• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đưa Hiểu Văn đến bệnh viện, làm thủ tục nhập viện. Lúc nhập viện, bác sĩ hỏi trên bệnh sử viết từng sanh non một lần, làm cho Hạ Nghị sợ run.

“Thai nhi không ổn, cơ thể người mẹ chịu kích thích quá mức, hơn nữa khả năng do quá kích thích nên thúc đẩy tử cung co rút, mới làm xuất huyết. Nhưng nếu tích cực điều trị, chắc có thể bình yên vượt qua một cửa thời kỳ đầu mang thai này.” Tiếp theo, bác sĩ lại dặn dò, “Tuổi bệnh nhân cũng 29 rồi, lúc trước lại đã sảy thai một lần, lần này cần phải bảo vệ tốt, đừng kích thích cô ấy, nếu bị sảy lần nữa thì không phải chuyện đùa đâu.”

Anh tỉnh táo lại, “Dạ, vâng.”

Bác sĩ đi rồi, khuôn mặt tái nhợt kia đưa lưng về phía anh, dáng vẻ giật mình không biết đang suy nghĩ gì.

“Trước kia…?” Tiễn bác sĩ đi, anh ngồi xuống, đặt ví da vừa nộp viện phí ở cạnh giường, cuối cùng anh vẫn hỏi, câu hỏi vướng mắc luôn quẩn quanh trong đầu.

Việc này, thật ra anh đã sớm biết từ miệng Hoàng tiên sinh, nhưng trong tiềm thức anh vẫn không muốn suy nghĩ mà thôi. Bởi vì anh mà cô chịu rất nhiều khổ sở, anh thật thương cô. Chỉ có điều, tuy bản thân mình chẳng sạch sẽ, nhưng chuyện này không xảy ra thì thật tốt, trong lòng luôn có một thứ nghẹn lại. Cho nên, khi bạn bè nhắc đến Hoàng tiên sinh anh lại tức giận, đó không phải ghen tuông, mà là vấn đề mặt mũi đàn ông.

“Em đã từng phá thái.” Muốn giữ hình tượng đẹp nhất trong anh, nhưng những việc ngu ngốc ở quá khứ như những vết nhơ trên trang giấy trắng, mãi mãi cũng chẳng xóa được.

Khi đó, cho dù chết cô cũng không muốn sinh con của Hoàng tiên sinh, nhưng lúc này đây lại khác. Một khắc biết được có con của anh, thật sự cảm thấy rất hạnh phúc, cô hiểu đứa trẻ này sẽ không được người đời chấp nhận, nhưng cho dù có áp lực lớn, có gian khổ nhiều, cô cũng sẽ sinh con ra. Đó là con của anh và cô, chảy dòng máu của anh và cô, sinh nó ra, lớn lên nó sẽ giống anh và cô.

“Chừng nào thì anh ly hôn với Dư Vấn?” Vẫn không nhìn anh, chỉ lẳng lặng hỏi, yên lặng rơi nước mắt.

Anh yên lặng, trái tim cô tan nát.

“Thật ra, anh đang gạt em, anh vẫn không tính đến chuyện lấy em, đúng không?” Cô nghĩ anh tự cướp dâu chính là một lời hứa vô hình, nhưng thì ra lại là tự cô nghĩ mà thôi.

“Hiểu Văn, Dư Vấn không làm sai chuyện gì cả.” Năm năm lấy anh, Hạ phu nhân không đến công ty thì ở nhà chăm Thụy Thụy, cho dù quan hệ hai vợ chồng khá căng thẳng, trước mặt người ngoài, cô vẫn giữ thể diện cho anh, lại càng không cãi lộn vì những chuyện vu vơ, chuyện gì cô cũng nhẫn nại, dồn tất cả tinh lực vào trên người con gái. Hạ phu nhân như thế, dù làm mẹ hay làm vợ cô cũng đều là 100%. Làm sao anh có thể nhắc đến hai chữ ly hôn chứ?

Hiểu Văn cảm thấy trái tim thật đau. Tống Dư Vấn không bỏ đi, anh cũng không đưa đơn ly hôn, vậy còn cô, cô phải làm sao đây?

“Em là người thứ mấy?” Cô yếu ớt hỏi.

Anh ngạc nhiên, “Thứ mấy cái gì?”

“Em là người phụ nữ thứ mấy anh nuôi bên ngoài?” Cô chua chát hỏi.

Nét mặt anh là kinh ngạc. Cái gì mà nuôi người phụ nữ thứ mấy? Anh chơi là chơi, nhưng ngoài cô, cho tới giờ cũng chưa ai có mối quan hệ cố định này.

“Thư ký, người mẫu, còn có vài cô gái được anh chụp ảnh rồi leo lên giường, em bây giờ được xếp thứ mấy? Anh đã nói với bao nhiêu người, anh yêu họ?” Cô cảm thấy mình thật thê lương.

Tình yêu của cô chẳng đáng một đồng trong mắt Tống Dư Vấn, mà thê thảm nhất là, cô căn bản không thể nào giải thích.

Thư ký? Người mẫu? Còn có vài cô gái được anh chụp ảnh rồi leo lên giường kia

“Em quá ngu dốt, làm sao anh có thể ly hôn, em chỉ là một nét bút trong cuộc đời săn bắt của anh mà thôi!” Cô cười buồn bã.

Cuối cùng anh cũng nghe hiểu được, anh và Hiểu Văn bị châm ngòi ly gián. Đây là mục đích Tống Dư Vấn tìm cô? Tống Dư Vấn! Chiêu này thật lợi hại, thật âm hiểm, lợi hại cực độ! Anh hít sâu một hơi, cắn răng thầm rủa.

Về thư ký kia, anh chỉ gặp dịp thì chơi thôi, nào biết đối phương ngu như thế, lại muốn trêu chọc đến Hạ phu nhân, mới rơi vào kết cục thê thảm. Về phần người mẫu và Tình Toàn, tất cả là quen vì quan hệ làm ăn thôi, quản anh à, công nhập vào công, tư thuộc về tư, anh chia ranh giới rõ ràng, phải có nguyên tắc cơ bản chứ!

Anh giận đến không còn gì để nói, cũng không thể nào giải thích, chỉ biết nhìn cô: “Em hãy chăm sóc thân thể, an tâm sinh đứa con này ra, anh sẽ chịu trách nhiệm với em và con.”

Nếu không phải Tống Dư Vấn làm cho cô nhận rõ sự thật, cô suýt nữa lại hiểu lầm hai chữ “phụ trách”. Bây giờ ngẫm lại, hai người đã sống chung đến nay, cho dù anh ngủ lại mấy đêm kia, họ cũng chia giường mà ngủ. Anh nói, anh có thói quen chia giường với Dư Vấn, đã sớm không quen ngủ cùng bất kỳ ai khác, đó rất ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ.

Nhắm mắt lại, Hiểu Văn cảm thấy rất đau đớn. Dường như tất cả đã thật sự thay đổi. Người đàn ông từng liều lĩnh vì cô trước kia, đã bị năm tháng giấu đi đâu rồi?

“Anh gọi điện thoại đã, khi đến anh đã để Thụy Thụy lại một mình ở phòng họp.” Dặn dò một tiếng, anh vội đứng dậy ra hành lang gọi điện thoại.

Con gái tức giận thì tức giận, nhưng tóm lại vẫn không quá yên tâm. Không biết sau khi anh đi rồi, con bé kia có khóc ầm ĩ không?

“Thư ký Diêu à? Đúng, tôi là Hạ Nghị, vợ tôi đã đến đón Thụy Thụy đi chưa?” Có được khẳng định đáp án, anh mới an tâm.

Tiếp theo, anh tiếp tục hỏi, “Con bé có khóc không? Khóc bao lâu rồi? Cô có pha sữa ấm cho nó không…”

Tiếng anh gọi điện thoại xuyên qua cửa phòng chưa khép kín, loáng thoáng rơi vào bên trong, Hiểu Văn từ từ xoay người lại, bờ vai khẽ run, cắn răng, lại vẫn không nhịn được rơi nước mắt.

Ánh sao uốn lượn qua cửa sổ trong suốt kia mà vào, chiếu lên tâm hồn nhỏ bé càng thêm đau đớn và thống khổ. Anh thương con gái anh là không thể nghi ngờ, nhưng còn cô? Anh còn yêu cô không? Vì sao, cô lại bắt đầu hoài nghi?

Âm thầm khóc, cô vật lộn ngồi dậy, lấy điện thoại từ dưới gối ra, do dự hồi lâu mới bấm một dãy số, nghiêm giọng: “Alo, hiệu trưởng ạ? Tôi là Hiểu Văn, có việc muốn hỏi một chút, chuyện đi du học Nhật Bản còn được không ạ?” Cô muốn tìm một nơi thật yên lặng để sinh con của anh và cô.

“Đương nhiên được rồi. Nhưng cô đã nghĩ kỹ chưa?” Đối phương hỏi cô. Một câu liền chất vấn cô.

Đúng vậy, cô nghĩ kỹ chưa? Cô bỏ được sao? Cô sẽ rời khỏi anh lần nữa sao? Một lần năm năm đã thay đổi mọi thứ. Hai mắt đẫm lệ mông lung, cô nhìn thấy ví da của anh ở góc kia, mơ hồ có thể thấy bức ảnh lộ ra từ trong.

Cô mở ví da, đó là ảnh của Thụy Thụy, Thụy Thụy cười đến thật đáng yêu. Đó là bảo bối của anh.

Cô lại cười buồn bã, “Đúng, tôi đã nghĩ kỹ rồi.” Anh sẽ không ly hôn, mọi chuyện anh lo lắng đều là cho con gái bảo bối của anh.

Tống Dư Vấn đã thắng, cô thua rồi.

Cúp điện thoại, cô rút ảnh của Thụy Thụy ra, muốn khắc dáng vẻ của Thụy Thụy ở trong óc, nhắc nhở mình mọi lúc, Tống Dư Vấn có đứa con này làm lợi thế, cô và anh mãi mãi là không thể. Tống Dư Vấn đã nói, cô ta sẽ rời đi, chờ khi Thụy Thụy tròn 16 tuổi, cô ta sẽ chúc phúc cho họ, Hạ Nghị chắc cũng nghĩ như thế rồi! Mà cô chỉ có thể mang theo con mình, giả vờ kiên cường bỏ đi một mình, nhưng…

Dưới bức ảnh của Thụy Thụy, cất rất kỹ, lại là bức ảnh của cô. Rưng nước mắt, cô nở nụ cười. Có lẽ như thế là đủ rồi.



“Mẹ, ba không cần con nữa.” Thụy Thụy ngồi cạnh ghế điều khiển, mặt không thay đổi nhìn về phía trước.

Rất muốn khóc, trái tim chịu tổn thương chẳng nói nên lời, rất khó chịu. Cái loại tâm tình khó chịu này trong TV, đều là diễn thật.

“Dù người lớn chúng ta xảy ra chuyện gì, con vẫn là con gái của ba, Thụy Thụy, con mãi mãi ở vị trí thứ nhất.” Dư Vấn giữ chặt tay lái, an ủi con gái.

Khi tìm được con gái đang được thư ký chăm sóc ở công ty, khi nghe được tiếng Thụy Thụy khóc, cô đau lòng như bị khoét mất trái tim.

“Mẹ, mẹ lừa con, chờ khi có em trai rồi, con không phải thứ nhất nữa!” Thụy Thụy quay mặt đi, nước mắt bi thương lại trượt xuống.

Dư Vấn im lặng.

“Mẹ, không phải mẹ sẽ ly hôn với ba đó chứ?” Thụy Thụy khàn giọng thầm hỏi.

Dư Vấn suy nghĩ vài giây, nói thật cẩn thận, “Nếu Thụy Thụy có thể chấp nhận, mẹ và ba con sẽ tách ra.” Cuối cùng cũng đến một ngày này, có điều, toàn bộ kế hoạch của cô đã phá sản, không có quá trình giảm xóc, để con gái phải nhận sự thật tàn nhẫn khi còn nhỏ như thế.

“Sau đó mẹ một nhà ba một nhà, mẹ gả cho chú Triệu, còn ba cưới cô Đỗ?” Thụy Thụy quệt đôi mắt đỏ hồng.

“Thụy Thụy, mẹ có con là đù rồi, không muốn cùng chú Triệu hay bất kỳ ai khác…” Cô muốn giải thích, nói cho con gái, cô chưa từng nghĩ đến chuyện tái hôn, cuộc sống về sau sẽ chỉ có hai người họ.

“Mẹ ở chung với chú Triệu, nhất định sẽ có em bé, sau đó ba cũng có em trai, haha, Thụy Thụy con tính là gì, chỉ là gánh nặng của ba mẹ thôi, con riêng của ba mẹ mà, chờ vài năm sau, ba và mẹ sẽ chẳng ai cần con nữa!”

“Thụy Thụy!” Cô nhăn chặt mày.

“Đều là ba không tốt, ba là người xấu! Vì sao ba lại lăng nhăng như thế, vì sao muốn tìm người phụ nữ khác, còn sinh em trai với người phụ nữ khác, mẹ không được sao? Vì sao ba lại không muốn mẹ sinh em trai?” Thụy Thụy nắm chặt tay, nó không nghĩ ra, thật sự không nghĩ ra, ở trong cảm nhận của nó, mẹ là người phụ nữ tốt nhất.

Đúng vậy, cô không tốt sao? Vấn đề này, cô cũng hỏi qua mình vô số lần.

“Thụy Thụy, thế giới người lớn rất phức tạp, trên thực tế, trước khi kết hôn ba con đã muốn chia tay với mẹ, khi đó vì mẹ có con, cũng không nuốt trôi giọng điệu này, mới kiên quyết ép ba con ở chung với mẹ. Nhiều năm qua đi, ba vẫn còn thích cô Đỗ, cũng không thích mẹ, cho nên mẹ quyết định buông tay, tách ra với ba con.” Cô đã thừa nhận mình thất bại trong hôn nhân, cô đã không hề tin tưởng trên thế giới này còn có tình cảm cố định không thay đổi nữa, nhưng cô không hi vọng con gái mình sẽ thành kiến với sự tồn tại của thế giới này, cho nên, cô không muốn nói một câu bôi nhọ anh và Đỗ Hiểu Văn ở trước mặt con.

“Nhưng ba mẹ cũng kết hôn rồi, thời gian đó cũng dễ chịu mà! Mẹ, không phải mẹ vô tội ư? Vì sao mẹ lại muốn buông tay? Vì sao không đánh lại cô Đỗ? Con không muốn ba mẹ tách ra, con không muốn làm một bé bự số hai!” Nhưng, Thụy Thụy lại hét lên.

Nó cũng muốn ủng hộ mẹ ly hôn, nhưng nó không nói nên lời, nó thật sự rất khó chịu trong lòng, ba dù xấu, nó vẫn muốn ba, nó không muốn gia đình này tan nát!

Đối mặt với phản ứng kịch liệt, sợ hãi bị người lớn bỏ của con gái, Dư Vấn chỉ lặng im. Cô nên làm thế nào mới khiến con gái chỉ năm tuổi của mình không ảo tưởng về cuộc hôn nhân của ba mẹ nữa? Cô nên nói cho con gái thế nào, mẹ muốn chất dứt tất cả, tìm lại tự do cho mình?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK