• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hơn hai mươi người quỳ trên mặt đất chờ đợi bị phán quyết vận mệnh.

Từ đầu đến cuối Âu Dương Thiển Thiển không hề biểu hiện ra bất kỳ tâm trạng gì, không phẫn nộ, không thù hận, biểu hiện lạnh nhạt, trái lại càng khiến tất cả mọi người thêm bất an, bọn họ không biết Âu Dương Thiển Thiển sẽ dùng thủ đoạn gì để đối phó với bọn họ.
“Làm sao, không có gì muốn thanh minh lại sao?”
Giọng nói lạnh giá như băng phá tan sự an bình trong phòng khách.
Những người quỳ trên mặt đất không biết nên đáp lại Âu Dương Thiển Thiển như thế nào.

Với tội tham ô ngân lượng Vương phủ của bọn họ, luận tội thì đã là tội chết rồi, nếu như truy cứu thì sợ là đến cả người nhà của bọn họ cũng đều bị liên luỵ, với tội danh đó, sợ là bọn họ và người nhà đều chỉ có thể bán mình gán nợ, cho dù có bán mình gán nợ thì cũng vẫn không đủ để trả lại số ngân lượng mà bọn họ đã tham ô trong những năm qua.
“Thân là chưởng quỹ, không phải mỗi người các ngươi đều rất khéo miệng hay sao, sao bây giờ lại không nói ra nổi một chữ thế, có phải vì cảm thấy Vương phủ không có ai nên các ngươi muốn làm gì thì làm.

Mỗi người đều có lòng riêng, ta có thể thông cảm, nhưng, cấu kết với người ngoài, tham ô ngân lượng của Vương phủ, làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, các ngươi cảm thấy, ta nên xử trí các ngươi như thế nào?”
Hơn hai mươi người dưới đất là hơn hai mươi gia đình, mỗi gia đình đều rất giàu có, Vương phủ không thiếu ngân lượng, nhưng quyết không thể tham ô ngân lượng của Vương phủ để biếu xén cho những kẻ đứng đằng sau lưng bọn họ được.
“Chúng ta nhận tội, xin Vương phi trách phạt, kính xin Vương phi buông tha cho người nhà của chúng ta.”
Chưởng quỹ Tiền Lượng của Tú Trân các nói.
“Buông tha cho người nhà của các ngươi, thật sao?”
Âu Dương Thiển Thiển cười lạnh, hỏi.
“Vương phi rộng lượng, chúng ta đồng ý trả lại số ngân lượng đã tham ô, kính xin Vương phi buông tha cho người nhà của chúng ta.”
Tiền Lượng tiếp tục lên tiếng van xin.
Ông biết rõ hôm nay ông không thể toàn thân thoát khỏi Vương phủ này, chỉ có thể cầu xin để không liên lụy đến người nhà.
“Các ngươi yên tâm, Ngô quản sự đã khai ra tất cả, các ngươi sẽ đều phải khai hết, đồng thời trả lại tất cả số ngân lượng đã tham ô trong năm năm qua, ta sẽ bỏ qua cho người nhà của các ngươi.

Nhưng, nếu không nghe lời, muốn ôm ngân lượng chạy trốn khỏi Kinh thành thì đừng trách ta độc ác.”
Âu Dương Thiển Thiển cầm chén trà, trong nháy mắt chén trà trong tay tan thành bột phấn, Tiền Lượng nhìn mà sợ đến nỗi suýt nữa thì ngất.
“Vương phi, chuyện này…”
Số ngân lượng này đều dùng để biếu xén người khác, làm sao bọn họ có thể lấy ra được đủ số tiền đã tham ô trong năm năm qua kia chứ?
“Muốn sống hay là muốn cho cả nhà phải chôn cùng các ngươi, chính các ngươi tự chọn, không liên quan gì đến Bản vương phi.

Sơ Tình, chuẩn bị giấy bút cho các vị chưởng quỹ, khai hết ra cho ta giống như Ngô quản sự.”
Âu Dương Thiển Thiển không để ý tới Tiền Lượng, trực tiếp căn dặn Sơ Tình.
“Các vị chưởng quỹ, đừng có giở trò, tốt nhất là khai hết ra đi.”
“Lý chưởng quỹ, làm phiền bảy người các vị thống kế việc thu chi thực sự của các cửa hàng này, nên đưa cho ta thì một chút cũng không được thiếu, nên trả lại cho Vương phủ thì một đồng cũng phải phun hết ra cho ta.”
Âu Dương Thiển Thiển nói với Lý chưởng quỹ.
Nếu một mình nàng thống kê tất cả sổ sách thì quá khó khăn, bây giờ, có thêm bảy người bọn họ, nàng có thể tiết kiệm được không ít thời gian.
“Thuộc hạ tuân mệnh.”
Bọn họ vừa được chứng kiến thủ đoạn của Âu Dương Thiển Thiển, thưởng phạt rõ ràng, cũng vô cùng thưởng thức.

Từ trước đến giờ bảy người bọn họ không giao du với những người kia, bình thường phải chịu không ít chèn ép, giờ khắc này, tất nhiên là vui vẻ nhận lệnh.
Bảy vị chưởng quỹ, thêm cả Sơ Tình và Âu Dương Thiển Thiển, nhanh chóng thống kê xong sổ sách.
Không thống kê thì không biết, những năm gần đây, chưa tính đến số ngân lượng mà Ngô quản sự tham ô của bảy cửa hàng có lãi, gộp lại đã là một trăm hai mươi vạn lượng, đây chỉ là con số của năm năm gần đây, còn sổ sách của năm năm trước trở về trước thì nàng không muốn truy cứu nữa.
Nhìn thấy con số này, Âu Dương Thiển Thiển giật nảy mình.

Sau khi thống kê mới phát hiện, vị trí địa lý của những cửa hàng này đều không tệ, không có cửa hàng nào không có lợi nhuận, hoàn toàn không hề thua lỗ, Âu Dương Thiển Thiển biết rõ số tiền này đã đi đâu.
“Các vị chưởng quỹ, ta mặc kệ các ngươi lấy bao nhiêu, biếu xén cho những ai, trước tối mai đều phải nộp lại hết cho ta.

Ta tạm giữ lời khai của các vị chưởng quỹ, nếu như trả đủ thì ta sẽ thiêu hủy những tờ khai này, nếu có người nào muốn thoát khỏi Kinh thành thì ta sẽ khiến cả nhà kẻ đó chết không toàn thây giống như chén trà vừa rồi.

Nhớ kỹ, trước tối mai, là kỳ hạn cuối cùng.”
Âu Dương Thiển Thiển đưa cho mỗi người xem con số thống kê cuối cùng.

Sau khi nhìn thấy, không ít người trợn cả mắt lên.
“Làm sao, còn không đi à? Chẳng lẽ còn muốn để Bản vương phi giữ các ngươi lại ăn tối, đều cút hết cho ta.”
Nàng không ngờ những năm gần đây Nam Cung Thương lại nuôi nguyên một đám sâu mọt, đục khoét gần hết tiền bạc trong nhà.
“Thuộc hạ xin cáo lui.”
Mặt trời chiều ngả về tây, tất cả mọi người cố gắng lê xác rời khỏi Vương phủ, trải qua thập tử nhất sinh, đối với bọn họ mà nói, lúc này mới chỉ bắt đầu mà thôi.
“Lý chưởng quỹ, Vương chưởng quỹ… Những năm gần đây các vị đã vất vả rồi, những năm qua các vị quản lý không tệ, bắt đầu từ tháng này, sẽ chia hoa hồng cho các vị là hai phần mười lợi nhuận của từng cửa hàng, mong là sau này các vị sẽ tiếp tục ra sức vì Vương phủ.”
Thưởng phạt phân minh mới là đạo dùng người, tuy nàng chưa bao giờ kinh doanh, nhưng cũng hiểu được cách dùng người.
“Vương phi, thuộc hạ không dám nhận.”
Hai phần mười lợi nhuận, ít cũng phải mấy trăm lượng, nên mọi người lập tức cự tuyệt.
“Đây là thứ mà các vị nên được nhận, việc này cứ quyết định như thế, mong rằng sau này các vị có thể phát huy được năng lực của mình một cách tốt hơn.”
Âu Dương Thiển Thiển tiếp tục nói.
Một buổi trưa, Chu Thụy đã chứng kiến năng lực của Âu Dương Thiển Thiển, không hề kém Nam Cung Thương chút nào, ông vô cùng thưởng thức, thậm chí còn có mấy phần khâm phục.
“Chúng thuộc hạ đa tạ Vương phi.”
Đối với bọn họ mà nói, đây là chiếc bánh từ trên trời rớt xuống, được chia hoa hồng hai phần mười tức là bọn họ càng làm nhiều thì càng có nhiều, đúng là cơ hội hiếm có.
“Chu bá, phiền ông bố trí bữa tối cho các vị chưởng quỹ, sau khi ăn tối, cho thị vệ đưa các vị chưởng quỹ về nhà.”
Âu Dương Thiển Thiển tiếp tục căn dặn.
“Vâng, Vương phi.”
Sau khi căn dặn xong, Âu Dương Thiển Thiển đứng dậy đi về Thiên Vũ các, vừa đi đến cửa thì đã thấy Nam Cung Thương chờ đợi ở đó.

Âu Dương Thiển Thiển nở nụ cười, đã lâu không bận rộn như thế, một buổi chiều mà khiến nàng mệt rã rời.
“Thương, huynh đến từ khi nào?”
“Đến rồi một lúc, Thiển Thiển có đói bụng không, ta đã cho người chuẩn bị bữa tối kỹ càng, chúng ta về Thiên Vũ các dùng bữa.”
Nam Cung Thương nắm tay Âu Dương Thiển Thiển, hai người đi về Thiên Vũ các.
= = = = = = = = = = = = = = =
Bóng đêm dần buông xuống, trăng sáng sao thưa, trong phủ Duệ Vương, chưởng quỹ Tiền Lượng nơm nớp lo sợ đứng trước mặt Tần Tử Duệ.
“Tiền Lượng, bây giờ ngươi lại dám uy hϊếp ta?”
Tần Tử Duệ không ngờ Tiền Lượng lại giữ lại một quyển sổ thu chi thật để uy hϊếp hắn.

Nếu như không trả lại ngân lượng thì sẽ giao quyển sổ đó cho Âu Dương Thiển Thiển.
“Điện hạ, thứ cho Tiền Lượng bất tài, bây giờ Chiến Vương phi dùng tính mạng cả nhà thảo dân để uy hϊếp, thảo dân thực sự là không thể làm gì được, kính xin Điện hạ thứ tội.”
Tiền Lượng quỳ xuống, run rẩy nói.
“Bản Điện có thể sắp xếp tối nay đưa ngươi ra khỏi thành, đương nhiên, ngươi phải đưa sổ sách cho Bản Điện, nếu không, Bản Điện cũng sẽ không bỏ qua cho cả nhà ngươi, tự ngươi cân nhắc đi.”
Số ngân lượng mà Tiền Lượng biếu xén, mấy năm qua hắn đã tiêu đến bảy tám phần, làm sao còn có thể lấy ra được chứ?

“Nếu Điện hạ có thể khiến ta bình an rời khỏi Kinh thành thì ta đồng ý giao lại sổ sách cho Điện hạ.”
Tiền Lượng cân nhắc một thoáng sau đó nói.
Từ trước đến nay, Tần Tử Duệ vẫn luôn độc ác, ông đã từng chứng kiến.

Sau khi rời khỏi Kinh thành, ông cũng không đến nỗi không còn gì cả.

Nếu thật sự làm theo lời Âu Dương Thiển Thiển, trả lại toàn bộ ngân lượng, trước tiên không nói là không thể, thậm chí ông có tán gia bại sản cũng không đủ, huống chi, Tần Tử Duệ căn bản không hề có ý trả lại, so với sự sống còn của các chưởng quỹ khác thì tất nhiên là ông muốn bảo toàn tính mạng của mình hơn.
“Tiền Lượng, bây giờ ngươi lại dám bàn điều kiện với Bản Điện?”
Tần Tử Duệ độc ác nhìn Tiền Lượng, Tiền Lượng run lên.
“Điện hạ, ta chỉ bảo vệ tính mạng mà thôi, xin Điện hạ thông cảm.”
Tiền Lượng cố gắng như không hề tồn tại.
“Giờ sửu đêm nay, Bản Điện chờ ngươi ở cổng đông thành, mang theo gia quyến, mau chóng rời đi.”
Tần Tử Duệ lạnh lùng nói.
Những ngày qua mọi việc đều không thuận lợi, hắn hoàn toàn không ngờ Âu Dương Thiển Thiển lại đột ngột kiểm toán, khiến hắn không kịp ứng phó, thầm nghĩ.
‘Sợ là không thể giữ được số ngân lượng này rồi.’
Gần tới giờ sửu, Âu Dương Thiển Thiển chậm rãi mở mắt ra, phát hiện mình ngủ trong lòng Nam Cung Thương, cười cười ngượng ngùng.
Những ngày gần đây, hình như càng ngày nàng càng yêu thích vòng tay của Nam Cung Thương, thật là ấm áp.
“Thiển Thiển, tỉnh rồi à?”
Nam Cung Thương cảm thấy người trong lòng hơi nhúc nhích nên lập tức nhìn Âu Dương Thiển Thiển, hỏi.
“Ừm, đi thôi, thời gian sắp đến rồi.”
Âu Dương Thiển Thiển nói.
“Không vội, ta đã để Ám Dạ đi xem trước, bây giờ chúng ta ngồi xe ngựa đi ra cổng thành là được.”
Nam Cung Thương phủ thêm áo choàng cho Âu Dương Thiển Thiển, ôm Âu Dương Thiển Thiển, lập tức phi thân rời khỏi Thiên Vũ các, bước vào một chiếc xe ngựa nhìn rất tầm thường.
Sau khi vào trong thì mới phát hiện trong xe ngựa có đầy đủ mọi thứ, lại còn có mùi hương hoa mai nhàn nhạt.
“Đi thôi.”
Nam Cung Thương nói xong, phu xe lập tức điều khiển xe ngựa đi đến cổng thành.
= = = = = = = = = = = = = = =
Giờ khắc này, ngoài thành, Tiền Lượng vừa ra khỏi thành, Tần Tử Duệ bịt mặt cưỡi ngựa đi sau xe của Tiền Lượng.
“Tiền Lượng, đã ra khỏi thành, nên giao lại sổ sách ra đi.”
Tần Tử Duệ lạnh lùng nói.
“Điện hạ, ta cũng là bị bất đắc dĩ, kính xin Điện hạ thứ lỗi, đây là sổ sách.”
Tiền Lượng lấy từ trong lồng ngực ra một quyển sổ, đưa cho Tần Tử Duệ, nói.
Tần Tử Duệ nhận quyển sổ, cầm đuốc đốt quyển sổ đi, sau đó xoay người nói:
“Không giữ lại bất cứ ai.”
“Điện hạ tha mạng.”
Tất cả mọi người lập tức xuống xe ngựa, quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa không đáng chú ý đi đến, Tần Tử Duệ thoáng kinh ngạc, mới phục hồi tinh thần, trong lòng có một tia dự cảm không tốt.
“Đêm hôm khuya khoắt, mà nơi này cũng thật là náo nhiệt quá.”
Nam Cung Thương vén màn kiệu ra, dáng vẻ như đang xem kịch vui.

“Nam Cung Thương, tại sao lại là ngươi?”
Tần Tử Duệ bật thốt lên, sau khi nói xong, theo bản năng che miệng mình.
“Ồ, đây chẳng phải là Nhị Hoàng tử sao? Hóa ra Nhị Hoàng tử lại thích mặc y phục đen đeo khăn che mặt ra ngoài thành đi dạo giữa đêm hôm khuya khoắt à? Đúng là Bản vương không ngờ Nhị Hoàng tử lại còn có ham muốn kiểu này đấy.”
Nam Cung Thương nhớ lại chuyện Tần Tử Duệ ái mộ Âu Dương Thiển Thiển nên lập tức nói chẳng chút nể nang.
“Chiến Vương cũng thật là hăng hái, giữa đêm mà còn đánh xe ngựa đi chơi.”
Tần Tử Duệ không có cách nào để phủ nhận, không chút lưu tình kiếm cớ nói.
“Bản vương chỉ tới để xem tên chưởng quỹ đã tham ô hơn một trăm vạn lượng bạc của Bản vương định đào tẩu trong đêm mà thôi, chẳng lẽ Nhị Hoàng tử cũng cảm thấy hứng thú với tên chưởng quỹ này?”
Nam Cung Thương vừa nói vừa đỡ Âu Dương Thiển Thiển xuống xe ngựa.
Trong đêm tối, Âu Dương Thiển Thiển mặc bộ y phục màu trắng, đứng dưới ánh trăng lại càng thêm mỹ lệ.

Tần Tử Duệ không nhịn được há hốc miệng ra nhìn, mãi đến tận khi Nam Cung Thương ôm Âu Dương Thiển Thiển vào ngực, giấu kín đi thì Tần Tử Duệ mới phục hồi tinh thần.
Âu Dương Thiển Thiển tự giác nép người vào trong lòng Nam Cung Thương, nàng đứng vừa đến bả vai Nam Cung Thương, nhìn qua, hai người giống như người trời vậy.
“Tiền chưởng quỹ không chuẩn bị tiền mà lại mang theo người nhà, định đi đâu thế, không phải là muốn chạy trốn đấy chứ? Xem ra, đúng là Tiền chưởng quỹ đã quên mất lời Bản vương phi rồi, hay là cảm thấy Bản vương phi chỉ nói đùa mà thôi?”
Âu Dương Thiển Thiển lạnh lùng nhìn Tiền Lượng, lập tức nói.
“Vương phi tha mạng, thuộc hạ không dám nữa.”
Tiền Lượng nhớ tới tình cảnh tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi, nếu không có Chiến Vương và Chiến Vương phi xuất hiện đúng lúc thì sợ là ông đã mất mạng rồi.
“Thật sao?”
Âu Dương Thiển Thiển tiếp tục lạnh lùng nói, giọng nói xuyên qua trái tim của tất cả mọi người, bất giác, tất cả mọi người đều cảm thấy ớn lạnh.
“Vâng.”
Tiền Lượng nơm nớp lo sợ trả lời.
“Việc này, ngươi hãy về đi, từ đêm nay đến tối mai vẫn còn mười canh giờ, còn quyển sổ ghi chép bí mật trên tay ngươi, Bản vương phi sẽ tạm thời bảo quản giúp ngươi, ngươi sẽ không để cho Bản vương phi phải tự đến đòi nợ, đúng không?”
Âu Dương Thiển Thiển lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ ghi chép, trông giống y như quyển mà Tần Tử Duệ vừa thiêu hủy.

Tần Tử Duệ lùi về phía sau một bước, suýt chút nữa không đứng vững.
Nhìn thấy quyển sổ trong tay Âu Dương Thiển Thiển, Tần Tử Duệ suy đoán, tất cả mọi chuyện vừa rồi chính là một màn kịch chuẩn bị sẵn cho hắn, hắn không ngờ quyển sổ thật đã bị đánh tráo, sợ là mục đích dùng để dụ hắn xuất hiện.

Hắn không biết đây là kế sách của Âu Dương Thiển Thiển hay của Nam Cung Thương, hai mắt cụp xuống.
“Vương phi, thuộc hạ nhất định sẽ mau chóng trả lại số ngân lượng đã tham ô.”
Đêm lạnh mà mồ hôi trên trán Tiền Lượng vẫn cứ túa ra.

Ông hối hận, vì sao lúc trước lại muốn bám vào cái cây to Tần Tử Duệ này chứ, bây giờ có hối hận cũng muộn rồi.
“Nhị tiểu thư hà tất phải làm như vậy? Một trăm vạn lượng không phải là số lượng nhỏ, cho dù ngươi có gϊếŧ Tiền Lượng thì nhất thời hắn cũng không thể lấy ra được, cần gì phải ép buộc như thế?”
Tần Tử Duệ hoảng sợ rồi cố gắng tỉnh táo lại, tỏ vẻ khoan dung độ lượng, nói.
“Nhị Hoàng tử, Thiển Thiển là ái phi của Bản vương, Nhị Hoàng tử hẳn là gọi Thiển Thiển một tiếng Chiến Vương phi chứ?”
Nam Cung Thương nghe Tần Tử Duệ nói vậy, lập tức bỏ qua chuyện chính, chỉ muốn thỏa mãn lòng riêng của mình.
“Là Bản Điện sai rồi, Chiến Vương nói rất có lý.”
Tần Tử Duệ nghiến răng nghiến lợi nói.
“Nhị Hoàng tử hiểu lầm rồi, Bản vương phi chỉ muốn bảo vệ tất cả mọi người trong phủ Chiến Vương thôi.

Lúc trước công tử Ngọc Địch trị liệu cho Vương gia đã ra điều kiện là mười vạn lượng hoàng kim, nhưng sau khi kiểm toán, ta mới phát hiện Vương gia hoàn toàn không có đủ tiền, ngày mai là kỳ hạn cuối cùng của công tử Ngọc Địch, Nhị Hoàng tử nói xem Bản vương phi có buộc phải ép buộc hay không đây?”
Âu Dương Thiển Thiển suy nghĩ một lát rồi nói.
Công tử Ngọc Địch chính là nàng, Nam Cung Thương đã đồng ý cho nàng số tiền này để tiêu vặt rồi, đồ đã đến tay, nàng sẽ tuyệt đối không buông tay, hơn nữa nàng ghét Tần Tử Duệ, lại sao lại cho Tần Tử Duệ chiếm lợi chứ.
“Vương phi có thể thương lượng với công tử Ngọc Địch một chút được không, trên dưới Vương phủ là mạng người, thì Tiền chưởng quỹ cũng là mạng người.”
Nghĩ đến sổ sách trên tay Âu Dương Thiển Thiển, hắn nhất định phải tìm cơ hội lấy được, bây giờ, nhất định phải kéo dài thêm chút thời gian.
“Nhị Điện hạ đã có ý tốt như vậy, hay là xin nhờ Nhị Điện hạ nói vài câu với công tử Ngọc Địch xem liệu có thể thư thả cho một chút được không?”
Âu Dương Thiển lạnh lùng nói.
Nói thì dễ nghe vậy, chứ đến cả Hoàng Đế mà công tử Ngọc Địch còn chẳng thèm nể mặt, huống chi là Nhị Hoàng tử đây?

“Chuyện này…”
Tần Tử Duệ không ngờ Âu Dương Thiển Thiển lại chẳng nể nang chút nào, khiến hắn không biết nên trả lời ra sao.

Nhưng nghĩ đến thủ đoạn của Âu Dương Thiển Thiển, hắn lại càng thêm yêu thích thêm mấy phần.
“Việc trong Vương phủ, không cần làm phiền Nhị Hoàng tử bận tâm, nghe nói Thánh Thượng và công tử Ngọc Địch có một chút giao tình, nếu đến lúc đó mà chưa đòi lại đủ số tiền trong sổ sách thì Bản vương phi cũng không thể làm gì khác hơn là bảo Vương gia giao sổ sách cho Thánh Thượng, để Thánh Thượng đứng ra phối hợp một chút, dù sao, thiếu nợ thì trả tiền là chuyện đương nhiên.”
Âu Dương Thiển Thiển trực tiếp uy hϊếp.
Tiền Lượng quỳ trên mặt đất suýt chút nữa thì ngất đi.

Hắn đã được chứng kiến thủ đoạn của Âu Dương Thiển Thiển ở Vương phủ, không ngờ Âu Dương Thiển Thiển lại còn nói lời uy hϊếp Tần Tử Duệ.
“Việc của Vương phi cũng là việc của Bản vương, tất nhiên là Bản vương sẽ tận tâm tận lực.

Sắc trời không còn sớm, Thiển Thiển, chúng ta về phủ đi.”
Nam Cung Thương lập tức biến thành một nam nhân chu đáo, đỡ Âu Dương Thiển Thiển đi tới chỗ xe ngựa.

Có trời mới biết hắn đang rất hối hận vì đã để Âu Dương Thiển Thiển xuống xe ngựa, để Tần Tử Duệ nhìn vài cái, hắn hối hận gần chết rồi.
“Ừm, buồn ngủ quá.”
Âu Dương Thiển Thiển dụi dụi mắt, nhẹ nhàng nói, cả người đều dựa vào người Nam Cung Thương, Nam Cung Thương lập tức ôm lấy Âu Dương Thiển Thiển, trực tiếp ngồi vào trong xe ngựa, còn không quên cài chặt màn kiệu lại.
“Tiền chưởng quỹ, Bản vương sẽ phái thị vệ bảo vệ ngươi, trước ngày mai, hãy đem bạc đến trả, nếu không, Bản vương sẽ giao lại cho bộ Hình, hội tứ quốc phong sắp diễn ra rồi, cũng nên tìm một ít chuyện náo nhiệt một chút.”
Lời này của Nam Cung Thương rõ ràng là đang đe dọa Tần Tử Duệ.
‘Ngày mai đem tiền đến trả, nếu không thì sẽ khiến ngươi mất hết mặt mũi trước mọi người trong hội tứ quốc phong.’
“Vâng.”
Tiền Lượng nơm nớp lo sợ nói, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, tính mạng của ông đã tạm thời được cứu rồi.
Tần Tử Duệ nhìn xe ngựa rời đi, trong lòng tràn đầy lửa giận, vốn định trút giận lên Tiền Lượng thì lại phát hiện bên cạnh Tiền Lượng là thị vệ của phủ Chiến Vương, bọn họ đều là những người có kinh nghiệm lâu năm trên sa trường, sau đó tự nguyện ở lại Phủ Chiến Vương, nếu thật sự ra tay, Tần Tử Duệ cũng nên cân nhắc một phen.
“Thương, huynh nói xem liệu Tần Tử Duệ có đem bạc ra để đổi lại không?”
Giọng Âu Dương Thiển Thiển tràn đầy vẻ buồn ngủ.
“Có, hắn là kẻ sĩ diện, sẽ không tiếc bất cứ thứ gì để đem bạc đến trả, sợ là lần này Tần Tử Duệ sẽ táng gia bại sản.”
Trong lời Nam Cung Thương khó nén tia vui vẻ, nhìn thấy Tần Tử Duệ ăn quả đắng, hắn liền vui vẻ, ai bảo hắn cứ nhìn chằm chằm vào Thiển Thiển cơ chứ?
“Ừm, Thương, chờ sau khi thu lại bạc, ta muốn bán hết những cửa hàng kia đi, cho Ám Dạ nhận, huynh thấy thế nào?”
Nếu nàng không đoán sai, Ám Dạ là quản lý của Ma môn, tức là quản lý các cửa hàng trong mấy nước.
“Được, Thiển Thiển nói thế nào cũng được.”
Nam Cung Thương nói mà không cần tiết tháo.

Hắn đang lo không biết nên nói với Âu Dương Thiển Thiển về việc này như thế nào, vì những cửa hàng này sẽ khiến Âu Dương Thiển Thiển phân tâm, giao toàn bộ cho Ám Dạ, Âu Dương Thiển Thiển sẽ có thêm thời gian ở bên cạnh hắn, cứ nghĩ đến đã thấy vui rồi.
“Ừm.
Âu Dương Thiển Thiển tựa ở trong lòng Nam Cung Thương, trong vô thức, đã chìm vào mộng đẹp.
= = = = = = = = = = = = = = =
Giờ khắc này, Tần Tử Duệ trở lại Vương phủ, lập tức triệu kiến quản sự phòng thu chi của Vương phủ, lại phát hiện, số tiền mặt trong Vương phủ chỉ có hơn hai mươi vạn lượng, lạnh lùng nhìn sổ sách, biểu hiện của Tần Tử Duệ càng ngày càng lạnh.
“Vương gia, nếu cần tiền gấp, có thể tạm thời bán những cửa hàng mang danh nghĩa của chúng ta đi.”
Quản gia Vương phủ nhỏ giọng nói.
“Đem đổi tất cả những thứ trong kho của Vương phủ thành bạc, trước chạng vạng ngày hôm nay phải tập hợp một trăm vạn lượng cho Bản vương.”
Tần Tử Duệ lạnh lùng nói.
Một trăm vạn lượng, hắn biết, sợ là phải dốc hết tất cả mọi thứ trong Vương phủ, nhưng hắn càng thêm không muốn bị mất mặt trong hội tứ quốc phong.
“Vương gia, việc này e là có hơi khó khăn một chút.”
Quản gia nhỏ giọng nói, hắn không ngờ lại cần một con số lớn như thế.
“Ngươi cố gắng hết sức làm đi.”
Tần Tử Duệ xoa xoa trán, trong lòng hận Nam Cung Thương, nghĩ kế sách để ứng đối.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK