• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tìm kiếm

Edit: Miến Pb.M

Xông qua nhiều sóng to gió lớn như vậy, ta cũng chưa chết, Thạch Đầu như thế nào lại chết được chứ?

Ta nghiêng ngả lảo đảo đi khắp nơi hỏi người về tung tích của Thạch Đầu. Có ước chừng khoảng mười mấy đứa nhỏ ở trong nông thôn cũng có một cái nhũ danh kêu Thạch Đầu, đứng đến nửa ngày cũng nói không rõ, lại thấy ta là người ở địa phương khác, cả người gầy đến mức da bọc xương, khắp nơi đều là trầy da, đi trên đường đến lung lay sắp đổ, kiêm dơ bẩn ghê tởm, chỉ có ba phần là giống người, ngược lại có bảy phần là giống quỷ, đều tưởng người điên, lôi kéo đứa nhỏ lui về phía sau, đóng cửa không ra.

Vài người gan lớn lắc đầu phủ nhận, nói chưa thấy qua người này.

Ta chưa từ bỏ ý định, từ trấn đông đi đến trấn tây, phản lặp đi lặp lại miêu tả đặc thù của Thạch Đầu với người ta. Kết quả có đứa bé lá gan lớn đém đá về phía ta, còn bị chó đuổi theo mười mấy thước.

Sau đó, có một đại thúc ra vẻ khoan hậu nói với ta:“Thạch Đầu hả? Cậu trai trẻ với cặp mắt nho nhỏ, khóe miệng có hai cái núm đồng tiền phải không? Ta biết.”

“Anh ta ở chỗ nào?” Ta mừng như điên.

Đại thúc thở dài nói:“Bị thiêu chết cháy trong trận lửa kia rồi, vẫn là người của chúng ta ở trấn trên đi hỗ trợ chôn thi thể. Ta từng ở bên trong, nhìn thấy có cái cậu trai trẻ diện mạo tương tự như trong lời nói của cô, hình như là mắt nhỏ, dáng người gầy yếu, cũng mặc quần áo màu xanh đậm, bị cháy sạch đến hoàn toàn không nhận ra. Cô nương, cô không cần tìm.”

“Không, ta không tin!” Ta không ngừng lắc đầu phủ nhận khả năng này.

Đại thúc buông tay nói:“ Cho dù cô không tin, thi thể không có người phụ trách đều bị chôn ở bãi tha ma phía sau trấn, hai mươi mấy cái mộ mới, không tin cô đi nhìn xem.”

Ta cắn răng hỏi:“Anh ta bị chôn ở cái thứ mấy?”

Vài tên dỗi hơi không có việc gì làm ở bên cạnh cười trộm, đại thúc cũng hướng về phía bọn họ cười cười, sau đó lúng túng gãi gãi đầu, lắc đầu nói:“Không nhớ rõ , cô nương cô có phải hay không muốn đi đào mả? Đều ba tháng rồi, cho dù nhìn thấy, cô cũng không nhận ra được.”

Ta không đến hoàng tuyền thì trái tim cũng không chết, xoay người bỏ chạy.

Sau lưng truyền đến từng trận tiếng cười vang, hỗn tạp “Ngươi rất hỗn đản ”“Mẹ nó, ngươi ý” Mấy lời nói linh tinh, mạc danh kỳ diệu.

Khi hoàng hôn, bãi tha ma từng trận gió âm phong, nơi nơi đều là bình đựng xương cốt vỡ nát, ngẫu nhiên có rắn từ bên trong đi ra, càng tăng thêm độ khủng bố trong không khí. Hai mươi ba ngôi mộ mới không có người coi giữ sừng sững dựng lên ở tận bên ngoài, không tên không tuổi, chỉ dùng mộc bài ghi lại bọn họ là vong hồn chết trong hung án của Bạch gia, bên cạnh dán bùa hiệu trấn tà của đạo sĩ, chu sa đỏ thẫm đã phai màu.

Ta ở trong địa ngục đào ra đường hầm, nay tâm vững gan lớn, không sợ quỷ thần, nhặt lấy cái xẻng lập tức đào mả.

Thi thể từng bị lửa thiêu qua, lại trải qua ba tháng, toàn bộ bắt đầu phân huỷ. Trong lúc khủng bố khó có thể miêu tả, vật phẩm quý trọng bị người của trấn trên lấy hết sạch, ta chỉ có thể dựa vào mảnh vụn quần áo còn lại cùng chi tiết chưa bị phân huỷ, để phân biệt từng cái một.

Ăn hai miếng bánh bao được trộm đến, có lẽ là vì ở Độ Ách sơn trang nha hoàn vô danh và dược đồng nhiều nhất, ta liên tiếp đào tám ngôi mộ, có sáu cái là nữ nhân và trẻ nhỏ, chỉ có hai cái là nam nhân, ta xem qua quần áo và chiều cao, xác nhận không phải Thạch Đầu, nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục đào.

Cỗ thi thể thứ chín cũng là nam nhân, chiều cao cùng với Thạch Đầu không sai biệt lắm, mặc quần áo, màu xanh đậm bị lửa thiêu đến không phân biệt rõ được dung mạo. Tim ta cùng một lúc lộp bộp nhảy lên, lặp đi lặp lại nhìn đến mấy lần, càng nhìn càng sợ hãi, chỉ là không ngừng lắc đầu, tự mình an ủi:“Đây không phải Thạch Đầu, ở khắp nơi đều có vải màu xanh, Thạch Đầu không xấu giống như hắn, đại thúc là đang gạt ta.”

Nhưng mà, nếu trong lòng không phải mơ hồ cảm thấy Thạch Đầu đã chết, ta ở trong này làm cái gì chứ?

Không, ta là muốn chứng minh hắn không chết.

Từng đợt gió lạnh cắt xé quét đi mồ hôi trên trán, ta đặt mông ngồi dưới đất nghỉ ngơi, khi quay đầu, bỗng nhiên phát hiện nắm tay phải của thi thể gắt gao nắm chặt, lộ ra một cái mảnh nhỏ của góc vải, màu săc tựa như đã từng thấy qua.

Lòng ta phát ra hàn ý, vội vàng dùng sức đem nó lật tung ra, chiếu vào trong mắt là một cái hà bao màu xanh đậm, mặt trên tinh tế tỉ mỉ thêu chữ Thạch Đầu cùng hình thêu hoa sen…… Là ta ngồi ở đầu giường của hắn, từng mũi kim khâu nhập vào tim ta, từng đường chỉ thêu ra hy vọng tương lai, sau đó vui mừng hoan hỉ đưa cho hắn hà bao.

Là hắn, thật sự là hắn.

Tan nát cõi lòng, giấc mộng dập tắt rồi, thiên địa nháy mắt biến sắc.

Lý Thạch Đầu, như tấm bia thịt làm vật hy sinh, đi chết.

Kha Tiểu Lục, vì sao vẫn còn sống?

Vì cái gì mà ta lại chạy trốn ra khỏi cái hang động không có ánh sáng kia?

Vì để từ nay về sau cô đơn một mình, không nơi nương tựa mà sống?

Trước đó chưa từng có tuyệt vọng bao phủ chế ngự ta, một khắc cũng không nghĩ phải đối mặt với sự thật tàn khốc này, ta cũng không biết chính mình là như thế nào trở lại trấn trên, lung lay lắc lư ngồi ở ven đường, chính là rối ren hỗn độn, mệt mỏi tự hỏi.

Trời tối, ánh trăng hiện ra .

Bình minh, mặt trời mọc.

Nguyên lai hôm nay là ngày mở phiên chợ, thời tiết tốt lành, bốn làng tám xóm thôn dân theo nhau mà đến, mang theo bạn bè, dẫn theo con cái, hoan hỉ vui mừng, cười không ngừng. Chỗ này có khỉ diễn xiếc, bên kia có tiểu quỷ vây quanh làm nũng ở trước quán tượng đất, khắp nơi ồn ào không dứt, các bà vợ nghị luận rằng dụng cụ bằng sắt do nhà họ Hoàng đánh ra rất tốt, y phục của Phùng gia cắt rất khéo, hồ lô đường của Trương Tam ngọt, nha đầu của Điền gia bộ dạng rất xinh đẹp lanh lợi. Khi tiếng chiêng trống vang lên, ngẩng đầu lên nhìn, là cỗ kiệu của thầy cử nhân, phong cách hiên ngang, được nâng qua cầu đá.

Ta cô đơn một mình trốn ở góc tường ám tối, giầy đã sớm bị rách, để trần ra ngón chân đầy bùn đất, ôm đầy gối, chui lủi tựa như chú chim cút, trước mặt có mấy mảnh bạc vụn do người đi đường tốt bụng bố thí, nhưng không có chạm vào, chỉ si ngốc nhìn theo cảnh huyên náo trong mơ, tựa như người ngoài cuộc.

Thác Bạt chết, ta thống khổ rên rĩ, khó chịu không kiềm chế được, nghĩ đó là thương tâm cực hạn.

Nay Thạch Đầu chết, ta một giọt nước mắt cũng không rơi được, chỉ là yết hầu mắc nghẹn đến thật khó chịu. Lúc này mới biết, đau đến mức tận cùng, cảm giác sẽ là chết lặng. Trái tim tuy vẫn còn đập ở bên trong lồng ngực, nhưng đã chết rồi.

Ta mệt mỏi.

Ta rất muốn ngủ, ngủ đến không tỉnh lại nữa.

Trong mộng có thể hay không mơ thấy ngôi sao, có thể hay không mơ thấy hắn?

Hắn có thể hay không đi tới, đối với ta nhăn mặt làm mặt quỷ, nói:“Ngủ đi, trời sập xuống lại có cái đình cao chống đỡ, nàng cái chú nấm lùn này, nên an tâm ngủ đi, có ta ở đây.”

Xa xa từng trận tiếng sáo trúc, có vai nữ hoa đán ở trên đài ăn mặc xinh đẹp, tay áo như sóng nước lưu chuyển, xấu hổ xướng:“Biển trời xa xăm, hỏi ánh trăng băng giá nơi nào hiện ra? Ngọc xử[1] trời thu, nhờ ai trộm dược thuốc đem dâng lên cho Hằng Nga? Ngọn gió tây nào thổi mộng vô tung! Người đi khó gặp gỡ, dừng lại không phải là thần chọn quỷ lộng. Ở Mi Phong, trong tâm khảm xa cách phân ly là một loại thống khổ.”

[1] Ngọc xử: chày bằng ngọc, được lấy làm của hồi môn trong truyền thuyết Hằng Nga và Hậu Nghệ. Trong đó, Hằng Nga là vợ của Hậu Nghệ, ăn cắp thuốc tràng sinh rồi bay lên trời làm tiên nữ

Trong rừng lưu lại chim nhạn gãy cánh, trên cây chim kêu li rời đàn, hoa ở trong góc tường mãi không nở ra.

Từ nay về sau, lại thêm nhiều hạnh phúc trọn vẹn nữa, lại phong hoa tuyết nguyệt xinh đẹp hơn nữa, đều không có quan hệ gì với ta.

Ta lung lay từ trên mặt đất đứng lên, cái xác không hồn rời đi trấn nhỏ, không biết phải đi về phương nào.

Lúc ngã ở ven đường sắp chết, có một sư thái rất rất già nhặt ta trở về, đặt ở núi hoang yên tĩnh, trong Ni am cũ nát thiện tâm chăm sóc.

Sau khi ta tỉnh lại, quỳ gối ở trước mặt sư thái, khẩn cầu quy y xuất gia, thanh đăng cổ phật, như vậy một kiếp.

Sư thái niệm phật hiệu, mở ra hai mắt đục ngầu, chỉ hỏi:“Con tên là gì?”

Ta há mồm lập tức đáp:“Con họ Lâm…… Không, con họ Kha…… Không……”

Sư thái nghe đến hồ đồ, hỏi lại:“Con tên là gì?”

“Con họ Lý, là quả phụ.”

Ta bối rối phát ngốc một hồi, hồi ức như lũ hồng thủy trào dâng trong trí óc.

[ nếu nàng chết đi rồi, trên đời này sẽ không có người sẽ mỗi ngày nghĩ đến ta .]

[ cho dù ta chết, nàng cũng không thể quên ta được.]

Đáp ứng lời nói của chàng, ghi nhớ trong lòng.

Ta còn không thể chết được.

Ta muốn mỗi ngày nhớ chàng, nhớ chàng cả đời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK