Mục lục
Hoa Trong Mộng - Cả Đời Vì Em
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến sáng hôm sau.

Anh thức dậy trước, đầu đau như búa bổ, lúc này mới biết mình ở một căn phòng khác. Bên cạnh còn có tiếng hít thở nhè nhẹ.

Thiên Thiên nằm sấp nên anh có chút không nhận ra, nhẹ nhàng rút tay cô đặt trên bụng mình để xuống. Rồi anh mới đi vào nhà tắm.

“Chết tiệt thật”. Mày đang làm cái gì vậy chứ. Hoà mình vào dòng nước, chuyện đêm qua điên cuồng đến cỡ nào vẫn hiện ra trước mắt.

Anh có muốn quên cũng không được.

Khi tắm xong, Thiên Thiên lúc này mới tỉnh dậy.

Sau mà đau vậy nhỉ?

Cái này….Thiên Thiên kéo chăn che lại người mình. Đêm qua…cô nhớ lại.

Hôm qua mình đang ngủ? Sao đó…sao đó…mẹ nó chứ!

Lúc này Thanh Phong đang nói chuyện với ai đó, đưa lưng về phía cô ấy.

Hắc Phong? Người của Hắc Phong sao?

“A..”. Thiên Thiên muốn ngồi dậy, nhưng vì đau nên kêu lên một tiếng.

“Tỉnh rồi à”. Thanh Phong nhìn cô rồi nói. “Quần áo của cô ở đó, Mộ tiểu thư”.

“Hả? Anh biết tôi hả?”.

“Ừm”. Anh gật đầu.

“Vậy đợi tôi một chút, tôi thay đồ đã”.

“Được”.

Thiên Thiên quấn chăn đi vào trong nhà tắm, Thanh Phong cũng không nhìn.

Hơn hai mươi phút sao.

“Anh gì ơi…lấy giúp tôi bộ đồ”.

Anh cầm lấy rồi gõ cửa, Thiên Thiên hé cửa rồi nhận lấy. Không quên cảm ơn anh một tiếng.

Thay đồ xong, Thiên Thiên bước ra.

“À cái đó…”. Cô ấy gãi đầu. “Đêm qua…anh có dùng bao không?”.

“Tôi….”. Thanh Phong lắc đầu.

“Ờ”. Thiên Thiên cầm lấy túi xách rồi muốn đi.

“Khoan đã. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc mình đã làm với Mộ tiểu thư đêm qua. Tôi tên Thanh Phong”. Cũng như việc anh đi nhằm phòng, phòng của họ hiện tại là 2254 nhưng phòng của anh lại là 2255. Họ chỉ cách nhau một phòng mà thôi.

Nhưng lại gây ra chuyện lớn như vậy.

“À không sao….không có gì đâu”. Thiên Thiên cười, nhưng nụ cười đó anh cảm thấy không thật, trên khoé mắt cô còn có nước mắt.

Chuyện trong sạch của một người con gái, không thể nói hết được. Huống chi đêm qua…anh còn là người sai.

“Tôi có việc tôi đi trước đây”. Thiên Thiên bỏ chạy trối chết.

Haizzz.

Thanh Phong thấy người đi rồi, lòng khó tả. Khi cô ấy đi vào nhà vệ sinh, anh còn thấy vệt máu.

Thanh Phong chạm tay vào nó.

Mộ tiểu thư này anh biết, gia thế tốt lại còn là người hiền lành không hề có chuyện quan hệ trai gái bừa bãi. Là viên ngọc quý trên tay của Mộ Thiên Vân.

“Không cần chịu trách nhiệm”. Thanh Phong tự nói. “Nhưng tôi lại muốn chịu trách nhiệm với em”.

Người đã đi rồi. Anh phải làm thế nào đây.

Mộ Thiên Vân, càng không thể để cho anh lấy cô con gái duy nhất của nhà họ.

Anh càng không xứng với cô ấy.

Hồi ức qua đi, Thanh Phong thở dài.

Thân phận của họ quá khác biệt với nhau, tuy có một đêm cuồng nhiệt nhưng mỗi lần họ gặp nhau, Thiên Thiên điều luôn quấn lấy anh.

Chỉ về sau Thanh Phong từ chối, nhưng không hiểu sao anh lại khômg vui nổi. Đáng lẽ anh vui mới đúng chứ.

Nằm suy nghĩ một hồi, Thanh Phong vẫn quyết định cầm áo rời đi tìm người nào đó.

- ----

Tuyết Thanh ăn uống no say, vui chơi thoải mái.

Trên người còn cầm theo vài ba chiếc thẻ của Minh Hoàng Lễ cho mình. Nếu đã đi chơi thì không thể không có tiền chứ.

Hừm.

Nhưng đi mãi…đói quá. Tuyết Thanh xoa bụng. Ăn cái gì nhỉ?

Tìm tòi một hồi cũng có quán ăn, Tuyết Thanh đi vào đó gọi vài món, ăn no rồi lại muốn đi ngủ.

Cô đi chơi một ngày rồi, nên muốn ngủ thôi. Tìm cho mình một phòng khách sạn. Sau đó ngủ một giấc thật ngon.

Cô ngủ rất ngon, nhưng Minh Hoàng Lễ thì lại không. Anh đi tìm cô khắp nơi, những nơi nào có dấu chân cô từng đi qua, anh đều đi tìm.

Ngày qua ngày…đến khi nhìn lại thì đã hơn một tháng.

Anh không ngờ cô trốn giỏi thật chứ!

Anh mà bắt được, đánh cho một trận mới hài lòng anh, chỉ giỏi trốn đi mà thôi.

Nhưng bất ngờ… anh nhận được tin tức từ cô, cô gửi đến cho anh vài bức ảnh. Là một bức về hoàng hôn ở cạnh biển.

Thật là…

“Em vẫn an toàn. Ăn uống vui chơi khoẻ mạnh ạ. Nhớ anh”.

Chỉ biết dỗ ngọt anh thôi.

Đúng là xấu thật mà.

Hừ.

Mà vui hơn, là việc Nhất Hoà cuối cùng cũng khoẻ lại. Tuy sức khoẻ vẫn còn yếu, nhưng nhờ có Thanh Nguyệt giúp cậu chữa trị nên chỉ cần một tuần là đã có thể đi xuống giường.

Nhất Hoà cũng biết việc em gái mình nhớ lại, nhưng không ngờ lại bỏ đi?

“Không phải anh bắt nạt em ấy chứ? Em ấy ngoan như vậy cơ mà”. Nhất Hoà vẫn cảm thấy mọi chuyện đều do Minh Hoàng Lễ hung dữ, bắt nạt em gái, nên em mới bỏ nhà đi.

“Nếu tôi mà bắt nạt, em ấy sớm đã đi rồi”. Minh Hoàng Lễ liếc nhìn Nhất Hoà. “Tỉnh lại rồi cái muốn nói gì thì nói à”.

“Xì”. Cậu thầm suy tính, nếu mình khoẻ lại thật mau, em gái sẽ tìm được sớm hơn.

Chà~~. Có khi hai anh em lại đi chơi cùng với nhau. Vui nhỉ?

Cậu phải mau khoẻ lại mới được.

.......

Hôm nay, Tuyết Thanh ghé vào một cửa hàng bánh ngọt. Cô gọi cho mình một phần bánh kem mini sốt chanh dây cùng với bánh dâu tây.

Nhưng lại bị đau bụng, nên đi nhờ toilet một chút, chủ quán là một người phụ nữ trung niên, cũng nhiệt tình vui vẻ đón khác.

Tuyết Thanh đi vệ sinh xong, nghe ồn ào thì liền đi ra, cô nhìn thấy một cô gái nhỏ bị đè xuống nền đất, một người đàn ông ngừng sờ mó vào cơ thể của cô gái đó.

Người phụ nữ bị giữ lại, trói vào một chiếc ghế. Bên cạnh có một cậu thanh niên tuổi không lớn lắm, trên tay còn có vết máu.

“Cứu…cứu..”..

“Ngoan nào…anh sẽ thương em… ha ha”.

“Không”.

“Buông em tao ra…bọn khốn”.

“Đánh chết nó cho tao”. Một tên ra lệnh, bọn họ lại xông đến đánh người thanh niên đó.

Vút.

Á.

Tuyết Thanh không nhìn được cảnh cô gái nhỏ bị bắt nạt. Liền ra tay giúp đỡ, thấy bên cạnh có một lọ hoa hồng, cô liền ngắt lấy vài cánh hoa phóng về phía bọn chúng.

“Ai…mau ra đây”.

“Một đám người lại ức hiếp ba người yếu đuối vậy hả”.

“Mày…”. Tên đó dặm điếu thuốc dưới chân. “Mày là ai mà dám xen vào hả”.

“Người qua đường”. Tuyết Thanh đỡ một chiếc ngã xuống đất. Sau đó đỡ cô gái nhỏ bị rách nát quần áo, cô cởi áo mình ra thoát lên cho cô ấy.

“Cẩn thận”. Người thanh niên hét lên.

Một tên đàn em cầm dao xông đến phía cô, nhưng Tuyết Thanh lại trừng mắt nhìn hắn sao đó tránh đi, vun chân đá hắn một cái.

“Mẹ nó. Chơi chết nó cho tao”.

“Đã lâu không chơi với người khác”. Tuyết Thanh xoa cổ tay mình. “Để xem thế nào”.

Cô lấy từ trong thắt lưng ra hai con dao nhỏ phóng về phía tên đại ca.

“Á”.

“Con khốn”.

Vút vút

Những cánh hoa được tản ra xung quanh, tiến đến về phía đám người đó, bọn chúng quên cả phản ứng. Nên không kịp tránh. Có người chết ngay tại chổ.

Bịch. Nhìn tên đàn em mình ngã xuống, tên đại ca hoảng hồn vội vàng tháo chạy.

Tuyết Thanh cũng không đuổi theo, cô giúp họ cởi trói.

“Cô gái. Cô mau chạy đi”. Người phụ nữ hoảng sợ, sợ người tốt giúp họ lại gặp chuyện.

Tuyết Thanh chỉ cười. Giúp người con trai xem xét vết thương. “Trật khớp rồi. Chịu đau một chút”.

“Á”. Người xon trai hét lên. Tuyết Thanh dùng sức nghe ‘rắc’ một tiếng thì thôi.

“Con trai”.

“Anh hai”.

“Con….không sao”. Cậu ta cử động tay mình. “Cảm ơn cô”.

“Nên làm. Họ là ai vậy”.

“Chủ nợ”. Người con trai nói. “Chúng tôi mượn của họ một số tiền. Vì đến hạn nhưng vẫn chưa có, nên…”.

Tuyết Thanh không nói gì.

Nhưng theo cô biết, một khi đã đánh nhau thì đám người đó còn trở lại. Nếu đã như vậy thì giúp người thì nên giúp đến cùng, huống chi cô thật sự không chịu được cảnh cô gái nhỏ như vậy bị vấy bẩn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK