• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ U Lan nói :

- Này Chương quan chủ, ngươi cũng định ra tay xen vào chuyện tư của hai ta sao?

- Đúng thế.

- Khá lắm!

Từ U Lan gầm lên một tiếng, đảo kiếm tấn công tới nhanh như cắt.

Ngay lúc Từ U Lan xuất thủ tấn công thì đội viên số một và số hai đã lượn mình lao vào Điền sư gia nhanh như điện chớp.

Võ công của hai đội viên số một và số hai này rất cao cường nên một kích liên thủ này thật mãnh liệt kinh người.

Trong lúc hai đội viên xuất thủ tấn công Điền sư gia thì số môn nhân còn lại của Thông Thiên quan cũng lao mình nhảy tới tấn công vào mười vị đội viên Sát Nhân đội kia luôn.

Tức thời tiếng chém giết la hét kêu lên rền trời.

Một trận hỗn chiến kịch liệt diễn ra lập tức.

Bấy giờ...

Từ U Lan và Chương Vĩnh Kỳ đấu với nhau rất là ác liệt. Võ công của hai người thật tương xứng, không hơn không kém.

Điền sư gia độc đấu với hai đội viên Sát Nhân đội đã gặp khó khăn.

Ngay lúc ấy...

Vài tiếng kêu thảm vang lên, bóng người bay liệng nhanh như điện chớp, tức thì đã có vài môn nhân Thông Thiên quan té ngã ra đất chết ngay lập tức.

Từ U Lan gầm lên một tiếng như sấm nổ, công ra ba kiếm thần tốc không tưởng.

Từ U Lan đã gom hết công lực bình sanh tấn công ra ba kiếm này cho nên oai lực của nó mãnh liệt kinh hồn hết sức.

Chương Vĩnh Kỳ đã bị đẩy lùi ra sau hơn mười bước liền, nhưng dù sao Chương Vĩnh Kỳ cũng là một người có võ công cực cao siêu, trong trường hợp thật hiểm nghèo lão vẫn trầm tĩnh tiếp tục công chiêu đón đánh đối phương.

Bên này Điền sư gia độc đấu hai đội viên Sát Nhân đội bắt đầu cảm thấy yếu sức, đối phó chẳng xuể rồi.

Thình lình...

Một tiếng hét lạnh lùng vang tới.

- Hãy dừng tay lại!

Tiếp theo tiếng gầm hét thì Vương Hoa đã lao vào đấu trường.

Tiếng gầm hét lớn như sấm nổ của Vương Hoa đã làm cho mọi người đang động thủ ở hiện trường phải đinh tau nhức óc và tất cả mọi người đã dừng tay, nhảy lùi ra sau hết.

Vương Hoa tiến sang hướng Từ U Lan.

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Các hạ muốn làm gì thế?

- Ngươi chính là Từ đội trưởng ư?

- Đúng thế, ngươi là ai vậy?

Đội viên số mười bước ra nói :

- Hắn chính là Vương Hoa!

Từ U Lan nghe nói thế, run bắn người lên vì trong vài tháng gần đây, tiếng tăm của Vương Hoa đã danh lừng cả một nửa thiên hạ.

Mặc dù y từng phái môn nhân truy sát hắn, nhưng bản thân y chưa từng gặp Vương Hoa bao giờ. Ngày hôm nay bỗng nghe thấy danh tự Vương Hoa làm sao y chẳng giật mình kinh hãi chứ?

Từ U Lan ngạc nhiên hỏi :

- Ngươi chính là Vương Hoa ư?

- Đúng thế.

- Quả thật hân hạnh được gặp ngươi vậy.

Vương Hoa cười lạnh lùng nói :

- Này Từ đội trưởng, ta cũng đã nghe danh ngươi từ lâu rồi. Một khoảng thời gian trước đây ngươi cũng đã từng phái môn nhân truy sát ta.

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Ngươi muốn làm gì thế?

- Tại hạ muốn lãnh giáo vài chiêu thôi.

- Tại sao thế?

- Vì cậu ruột của tại hạ.

- Ồ, phải rồi! Điền Kỳ là cậu của ngươi ư?

- Đúng thế.

Từ U Lan cười lạnh lùng nói :

- Được, ta cũng muốn lãnh giáo vài chiêu tuyệt học cây các hạ đây.

Vương Hoa cười nhạt nói :

- Nhưng mà ta có một điều muốn thương lượng với ngươi...

- Điều gì thế?

- Hai chúng ta động thủ với nhau, nếu ngươi thắng được ta thì ta sẽ giao cậu ta và Thủy Tinh Cầu cho ngươi...

- Được!

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Còn nếu như ta hạ được ngươi thì sao?

- Ngươi hạ được ta ư?

- Đúng thế.

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Nếu ta bại thì ngươi muốn thế nào?

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Ngươi phải để ta tự xử quyết lấy.

- Ngươi được tự xử quyết ta?

Vương Hoa khẽ gật đầu nói :

- Đúng thế.

Quả thật Từ U Lan không nắm vững phần thắng chút nào hết. Y bất giác lấy làm do dự khó xử vô cùng.

Vương Hoa cười khẩy nói :

- Thế nào? Ngươi không dám chăng?

- Có gì đâu mà không dám chứ?

Vương Hoa hỏi tới :

- Thế là ngươi bằng lòng điều kiện đánh cuộc của ta chứ?

- Phải, ta bằng lòng như thế.

- Ngươi không được nuốt lời nha.

- Nói đùa ư, làm gì có chuyện nuốt lời được.

- Thế thì ngươi bảo các đội viên ngươi lui sang một bên đi.

Từ U Lan cười lạnh lùng một tiếng nói :

- Các ngươi hãy lui ra cho ta.

- Vâng!

Mười hai đội viên từ từ lui ra, cung kính đứng nghiêm tại chỗ.

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Bây giờ có thể động thủ được rồi. Ngươi lấy binh khí ra đi.

Vương Hoa cười lạnh lùng một tiếng, thò tay vào ngực áo lấy ra một thanh thiết bổng duy nhất còn lại ra, lạnh lùng nói :

- Ngươi cứ việc xuất thủ trước.

- Được.

Từ U Lan dứt lời, lượn mình nhảy vọt tới hướng Vương Hoa nhanh như cắt, đồng thời xuất thủ công ra ba kiếm liền.

Vương Hoa cũng vung thiết bổng tới phản công ba chiêu luôn.

Hai người thoáng vừa xuất thủ đã đồng thời tấn công nhau ba chiêu mãnh liệt và thần tốc hết sức.

Ba chiêu ba kiếm này chỉ đánh trong một hiệp tíc tắc. Hai bên tấn công với nhau được một lúc, sau đó song song lại nhảy lui ra một bên.

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Chiêu thức lợi hại thật.

Vương Hoa cười khẩy nói :

- Còn những chiêu lợi hại hơn thế nữa.

- Ngươi cứ việc thi triển ra, chẳng hề chi.

Dứt lời, y lượn mình lướt tới lần nữa.

Nhà nghề thoáng vừa ra tay thì biết hư thật ra sao rồi. tuy rằng Từ U Lan không tìm hiểu được chút nào về thật lực của Vương Hoa trong ba chiêu thoáng đụng nhau lúc nãy, nhưng y biết võ công của Vương Hoa thật kinh người hết sức.

Trong ba chiêu lúc nãy Vương Hoa chỉ mới sử dụng bảy thành công lực mà thôi.

Thình lình...

Từ U Lan hét to một tiếng :

- Xem kiếm nào!

Thế kiếm công ra mãnh liệt và thần tốc hết sức.

Vương Hoa trầm giọng hét to một tiếng, thiết bổng quét tới nhanh như cắt, kêu keng một tiếng, thanh kiếm của Từ U Lan bị đánh bạt ra ngay.

Cũng đồng thời lúc ấy, Vương Hoa chuyển mình lướt tới tấn công ra năm chiêu liền, hắn xuất thủ thần tốc chẳng khác nào sóng gió ba đào ào ào táp tới.

Quả thật Từ U Lan không làm sao chịu nổi thế công mạnh như vũ bão này của Vương Hoa, tức thì y bị đẩy lùi ra sau ngay.

Thình lình...

Trong lúc Từ U Lan bị đẩy lui ra sau, mũi kiếm của y nghiêng nghiêng quét tới đã phản công hai chiêu nhanh như điện chớp.

Bấy giờ Từ U Lan đã liều mạng tấn công nên y đã gom hết công lực bình sanh phản công ra hai kiếm này, oai lực của hai chiêu này mãnh liệt kinh hồn hết sức.

Tức thì một trận quyết đấu khốc liệt diễn ra lập tức.

Mười chiêu.

Hai mươi chiêu.

Chỉ trong chốc lát họ đã đụng nhau cả ba mươi chiêu.

Hình như Vương Hoa không muốn đánh thắng ngay lập tức nên hắn đã giằng co với Từ U Lan một hồi lâu.

Thình lình...

Vương Hoa gầm lên một tiếng :

- Buông tay nào!

Một bóng sáng trắng toát chớp một cái và kêu keng một tiếng, thanh kiếm trong tay của Từ U Lan đã bị Vương Hoa đánh văng ra khỏi tay, đồng thời Từ U Lan đã lui ra sau luôn.

Từ U Lan đảo mình lùi ra sau ba, bốn bước liền, sau đó mới kinh hãi đứng vững lại được.

Vương Hoa mỉm cười nói :

- Từ đội trưởng nhường bước rồi.

Từ U Lan ngớ ngẩn đứng tại chỗ không nói gì hết.

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Ngươi chịu thua rồi chứ?

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Ai bảo ta thua rồi chứ?

Vương Hoa mặt hơi biến sắc, nói :

- Ngươi muốn nuốt lời chăng?

Từ U Lan lạnh lùng nói :

- Ta chưa có thua đâu.

- Thế thì phải làm sao ngươi mới chịu thua?

- Mạng sống của ta vẫn còn sờ sờ ở đây.

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Ý của ngươi là...

- Lấy được mạng sống của ta, ta mới thật sự là thua.

Vương Hoa cười lạnh lùng một tiếng, nói :

- Từ đội trưởng, có cần thiết như thế chăng?

Từ U Lan nói :

- Nếu như thế ta mới chịu thua.

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Thế thì dễ thôi, ngươi hãy cầm kiếm lên lần nữa nào.

Từ U Lan lẳng lặng không nói gì hết, nhặt thanh kiếm lên, sau đó lạnh lùng đưa mắt ngắm nhìn Vương Hoa.

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Này Từ đội trưởng, ngươi hà tất...

- Xem kiếm nào.

Từ U Lan gầm lên một tiếng, ngắt lời nói của Vương Hoa, vung kiếm quét vào người Vương Hoa luôn.

Vương Hoa gầm lên nói :

- Được, ta cho ngươi được toại nguyện luôn.

Vương Hoa gầm lên một tiếng, vung thiết bổng tới đỡ ngay.

Từ U Lan tự biết võ công mình không phải là địch thủ của Vương Hoa cho nên y phải đành liều mạng thôi.

Thế kiếm của Từ U Lan đã công tới liên tục như điên như cuồng.

Bất luận Từ U Lan có đánh liều mạng hay chăng, cuối cùng võ công của y vẫn không phải là địch thủ của Vương Hoa. Hắn gầm lên một tiếng :

- Buông kiếm ra nào.

Bóng sáng trắng toát chớp lần nữa, tức thì trường kiếm của Từ U Lan bị đánh văng ra khỏi tay luôn.

Vương Hoa gầm lên một tiếng :

- Tiếp ta một chiêu nào...

Thân người hắn lao tới nhanh như cắt, đồng thời tay trái điểm tới bất thình lình luôn.

Động tác của Vương Hoa nhanh song song với khoảng thời gian thanh kiếm của Từ U Lan bị đánh tuột ra khỏi tay. Chỉ nghe y khẽ kêu hự một tiếng...

Tay phải của Vương Hoa nhanh như cắt đã xách bổng Từ U Lan kẹp dưới nách luôn.

Thình lình...

Một tiếng hét lạnh lùng vang tới, mười hai đội viên Sát Nhân đội đã cùng lúc rút binh khí ra và nhảy tới hướng Vương Hoa tấn công nhanh như điện chớp.

Xem tiếp hồi 83 Lập kế giải oan gia

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK