• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy vạn trường kiếm tựa như trên không trung nổi lên mưa to.

Thế nhưng Cố An hành tẩu giang hồ không có văn hóa, chỉ đành một câu "Đậu má" đi khắp thiên hạ.

Chủ yếu là hắn cũng không biết phải biểu đạt cảnh tượng trước mặt như thế nào.

Mưa kiếm ước chừng rơi một khắc đồng hồ, bụi mù tràn ngập.

Gió lớn đánh vào Vị Ương, nhấc áo bào đỏ của nàng lên, Cố An ngồi phía sau nàng, đột nhiên cảm giác có chút đáng tiếc.

Tuy Vị Ương mặc một thân hồng bào, nhưng nàng lại mặc quần ở phía dưới!

Tại sao phải có quần an toàn chứ!

Là một người đàn ông trưởng thành, thật vất vả mới có cơ hội hiếm có, người đặt một cái quần vào đó có nghĩa là gì.

- Sư tôn, người cứ đánh như vậy thi thể đều hóa tro rồi chứ?

Vị Ương hất đầu:

- Hừ, đánh chó còn phải xem chủ nhân, bọn họ cũng không nhìn xem mình rốt cuộc là ai.

Đối với vị sư tôn bao che khuyết điểm này, Cố An vừa yêu vừa hận.

- Nhưng hình như bọn họ chưa chết, trên người người nọ hình như có bảo vật gì đó.

Cố An và Vị Ương đưa mắt nhìn ra xa.

Trên mặt đất tràn đầy mảnh vỡ đoạn kiếm, trong đó ở chính giữa đoạn kiếm, một mặt khói đen bao bọc thành đoàn.

- Sư tôn, lần sau muốn giết người không cần phải làm nhiều khói bụi như vậy.

Vị Ương:

- Ừm?

- Định luật có khói vô thương ngươi đã nghe qua chưa?

Vị Ương:


- Ửm?

Hắc khí tản đi, hai thầy trò bên trong có chút chật vật.

Để giữ thể diện trước mặt đồ đệ của mình, hắc y nhân ẻo lả ưỡn ngực đứng thẳng người, ôm quyền mở miệng nói với Vị Ương:

- Thì ra là Vị Ương tiên tử, là tại hạ mạo phạm, không biết tiên tử có thể coi chuyện hôm nay chưa từng xảy ra hay không?

Lưỡi kiếm trong tay quét qua, Vị Ương thân thể tựa như phân thân, một đạo bóng dáng ở phía sau hắc y nhân ẻo lả, một đạo bóng dáng ở trước người hắn.

Bàn tay hắc y nhân ẻo lả đẩy về phía trước, mẫu thân Cố An thì ở sau lưng hắn ngăn trở một kích.

- Xem ra Vị Ương tiên tử là tính toán níu lấy chuyện này?

Sắc mặt hắc y nhân ẻo lả âm trầm đến mức có thể nhỏ ra nước:

- Không có đường thương lượng?

- Ngươi động đồ nhi ta, còn có đường thương lượng? Hơn nữa Tỏa Hồn Sơn lúc trước làm những chuyện kia, chẳng lẽ các ngươi đã quên?

Hắc y nhân hừ lạnh một tiếng:

- Đã sớm nghe nói Vị Ương tiên tử bước vào tiên cảnh, dĩ nhiên là một vị chân tiên, ta ngược lại muốn xem ngươi có thể như thế nào, đúng rồi, cũng có nghe đồn Vị Ương tiên tử thực lực rút lui, hôm nay không bằng lúc trước, hôm nay ta liền đến phân biệt thật giả.

Hắn đem bình trong tay nghiêng xuống phía dưới, một đoàn lại một đoàn sương đen từ bên trong chảy ra, vẽ một vòng tròn trên mặt đất.

- Coi chừng mấy thứ đó.

Vị Ương chỉ vào sương đen không ngừng nhúc nhích trên mặt đất.

Những sương đen này giống như có sinh mệnh của mình, khi thì ngưng tụ thành một bàn tay vỗ trên mặt đất, khi thì dao động hướng lên trên, nhấc lên từng đợt sóng đen.

- Tỏa Hồn Sơn sưu tập linh hồn phần lớn chính là dùng để làm những chuyện nhàm chán này, vi sư hôm nay liền cho ngươi một bài học, biết như thế nào đối phó người Tỏa Hồn Sơn sao?

- Cố An lắc đầu:

- Không biết.

Hắc y nhân ẻo lả ở xa xa nhìn một màn này, Vị Ương cùng Cố An thanh âm không nhỏ, hắn có thể nghe được rõ ràng.

Nắm tay lập tức cứng lại.

Chính mình toàn lực ứng địch, kết quả thì sao, đối thủ của hắn đang làm gì?

Bọn họ lại đang phân tích nhược điểm của mình!

Hơn nữa còn nói trước mặt mình, hoàn toàn không để mình vào mắt!

Tức giận nhưng vô ích.

- Đầu tiên, ngươi phải dẫn bọn họ ra, hắc vụ kia là linh hồn, vô luận thực lực ngươi mạnh bao nhiêu, tiến vào trong đó phạm vi tâm trí đều sẽ bị ảnh hưởng, đến lúc đó sẽ bị những cảm xúc tiêu cực khác quấy nhiễu.

- Trực tiếp từ bên ngoài công kích không được sao?

Vị Ưong đã tự chứng minh điều đó.

Năng lực ngự kiếm của nàng càng mạnh hơn, ánh mắt thoáng nhìn về phía vị trí của bọn họ, lưỡi kiếm cũng đã đâm qua.

Ngay khi lưỡi kiếm sắp đâm tới trên người bọn họ, hắc vụ ngưng tụ thành một bàn tay, bắt lấy lưỡi kiếm.

- Những linh hồn kia sẽ bảo vệ người bên trong.

- Sư tôn, vậy nếu bọn họ không đi ra?

- Đây chính là phương pháp thứ hai mà ta muốn nói.

Môi Vị Ương khẽ nhếch lên:

- Chỉ cần ngươi cao hơn hắn một đại cảnh giới là tốt rồi.


- Tỷ như bản cung này.

Vị Ương bước ra, sau một khắc liền đi tới trước mặt tên ẻo lả.

- Cao hơn một đại cảnh giới? Vị Ương ngươi không khỏi quá kiêu ngạo, ta chính là Bão Đan đỉnh phong.

Bàn tay Vị Ương dán ở trên hắc vụ, mặc cho Vị Ương dùng sức như thế nào cũng không cách nào tiến vào trong đó nửa phần.

- Ta gọi ngươi một tiếng Vị Ương tiên tử, ngươi thật đúng là coi mình là tiên nhân? Tam Thanh Sơn các ngươi rời khỏi sư phụ ngươi cái rắm cũng không phải!

- Ồn ào.

Vị Ương nhàn nhạt liếc hắn một cái, bàn tay ấn xuống phía dưới.

Hắc vụ tường vốn kiên cố nhất thời vỡ vụn, hóa thành mảnh vỡ đầy trời.

Bàn tay Vị Ương thuận thế dán lên ngực tên ẻo lả.

- Nếu không phải.. ta chỉ có một đạo linh thể, ngươi, không có khả năng giết ta.

Vị ương ôm ngực lui về phía sau hai bước:

- Vị Ương ngươi chờ, Tỏa Hồn Sơn tất sẽ không buông tha ngươi.

- Tùy thời phụng mệnh.

Vị Ương rút tay, khoét trái tim hắn ra.

- Đáng tiếc, chỉ là một đạo linh thể.

Thân ảnh tên ẻo lả dần dần tản đi, mẫu thân ở phía sau hắn cũng bắt đầu điêu linh, ánh mắt của nàng mê mang nhìn Cố An.

- Đừng nhìn, bọn họ còn chưa chết, những thứ này đều là linh thể, bất quá bản thể của người này ngược lại là ở phụ cận.

- Hả?

- Hai, hai vị tiên nhân, các ngươi hảo hảo, ta trên có tám mươi lão mẫu, dưới có ba tuổi nữ nhi, đều là sư phụ ta ép ta a, ta thật không muốn gia nhập Tỏa Hồn sơn.

Thanh niên quỳ trên mặt đất, bò đến bên chân Cố An, đưa tay ôm lấy đùi Cố An:

- Thượng Tiên đại nhân, ngươi nhất định phải tin tưởng ta, kỳ thật ta cũng là một người tốt, thật sự, ta cho tới bây giờ chưa từng giết người.

- Sư tôn, thân thể của hắn ở đâu?

Vị Ương bay về một phương hướng, chỉ chốc lát sau đã kéo một thân thể trở về.

Đứng ở phía sau, Vị Ương mở miệng nói:

- Còn lại giao cho ngươi.


Cố An gật đầu, đưa tay bóp cổ hắn, dần dần dùng sức:

- Nói xem, mục đích lần này của ngươi là gì, sư phụ ngươi là ai?

* * *

- Cô nương, có thể mượn một bước nói chuyện không?

Tô Bách Hợp chỉ vào mũi mình:

- Ta?

Vị Ương gật đầu, không cho nàng cơ hội cự tuyệt.

Nhìn Tô Bách Hợp cùng Vị Ương hai người rời đi, Bạch Chỉ dựa vào bên cạnh phụ thân mình:

- Phụ thân, vị tiên tử kia muốn cùng Bách Hợp tỷ tỷ nói cái gì a?

- Đừng hỏi, chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra.

Bạch Chỉ bất mãn, nhưng nhìn thấy phụ thân ngậm chặt miệng, chỉ có thể giận dỗi bĩu môi.

* * *

- Ngươi có phải yêu hay không không liên quan đến ta, nhưng nếu ngươi dám đả thương đồ nhi bổn cung, liền đem ngươi làm thành ô dầu.

- Ta..

Tô Bách Hợp á khẩu không trả lời được, nàng muốn mở miệng, nhưng khí chất trên người Vị Ương cứng rắn đem lời nàng nói nuốt xuống.

Nữ nhân này thật đáng giận!

Chờ mình trở về kinh thành nhất định phải nói cho Mị Nhi tỷ tỷ, phải cáo trạng!

Để Mị Nhi tỷ tỷ thu thập nàng. T

Ô Bách Hợp đem tên của nàng ghi tạc trong lòng.

Vị Ương, Tam Thanh Sơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK