• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhiệt độ cơ thể Cố Tu Nghĩa cao hơn so với Kỷ Nguyễn, ngón tay không được tinh tế do thường xuyên tập thể hình, khi chạm vào làn da cậu mang đến một cảm giác tê dại khó nói.

Hắn giống như đang ngắm nghía bàn tay Kỷ Nguyễn một cách chuyên chú, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ để gãi thẳng vào chỗ ngứa trong lòng, giống như mặt nước khẽ lăn tăn gợn sóng.

Có lẽ hắn cũng không nhận thức được hàm nghĩa của hành động này, khả năng đây chỉ là ngữ điệu lúc hắn đang thả lỏng tâm tình, nhưng nếu bây giờ người đang ngồi là Kỷ Nguyễn trong sách, không bị rung động cũng khó.

Những rung động ở tuổi 18 đều bắt nguồn từ những chi tiết nhỏ nhặt, gom góp lại tạo thành một thứ tình cảm mãnh liệt lại khắc sâu.

không hổ là vai chính trong sách có thể ngược người ta đến chết đi sống lại, lúc này hắn có thể ôn nhu dịu dàng với ngươi, nhưng không phải yêu ngươi, chờ đến khi sắp mất đi lại đột nhiên bày ra vẻ thâm tình, giống như đã bừng tỉnh đại ngộ, tra nam quay đầu.

Nhưng Kỷ Nguyễn ghét nhất chính là kiểu tình cảm dây dưa không rõ này.

Cố Tu Nghĩa thưởng thức tay cậu, cậu cũng lẳng lặng nhìn Cố Tu Nghĩa.

Ở một mức độ nào đó mà nói, cậu và Cố Tu Nghĩa cũng thật giống nhau ở điểm này, lạnh lùng xa cách. Chẳng qua ở Cố Tu Nghĩa là do bản tính trời sinh cùng với hoàn cảnh trưởng thành, còn Kỷ Nguyễn là lười.

Cậu đối với tình yêu không có nhu cầu, mệt mỏi với việc trao đi yêu thương, nếu trong một mối quan hệ tình cảm mà mình không phải là người duy nhất trong lòng đối phương, vậy thì cậu không cần.

May mắn là mối quan hệ giữa cậu và Cố Tu Nghĩa không dựa trên tình cảm, nửa thật nửa giả mà sống chung, giả vờ như mỗi ngày lại thêm quen thuộc hơn, nhưng cuối cùng cũng sẽ tách ra mà thôi.

Kỷ Nguyễn nhẹ nhàng rút tay ra, xòe năm ngón tay giơ lên cao, dưới ánh sáng từ chiếc đèn chùm trên trần nhà mà nhìn kỹ chiếc nhẫn, chậm rì rì nói: "Cố tổng, tôi có một chuyện vẫn luôn thắc mắc."

Đây là lần đầu tiên Cố Tu Nghĩa nghe thấy Kỷ Nguyễn gọi hắn là "Cố tổng", chống cằm cười: "Ừ?"

Kỷ Nguyễn ngửa đầu, từ góc độ này nhìn qua trông cậu thật ngây thơ thuần khiết: "Anh cố ý đặt thiết kế riêng, so với những chiếc trong tiệm thì có gì khác nhau sao?"

Cậu thật sự vẫn không hiểu, nhẫn dành cho nam vốn dĩ kiểu dáng không đa dạng cầu kỳ, trong mắt Kỷ Nguyễn không nhìn ra được sự khác biệt nào.

Cố Tu Nghĩa nghe xong cũng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ hơi nghiêng đầu cười cười: "Có lẽ là vì tôi thích bắt bẻ đi, đám người Tống Lĩnh cũng nói vậy."

Kỷ Nguyễn đuôi lông mày giơ giơ lên, hóa ra anh cũng biết?

Cố Tu Nghĩa liếc mắt đã biết cậu nghĩ gì, lắc đầu từ chối cho ý kiến, đứng dậy vỗ vỗ vai Kỷ Nguyễn: "Được rồi, đi thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài."

- -----------------

Nhà cũ của Cố gia nằm ở ngoại ô, là một khuôn viên rộng lớn cổ kính, những kiến trúc bên trong đều được xây dựng từ rất lâu, trải qua nhiều lần tu sửa để bảo tồn đến tận bây giờ.

Xe dừng trước cổng lớn có phong cách của thế kỉ trước, vừa bước xuống liền được một vị quản gia lớn tuổi dẫn vào trong.

Niên đại của tòa nhà này có lẽ cũng vài trăm năm, nhà cao cửa rộng, gạch xanh ngói lợp, cây cối xung quang cũng đều là những gốc cây cổ thụ, cành lá xum xuê.

Đi qua cửa lớn tiến vào sảnh ngoài, hai bên là hoa viên và núi giả, cây cối che trời, dưới đất có một dòng suối nhỏ chảy uốn lượn dọc theo đường đi, không khí ở đây cũng mát mẻ hơn nhiều so với bên ngoài.

Kỷ Nguyễn cùng Cố Tu Nghĩa đi song song cạnh nhau, người quản gia phía trước vẫn duy trì khoảng cách, trầm mặc không lên tiếng.

Đi được một lát mà khung cảnh vẫn một màu xanh biếc, còn chưa nhìn thấy bóng dáng của nhà chính, Kỷ Nguyễn khẽ thở dài: "Anh sống ở công viên hoàng gia à?"

Cố Tu Nghĩa nghiêng đầu nhìn cậu: "Đi bộ mệt sao?"

"......" Kỷ Nguyễn liếc hắn một cái, sờ sờ mũi: "Chưa đến mức vậy."

Cố Tu Nghĩa bình tĩnh nói: "Ít nhất còn phải đi qua một đoạn hành lang nữa mới có thể đến sảnh chính."

"Thật hay giả!?" Biểu tình Kỷ Nguyễn hơi mất khống chế.

Phía trước có một cây cầu hình vòm, trên bậc thang có vài chỗ mọc rêu xanh, Kỷ Nguyễn đang mải nói chuyện với Cố Tu Nghĩa nên không chú ý, dẫm phải một đám rêu, không cẩn thận bị trượt chân, hoảng hốt kêu một tiếng, lảo đảo bám chặt lấy cánh tay của Cố Tu Nghĩa.

Cố Tu Nghĩa nghiêng đầu liền thấy Kỷ Nguyễn đang kinh hồn bạt vía mà vỗ ngực, nói: "Trơn quá......"

"......" Hắn dừng một chút, kéo cánh tay Kỷ Nguyễn xuống, dắt cậu đi: "Trơn thì đi chậm một chút."

Bàn tay của Cố Tu Nghĩa rất lớn, có thể dễ dàng nắm lấy toàn bộ tay cậu, làn da tiếp xúc trực tiếp, những ngón tay đan vào nhau khiến Kỷ Nguyễn cảm thấy nao nao.

Quản gia đi phía trước nghe thấy động tĩnh bèn lặng lẽ quay đầu lại nhìn, Kỷ Nguyễn lập tức hiểu rõ trong lòng, cũng tự nhiên đáp lại, cùng Cố Tu Nghĩa nắm tay mà đi.

Sợ lại bị trượt chân, cậu cúi đầu nhìn mặt đất cẩn thận đi.

Cố Tu Nghĩa lơ đãng nhìn hồ nước bên dưới, từng đàn cá chép đỏ đang bơi lội, chợt phát hiện Kỷ Nguyễn không nói gì, lấy lại tinh thần nhìn cậu.

Bạn nhỏ nắm tay hắn, dè dặt bước từng bước, nhìn vô cùng đáng thương.

"......"

Cố Tu Nghĩa dở khóc dở cười: "Phải chuẩn bị cho em kiệu tám người khiêng sao?"

Kỷ Nguyễn nghe ra hắn đang trêu ghẹo, yên lặng trợn trắng mắt, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ dùng lực nhéo tay Cố Tu Nghĩa: "Cố tổng, anh nói đùa không buồn cười tẹo nào."

Tiếng cười của Cố Tu Nghĩa vang bên tai: "Ừ, đúng vậy nhỉ......"

Trên tay bên kia của hắn còn cầm theo một túi giấy được đóng gói kín bưng, chính là chiếc túi còn lại mà hồi chiều hắn mang về, nhưng hiển nhiên không phải đồ gì quan trọng.

Kỷ Nguyễn nhìn thấy mới nhớ đến một chuyện, hỏi Cố Tu Nghĩa: "Tôi lần đầu tiên đến nhà anh, không cần mang theo quà cáp gì sao?"

Cho dù không biết hoàn cảnh gia đình đối phương thế nào, nhưng lần đầu tiên đi gặp ba mẹ của đối tượng kết hôn vẫn phải mang theo quà tặng gì đó mới phải phép, chỉ là lần này xảy ra quá đột ngột, Kỷ Nguyễn chưa kịp suy xét đến.

Cố Tu Nghĩa không lập tức trả lời, nhìn về phía Kỷ Nguyễn, trong mắt mang theo một tia kinh ngạc, chợt lắc đầu: "Không cần."

Hắn tựa hồ tự hỏi trong chốc lát, mới tiếp tục nói: "Chờ lát nữa vào bên trong gặp mọi người, không cần để ý bọn họ, em cứ như bình thường là được."

Những lời này giống như đang trấn an, nhưng càng giống như cường điệu.

Bên cạnh hành lang là một hồ nước lớn, gió ở đây cũng thổi mạnh hơn, Kỷ Nguyễn nhíu mày ho hai tiếng, "Cái gì?"

Cổ họng của cậu vẫn chưa khỏi toàn toàn, bởi vì vừa ho xong mà giọng nói hơi khàn.

Cố Tu Nghĩa lặng lẽ dịch người lên một chút chắn gió cho cậu, giải thích thêm: "Bên trong có ông nội tôi, ba, mẹ kế và hai người anh em, đứa lớn là con riêng của mẹ kế và người chồng trước, đứa nhỏ hơn là con của bà ta và ba tôi."

Hắn nhìn về phía Kỷ Nguyễn, trong mắt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào: "Vì vậy nếu nhìn thấy bọn họ, em cứ mặc kệ, bọn họ có nói gì làm gì cũng không cần quan tâm, nếu thấy phiền quá thì cứ tắt tai nghe đi."

Kỷ Nguyễn nhẹ nhàng nở nụ cười: "Anh không phải không thích tôi tùy tiện tắt tai nghe sao?"

Cố Tu Nghĩa ngữ điệu vững vàng: "Lần này có thể, không quan trọng."

Kỷ nguyễn nhướn mi, quả nhiên là ân oán hào môn nha, nhìn xem, Cố Tu Nghĩa đối với người nhà thoạt nhìn không có chút tình cảm nào.

Kỷ Nguyễn cũng không muốn dính vào cục diện phức tạp này, xem kịch nhưng không bao giờ xem cung đấu. Cậu dùng suy nghĩ đơn giản có lệ hỏi Cố Tu Nghĩa:

"Cho nên bọn họ là người xấu sao?"

Người xấu?

Thái dương Cố Tu Nghĩa khẽ giật

Hắn đã rất lâu rồi không gặp qua người nào phân biệt rạch ròi trắng đen như vậy, đơn giản chia thành người tốt và kẻ xấu.

Thậm chí hắn cũng chưa từng định nghĩa nhân tính của con người.

Cố Tu Nghĩa nhất thời không biết trả lời thế nào.

Sau một lúc lâu, đối diện với đôi mắt trong veo của Kỷ Nguyễn, sống lưng bỗng nhiên cảm thấy thả lỏng hơn rất nhiều: "Đứng ở lập trường của tôi, có thể nói vậy."

Hắn cong cong khóe môi: "Cho nên em không cần suy nghĩ nhiều, đi theo tôi là được."

Kỷ Nguyễn như suy tư gì đó mà gật đầu, vừa lúc cậu cũng không thích suy nghĩ những chuyện phức tạp.

Cậu từ trước đến nay vẫn luôn am hiểu việc giả ngu.

Quản gia vẫn đang trộm đánh giá bọn họ, Kỷ Nguyễn thân mật mà ôm lấy Cố Tu Nghĩa cánh tay, thì thầm nói: "Tóm lại tôi giả câm vờ điếc là được ha?"

Đáp lại cậu chính là tiếng cười nhẹ của cố Tu Nghĩa: "Ừ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK