Mục lục
Vừa Tỉnh Lại Thấy Bé Gà Cưng Biến Mất Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này Ngô Tật cúi đầu nhìn xuống, nhìn thấy hai bàn tay mình ngắn ngủn như củ sen, thầm nghĩ giữa tôi và cô, thật không biết ai ngốc hơn. Thực ra hắn hơi run, nhưng không muốn mất bình tĩnh trước mặt người lạ, nên hắn kiềm chế bản thân và nhìn xung quanh: Đây đúng là chuồng gà, có vài con gà mái nằm trên đống rơm, tất cả đều đang nhìn cô gái mặc đồ cổ trang kia đang khóc lóc, run rẩy, rõ ràng cũng bị dọa cho hoảng sợ. Trên mặt đất, một thang gỗ được sản xuất cực kỳ lạc hậu, chân thẳng biến dạng, ở giữa bị gãy một bậc."

Mẹ" nghe thấy tiếng động chạy tới, bà là một thôn nữ mặc thường phục, nhìn thấy chắn này bà vô cùng hoảng hốt:

“Con ơi! Chuyện gì thế này!”

Cô gái mặc đồ cổ òa khóc:

“Mẹ ơi! Niếp Niếp bị ngã thang! Nó bị đập vào đầu, giờ chả nhận ra ai!”

Mẹ nó, não của hắn đã tự động chuyển hóa “ lời nói nào đó” thành “đạo nào đó”. Thật sự không bình thường, Ngô Tật đổ một thân mồ hôi lạnh. Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi phải làm sao?

Hắn lảo đảo đứng lên muốn đi ra ngoài, rốt cuộc chỉ có cứt gà, không có gương. Nhưng "

mẹ" không cho hắn cơ hội, đi vài bước liền bế hắn lên, vội vàng nói với cô gái mặc trang phục cổ trang:

“Con gái lớn, đi gọi cha con đi!”

Ngô Tật được mẹ ôm, cúi xuống thấy đôi chân ngắn cũn cách xa mặt đất, không khỏi choáng váng. Mẹ ôm hắn lao ra khỏi chuồng gà, để lại mùi phân gà nồng nặc, nhưng mùi bên ngoài không mấy dễ chịu: trong không khí có mùi hỗn tạp của thịt cừu, mùi thối và hơi ôi thiu, dường như sản xuất còn lạc hậu hơn cả chiếc thang gỗ bị gãy bên trong. So với mùi vị này, thì tệ hơn là căn nhà đất dột nát bên ngoài chuồng gà, mẹ bế hắn bước vào nơi này.

Ngô Tật dần cảm thấy thiếu oxy. Cái này còn có thể là nhà sao? Ngôi nhà đất sét do cháu gái nhỏ của hắn nặn còn ra hình dạng hơn nơi này nhiều.

Trong tình cảnh này, người bình thường đều bị thân hình biến dạng của mình, môi trường biến dị (thậm chí là thời đại) dọa đến tắc thở lần thứ hai. Ngô Tật vẫn có thể duy trì một chút bình tĩnh. Ồ, hắn vừa nghĩ đến cái gì, “hơi thở thứ hai”.Đúng rồi, hắn vừa bị một chiếc xe đụng bay.

Ký ức về thể xác luôn ở đó khi hắn còn sống, những ký ức về linh hồn sau khi hắn chết thì đã quá hạn từ lâu. Hắn nghĩ về việc mình đã chết, lơ lửng giữa không trung và nhìn thấy bản thân nằm úp mặt trong vũng máu, bộ đồ thời trang cao cấp trông giống nhà điều hành và đôi giày da bê của Ý cũng kinh khủng như cơ thể hắn bây giờ.

Nhưng ngay cả khi hắn không muốn chấp nhận cái chết của chính mình, thì hắn cũng sớm bị một luồng sáng buộc phải rời đi. Linh hồn không bị ràng buộc của hắn ấy dường như đã trải qua nhiều giờ với ánh sáng này, và nó giống như một cái búng tay. Và ở nơi tăm tối này, dường như có một giọng nói, cười nói bên tai mình:

“Trời sinh tiên cốt, có thể thoát xác phàm trần! Bá đạo!”

Tiếng nói vừa dứt, hỗn độn đột nhiên mở ra, tầm nhìn trống rỗng của hắn đột nhiên trở nên sáng sủa, từ góc độ quan sát còn có thể nhìn thấy một cơ thể nhỏ nhắn đã mất đi hồn phách nằm trên mặt đất. Hắn tới gần theo bản năng, ngay lập tức bị một lực hút khủng khiếp kéo lại, trực tiếp rơi vào cơ thể này và trở thành chủ nhân của nó.

Ngô Tật sững sờ, sững sờ, và những suy nghĩ sau đây vang lên nhịp nhàng trong đầu hắn:

Hắn thật sự đã chết và đang hiện hữu trong cơ thể của một đứa trẻ. Mẹ kiếp!

Hơn nữa, nơi này hình như là thời cổ đại. Chết tiệt! Hắn đã trở thành một đứa trẻ sống ở thời kì này. Mẹ kiếp!

Tuy nhiên, hắn có thể hoàn toàn nhớ những gì nghe được trong bóng tối, và hắn cũng lờ mờ hiểu được đại khái hàm ý ẩn sâu trong câu nói "

bạn đã được chọn", làm cho hắn lập tức sinh ra nhiều liên tưởng cực kì phong phú nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.

Mẹ nhẹ nhàng đặt hắn lên một chiếc giường cứng như một bức tường đá, rồi vội vàng gọi: “Con ơi, con có nhận ra ta không?”

Ngô Tật cuối cùng cũng nhận ra rằng người mẹ và cô gái mặc đồ cổ xưa đang nói một số thứ ngôn ngữ kỳ lạ nào đó, nhưng hắn có thể hiểu được và nói được. Vừa rồi hắn đã vô thức theo bản năng sử dụng thứ ngôn ngữ ấy để hỏi “Cô là ai?”

Trái tim của hắn đã nổ tung rồi, nhưng bề ngoài chỉ là đồng tử co quắp. Dù sao nghệ thuật nam thần đã khắc sâu vào xương tủy, và trở thành một thói quen khó bỏ.

Một người đàn ông da đen, dáng người gầy gò thấp bé từ ngoài cửa chạy vào:

“Nha đầu bị ngã à.”

Nghe thấy hai từ “nha đầu” kia, cơ thể hắn bỗng động đậy. Hắn vươn bàn tay ngắn sờ sờ dưới rốn, toàn thân lập tức cứng ngắc. Một bầu không khí căng thẳng khó tả bao trùm lên ngôi nhà đất. Một lúc sau, Ngô Tật cất lên một tiếng tru yếu ớt, thê lương. GÀ CƯNG CỦA ÔNG ĐÂU RỒI???!!! Mẹ kiếp!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK