• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sự thật đã chứng minh rằng...!cuộc đời rốt cuộc không phải tiểu thuyết hay phim ảnh, tuy đâu đâu cũng cẩu huyết, nhưng những người thức thời với hiện thực thì không nhiều lắm.

Nguyên Soái bất đắc dĩ nhìn mỹ nữ quấn khăn tắm trượt chân ngã xuống, anh khẽ cau mày rồi bình tĩnh lách người né sang một bên.

Niếp Duy An: “…”

Niếp Duy An ngã đập mạnh cái mông trắng noãn xuống đất, cô vội vàng che ngực, xấu hổ nghiến răng đứng dậy.

Mất cảnh giác, võ công có cao cường đến đâu cũng không thể giữ vững tay, chiếc khăn tắm bị bung ra, Niếp Duy An tức giận kéo lớp vải đang tuột xuống dưới ngực lên, trừng mắt nhìn người đàn ông đang ung dung đứng bên cạnh mình.

Nguyên Soái cư nhiên khẽ mỉm cười và nói một cách vô tội: “Tay tôi không rảnh...”

Sau đó, anh liếc nhìn bộ ng.ực lấp ló của Niếp Duy An và nói thêm: “Nhìn xem, bây giờ không phải công bằng sao?”

Cô nhìn tôi, tôi nhìn lại cô, vậy không ai thiếu nợ nhau phải không?

Niếp Duy An giận dữ cười đáp lại: “Không hổ là huấn luyện viên ác ma, quả thực công bằng! Anh…”

“Vẫn là…” Nguyên Soái đánh gãy lời cô, thành khẩn đề nghị nói, “…Mặc quần áo trước đi!”

Niếp Duy An: “…”

Niếp Duy An chưa bao giờ cảm thấy nhớ người anh trai độc mồm độc miệng của mình nhiều như lúc này.

Nếu anh trai cô ở đây, người bị nghẹn một họng sao có thể là cô được.

Với vẻ mặt ủ rũ, Niếp Duy An kéo mành ra và tức giận bỏ đi.

Nguyên Soái cư nhiên còn có tâm trạng đi tắm rửa!

Niếp Duy An đứng trong gió đêm đợi nửa ngày Nguyên Soái mới thản nhiên đi ra, tắm rửa thơm tho, trông sảng khoái và vui vẻ!

Niếp Duy An nhẫn nhịn, không khỏi cười lạnh: “Thiếu tá Nguyên không hổ là người theo trường phái tàn bạo a.

Không chỉ binh lính dưới tay anh ngông cuồng phóng túng mà ngay cả thiếu tá cũng không bằng cầm thú!”

Nguyên Soái nhìn cô đầy ẩn ý, mái tóc dài nửa ướt xõa xuống vai trong đêm, đôi mắt rực lửa giận dữ, sáng đến lạ thường.

Nguyên Soái thầm nghĩ, nếu anh thật sự là cầm thú...!vừa rồi sẽ không thả cô dễ dàng như vậy.

Niếp Duy An khẽ cau mày, cảm thấy không thoải mái khi bị anh nhìn chằm chằm như vậy, không kiên nhẫn nói: “Thiếu tá Nguyên sẽ không bao che cho binh lính của mình, phải không?”

Nguyên Soái thản nhiên hỏi: “Cô muốn thế nào?”

Không có chứng cứ thì có thể thế nào?



Niếp Duy An lạnh lùng cười: “Không bằng đem binh lính giao cho tôi?”

Nguyên Soái im lặng nhìn cô.

Niếp Duy An cười xót xa: “Ngày đó Đại đội trưởng Trần kêu tôi hỗ trợ anh trong việc huấn luyện.

Tôi cũng là quân nhân vì vậy tôi biết chính xác phải làm gì.

Đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ thay anh huấn, luyện, bọn, họ, thật, tốt!”

Nguyên Soái hơi nhướng mày, vui vẻ gật đầu: “Vậy… Làm phiền cô!”

Rất hiếm khi Thiệu Chính có được một giấc ngủ ngon, và khi tiếng còi vang lên vào lúc bốn giờ ngày hôm sau, cậu ta cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn bao giờ hết.

Bốn giờ trời vẫn còn tối, và sau khi cả đội tập hợp trong vòng ba phút, đôi mắt của Thiệu Chính đột nhiên mở to.

Trong suy nghĩ của Thiệu Chính, hai người đó lẽ ra phải đang đánh nhau kịch liệt mới phải, sao giờ phút này lại vừa đi vừa trò chuyện, trông rất hòa thuận và thân thiết.

Chu Tường không khỏi khẽ biến sắc, trầm giọng hỏi: “Chẳng lẽ cậu tối hôm qua không thành công?”

Thiệu Chính sắc mặt âm trầm nói: “Không thể nào! Chết tiệt...”

Niếp Duy An đi đến đội ngũ trước mặt: “Tất cả tập trung, nghiêm --”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không khỏi nói nhỏ.

Niếp Duy An đôi mắt đẹp híp lại, lớn tiếng quát: “Trong số các người, người cao nhất là trung úy! Tôi là thiếu tá! Các cậu không có quyền không tuân theo mệnh lệnh của tôi!”

Sau một lúc im lặng, Mã Chấn Hổ, người đứng đầu hàng hét lên: “Nghiêm!”.

Tất cả các thành viên đều đồng loạt đứng xếp thẳng hàng.

Niếp Duy An hài lòng gật đầu: “Nghỉ!”

“Đại đội trưởng Trần ra lệnh cho tôi hỗ trợ việc huấn luyện, cho nên hôm nay tôi sẽ tạm thay huấn luyện viên Nguyên để sắp xếp nội dung huấn luyện của các cậu!” Niếp Duy An cũng không nhìn đến nét mặt kinh ngạc của Thiệu Chính, thản nhiên nói: “Trông các cậu vẫn chưa tỉnh ngủ vậy… Chạy mười lăm km để tỉnh táo đi!”

Thiệu Chính nhịn không được trào phúng nói:

“Huấn luyện viên Niếp sẽ chạy cùng chúng tôi sao?”

Niếp Duy An: “Quy củ đâu?”

Thiệu Chính bẽ mặt, la lớn: “Báo cáo - Xin hỏi, huấn luyện viên Niếp sẽ chạy cùng chúng tôi sao?”

Niếp Duy An lạnh lùng nhìn cậu ta: “Các cậu đối với thiếu tá Nguyên, cũng yêu cầu như vậy sao?”

Thiệu Chính nhìn Nguyên Soái đứng bên cạnh Niếp Duy An, trong lòng không khỏi run lên, cứng rắn kiên cường nói: “Báo cáo, huấn luyện viên luôn làm gương tốt!”

Niếp Duy An gật gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ chạy cùng các cậu… Nhưng nói trước một chút, mỗi ngày tôi đều chạy hai mươi km!”

Khiêu khích của Thiệu Chính đổi lấy thêm năm km, mọi người trong đội nhịn không được thầm oán trừng mắt nhìn cậu ta một cái, ngay cả Chu Tường cũng thừa dịp không ai để ý mà khuyên nhủ cậu ta hai câu.

Trong khoảng thời gian này thể lực Niếp Duy An dần dần khôi phục như trước kia, hai mươi km tuy rằng vất vả nhưng cũng không bị tụt lại phía sau.

Sau bữa sáng là huấn luyện chiến đấu.

Niếp Duy An đầu tiên làm mẫu một động tác, sau đó giải thích những điều cần thiết, tiếp theo liền điểm mặt gọi tên Thiệu Chính ra để luyện tập.

Thiệu Chính không khỏi nuốt nước miếng, lần trước Niếp Duy An một chiêu đánh bại địch, trong trí nhớ của cậu ta vẫn còn rất mới, hiện tại rõ ràng là cô muốn lấy lấy việc huấn luyện này để chỉnh cậu.

Thiệu Chính chậm rãi đi về phía trước, đồng đội phía sau đều lộ ra vẻ mặt chờ xem kịch, điều này khiến cậu cảm thấy có chút bi thương cứ như mình đang ra trận và một đi không trở lại vậy.

Niếp Duy An nhìn anh ta và cười khinh thường: “Đồ thua cuộc, mấy ngày nay cậu đã luyện tập như thế nào?”

Sắc mặt Thiệu Chính ảm đạm đến mức có thể nhỏ ra nước.

Niếp Duy An làm như không thấy, bẻ bẻ các khớp ngón tay: “Nếu cậu có thể chuyên tâm vào việc của mình, chăm chỉ luyện tập thì bây giờ có thua cũng không quá khó coi đâu?”

Thiệu Chính bất quá cũng mới mười chín tuổi, mặc dù ở bộ đội tôi luyện gần một năm, nhưng tính cách ngang bướng và kiêu ngạo không hề suy giảm đi chút nào, bị nói khích hai ba câu liền hét lên vung nắm đấm về phía Niếp Duy An.



Niếp Duy An không né không tránh, tiến lên đón nắm đấm của Thiệu Chính, một phen chế trụ cổ tay cậu ta, ngón cái bấm vào huyệt vị dùng sức ấn một cái, sức lực của Thiệu Chính nhanh chóng bị rút đi.

Ngay sau đó cô bẻ tay xuống khiến cậu ta kêu lên một tiếng đau đớn, lui về sau vài bước ôm lấy cổ tay.

Đây mới là chân chính trật khớp, so với lần trước cậu ta làm còn tàn nhẫn hơn nhiều!

Niếp Duy An lại không dễ dàng buông tha cậu ta như vậy, ép sát tiến lên, đấm vào mắt cậu ta, sau đó cúi người xoay sang một bên và dùng khuỷu tay đánh mạnh vào bụng khiến sắc mặt Thiệu Chính tái nhợt và suýt nữa nôn ra ngoài.

Thiệu Chính hai mắt đỏ hoe, cừu hận nhìn chằm chằm cô, vẻ mặt không phục.

Niếp Duy An cử động cổ tay, nhẹ giọng hỏi: “Lĩnh ngộ được chưa?”

Một lúc sau, nhóm binh lính trợn mắt há hốc mồm mới giật mình hoàn hồn, lấy lại tinh sau đó bốp bốp vỗ tay tán thưởng.

Tiếng vỗ tay giống như một tràng cười giễu cợt, cười vào sự quá khích của bản thân cậu ta, hết lần này đến lần khác thua trên tay một nữ nhân…

Gân trên trán Thiệu Chính nổi lên dữ dội, lý trí hoàn toàn mất đi, điên cuồng lao về phía trước, bắt đầu hỗn chiến.

Niếp Duy An không chút hoang mang lùi ra phía sau một chút, nhìn ra mánh khóe, dùng chân đá cậu ta một cái dưới đầu gối, sau đó đấm vào mắt còn lại khiến cậu ta quỳ xuống đất ngã ra sau, và cuối cùng đá vào một bên sườn.

Thiệu Chính không khống chế được gục xuống.

Trên sân đấu một mảnh im lặng, mọi người từ hả hê chuyển sang đồng cảm cùng lo lắng, dù sao Thiệu Chính cũng là đồng đội của bọn họ, nhìn Niếp Duy An giáo huấn cậu ta thế này bọn họ không khỏi lo lắng.

Niếp Duy An đảo mắt nhìn họ, những người này lập tức giải tán, tự chia thành từng nhóm hai người và bắt đầu chiến đấu với nhau.

Niếp Duy An bước tới, ngồi xổm bên cạnh Thiệu Chính, trầm giọng hỏi: “Ăn đòn đủ chưa?”

Thiệu Chính nằm trên mặt đất, quay đầu với cái mũi bầm tím và khuôn mặt sưng tấy, thà chết chứ không chịu nhận.

Niếp Duy An bất đắc dĩ cười cười, nhẹ giọng nói: “Không phục thì cứ chăm chỉ rèn luyện đi! Nam tử hán đại trượng phu, chúng ta hãy thi đấu một cách chính trực.

Dùng những trò mèo đó, cho dù có thắng thì cũng vẻ vang sao?”.

Niếp Duy An không cần phải nhiều lời nữa, đứng dậy trầm giọng nói: “Đừng nằm sấp giả chết! Trở về huấn luyện đi!”

Thiệu Chính cắn răng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm cô: “Tôi sẽ đánh bại cô!”

Niếp Duy An nhún vai: “Tôi sẽ chờ!”

Trong buổi sáng huấn luyện chiến đấu, ai nấy cũng bê bết bùn và đau nhức vì bị đánh, thậm chí không nhấc nổi đũa.

Bữa ăn im lặng dị thường, đặc biệt là ở bàn của Thiệu Chính, áp suất không khí thấp đến mức không ai dám thở mạnh.

Trong cuộc vượt chướng ngại vật buổi chiều, Niếp Duy An đứng trên bục cao với khẩu súng trong tay, nhắm vào Chu Tường...

Chu Tường tiếp tục leo lên tấm ván gỗ dùng làm bức tường cao, da đầu run lên nhỏ giọng oán giận: “Xong rồi, tới lượt tôi lên thớt rồi...”

Thiệu Chính phớt lờ anh ta, nhảy xuống và chạy nhanh về phía trước.

Dự cảm của Chu Tường là chính xác, nhưng cậu ta không bao giờ nghĩ rằng Niếp Duy An sẽ chơi chiêu này!

Bọn họ mặc quân phục huấn luyện, tuy rằng không phải trên chiến trường thực sự, nhưng vì mục đích mô phỏng, họ cũng sẽ được trang bị đầy đủ, không chỉ mang theo súng tiểu liên hạng nặng, găng tay, mũ giáp, còn phải mặc cả áo chống đạn… Toàn thân cũng phải vác hơn ba mươi cân.

Vì thế, bộ phận không được bảo vệ trên người họ chính là phần dưới eo và trên đầu gối.

Niếp Duy An bắn trúng mông Chu Tường bằng một viên đạn.

Nếu là mặt đối mặt thì sẽ còn thảm hơn nữa, nhắm vào phần dễ bị tổn thương nhất của người đàn ông.

Chu Tường khốn khổ, vừa né đạn vừa trèo qua chướng ngại vật...

Dù là đạn rỗng nhưng khi bắn trúng vào người vẫn rất đau...!huống chi là một bộ phận nhục nhã như vậy!

Chu Tường cảm thấy rằng khuôn mặt già nua của mình đã bị một phát bắn phá thành từng mảnh!

Chạy chưa được hai vòng, Chu Tường mặt đỏ bừng phát hiện… Chính mình cư nhiên có phản ứng…

Thật mất sạch mặt mũi rồi!



Buổi tối huấn luyện xong, mọi người dìu nhau trở về ký túc xá, mệt mỏi rã rời.

Chu Tường lấy thuốc từ trong tủ ra và ném cho Thiệu Chính: “Bôi một chút đi, hôm nay cậu quá bốc đồng rồi!”

“Bốc đồng?” Mã Chấn Hổ cười xấu xa nói, “Thế nào, hôm nay bị ‘bắn’ thích sao?”

Chu Tường sắc mặt tối sầm, tức giận đạp một cước: “Mã Chấn Hổ! Cậu cút cho tôi!”

Không nhắc đến thì không sao, nhưng nhắc đến thì Chu Tường lại cảm thấy nhức nhối và căng thẳng, chán nản lẩm bẩm: “Cậu nói xem một phụ nữ không ở Tổng viện yên ổn làm bác sĩ mà lại chạy đến doanh trại bộ đội đặc chủng này làm gì cơ chứ.

Đừng nói đến thể lực không thua gì chúng ta mà ngay cả kỹ năng quân sự cũng tốt như vậy, sau này có ai dám lấy cô ta?”

“Cô ấy có kết hôn hay không thì liên quan rắm gì đến cậu chứ?” Mã Chấn Hổ không có ý tốt nhìn chằm chằm hạ bộ Chu Tường, “Hay là cậu hôm nay bị cô ấy thuyết phục rồi?”

“Mẹ kiếp!” Chu Tường tức giận mắng, “Tôi không có may mắn đó đâu.



“Nhưng bác sĩ Niếp thật sự nhìn cũng rất đẹp a… Cho dù hơi hung dữ một tý, cũng là do các cậu bức người ta thôi!” Mã Chấn Hổ phiền muộn thở dài: “Chúng ta đều những con cá vô tội trong ao a… Thiệu đại ca, cầu xin cậu đừng đi gây chuyện nữa đấy!”

Những người còn lại trong ký túc xá cũng không thể chịu đựng được nữa, đều đi theo phụ họa.

Thiệu Chính trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi nói: “Yên tâm đi, trước khi có đủ thực lực thì tôi sẽ không tìm cô ta gây chuyện nữa!”

Chu Tường mừng đến phát khóc: “Người anh em, nghĩ thông rồi à! Phụ nữ thôi mà, ngay cả cổ nhân cũng nói, phụ nữ và tiểu nhân vốn khó nuôi, cần gì phải bận tâm? Người chịu thiệt vẫn là chính mình thôi!”

Mã Chấn Hỗ chống người đứng dậy: “Tôi quyết định rồi, đêm nay tôi đi chuẩn bị, tặng cho huấn luyện viên xinh đẹp của chúng ta một ít lễ vật, lấy lòng cô ấy, sau này để cô ấy đối xử ôn nhu với chúng ta chút!”

Chu Tường khinh thường cười nhạo một tiếng: “Ôn nhu? Cậu gặp qua Medusa ôn nhu sao?”

Mã Chấn Hổ nghi hoặc hỏi: “Medusa là cái gì?”

Chu Tường trợn mắt: “Cút đi, đồ thất học!”

Mã Chấn Hổ giận dữ: “Không được công kích chỉ số thông minh của tôi!”

Niếp Duy An đem hết sự tức giận từ Nguyên Soái giận cá chém thớt trút lên nhóm tân binh này.

Mỗi ngày quăng quật ép buộc bọn họ sống không bằng chết, cuối cùng mới cảm thấy thư thái.

Chỉ là Niếp Duy An không nghĩ tới cách lấy lòng của nhóm binh lính này… lại đặc biệt như vậy.

– Hết chương 9 –

- -----oOo------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK