• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kim Cúc phu nhân cười khẩy nói :

- Đúng thế, ngươi đoán chẳng sai chút nào...

Vương Hoa nghiến răng kêu ken két nói :

- Chẳng trách gì lúc Chương Thiếu Đường sắp chết, y bảo rằng y bị người ta bắt ép.

- Phải, chính ta bắt ép y làm việc này. Lúc đó y không bằng lòng, nhưng ta đã bắt ép y và nói rằng nếu y không nghe lời ta thì vĩnh viễn ta không gặp y nữa.

Chương Thiếu Đường đã tha thiết yêu ta đến đỗi phát khùng.

Ta bảo Chương Thiếu Đường làm việc này sẽ được hai lợi ích. Thứ nhất ta sẽ lấy được Thủy Tinh Cầu, thứ nhì ta sẽ giết chết được phụ thân ngươi...

Vương Hoa nghiến răng ken két nói :

- Quả nhiên ngươi cay độc hết sức.

Kim Cúc phu nhân không giận hờn chút nào hết. Y chỉ cười khẩy nói :

- Người ta thường nói lòng dạ đàn bà độc ác nhất, hơn nữa chính phụ thân ngươi có lỗi với ta trước, ta cực chẳng đã phải sử dụng thủ đoạn như thế.

Hai mắt Vương Hoa bắn ra luồng sát khí khủng bố kinh người hết sức. Y hét lớn tiếng nói :

- Ta phải giết ngươi!

Kim Cúc phu nhân cười khẩy nói :

- Ngươi không có bản lãnh như thế. Nhưng hôm nay ta không muốn sử dụng thủ đoạn đã từng đối phó với phụ thân ngươi để đối phó với ngươi. Ta muốn công bằng giải quyết.

Vương Hoa lạnh lùng hét lớn nói :

- Công bằng giải quyết thế nào?

Kim Cúc phu nhân nói :

- Thứ nhất, ta phải lấy ngươi...

Vương Hoa mặt mày biến sắc, nói :

- Nói sao? Ngươi nói gì thế?

Kim Cúc phu nhân cười lả lơi nói :

- Ta chẳng phải một liệt nữ. Ta từng có quan hệ bất tầm thường với nhiều người đàn ông rồi...

- Ngươi là người đàn bà mất nết, không biết xấu hổ.

Kim Cúc phu nhân cười đắc ý nói :

- Đúng thế, ta là người đàn bà mất nết, nhưng mà ta phải lấy ngươi, tại vì ta chưa lấy được phụ thân ngươi thì ta phải lấy con trai y...

Vương Hoa cười như điên như cuồng nói :

- Ngươi chớ mơ mộng quá thế.

- Nhưng mà ta có món đồ giá trị trao đổi.

- Món đồ giá trị ư?

- Phải, ta sẽ giao Cửu Độc Thần Quân cho ngươi...

Vương Hoa giật bắn người lên, nói :

- Ngươi nói thế nào?

Kim Cúc phu nhân cười khẩy nói :

- Nếu như ngươi bằng lòng cùng ta giao hoan, ta sẽ sẵn sàng giao Cửu Độc Thần Quân cho ngươi để đền đáp ngươi.

Vương Hoa nghe nói thế bất giác động lòng ham muốn.

Hình như đây cũng là một việc hắn không dám tin tưởng. Dâm phụ này đã vì mình mà không thiết giao Cửu Độc Thần Quân cho mình được chăng?

Nhưng mà mình lại chẳng thể cùng người thù hãm hại cha mẹ mình làm những việc hạ lưu bỉ ổi như thế.

Đương nhiên không thể làm việc bẩn thỉu này được rồi.

- Chớ nói không thể làm như thế, cho dù y không phải là hung thủ đã sát hại phụ mẫu mình. Tóm lại Vương Hoa cũng không thể cùng tiện nữ nhân này làm ra những hành vi đê tiện như thế được.

Kim Cúc phu nhân cười khẩy hỏi :

- Thế nào?

Vương Hoa bỗng tỉnh hồn lại nói :

- Làm sao, giao hoan với ngươi ư?

Kim Cúc phu nhân cười lả lơi nói :

- Khùng tiểu tử, giao hoan mà ngươi cũng không biết sao?

Vương Hoa không biết thật ư? Đương nhiên hắn phải am hiểu rồi.

Vương Hoa giả vờ ngớ ngẩn, lạnh lùng nói :

- Đúng thế, ta không biết gì cả.

Kim Cúc phu nhân cười lả lả lơi lơi :

- Ta nói cho ngươi biết luôn, giao hoan tức là muốn nói ta và ngươi cùng ở chung một phòng tìm thú vui tình dục đó.

Đương nhiên Vương Hoa chẳng lấy làm ngạc nhiên trước câu nói này, vì hắn chỉ cố tình muốn hỏi y mà thôi.

Vương Hoa nghĩ thầm trong bụng :

- “Tại sao ta không giết chết Cửu Độc Thần Quân trước rồi mới tính sau chứ!”

Hắn nghĩ như thế bèn mỉm cười nói :

- Ngươi thích thú ta như thế thật sao?

- Đúng thế.

- Nếu ta không bằng lòng thì sao?

- Ta còn nhiều biện pháp khác...

Vương Hoa cười khẩy nói :

- Nói như thế, ngươi quyết phải lấy ta cho bằng được mới thôi?

Kim Cúc phu nhân gật đầu nói :

- Đúng thế, ta chưa nếm mùi ngọt của Vương Phong, nhưng mà ta lại muốn thử nếm mùi vị của con trai y thế nào?

Lời nói thô tục hạ lưu hết sức.

Hình như Kim Cúc phu nhân chẳng biết hai chữ sĩ nhục là gì hết. Mồm miệng nói toàn những lời bẩn thỉu hạ lưu thế mà y lại chẳng cảm thấy xấu hổ gì hết.

Vương Hoa cười nhạt, nói :

- Ta đáng giá thế sao?

- Đúng thế.

- Cửu Độc Thần Quân là môn nhân của ngươi ư?

- Y không còn giá trị lợi dụng nữa.

Nghe nói như thế, Vương Hoa đã lạnh toát mồ hôi. Người đàn bà này vừa dâm đãng vừa độc ác, quả thật khiến người nghe thấy phải ớn lạnh tóc gáy không sai.

Vương Hoa mỉm cười nói :

- Thôi được, ta bằng lòng điều kiện của ngươi!

- Ngươi bằng lòng thật chứ?

- Chẳng lẽ ta nói dối ngươi sao?

- Thế thì hãy lên giường ngay.

- Nói sao? Lên giường ngay bây giờ ư?

Kim Cúc phu nhân cười lả lơi nói :

- Chẳng phải ngươi đã bằng lòng với ta rồi sao?

Vương Hoa khẽ gật đầu nói :

- Phải, ta đã bằng lòng.

- Bằng lòng thì ngươi phải lên giường chứ?

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Không.

- Thế nào? Ngươi lại nuốt lời chăng?

- Không phải thế.

- Thế thì...

Vương Hoa cười lạnh lùng nói :

- Này Kim Cúc phu nhân. Chúng ta không thể nói chuyện cho rõ ràng trước đã. Ta bị ngươi cướp bắt đến đây, con người ta nằm trong tay ngươi, muôn một ngươi đánh lừa ta...

- Đánh lừa ngươi?

Vương Hoa khẽ gật đầu nói :

- Phải, có ai biết ngươi đã mưu tính những gì chứ?

Kim Cúc phu nhân cười khẩy nói :

- Ý của ngươi muốn ta giao Cửu Độc Thần Quân cho ngươi trước chứ gì?

- Đúng thế.

Kim Cúc phu nhân cười khẩy nói :

- Này Vương Hoa, ngươi chớ tự cho rằng mình thông minh nha.

- Tự cho mình thông minh?

Kim Cúc phu nhân cười nham hiểm nói :

- Ta rất am hiểu lòng dạ ngươi. Ngươi muốn giết chết Cửu Độc Thần Quân trước sau đó mới đối phó với ta chứ gì?

Vương Hoa nghe nói thế, bất giác giật mình, toát cả mồ hôi lạnh.

Quả thật Kim Cúc phu nhân này không phải hạng người tầm thường dễ đánh lừa rồi, chỉ dựa vào điểm y đã đọc được tâm ý của Vương Hoa, như thế cũng đủ khiến Vương Hoa cả kinh thất sắc rồi.

Vương Hoa nghĩ đến đây lạnh lùng nói :

- Không bằng lòng như thế thì coi như xem giao hẹn lúc nãy không thành.

Bỗng Kim Cúc phu nhân cười khẩy nói :

- Ta bằng lòng điều kiện của ngươi.

Lần này đến phiên Vương Hoa kinh ngạc nữa, quả thật tâm kế của Kim Cúc phu nhân khó có thể lường được.

Hắn ngạc nhiên hỏi :

- Ngươi bằng lòng điều kiện của ta?

- Phải, ta bằng lòng điều kiện của ngươi nhưng ta chẳng sợ ngươi chơi thủ đoạn gì hết, cũng không sợ ngươi đến lúc đó bất phục tùng ta nữa. Ta còn nhiều biện pháp lắm, không sợ ngươi chạy đi.

Vương Hoa run bắn người lên, lấy hết sức trấn tĩnh tinh thần nói :

- Đương nhiên, ta chỉ là cá trong chậu của ngươi mà thôi.

Kim Cúc phu nhân cười lạnh lùng nói :

- Ngươi biết được điều này thì khá lắm.

Kim Cúc phu nhân nói tới đây bèn gọi to một tiếng.

- Diễm Mai Côi!

Mỹ phụ áo gấm lúc này kêu vang một tiếng, bước vào phòng ngay. Y vái chào Kim Cúc phu nhân nói :

- Phu nhân có điều chi dạy bảo.

- Ngươi mang Cửu Độc Thần Quân vào đây cho ta.

Diễm Mai Côi ngạc nhiên nói :

- Mang Cửu Độc Thần Quân vào đây sao?

- Đúng thế.

- Vâng, đệ tử tuân lệnh.

Nói xong, Diễm Mai Côi bước ra khỏi phòng ngay.

Kim Cúc phu nhân lạnh lùng nói :

- Này Vương Hoa, bây giờ ngươi hài lòng rồi chứ?

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Được.

gương mặt Kim Cúc phu nhân nở nụ cười thèm thuồng đắc ý hết sức.

Vương Hoa đã thắng hiệp thứ nhất, nhưng mà hắn hiểu rằng có lẽ hiệp sau hắn phải thua thật nặng.

Võ công của Kim Cúc phu nhân ắt phải cao siêu kinh người, đó là việc hắn đã tiên liệu trước rồi, bằng không y chẳng bao giờ dám giải huyệt cho mình đâu.

Đến lúc đó, ngoại trừ hắn còn con đường liều mạng, ngoài ra hắn không còn con đường nào lựa chọn nữa.

Chẳng mấy chốc có tiếng chân bước vang tới. Vương Hoa quay người sang nhìn, hắn đã trông thấy Diễm Mai Côi lôi lão Cửu Độc Thần Quân vào phòng.

Vương Hoa mặt hơi biến sắc.

Diễm Mai Côi đẩy Cửu Độc Thần Quân tới trước mặt Kim Cúc phu nhân, chỉ thấy sắc mặt Cửu Độc Thần Quân lạnh như tiền, không có biểu hiện gì hết.

Y cung kính nói :

- Chủ nhân có điều chi dạy bảo?

Kim Cúc phu nhân lạnh lùng nói :

- Ngươi có quen biết Vương Hoa này chăng?

Cửu Độc Thần Quân liếc mắt nhìn thấy Vương Hoa, mặt mày tái mét nói :

- Đệ tử biết hắn!

- Hắn đến đây tìm ngươi...

- Vâng!

- Ta giao ngươi cho hắn!

Cửu Độc Thần Quân nghe nói thế, mặt mày tái mét không còn chút máu, mồ hôi trên trán toát ra lấm tấm.

Y hoảng hốt nói giọng run run :

- Chủ nhân... giao đệ tử cho hắn ư?

- Đúng thế.

- Nhưng, hắn là thù nhân của bản giáo!

Kim Cúc phu nhân lạnh lùng nói :

- Ta đã biết như thế, tại ngươi bất lực thôi!

Cửu Độc Thần Quân hớt hải nói :

- Thưa chủ nhân...

Kim Cúc phu nhân lạnh lùng nói :

- Ngươi chớ phí lời nữa, ngươi hãy nói chuyện với Vương Hoa đi.

- Thưa chủ nhân, sao... người lại đối xử với đệ tử như thế...

- Thế thì ta phải đối xử với ngươi như thế nào nữa đây?

Cửu Độc Thần Quân van xin nói :

- Thưa chủ nhân, đệ tử chưa bao giờ trái lệnh của người, thậm chí chủ nhân bảo đệ tử dâm sát Tiểu Yến và Mỹ Mỹ, tỳ nữ của Thủy Tinh mỹ nhân...

Vương Hoa nghe y nói thế, bất giác thất thanh kêu lên hoảng hốt :

- Nói sao? Chính ngươi đã hãm hại cả Mỹ Mỹ nữa ư?

- Đúng thế, chủ nhân bảo ta hãy yêu y trước, sau đó dâm hại y luôn.

Vương Hoa hỏi :

- Tại sao thế?

- Vì quả Thủy Tinh Cầu!

Cửu Độc Thần Quân lại tiếp tục van xin :

- Chủ nhân, người... không thể đối xử với ta như thế này được. Những việc gì mà chủ nhân giao phó đệ tử đã hoàn toàn làm tròn hết.

Bấy giờ Vương Hoa đã hiểu hết mọi việc.

Lúc đầu Kim Cúc phu nhân cho rằng có lẽ Mỹ Mỹ đã biết tung tích Thủy Tinh Cầu ở đâu cho nên y đã sai Cửu Độc Thần Quân đầu độc y.

Quả thật lòng dạ của mụ Kim Cúc phu nhân này cay độc hết sức.

Bỗng nhiên Kim Cúc phu nhân gầm lên nói :

- Ngươi làm cho vài chục môn nhân mất mạng sống, chỉ căn cứ một tội này thì ngươi cũng đủ mang ra xử quyết rồi, bây giờ ta mang ngươi trao cho Vương Hoa chẳng quá đáng chút nào chứ?

Cửu Độc Thần Quân vừa kinh hãi vừa thất vọng.

Kim Cúc phu nhân nói :

- Này Vương Hoa, ta giao y cho ngươi nha.

Vương Hoa cười lạnh lùng bước sang hướng Cửu Độc Thần Quân. Cửu Độc Thần Quân hoảng hốt đưa mắt chăm chăm ngắm nhìn Vương Hoa, toàn thân y run lẩy bẩy không dừng.

Vương Hoa nói giọng lạnh như tiền :

- Này Cửu Độc Thần Quân, ngươi không ngờ có một ngày hôm nay chứ?

Cửu Độc Thần Quân mặt mày hớt hải nói :

- Ngươi... muốn làm gì ta đây?

- Giết ngươi!

Vương Hoa nói giọng lạnh như tiền :

- Nhưng mà ta sẽ cho ngươi được chết một cách khẩu phục tâm phục. Ngươi cứ việc xuất thủ bảo vệ đi.

Cửu Độc Thần Quân ngạc nhiên nói :

- Xuất thủ ư? Huyệt đạo ta đã bị khóa chế rồi.

Vương Hoa thoạt ngạc nhiên, sau đó nói :

- Này Kim Cúc phu nhân, ngươi hãy giải huyệt cho y, ta không muốn giết y như thế.

Kim Cúc phu nhân khẽ gật đầu lạnh lùng nói :

- Được, Diễm Mai Côi, ngươi hãy giải huyệt cho Cửu Độc Thần Quân.

Diễm Mai Côi dạ một tiếng, lập tức chuyển mình giơ ngón tay ngọc điểm một cái nhanh như cắt, tức thì giải hết huyệt đạo cho Cửu Độc Thần Quân ngay.

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Này Cửu Độc Thần Quân, ngươi cứ điều tức dưỡng sức giây lát trước.

Cửu Độc Thần Quân khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống vận công điều tức trong giây lát, sau đó đứng dậy nói :

- Chúng ta có thể động thủ được rồi.

Vương Hoa đưa mắt chăm chăm nhìn Cửu Độc Thần Quân nói :

- Thế thì ngươi xuất thủ trước đi.

- Được!

Cửu Độc Thần Quân gầm lên một tiếng, y lượn mình chuyển thật nhanh, không phải tấn công Vương Hoa, mà lại lao người vào hướng Kim Cúc phu nhân như điện chớp.

Cửu Độc Thần Quân đã nhảy vồ vào hướng Kim Cúc phu nhân và bất thình lình hết sức đồng thời phóng ra một chưởng mãnh liệt kinh người.

Xem tiếp hồi 71 Tuyệt độc nhất mỹ nhân

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK