• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mặt bẩn?

Kỷ Nguyễn thoát khỏi lồng ngực Cố Tu Nghĩa, lấy di động mở camera trước ra nhìn.

........Mặt cậu quả thực lấm lem màu vẽ.

Hai má và cằm dính những vệt màu cam và hồng đan chéo nhau, trên mí mắt còn dính một mảng xám đen.

Lại bởi vì xấu hổ mà da mặt hồng hồng, nhìn cậu bây giờ giống hệt một bảng pha màu, năm màu có đủ.

"Trời ạ...."

Kỷ Nguyễn bị dọa ngây người, cũng không rảnh lo thẹn thùng, lập tức đến bồn rửa tay rửa.

Thiếu niên thơm tho mềm mại trong lồng ngực biến mất, Cố Tu Nghĩa thở hắt một hơi, đút hai tay vào túi quần, đầu ngón tay ma sát nhớ lại xúc cảm ban nãy.

Hắn nhìn lên bức tranh, ý đồ giảm bớt xấu hổ, hắng giọng nói: "Bên trán em dính thật nhiều màu."

Dư quang liếc nhìn bóng lưng cứng đờ của Kỷ Nguyễn, sau đó cậu làm bộ như không có việc gì xảy ra: "Cảm ơn."

Cố Tu Nghĩa thật sự không lời gì để nói.

Thật ra chuyện vừa rồi trách nhiệm đều là ở hắn, lúc mát xa dù là vì thoải mái hay là do đau, phát ra âm thanh cũng là dễ hiểu.

Phản ứng của Kỷ Nguyễn rất bình thường, nhưng hắn lại phản ứng mạnh như vậy mới là có vấn đề.

Cố Tu Nghĩa trầm mặc, nỗ lực bình phục nỗi lòng, mà Kỷ Nguyễn bên kia không thấy động tĩnh gì.

Chờ đến khi Cố Tu Nghĩa hoàn toàn bình tĩnh trở lại, Kỷ Nguyễn vẫn còn đang cong eo đứng trước bồn rửa tay, lâu lâu lại đứng dậy ra sức đấm lưng

Cố Tu Nghĩa nhíu mày, đi qua đó kéo Kỷ Nguyễn dậy, tay tắt vòi nước.

Nước ở bồn rửa tay đều là nước lạnh, mùa đông lại càng lạnh đến thấu xương, bàn tay ngâm nước của Kỷ Nguyễn đã bị đông lạnh đến đỏ bừng, gương mặt cũng hồng, nhưng tốt xấu gì thì cũng tẩy được phần lớn màu vẽ, chỉ trừ chỗ mí mắt.

Cố Tu Nghĩa dùng mu bàn tay dán lên khuôn mặt Kỷ Nguyễn, làn da lạnh như băng, cả kinh nói: "Sao lại thế này?"

Kỷ Nguyễn cũng rất bất đắc dĩ.

Vốn dĩ màu dùng để vẽ tranh rất khó tẩy sạch, dính trên tay còn có thể rửa mấy lần bằng xà phòng là có thể sạch, trên má còn có thể dùng xà phòng, nhưng cậu không dám để dính vào mắt.

Có thể thấy chỉ rửa bằng nước thì không có hiệu quả chút nào.

"Tôi rửa không sạch được......" Kỷ Nguyễn vô lực mà thở dài.

"Đừng rửa bằng nước lạnh nữa." Cố Tu Nghĩa kéo Kỷ Nguyễn ngồi xuống ghế, rút mấy tờ khăn giấy đưa cho cậu: "Lau mặt trước đi."

Kỷ Nguyễn cầm giấy lau sạch nước trên mặt, cả người vẫn ủ rũ.

Cố Tu Nghĩa cầm di động lướt lướt, hỏi: "Trên mạng nói, có thể dùng dầu tẩy trang rửa?"

Kỷ Nguyễn ngẩng đầu, chớp chớp mắt: "Đúng vậy, hình như là có thể, nhưng ở đây không có đồ......"

Cố Tu Nghĩa nghĩ: "lát nữa em cần phải vẽ nữa không?"

Kỷ Nguyễn lắc đầu: "Công việc hôm nay của tôi đã gần xong rồi, buổi tối đàn chị sẽ đến làm tiếp."

Cố Tu Nghĩa ngồi xuống cạnh Kỷ Nguyễn, lấy giấy giúp cậu lau nước còn dính trên lông mi, nói: "Nếu không cùng tôi về nhà? Vừa hay mai là cuối tuần, lát trên đường về tôi sẽ mua giúp em dầu tẩy trang, rồi về nhà cẩn thận rửa sạch?"

Động tác của Cố Tu Nghĩa rất nhẹ nhàng, cậu theo bản năng nhắm mắt lại thả lỏng người, chậm rì rì nghĩ.

Cố Tu Nghĩa cũng không vội, nhẹ nhàng lau mặt, còn dùng lòng bàn tay sờ đuôi mắt cậu.

"Có lý." một lúc lâu sau Kỷ Nguyễn mới mở miệng: "Giờ mà tôi quay về kí túc xá nhất định sẽ bị đám người Hàn Tiểu Lâm cười, không bằng đi với anh, tôi còn đang muốn ăn món tôm sốt sa tế của dì Triệu nữa."

Khóe miệng Cố Tu Nghĩa cong lên: "Được, tôi sẽ bảo dì Triệu."

Hắn cầm áo khoác lông vũ giúp Kỷ Nguyễn mặc vào, dắt tay cậu đi ra ngoài: "Về nhà."

- -------------------

Trước bữa cơm tối, mùi hương của món tôm sốt sa tế bay khắp nhà, Tiểu An ngửi thấy mà quay vòng vòng quanh chân dì Triệu.

Trên tầng, Kỷ Nguyễn đang ở trong toilet dùng dầu tẩy trang rửa quanh đôi mắt, cũng ngửi thấy mùi thơm mà nuốt nước miếng.

Cố Tu Nghĩa dựa vào khung cửa bật cười: "Nhìn em thèm kìa, hay là xuống ăn cơm trước rồi rửa sau?"

"Không được, thời gian càng lâu càng không dễ lau sạch." Kỷ Nguyễn chăm chú nhìn vào gương, câu được câu không mà cùng Cố Tu Nghĩa nói chuyện: "Tháng sau là kỷ niệm thành lập trường, anh có tới không?"

Cố Tu Nghĩa nhàn nhạt nói: "Tôi cũng nhận được thư mời."

Kỷ Nguyễn yên lặng đợi một lát, nhưng không nghe được câu tiếp theo, quay đầu lại nhìn: "Sau đó đâu, không tới sao?"

Cố Tu Nghĩa mím môi, không trực tiếp đáp lại, hỏi ngược lại: "Em muốn tôi tới sao?"

"Ừm......" Kỷ Nguyễn thế nhưng thật sự nghiêm túc trả lời, chậm rãi nói: "Muốn anh đến trường, cũng là vì muốn anh thấy được bức tranh hoàn chỉnh."

Cậu vừa nói vừa nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt đen to tròn, mái tóc mềm mại.

Đầu ngón tay Cố TU Nghĩa tê dại, trong lòng nảy sinh ấm áp nhè nhẹ.

"Được." Giọng nói Cố Tu Nghĩa có hơi lạ, che miệng ho một tiếng: "Tôi sẽ đến đúng giờ."

Kỷ Nguyễn không chú ý đến cảm xúc biến hóa rất nhỏ này của hắn, tập trung rửa mặt.

Cố Tu Nghĩa ôm cánh tay đứng nhìn một lúc, rốt cuộc nhịn không được tiến lên đoạt lấy bông tẩy trang, một tay nắm cằm Kỷ Nguyễn, một tay lưu loát rửa sạch màu vẽ trên mí mắt cậu.

Kỷ Nguyễn thực gầy, cằm cũng nhọn, Cố Tu Nghĩa lau khô mặt cho cậu, lúc thu tay còn có chút lưu luyến.

"Được rồi" Cố Tu Nghĩa nắm chặt năm ngón tay, tựa hồ như muốn giữ lại cảm xúc trên đầu ngón tay, "Ăn cơm thôi."

Kỷ Nguyễn rửa mặt, thoa thêm một chút kem dưỡng ẩm rồi mới cùng Cố Tu Nghĩa xuống tầng.

Trên bàn đã dọn sẵn thức ăn, một đĩa tôm sốt sa tế lớn thơm ngào ngạt, dì Triệu còn làm thêm mấy món khác, có cả một bát canh trứng rong biển.

Kỷ Nguyễn cầm lấy một con tôm, vừa vặn đầu tôm ra liền nhìn thấy thịt tôm hồng hồng trắng nõn, hương thơm tỏa ra.

Bởi vì nghĩ cho dạ dày Kỷ Nguyễn, dì Triệu giảm độ cay của sa tế, thay vào đó thêm gia vị khác để làm dậy mùi hương hơn, chỉ một món này thôi cũng đủ để Kỷ Nguyễn ăn 3 bát cơm.

Nhưng cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, ăn cay nhiều dạ dày cậu không chịu nổi.

Cố Tu Nghĩa ngồi đối diện Kỷ Nguyễn, thong thả ung dung dùng bữa, thấy đầu ngón tay cậu dính sa tế và dầu mỡ, môi cũng đỏ rực bóng loáng

Cố Tu Nghĩa vẫn luôn chú ý Kỷ Nguyễn, thấy nước sốt sắp chảy xuống cổ tay liền đưa khăn giấy cho cậu lau: "Em ăn chậm chút, bóc vỏ tôm cũng phải cẩn thận."

Kỷ Nguyễn dừng một chút, không có phản bác, nhưng động tác cũng chậm lại.

Lúc trước cậu ăn tôm, cũng có lần bóc vỏ không cẩn thận bị xác tôm cứa qua ngón tay, tuy rất nhỏ nhưng dính phải ớt liền thấy vô cùng đau rát, rửa sạch hồi lâu cũng không hết được.

Đột nhiên, trước mặt cậu xuất hiện một chiếc đĩa đựng rất nhiều tôm đã được bóc vỏ sạch sẽ.

Kỷ Nguyễn ngẩng đầu, Cố Tu Nghĩa đang đeo bao tay bóc vỏ tôm, động tác thuần thục, bóc xong lại đặt vào trong đĩa cậu.

Kỷ Nguyễn: "?"

Hai mắt Cố Tu Nghĩa còn không thèm nâng lên, vẻ mặt bình tĩnh: "Đi rửa tay."

Kỷ Nguyễn thiếu chút nữa hoài nghi chính mình nghe nhầm: "Anh...... muốn giúp tôi bóc vỏ?"

Cố Tu Nghĩa vẫn như cũ không biểu lộ cảm xúc nào, giống như đây là một việc rất bình thường: "Còn thế nào? Chẳng may tay em bị thương thì làm sao bây giờ, không muốn vẽ tranh tiếp?"

Trong lòng Kỷ Nguyễn khẽ run một cái.

Chờ lúc rửa tay xong, cái đĩa của cậu đã được lấp đầy, tất cả đều là những con tôm lớn đỏ tươi trắng nõn, nhìn thôi đã cảm thấy hạnh phúc.

"Cảm ơn anh nha......"

Cố Tu Nghĩa tháo bao tay ra, cười cười: "Chỉ được ăn nhiêu đây thôi, bằng không dạ dày lại đau."

"Ừm ừm!" Đôi mắt Kỷ Nguyễn sáng lấp lánh, cong lên đặc biệt xinh đẹp: "Đã đủ rồi, cảm ơn anh!"

Cậu luôn rất hào phóng bốc bạch cảm xúc của mình, lúc vui vẻ sẽ cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền tròn tròn treo bên má, giống như có đường mật trong đó, theo động tác nhai nuốt lúc sâu lúc nông, nước đường phảng phất sẽ tràn ra.

Cố Tu Nghĩa đi rửa tay, lúc quay lại bàn ăn chỉ lẳng lặng nhìn Kỷ Nguyễn ăn.

Mí mắt Kỷ Nguyễn hơi sưng đỏ, có thể là do lúc tẩy màu vẽ ma sát nhiều, hốc mắt đỏ bừng, hít cái mũi, một con tôm lại một miếng cơm, nhìn qua như vừa khóc, thi thoảng còn liếm môi.

Mấu môi nho nhỏ đỏ rực, thật là xinh đẹp.

- ---------------------

Hãy đọc tại wattpad chính chủ @hoameei

- ---------------------

Vào ngày kỷ niệm thành lập trường, Cố Tu Nghĩa đúng hẹn đến nơi, nhưng Kỷ Nguyễn lại đến muộn.

Cố Tu Nghĩa là khách mời đặc biệt, đi theo tình nguyện viên đến phòng triển lãm, trước đo sẽ đi qua một hành lang dài.

Bên trong hành lang đèn chiếu sáng trưng, bên trái là cột mốc ghi lại những sự kiện lớn suốt 100 năm qua của Bắc Đại, bên phải lại là một bức tranh, mỗi một hình ảnh trong đó dường như minh họa đối xứng với cột mốc bên trái.

Mỗi bức họa đều là hình ảnh Bắc Đại trong con mắt của sinh viên. Ban đầu, Bắc Đại đối với bọn họ là cây cầu dẫn đến sự thần thánh, lúc sau lại biến ngòi bút thành vũ khí trên chiến trường; đi thêm phía trước nữa, tri thức như ánh rạng đông sau quá trình gian nan trèo lên đỉnh núi.... Cuối cùng, hóa thành gác chuông đứng giữa trời, mặt trời trên cao chói lọi, tương lai rộng mở vô biên.

"Vẽ thật đẹp...."

"Giống như đang xem phim phóng sự vậy...."

"Đối xứng với từng cột mốc thời gian, thật sự rất ý nghĩa...."

"Hình ảnh núi cao cũng rất chân thật.... Bà ngoại tôi đến bây giờ vẫn cảm thấy nuối tiếc năm đó bỏ lỡ kì thi đại học...."

"Hình ảnh mặt trời cuối cùng kia thật đẹp.... Làm sao bây giờ, tôi có cảm giác hơi hơi kiêu ngạo khi có thể đỗ vào trường chúng ta...."

Tiếng nghĩ luận của sinh viên xung quanh không dứt tai, Cố Tu Nghĩa chậm rãi đi cùng đám đông, đứng trước bức họa do Kỷ Nguyễn vẽ mà máu trong người càng trở nên sôi sục.

Danh tiếng Bắc Đại vang xa, vào ngày kỷ niệm trường có không ít phóng viên truyền thông tới chụp ảnh quay phim đưa tin, vô số ánh đèn flash lóe lên.

"Bắc Đại quả nhiên nhân tài nhiều vô kể...."

"Nghe nói người vẽ tranh này đều là sinh viên bình thường, không phải chuyên ngành mỹ thuật..."

"Chủ yếu là tinh thần của bức tranh này, quả là danh giáo khí khái mà...."

Đoạn hành lang này vốn không phải là phần quan trọng của buổi triển lãm, chỉ là con đường dẫn tới phòng triển lãm chính nơi trưng bày những tác phẩm nổi bật.

Nhưng điều thú vị là, hành lang này bỗng trở thành nơi náo nhiệt nhất, sinh viên, giáo viên, khách quý và truyền thông đều không hẹn mà cùng tụ tập tại đây, nhất thời bên trong phòng trưng bày kia lại có vẻ ảm đạm hơn.

Cố Tu Nghĩa chậm rãi mà đi, hết sức chăm chú thưởng thức toàn bộ bức tranh đồ sộ này, mãi đến khi đi tới điểm cuối cùng còn chưa đã thèm.

Cuối bức tranh có đề tên người vẽ, Cố Tu Nghĩa nhìn chằm chằm hai chữ "Kỷ Nguyễn" trong đó, yên lặng nhìn thật lâu.

Có một tình nguyễn viên tiến lên dò hỏi: "Thưa ngài, ngài có cần tôi giới thiệu mốt chút về người vẽ không ạ?"

Cố Tu Nghĩa lấy lại tinh thần, nhìn về phía người tình nguyện cười cười, giọng điệu ẩn ẩn niềm tự hào:

"Không cần, tôi biết em ấy."

Đã hẹn là 8 giờ sẽ gặp nhau ở phòng triển lãm, hiện tại muộn 30 phút rồi, mọi người còn đnag say sưa bàn tán, còn người vẽ ra thì không thấy đâu.

Cố Tu Nghĩa gọi điện thoại cho Kỷ Nguyễn, tiếng chuông kêu hồi lâu nhưng không ai bắt máy.

Hắn xoay người đi ra ngoài, tiếp tục gọi, chờ thật lâu mới nghe thấy âm thanh của Kỷ Nguyễn: "Alo?"

Giọng điệu mơ mơ màng màng, bước chân Cố Tu Nghĩa dừng lại, thở dài cười: "Quả nhiên là ngủ quên sao?"

Đối diện yên lặng hai sau, sau đó là tiếng quần áo đồ đạc lộn xộn loạn cả lên.

Cố Tu Nghĩa không thể không cao giọng ngăn lại: "Dừng, dừng, Kỷ Nguyễn.... Đừng vội, từ từ chuẩn bị, tôi đến kí túc xá đón em."

Phòng triển lãm cách Kí túc xá nam không quá xa, Cố Tu Nghĩa vừa mới đi đến dưới tầng liền thấy Kỷ Nguyễn chạy chậm ra.

Mái tóc vẫn còn lộn xộn, khăn quàng cổ cũng chưa kịp mang mà vẫn cầm trên tai, tuy rằng Cố Tu Nghĩa đã bảo cậu không cần gấp gáp, nhưng đứa nhỏ này hiển nhiên là không nghe lời, tùy tiện vớ lấy quần áo rồi chạy ù ra, gương mặt đỏ hồng vì ngủ đè lên còn chưa tan hết.

Cố Tu Nghĩa cười xoa xoa khuôn mặt cậu, giọng nói ấm áp: "Sao lại ngủ quên thế?"

Kỷ Nguyễn thở hổn hển, vừa nói vừa quấn khăn lên cổ: "Tối hôm qua ở lại phòng triển lãm kiểm tra bức tranh, sau đó còn chờ điều chỉnh đèn chiếu, mất nhiều thời gian quá nên về muộn."

Hiện tại Kỷ Nguyễn còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, đầu óc vẫn mông lung mơ hồ, cả người mệt mỏi không có chút sức lực.

Cố Tu Nghĩa thấy vẻ mặt mệt mỏi của cậu, giúp cậu vuốt lại tóc rồi dắt tay cậu đi về phía nhà ăn: "Nếu sớm biết vậy đã không gọi em, để em ngủ thêm chút nữa."

"Không có việc gì," Kỷ Nguyễn lắc đầu: "Vừa lúc tôi cũng đói bụng."

Lúc đến nhà ăn, Kỷ Nguyễn mua cho mình mấy cái bánh bao nhỏ và một ly sữa đậu nành, còn Cố Tu Nghĩa ngồi đối diện chờ cậu ăn xong.

"Anh nhìn thấy bức tranh chưa?" Kỷ Nguyễn uống một ngụm sữa đậu nành, hỏi.

"Ừ," Cố Tu Nghĩa cười rộ lên: "So với tưởng tượng còn chấn động hơn."

Kỷ Nguyễn được khích lệ liền cảm thấy vô cùng vui vẻ, gương mặt hồng hồng cười: "Thực ra tôi cũng thấy rất vừa lòng. Thế nào, đàn em của anh rất ưu tú đúng không?"

"Đương nhiên." Cố Tu Nghĩa cười vui vẻ, cũng học theo cậu nói: "Đàn anh cảm thấy rất kiêu ngạo."

Hắn vẫn luôn biết Kỷ Nguyễn rất tài giỏi và ưu tú, thậm chí lúc ban đầu cũng vì sự ưu tú này mà Cố Tu Nghĩa lựa chọn Kỷ Nguyễn làm đối tượng kết hôn, chỉ là hiện tại tâm thế đã thay đổi.

Kỷ Nguyễn bị hai tiếng "đàn anh" chọc cười, che che mặt, cúi đầu yên lặng gặm bánh bao.

Ăn xong bữa sáng, trong trường người cũng nhiều hơn, các hoạt động lớn cũng bắt đầu chuẩn bị triển khai, không khí náo nhiệt lên không ít.

"Em muốn đến phòng triển lãm xem tranh nữa không?"Cố Tu Nghĩa hỏi.

Kỷ Nguyễn suy tư một lát: "Thôi, tối qua tôi đã được xem hết rồi, đến hội trường đi, ở đó hình như có diễn kịch?"

Cậu rụt cổ lại: "Tôi thấy hơi lạnh."

"Được."

Trong hội trường có các tiết mục đóng kịch biểu diễn, bọn họ đến vừa lúc là tiết mục street dance, âm nhạc sôi động, đám đông nứt tiếng hoan hô ồn ào.

Kỷ Nguyễn và Cố Tu Nghĩa tìm một góc cuối ngồi xuống, trong phòng rất ấm áp, Kỷ Nguyễn tháo khăn xuống.

Nhưng cậu hình như vẫn không thích ứng được với loại nhạc này, ngồi một lát thôi lại bắt đầu cảm thấy đau đầu.

May mắn là tiết mục nhanh chóng kết thúc, sau đó liền đổi thành tiếng guitar dịu êm.

bàn tay siết chặt của Kỷ Nguyễn buông lỏng, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

Cố Tu Nghĩa đã ra ngoài nghe điện thoại, Kỷ Nguyễn ngồi một mình, nhắn tin nói chuyện với Hàn Tiểu Lâm một lát.

Cũng không biết do dư âm của tiếng nhạc vừa nãy vẫn còn hay là sao, cậu luôn cảm thấy hai huyệt Thái Dương đau nhức.

Di động không ngừng báo tới tiếng Hàn Tiểu Lâm gửi tin nhắn, cậu ta ở bên ngoài chơi rất vui vẻ, nhưng Kỷ Nguyễn nhìn những dòng chữ hiện trên màn hình mà chỉ cảm thấy đau đầu hoa mắt, dạ dày khó chịu, luôn có cảm giác muốn nôn.

Cậu vội vàng tắt điện thoại, khom lưng ôm lấy bụng, cắn răng đợi cơn đau qua đi.

Cậu bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cảm giác choáng đầu ngày càng nghiêm trọng, hốc mắt nóng bừng.

Kỷ Nguyễn sờ mặt mình, nhiệt độ có hơi cao.

Cậu tuyệt vọng nhắm mắt, có một loại dự cảm không tốt...

Lúc Cố Tu Nghĩa quay lại, thấy Kỷ Nguyễn khó khăn dựa trên lưng ghế, tinh thần không ổn lắm.

Trong hội trường ánh sáng yếu ớt, đợi hắn đi đến gần mới thấy rõ sắc mặt của Kỷ Nguyễn, gương mặt phiếm hồng, hốc mắt nóng bừng, môi lại khô nứt.

"Sao thế?" Cố Tu Nghĩa thấp giọng hỏi: "Thấy khó chịu chỗ nào?"

Kỷ Nguyễn chậm rãi nâng mắt, tay đặt trên dạ dày, biểu tình hoảng hốt: "Hình như tối sốt rồi..."

Trái tim Cố Tu Nghĩa nảy lên, lập tức dùng mu bàn tay sờ thử gáy Kỷ Nguyễn, đúng là hơi nóng.

Hắn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vai Kỷ Nguyễn, lòng bàn tay đặt trên làn da sau tai trái: "Bây giờ có cảm giác gì? Chỗ này có đau không?"

Kỷ Nguyễn lắc đầu, vô lực nói: "Choáng đầu, còn thấy buồn nôn."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK