáng chết thực! Tại hạ quên mất mấy hôm nay cô nương cũng chưa hề ăn uống gì!

Nàng nọ vừa cười vừa đáp :

- Tôi đã ăn no ở bên ngoài rồi mới đem thức ăn về đây cho thiếu hiệp...

Nói tới đó, lườm Độc Cô Ngọc một cái, vừa cười nàng vừa nói tiếp :

- Thế ra thiếu hiệp cũng có lòng với tôi như thế ư?

Độc Cô Ngọc ngẩn người ra nghĩ bụng :

“Cô bé này lợi hại thực, từ giờ trở đi ta phải hết sức cẩn thận.”

Chàng giả bộ không biết, mỉm cười hỏi lại :

- Bất cứ là ai cũng vậy thôi! Nhất là tại hạ lại được đội ơn của cô nương như vậy. Cô nương cũng vất vả mấy ngày nay, có khi nào tại hạ chỉ biết mình mà không nghĩ đến người như vậy?

Thiếu nữ áo đen chỉ ngăm chàng thôi chứ không nói năng gì cả. Thấy thế chàng ngẩn người ra hỏi tiếp :

- Cái gì? Chẳng lẽ tại hạ nói như vậy là đã sai lầm rồi chăng?

Nàng lắc đầu đáp :

- Thiếu hiệp lầm rồi. Tôi đang nghĩ chúng ta đang gần gũi nhau như thế này đã được ba ngày liền mà tôi vẫn chưa được biết tên họ của thiếu hiệp, như vậy có phải là rất buồn cười không?

- Tại hạ họ Đỗ, tên là Ngọc.

- Ừ! Quả nhiên không sai mà, người lại như Ngọc.

- Cô nương lại nói đùa tại hạ rồi!

Mặt đỏ bừng, Đỗ Ngọc chỉ nói được một câu như vậy rồi cau mày lại, không nói năng gì nữa.

Thiếu nữ nọ ngẩn người ra giây lát, với giọng nhu mì nói tiếp :

- Thiếu hiệp đừng có giận tôi, đó là tôi nói thực chứ không phải là bông đùa đâu!

- Cô nương hiểu lầm rồi, tại hạ đang nghĩ được cô nương cứu giúp cho, chúng ta lại ở trong nhà này với nhau ba ngày rồi mà tại hạ chưa được trông thấy mặt của cô nương, như vậy chả là một chuyện tức cười hay sao?

Nàng nọ nguýt chàng một cái, cười khì và đỡ lời :

- Vỏ quýt dầy móng tay nhọn. Thiếu hiệp cũng khá cao minh đấy. Có thực thiếu hiệp muốn được trông thấy mặt của tôi không?

- Muốn lắm!

- Tôi chỉ sợ thiếu hiệp trông thấy mặt của tôi rồi thể nào cũng bỏ đi ngay. Như vậy có phải là kế hoạch của tôi sẽ bị hỏng hết không?

- Cô nương lại nói bông rồi, tại hạ...

- Tôi nói mặt của tôi xấu xí, xấu như Chung Vô Diệm vậy, thiếu hiệp trông thấy thể nào cũng sợ hãi.

- Sao cô nương lại nói như thế! Tại hạ có phải là hạng người chỉ biết trọng bề ngoài đâu? Cô nương có phong khí thanh cao, cử chỉ và lời nói nhã nhặn như thế này thì dù mặt của cô nương có là Vô Diệm đi chăng nữa, tại hạ cũng vẫn muốn được kết giao với cô nương.

Người và cái khăn che mặt đều hơi rung động, đôi ngươi lấp lánh, nàng nọ ngắm nhìn Độc Cô Ngọc một hồi rồi hỏi lại :

- Thiếu hiệp không ân hận thực đấy chứ?

Độc Cô Ngọc nghe nói ngẩn người ra, đang định trả lời thì nàng nọ lại lắc đầu nói tiếp :

Thiếu hiệp không nên nóng lòng như thế! Tôi quên nói cho thiếu hiệp biết một câu này. Tôi đã thề từ hồi còn nhỏ là mặt của tôi chỉ để cho người đàn ông nào mà tôi nhận thấy có thể gửi gấm được tấm thân của mình suốt đời thì người đó mới được xem bộ mặt của tôi trước tiên. Bất cứ người đó có cưới tôi hay không, tôi chỉ biết tôi sẽ là vợ của người đó suốt đời. Công tử đã có người yêu rồi nên tôi mới phải nói trước như vậy.

Bây giờ công tử có còn muốn xem mặt tôi nữa không?

Độc Cô Ngọc nghe thấy nàng ta nói như vậy giật mình đến thót một cái và nghĩ bụng :

“Thực không ngờ mình lại tự nhả kén để trói chặt lấy mình, bây giờ có khác gì là đang cưỡi trên mình hổ. Xem hay không xem mặt của nàng cũng đều khó xử hết. Nếu xem mặt của nàng thì mình thể nào cũng phải phụ bạc Diệm Cầm. Còn nếu không xem thì mình lại làm cho ân nhân đã cứu mình hết sức ngượng nghịu. Nỡ nào ta lại...”

Chàng đang phân vân khó xử, lòng nóng như thiêu, chỉ muốn có ngay cái hố nào ở gần đó để mình chui vào cho đỡ hổ thẹn thôi. Chàng bỗng nghe thấy nàng nọ khẽ thở dài một tiếng rất ai oán và rầu rĩ nói tiếp :

- Thiếu hiệp không muốn xem thì thôi!

Mặt càng đỏ thêm, chân tay càng cuống quýt thêm, một lát sau Độc Cô Ngọc mới gượng cười đáp :

- Quả thực tại hạ không muốn làm con người lãng mạn, sáng yêu người này, tối yêu người khác, hai lòng ba dạ như thế, và tại hạ cũng không biết năm xưa cô nương đã có lời thề nặng như vậy nên mới có lời đường đột mà xúc phạm đến cô nương như vừa rồi.

Mong cô nương lượng thứ cho!

Nàng nọ hơi run lẩy bẩy một lần nữa rồi hỏi lại :

- Nếu thiếu hiệp quen biết tôi trước, còn người yêu của thiếu hiệp là tôi bây giờ thì thiếu hiệp cũng sẽ trả lời như vậy hay sao?

Xếch ngược đôi lông mày kiếm lên, Độc Cô Ngọc cương quyết đáp :

- Cô nương nói rất đúng! Nếu tại hạ quen biết cô nương trước thì tất nhiên tại hạ cũng sẽ trả lời Diệm Cầm như vậy.

Nàng nọ liếc nhìn chàng một cách rất tình tứ, khẽ thở dài một tiếng và nói tiếp :

- Thiếu hiệp là người một lòng một dạ như vậy khiến tôi phải hết sức hâm mộ người yêu của thiếu hiệp và càng khiến tôi tự hận cho mình!

Cảm thấy máu nóng trong người sôi lên sùng sục, Độc Cô Ngọc đang định trả lời thì bỗng thấy nàng nọ quắc mắt lên, đôi ngươi chợt tia ra hai luồng ánh sáng chói lọi và lạnh lùng. Không thấy nàng quay đầu lại nhưng nàng đã quát mắng :

- Ai dám đến nhòm ngó trộm căn nhà trúc của ta thế?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK