Mục lục
Mộng Tình Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi những tia nắng đầu tiên hé dạng trên bầu trời cũng là lúc Ngọc Thuần lên đường đi xa, cô thừa nhận trong lòng còn sót lại tia không tình nguyện. Ngọc Thuần ôm chặt cánh tay Trọng Huấn, giả như quyến luyến anh trai.

"Buông ra đi!"

Mấy trò vặt của cô Trọng Huấn sớm đã nhìn thấu.

"Người ta không nỡ xa anh mà."

"Anh thừa biết em nghĩ gì đấy."

Trọng Huấn búng trán em gái, hất tay bế gọn Ngọc Thuần lên xe. Cô la hét giãy giụa mà chẳng làm gì được anh, Ngọc Thuần thò đầu ra cửa sổ xe, vẫy tay nói lời tạm biệt.

"Đến đó nhớ làm việc chăm chỉ, đừng có lười biếng nhé."

Chẳng nói được lời nào ngọt ngào, Ngọc Thuần tặng cho Trọng Huấn ánh mắt đầy thiện cảm.

Đến phút cuối Kim Bội vẫn là người lo lắng cho cô nhất, em ấy đưa rất nhiều đồ, đa phần là chăn và áo ấm vì biết Ngọc Thuần sợ lạnh.

"Chị đến đó nhớ giữ gìn sức khỏe mau mau trở về, em ở nhà đợi chị."

"Chị biết rồi!" Ngọc Thuần hạ thấp giọng nói: "Còn về để tiễn em gái xuất giá chứ."

Kim Bội ngại ngùng lấy tay che gương mặt đỏ ửng.

Bà Tú Huệ dặn dò Ân Đình: "Đi đường nhớ phải cẩn thận, buổi tối tìm quán trọ tốt nghỉ ngơi, nhất định phải bảo vệ tiểu thư?"

Ân Đình cầm roi, trao cho phu nhân ánh mắt kiên định và lời hứa.

"Xin phu nhân yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ tiểu thư chu toàn."

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh, Ngọc Thuần vẫy tay nhìn người nhà khuất xa, cảm giác trống trải dần đục khoét tim cô. Dù mới quen biết mấy tháng, Ngọc Thuần đã xem họ thật sự là người nhà của mình, cô chưa bao giờ nghĩ mình phải xa người nhà.

Ròng rã hai ngày đi đường mệt nhọc cuối cùng Ngọc Thuần đã đến Đan Dương, cô xuống xe việc đầu tiên là xoa eo đấm lưng, Ngọc Thuần sâu sắc cảm nhận cơ thể mình chẳng khác gì bà lão.

Ngôi nhà mẹ thuê nằm trên con đường lớn tấp nập ngựa xe, bên đường đối diện nhà có quán trọ khá to, rất nhiều khách phương xa đến nghỉ chân, ông chủ bận tối mặt mà miệng vẫn nở nụ cười vui vẻ.

Ngọc Thuần dạo một vòng ngôi nhà, nơi mà mình sẽ sống ít nhất một tháng, ngôi nhà có bốn phòng ngủ, phòng bếp phòng khách cận kề nhau, sân vườn rộng rãi thoáng mát, bên gốc cây to mà cô không biết tên có đặt bộ bàn nhỏ, kế bên bộ bàn là chiếc xích đu làm bằng gỗ.

Theo cảm nhận cá nhân thì ngôi nhà này vô cùng tốt, rất phù hợp để sống tự do thảnh thơi, nhà họ Chu tuy đẹp nhưng nơi đó chẳng giống nhà, lạnh lẽo và trơ trọi.

"Hay là mình ở đây luôn ta?" Cô lập tức vỗ miệng mình. "Bậy bậy... ở đây dù tốt thế nào cũng không phải là nhà."

Nhà là chốn về, là nơi có người thân, dù tốt hay không Ngọc Thuần vẫn muốn quay về.

Chi Ái dọn dẹp phòng ngủ sau đó gọi tiểu thư vào. Căn phòng đơn giản chỉ có giường, tủ và một chiếc bàn nhỏ, điểm cộng duy nhất là ánh sáng rất tốt, từ vị trí cửa sổ Ngọc Thuần có thể nhìn ra hồ nước đằng sau, xa xa còn thấy hàng cây xác xơ mất lá.

Phòng Ngọc Thuần nằm giữa phòng Chi Ái và Ân Đình, buổi chiều cô gọi Ân Đình và Chi Ái theo mình ra ngoài, vì cô mà hai người họ phải chịu thiệt thòi theo đến tận xa xôi, Ngọc Thuần biết mình nên đối xử tốt với họ, vậy mới là một cô chủ tốt.

Trên đường trở về nhà sau khi ăn cơm, lúc ngang qua quán trọ Ngọc Thuần vô tình nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lướt ngang, cô dừng bước nhìn chằm chằm quán trọ đối diện, hoài nghi có phải mình nhìn nhầm không? Bóng dáng ấy lướt qua quá nhanh, đến và đi như một cơn gió.

Lần đầu đến cửa tiệm mới ở Đan Dương còn nhiều bỡ ngỡ, người làm ở đây một số từ kinh thành đến, một số từ huyện lân cận, chung quy tất cả đều là người làm nhà họ Chu. Vừa bước vào cô đã nhận ra lỗi sai lớn, Ngọc Thuần cất tiếng hỏi.

"Ai là quản lý ở đây?"

Mọi ánh mắt đổ dồn vào người đàn ông trung niên có thân hình thấp bé. Ông ta tiến lên mấy bước, gật đầu thưa.

"Tôi là quản lý ở đây, trước khi đi lão gia có dặn mọi việc nghe theo tiểu thư phân phó, chẳng hay tiểu thư muốn căn dặn gì."

Ngọc Thuần vô thức hạ thấp giọng khi thấy người lớn tuổi.

"Cho hỏi chú tên gì?"

"Tôi tên Nhất Đại, tiểu thư cứ gọi tôi là Đại được rồi."

Ngọc Thuần mỉm cười nhìn ngó chung quanh.

"Cháu muốn hỏi đây là cách bày trí của cửa tiệm sao?"

"Đúng vậy!" Chú Đại nhanh nhẹn đáp lời.

Cô lắc đầu, gãi gãi thái dương lưỡng lự lên tiếng.

"Cháu nghĩ nên sửa lại cách bày trí một chút."

Không ai nói lời nào, mọi người đang chờ Ngọc Thuần nói tiếp, một áp lực vô hình đè lên hai vai khiến Ngọc Thuần hồi hộp.

Cô hắng giọng: "Ừm... đầu tiên mọi người nên biết cửa tiệm này nằm ở đâu. Hôm qua tôi đã đi khảo sát một vòng, Đan Dương có nhiều khách vãng lai, một số đến tham quan số còn lại đến làm ăn, con đường nơi đây mỗi ngày có ít nhất bảy tám thương buôn đi ngang, vì vậy các cửa tiệm mới thi nhau mọc lên như nấm, để cạnh tranh chúng ta cần biết làm nổi bật mình, từ chất lượng đến vẻ ngoài của cửa tiệm."

Thấy ai nấy đều ngẩn ra cô biết mọi người vẫn chưa hiểu, Ngọc Thuần bèn giảng lại bằng một cách dễ hiểu hơn.

"Ví dụ lần đầu bước vào đây tôi chả biết nơi này chuyên bán gì? Mọi thứ cứ lộn xộn hết lên, cửa tiệm chúng ta chuyên về hai mặt hàng trang sức và đồ lưu niệm, mặt hàng này tập trung nhiều vào nhóm khách tham quan, cho nên mẫu mã phải liên tục đổi mới, màu sắc sặc sỡ hình thù ngộ nghĩnh. Những món hàng nhỏ nên ưu tiên để ngoài, khách hàng sẽ dễ tìm, đồ trên kệ nên sắp xếp theo giá từ cao đến thấp, phân biệt màu sắc khá quan trọng, thường những màu tương phản sẽ thu hút hơn, như màu đen trắng. Cửa tiệm chúng ta thiếu nhất là sinh khí, bước vào quá nhàm chán, không thấy điểm nhấn nào cả, tôi đề nghị nên đặt một bàn gỗ ở đây, sau đó mua chậu cá đặt lên, những bức tường trống thì treo vài bức tranh lên, cửa nên mở to tránh ngột ngạt, bên ngoài biển treo thấp quá, ai đó ra treo cao lên đi!"

Ngọc Thuần nói một cách mạch lạc như thể cô đã học từ trước, hoặc nó vốn dĩ nằm sẵn trong đầu cô. Ngọc Thuần biết chứ, ánh mắt của mọi người đã nói lên tất cả, ai bảo lúc bé cô có đam mê làm bà chủ shop thời trang nên những thứ này Ngọc Thuần khá rành, chỉ tiếc đam mê chưa thực hiện được thì đã kẹt ở chỗ này, anh hùng không có đất dụng võ là đây chứ đâu?

Mọi người lật đật sửa lại toàn bộ theo lời cô, quả nhiên cửa tiệm trông khác biệt hẳn. Công việc những ngày đầu tiên khá đơn giản, nhập hàng, kiểm tra, liệt kê hàng hóa. Chú Đại là người có kinh nghiệm làm việc nhất ở đây nên cô đề nghị chú giúp mình, tiện thể có chỗ nào không hiểu Ngọc Thuần sẽ hỏi chú.

Những chuyện liên quan đến sổ sách Ngọc Thuần đã thông thạo từ lâu, nhớ lại mấy tháng trước anh Trọng Huấn đưa cô đến cửa tiệm dạy bảo từng chút, dạy đến khuya mới nghỉ. Mới đi có mấy ngày tự dưng cô nhớ anh trai, nhớ mẹ và Kim Bội da diết, Ngọc Thuần nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, thầm mong ngày trở về đến sớm một chút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK