• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nụ cười lễ phép lại khách sáo của Quý Thư Dương dần dần biến mất.

Hoắc lão tiên sinh đây là ngoại giao trước quân sự sau, dùng ảo giác của sự hòa ái để làm giảm bớt sự đề phòng của hắn, bước tiếp theo là giết đến khiến hắn trở tay không kịp.

Hai năm trước Hoắc Tùy Thành ngang ngược càn rỡ, mang theo nhiều người như vậy đơn phương đánh một mình hắn, mối thâm thù huyết hải này, hắn và Hoắc Tùy Thành không đội trời chung!

Có nhân tất có quả, nếu như không phải vì mối thâm thù huyết hải này thì sao hắn lại bị người ta xem như một công cụ, vô cớ mà đi hãm hại Hoắc Tùy Thành.

Mọi thứ mà Hoắc Tùy Thành có thể có hôm nay, hoàn toàn là do hắn ta gieo gió gặt bão!

“Hoắc lão tiên sinh, chuyện này tôi cũng là bị người ta lừa… lúc ấy hắn lấy chứng cứ ra, tôi…”

“Hắn? Ai?”

“...”

Thấy Quý Thư Dương im lặng không nói, khóe miệng của Hoắc lão tiên sinh nâng lên, khẽ cười, ông không còn ép sát từng bước không buông nữa, giọng điệu hòa hoãn, vẻ mặt từ ái: “Thật ra cậu không nói thì tôi cũng biết là ai bảo cậu làm như vậy.”

“Ngài biết?”

“Muốn điều tra ra chuyện này không phải rất dễ dàng sao? Được rồi, chuyện quá khứ đều qua rồi, cậu là cậu của Tiểu Tiểu, lại do Tiểu Tiểu mời tới, hôm nay chúng ta không nói về chuyện này.”

“...” Người nói chuyện là ông, người không nói chuyện cũng là ông.

Quý Thư Dương ở trong lòng nhỏ giọng lầm bầm.

Giống như để làm dịu đi bầu không khí giương cung bạt kiếm, Hoắc lão tiên sinh bày ra một chút tư thế trưởng bối, hiền lành hòa ái mà hỏi Quý Thư Dương cặn kẽ từ lúc hắn năm tuổi đến khi hắn hai mươi lăm tuổi.

Quý Thư Dương nào còn dám thiếu cảnh giác, mỗi một câu hỏi hắn đều động não trước mới mở miệng, cả buổi chiều “đấu trí đấu dũng” với Hoắc lão tiên sinh, hắn không dám lơi là.

“Ông nội, hai người nói chuyện xong chưa?”

Hoắc Tiểu Tiểu ghé vào hành lang lầu ba, nhìn Hoắc lão tiên sinh và Quý Thư Dương trong phòng khách.

Hoắc lão tiên sinh ngửa đầu cười nói: “Nói xong rồi, xuống đây đi.”

Hoắc Tiểu Tiểu từ trên lầu đi xuống.

“Ông nội, hai người nói chuyện gì vậy?”

“Không nói gì cả, ông nội chỉ hỏi cậu con xem bây giờ làm việc ở đâu mà thôi.”

Bác Trần cười nói với Hoắc lão tiên sinh: “Lão tiên sinh, tới giờ uống thuốc rồi.”

“Ông nội nhanh đi uống thuốc đi, con nói chuyện với cậu.”

Hoắc lão tiên sinh cười cười sờ đầu cô: “Được, Tiểu Tiểu nói chuyện thay ông nội.” Ông nhìn về phía Quý Thư Dương: “Cậu cứ ngồi tùy ý.”

Trên mặt Quý Thư Dương mang nụ cười xấu hổ mà không mất đi sự lễ phép, đột nhiên hắn bắt đầu sinh ra ý nghĩ rút lui.

Chờ Hoắc lão tiên sinh đi lên lầu, Quý Thư Dương nói khẽ với Hoắc Tiểu Tiểu: “Tiểu Tiểu, vừa rồi cậu mới nhớ có chút việc phải làm, con xem, cũng không biết lúc nào bố con về, hôm nay cậu đi về trước, hôm nào lại đến được không?”

Lông mày của Hoắc Tiểu Tiểu nhíu chặt, cô kéo lấy tay Quý Thư Dương: “Không được, cậu không thể đi.”

“... Cậu thật sự có việc gấp.”

“Không được! Cậu đến cũng đến rồi, chờ bố về!”

Quý Thư Dương gỡ bàn tay nắm lấy tay mình của cô ra.

Chờ bố con về cậu sợ là ngay cả cặn cậu cũng không còn.

“Ngoan, nghe lời, cậu đi trước, chút nữa con nói với ông nội con một tiếng, nói… hôm nào cậu lại đến thăm hỏi ông.”

Lông mày Hoắc Tiểu Tiểu nhíu chặt, mới vừa rồi còn nói chuyện vui vẻ với ông nội, làm sao mà một lời không hợp liền muốn đi.

“Nhưng mà, cậu đã đồng ý với con, sẽ gặp mặt bố, cùng bố hòa giải.” Cô cau mày, vẻ mặt đau khổ: “Vì sao cậu nói chuyện không giữ lời gì hết vậy? Cậu nói không giữ lời như vậy, có phải là lời trước đó nói với con đều là gạt con không?”

“Cục cưng, cậu không có lừa con, cậu thật sự có việc gấp, lần sau quay lại thăm con.” Nói xong hắn đứng dậy muốn đi.

Hoắc Tiểu Tiểu thở dài, lấy lùi làm tiến*, gắng gượng thương lượng với hắn: “Vậy cậu ăn cơm xong hẵng đi được không? Sắp ăn cơm rồi, con đặc biệt bảo dì Triệu làm thật nhiều món ngon cho cậu, bình thường bố đều sẽ không về ăn cơm, dì Triệu làm nhiều đồ ăn như vậy, con và ông nội cũng ăn không hết.”

*退而求其次 (thối nhi cầu kỳ thứ): mang nghĩa không đạt được lợi ích cao nhất ban đầu, thì cũng phải đạt được lợi ích tương đối.

“...”

Hoắc Tiểu Tiểu đáng thương xẹp miệng, ôm chân hắn không thả, cô ngẩng đầu nhìn hắn: “Cậu, ăn cơm nha, con còn chưa từng ăn với cậu một bữa cơm, cậu ở lại được không?”

“...” Quý Thư Dương nhìn ánh mắt trông đợi của cô, trong lòng hắn thở dài, hắn bất đắc dĩ mà đầu hàng: “Được thôi.”

Vẻ lo lắng trên mặt Hoắc Tiểu Tiểu bị quét sạch, trong chốc lát cô cười cong mắt, vươn tay: “Cậu, ăn socola không?”

Quý Thư Dương đưa tay, Hoắc Tiểu Tiểu đưa cho hắn miếng socola bên tay trái, nắm chặt hai miếng socola khác trong lòng bàn tay phải.

Nhìn hai miếng socola mà cô nắm chặt ở tay phải, Quý Thư Dương đưa tay cướp hết.

Dám lừa gạt hắn đến ổ sói, cậu cướp hết socola của con!

- -

Bữa tối của nhà họ Hoắc quả thật là phong phú, bảy món một canh, lúc bưng lên trên bàn, dì Triệu còn đặc biệt nói là vì chiêu đãi Quý Thư Dương.

“Cậu ơi ăn cơm!” Hoắc Tiểu Tiểu tự mình bò lên ghế, ngồi đối diện với Quý Thư Dương, ân cần gắp thức ăn cho hắn.

Ông cụ Hoắc cũng cười tủm tỉm nói với hắn: “Ăn nhiều một chút.”

Quý Thư Dương khách sáo cười cười, ăn không biết vị mà nhét vào trong miệng.

Ăn xong đi ngay.

Hắn không nên tới.

Sau khi ăn hai ba miếng, bát cơm trong tay bị Quý Thư Dương quét sạch sành sanh, hắn buông bát đũa xuống: “Tôi ăn xong rồi, lão tiên sinh, rất cảm ơn sự chiêu đãi của ngài, tôi còn có chút việc, lần sau lại đến thăm hỏi ngài, tôi đi trước đây.”

Hoắc Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm giờ trên đồng hồ thông minh.

Ba, hai, một!

“Lão tiên sinh, thiếu gia về rồi.”

Tiếng bước chân mạnh mẽ từ bên cửa truyền đến, giọng nói của Hoắc Tùy Thành càng lúc càng rõ ràng.

“Khách? Khách nào?”

“Bố!” Hoắc Tiểu Tiểu hưng phấn từ trên ghế đi xuống, chạy chậm tới cửa: “Con mời cậu tới nhà ăn cơm, bố ơi bố ăn cơm chưa? Anh Tiểu Vũ, anh ăn chưa?”

Hoắc Tùy Thành khom người bế Hoắc Tiểu Tiểu lên, cùng Tiểu Vũ liếc nhìn nhau rồi đi đến phòng ăn.

Trong phòng ăn, Quý Thư Dương muốn đi nhưng không đi được ngồi cứng ngắc tại chỗ.

Tiểu Vũ nhếch miệng cười một tiếng, cậu ta khom người khoác lên vai Quý Thư Dương, nhìn đồ ăn phong phú trên bàn: “Nhiều đồ ăn ngon như vậy… ông, cháu còn chưa ăn cơm đây, đói bụng, có thể ngồi xuống ăn bữa cơm không?”

Hoắc lão tiên sinh nâng mắt: “Đi rửa tay.”

“Được!”

Tiểu Vũ rửa tay xong đi tới, ngồi bên cạnh Quý Thư Dương: “Quý tiên sinh, ăn nhiều một chút.”

Hoắc Tiểu Tiểu được Hoắc Tùy Thành đặt lên ghế ở đối diện: “Anh Tiểu Vũ, cậu nói cậu ăn xong rồi.”

“Cơm và thức ăn này còn chưa động vào sao lại ăn xong rồi?” Tiểu Vũ động tay gắp mấy đũa thức ăn đặt vào trong chén hắn ta, cong môi cười cười: “Ăn nhiều một chút.”

Má má má!

Bên trái có Tiểu Vũ nhìn chằm chằm, bên phải có ông cụ nhìn, đối diện có ánh mắt như có như không của Hoắc Tùy Thành, lại đối diện với ánh mắt ngây thơ hồn nhiên của Hoắc Tiểu Tiểu, trong lòng Quý Thư Dương sụp đổ.

Người nhà họ Hoắc đối với hắn sắp tạo thành hội chứng PTSD rồi.

Một người hai người, đều không phải là người tốt lành gì!

Ngay cả con nhóc Tiểu Tiểu kia, bây giờ hắn ta cũng không thấy ngây thơ hồn nhiên như vậy.

Đã nói là Hoắc Tùy Thành không về ăn cơm mà? Kéo dài thời gian lừa hắn ta à?

Nghĩ như vậy, hắn ta nhìn Hoắc Tiểu Tiểu và Hoắc Tùy Thành ngồi với nhau, nhìn hai bố con sao mà giống đến thế, đều là một bụng đầy ý xấu!

“Bố, hôm nay công việc của bố thuận lợi không?”

“Rất thuận lợi.”

“Vậy là tốt rồi, hôm nay cậu mua cho con rất nhiều quà, mua cho con… quà sinh nhật mười tám tuổi.”

Hoắc Tùy Thành nâng mí mắt lên: “Nhiều như vậy?”

“Đúng vậy!” Hoắc Tiểu Tiểu cười đến mức đơn thuần: “Cậu nói muốn ra nước ngoài, lỡ như sau này không về kịp liền mua quà đến năm mười tám tuổi cho con rồi.”

“Vậy sao?” Hoắc Tùy Thành nhìn về phía Quý Thư Dương.

Bóng ma mà Hoắc Tùy Thành để lại cho Quý Thư Dương không phải lớn bình thường đâu, đến nay hắn ta nhớ tới năm đó, trong lòng còn run rẩy.

Nhưng nghĩ lại, chuyện hãm hại Hoắc Tùy Thành lần này mặc dù là hắn ta làm không đúng nhưng Hoắc Tiểu Tiểu bảo hắn ta tới hòa giải với Hoắc Tùy Thành, bề ngoài là hòa giải nhưng thực tế là còn phải nhờ hắn ta lấy chứng cứ ra. Đây là muốn cầu cạnh hắn ta.

Có việc cầu người, hắn ta sợ cái gì?

“Tôi nghĩ lỡ như sau này có việc gì đó làm trễ nải, mua sớm…”

Tiểu Vũ khoác vai hắn ta, cười mà như không cười: “ Đây cũng là sớm quá lâu rồi nhỉ? Thế nào? Muốn chạy trốn?”

Quý Thư Dương trừng mắt nhìn Tiểu Vũ một cái, lấy tay cậu ta trên vai mình ra: “Chạy trốn cái gì, đừng nói mò, công việc.”

“Tôi rất tò mò, công việc gì mà vài chục năm không về được? Nào, nói với tôi một chút.”

“Công việc của tôi mắc mớ gì đến cậu?”

“Được rồi!” Hoắc lão tiên sinh gõ đũa lên mặt bàn một cái: “Ăn cơm.”

Mấy người câm như hến, chuyên tâm vùi đầu ăn cơm.

Hoắc Tiểu Tiểu ngược lại ăn rất ngon miệng, Quý Thư Dương nào có ăn được, càng nghĩ càng hối hận.

Hôm nay hắn ta không nên tới, ngay cả nhà trẻ hắn ta cũng không nên đi, nhờ người đưa quà cho Hoắc Tiểu Tiểu, mình đi máy bay thì tốt biết bao nhiêu.

Thật sự ra nước ngoài thì bây giờ không chừng hắn ta đang ở trên máy bay ngủ ngon cỡ nào, nói không chừng còn có thể nói mấy câu với tiếp viên xinh đẹp, để lại phương thức liên lạc gì đó.

Một bữa cơm ăn đến mức khó chịu chưa từng có cuối cùng cũng xong.

Quý Thư Dương bị Tiểu Vũ ôm bả vai, nửa kéo nửa túm mang lên lầu.

Nhìn dáng vẻ không tình nguyện kia của Quý Thư Dương, lương tâm Hoắc Tiểu Tiểu có chút đau.

Cô níu góc áo Hoắc Tùy Thành: “Bố, cậu đến hòa giải với bố, bố… bố đừng bắt nạt cậu.”

“Bố giống loại người bắt nạt người ta sao?”

“Giống.”

“...”

Bố cô có chuyện gì vậy? Trong lòng không chút cân nhắc hình tượng của mình sao?

“Hoắc Tiểu Tiểu!”

“Bố, bố không cảm thấy thật ra cậu rất sợ bố sao? Hôm nay cậu có thể đến còn là do con không dễ gì mới lừa tới được.”

“Lừa?”

Hoắc Tiểu Tiểu gật đầu: “Con rất áy náy, nhưng con muốn để bố và cậu hòa giải, cho nên chút nữa bố đừng bắt nạt cậu, bây giờ trong lòng cậu sợ hãi đó.”

“...” Hoắc Tùy Thành không có cách nào mà nhéo khuôn mặt nhỏ của cô: “Được, bố không bắt nạt cậu của con.”

Thư phòng ở lầu ba.

Hoắc Tùy Thành nghiêm chỉnh mà ung dung ngồi sau bàn đọc sách nhìn Quý Thư Dương: “Nói đi.”

Tư thế đó, giống như thẩm vấn phạm nhân.

Trong tay Tiểu Vũ cầm một con dao, cậu ta quấn qua quấn lại giữa ngón tay, nói là gọt táo cho hắn ta, cũng không sợ gọt luôn đầu ngón tay của mình.

“Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị.”

“...” Quý Thư Dương mở miệng: “Hôm nay tôi nể mặt Tiểu Tiểu mới tới, nếu không tôi mới không tới.”

“Chúng tôi cũng nể mặt Tiểu Tiểu mới không đánh gãy hai chân anh,” Ánh mắt Tiểu Vũ liếc đi liếc lại qua hai chân hắn ta: “Đừng lải nhải mấy câu vô ích, nhanh chóng khai báo, khai báo xong thì đi.”

“... Nội dung tố cáo là Tô Nguyên Thanh đưa cho tôi, Tiền Đại Xuyên cũng do Tô Nguyên Thanh tìm tới, cô ta chỉ nói với tôi một vài chuyện liên quan tới anh, tôi cũng đã hỏi Tiền Đại Xuyên, ông ta nói đúng là anh sai khiến ông ta làm, cho nên tôi mới cầm bằng chứng đi tố cáo.”

Có nhiều chỗ Tiểu Vũ không quá hiểu: “Tô Nguyên Thanh tìm anh làm gì?”

“Tôi cũng không biết.”

“Vậy tại sao Tô Nguyên Thanh phải đưa cho anh những thứ này? Tôi chưa từng nghe nói tới người này, cô ta và anh Thành sao lại có thù lớn như thế?”

Quý Thư Dương lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”

Hoắc Tùy Thành im lặng một lát: “Phía sau Tô Nguyên Thanh có người hay không? Văn Dương hay là Giang Hoài?”

“Tôi cũng không biết.”

Tiểu Vũ cắn răng: “Anh còn biết cái gì?”

“Trừ cái đó ra thì thật ra tôi cũng không biết gì cả, tôi chỉ là một công cụ tố cáo mà thôi.”

“Anh cũng biết anh chỉ là công cụ tố cáo? Chứng cứ đâu? Mấy chứng cứ này cô ta đưa cho anh, anh có chứng cứ không?”

“Tài liệu trên văn bản đều là cô ta cho tôi, có tính không?”

Hoắc Tùy Thành đan hai tay lại, ngón cái vuốt ve một cách vô thức, suy nghĩ lời Quý Thư Dương nói.

“Sửa sang lại tài liệu của cậu rồi giao cho tôi, sau này cần cậu làm nhân chứng, gần đây cũng đừng nghĩ đến chuyện ra nước ngoài nữa.”

Quý Thư Dương gật đầu.

“Không có việc gì thì đi đi.”

Quý Thư Dương lùi về sau một bước: “Vậy tôi đi trước?”

Tiểu Vũ cắm dao vào trong quả táo đã gọt vỏ: “Tôi tiễn anh?”

“...” Quý Thư Dương xoay người rời đi, không dây dưa dài dòng chút nào.

Tiểu Vũ nhìn bóng lưng Quý Thư Dương mà suy tư: “Anh Thành, Tô Nguyên Thanh mà hắn nói, anh quen biết sao?”

“Từng gặp ba lần.”

“Ba lần? Vậy thì chuyện này nhất định là có người sai khiến, anh Thành, em cảm thấy là Giang Hoài, ngoại trừ hắn…”

“Hắn và tôi không có xung đột về mặt lợi ích, việc làm ăn của hai nhà cũng không có quan hệ, hắn không có lý do gì đột nhiên ra tay với tôi.”

“Vậy…”

“Chuyện này tạm thời cậu không cần quan tâm, theo dõi Quý Thư Dương trước, đừng để hắn chạy mất.”

“Yên tâm đi, em sẽ theo dõi hắn.” Tiểu Vũ nhướng mày cười một tiếng: “Nói tới thì em còn rất bội phục hắn, lúc trước khi đánh gãy chân hắn, hắn thật sự không la một tiếng.”

Bên ngoài thư phòng.

Quý Thư Dương vừa kéo cửa ra, Hoắc Tiểu Tiểu liền va vào trong lòng hắn ta, nhìn dáng vẻ con nhóc này ghé vào cửa nghe lén liền tức ná thở.

Hắn ta trở tay đóng cửa, xách người vào trong ngực: “Nhóc con, hôm nay con cố ý đúng không?”

Hoắc Tiểu Tiểu vẫn rất lo lắng mấy người bọn họ một lời không hợp là đánh nhau, cô ghé vào bên ngoài cửa để nghe động tĩnh bên trong, chuẩn bị vừa có chuyện không tốt liền vọt vào.

Cô cũng chuyển ghế tới rồi.

“Cậu ơi, cậu nói gì vậy? Con không hiểu.”

“Còn giả ngu với cậu?”

“Cậu ơi cậu và bố hòa giải rồi sao?”

“... Đừng nhắc chuyện này với cậu!”

“Vậy sau này cậu có thể không cần ra nước ngoài nữa?”

“Đừng nói sang chuyện khác! Nói, có phải hôm nay con cố ý lừa cậu không?”

“Cậu ơi sao cậu có thể nghĩ con như vậy?” Vẻ mặt Hoắc Tiểu Tiểu khó có thể tin được: “Con chỉ muốn để cậu và bố hòa giải mà thôi.”

Đối diện với khuôn mặt vô tội như thế, Quý Thư Dương nào nhẫn tâm, hắn ta đành chịu mà thở dài.

Hắn ta để Hoắc Tiểu Tiểu xuống đất rồi ngồi xổm xuống sờ đầu cô: “Yên tâm đi, cậu và bố con xí xóa tất cả, sau này sẽ không… thù hằn bố con nữa.”

Rõ ràng là bị ép buộc, Quý Thư Dương lại không hiểu sao mà nhẹ nhàng thở ra.

Hai năm trước, lúc hắn ta bị Hoắc Tùy Thành đánh gãy chân, hắn ta cắn răng nghiến lợi nghĩ, sau này nhất định sẽ làm cho Hoắc Tùy Thành trả giá đắt!

Sau khi tố cáo Hoắc Tùy Thành, biết được tin tức Hoắc Tùy Thành vào cục cảnh sát, trong lòng Quý Thư Dương vô cùng thoải mái, chuyện mà hai năm qua hắn ta hận đến nghiến răng cuối cùng cũng đã có kết cục.

Một thù trả một thù, hắn ta và Hoắc Tùy Thành xem như hòa nhau.

Hắn ta đều nghĩ kỹ rồi, chỉ cần Hoắc Tùy Thành vào tù, hắn ta liền đón Tiểu Tiểu qua chăm sóc, có hắn ta chăm sóc, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với Hoắc Tùy Thành chăm sóc.

Đáng tiếc lại là hãm hại.

Một chút thoải mái trong lòng hắn ta cũng bởi vì vậy mà không còn một chút nào.

Hắn ta từng nghĩ đâm lao phải theo lao, cùng lắm thì giống như hai năm trước, mua tấm vé máy bay chạy trốn.

Nhưng hắn ta nhìn thấy Hoắc Tiểu Tiểu thì rõ ràng ý thức được mình không thể giống như Hoắc Tùy Thành, hắn ta phải làm gương cho Tiểu Tiểu.

Anh đánh gãy chân tôi, tôi hãm hại anh một lần, xem như xí xóa thanh toán xong.

“Cậu…” Hoắc Tiểu Tiểu có một chút áy náy, ôm lấy hắn ta: “Sau này cậu còn tới chơi không?”

“Chuyện này… sau này rồi nói, hôm nào cậu mang con đi đua xe!” Quý Thư Dương cười đến mức mặt mày hớn hở: “Có thể con không nhớ rõ, lúc con vừa ra đời không lâu, cậu còn từng mang con trải qua bão tố một lần đấy.”

“...” Không còn áy náy nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK