Mục lục
Khánh Dư Niên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không quá mấy ngày, Ngự sử Đô Sát viện bắt đầu tập thể dâng tấu thư, hạch tội tể tướng Lâm Nhược Phủ âm mưu đoạt gia sản của người khác, mưu hại tính mệnh bách tính, việc này vừa ra, triều đình chấn kinh. Nhưng bởi vì bản thân Ngô Bá An dính líu tới vụ gian tế Bắc Tề, cho nên nói chung, dư luận có khuynh hướng đứng về bên tể tướng.

Thế nhưng ngay sau đó Ngô thị tự thuật lại trên đường vào cung, gặp phải một trận ám sát, không biết là do Ngô thị mạng lớn hay là tể tướng phúc kém, đúng lúc đó nhị hoàng tử cùng Tĩnh Vương thế tử đi dạo qua, vô tình gặp phải thế là cứu được.

Kể từ đó, chuyện đã có chút biến hóa.

Nghe đồn trong thâm cung, hoàng đế bệ hạ đã từng hỏi chuyện thái tử cùng nhị hoàng tử, việc này tới cùng nên xử lý ra sao. Thái tử trầm mặc một lúc rồi nói rằng chứng cứ không đủ, hơn nữa tể tướng đại nhân có công lập quốc, không thể tin lời đồn của người khác được. Nhị hoàng tử tuy rằng cứu được Ngô thị, nhưng cũng giống như thái tử duy trì một thái độ trầm mặc.

Dù sao tể tướng cũng là quan viên đứng đầu, vô luận xử lý thế nào đều sẽ khiến cho mưa to gió lớn.

Chỉ là khi đêm xuống Tĩnh Vương nghe thấy câu chuyện từ trong miệng nhi tử mình nói ra, hết sức giận dữ, liền vào cung nói chuyện với hoàng huynh một đêm dài, cụ thể nói những gì thì không ai rõ ràng. Nhưng hoàng đế bệ hạ khi màn đêm buông xuống nhìn lại tấu chương mời mấy năm qua, nhìn tiền bạc ở bộ hộ, nhìn những chiến tích do tể tướng khéo tay làm nên, lặng lẽ không nói gì, chỉ thở dài vài tiếng.



-Sơn Đông lộ Thứ Sử Bành Đình Sinh… hắc, hắc, là người trúng cử mười một năm trước, khi đó ta vừa làm tể tướng, đó là một môn sinh rất nghe lời.

Tể tướng Lâm Nhược Phủ năm nay đã hơn bốn mươi tuổi, sắc mặt có vẻ già nua tiều tụy hơn so với cái tuổi của mình nhiều…

-Nhưng thật không ngờ hắn lại nghe lời thành như vậy, ngươi hẳn rõ ràng, ta không có bảo Bành Đình Sinh làm việc này, nếu ta thật muốn giết người nhà hắn cho hết giận, làm gì có chuyện đơn giản như vậy.

-Có thể Bành đại nhân âm thầm phỏng đoán tâm tư của tướng gia, cho nên mới làm chuyện hồ đồ này.

Người bạn tâm phúc của Lâm Nhược Phủ, Viên Hoành Đạo khẽ nhíu mày nói.

-Ừ?~ Lâm Nhược Phủ cười mà như không cười liếc mắt nhìn hắn nhẹ giọng nói rằng:

-Thế nhưng Bành Đình Sinh không phải là một người hồ đồ. Nếu như không phải có mệnh lệnh của tướng phủ đưa ra, hắn cam đoan sẽ không làm chuyện đặt cược với quan tước của mình như vậy. Huống chi việc sát nhân bên cạnh kinh đô ngày hôm trước, việc này là ai làm? Vì sao lại tra ra được là tới từ tướng phủ?

Viên Hoành Đạo vẻ mặt có chút ngây ra, hắn nhẹ nhàng vuốt bộ râu dài của mình nói rằng:

-Hạ Tông Vĩ là người của đông cung, nhưng mà chỉ là một quân cờ nhỏ, hẳn không có can đảm làm ra những việc này, sau lưng nhất định phải có chỗ dựa, chỉ là không biết là trưởng công chúa hay hoàng hậu.

-Là Vân Duệ.

Tể tướng mỉm cười:

-Lực lượng của nàng phần lớn ở trong Đô Sát viện, đây là nàng muốn trả thù lão phu thôi.

-Trả thù cái gì?

-Trả thù… rất nhiều thứ.

Tể tướng thở dài:

-Bao gồm cả chuyện của Thần nhi, bao gồm cả chuyện của con rể, cả chuyện của ta và nàng hôm đó nữa.

-Kỳ thực…

Viên Hoành Đạo muốn nói lại thôi.

-Nói đi.

Viên Hoành Đạo mỉm cười nói rằng:

-Kỳ thực, theo ý của bệ hạ, nếu như bệ hạ không tin, địa vị của tướng gia tự nhiên vững như Thái Sơn.

-Thủ đoạn vụng về như vậy, thánh thượng nhất định sẽ thấy rõ.

Tể tướng mỉm cười nói:

-Nhưng vấn đề là, bệ hạ có nguyện ý thấy rõ hay không thôi.

-Tướng gia sao lại nói lời này?

-Mấy ngày trước trong kinh chết nhiều quan viên như vậy, ta thân là đứng đầu quan văn, vốn phải chịu trách nhiệm.

Tể tướng nhắm mắt phân tích nói:

-Then chốt nhất chính là, bệ hạ không muốn ta tiếp tục làm cái chức tể tướng này nữa.

Viên Hoành Đạo rất cung kính trả lời:

-Tướng gia, kỳ thực sự tình cũng có thể xoay chuyển. Nhờ Phạm thượng thư nói giúp. Phạm phủ cùng Giám Sát viện có quan hệ mật thiết, nếu như Trần Bình Bình đại nhân nguyện ý đứng bên tướng gia, bất luận là Đô Sát viện lăn qua lăn lại thế nào, bệ hạ cũng sẽ kiên quyết đứng bên cạnh người.

Lâm Nhược Phủ lắc đầu:

-Bệ hạ chỉ muốn cho ta tránh đường mà thôi.

-Tránh đường cho ai?

-Thái tử, hoặc chính là bệ hạ trong tương lai.

Lâm Nhược Phủ có chút suy nghĩ.

-Phạm Nhàn thế mạnh như vậy, nếu ta còn ở trong triều, hắn một tay được Giám Sát viện nâng đỡ, một tay nắm giữ nội khố. Phía sau còn có bổn tướng gia làm chỗ dựa, loại quyền thế này, chỉ sợ ngay cả hoàng tử cũng không hơn được. Trước đó vài ngày ta đã nói với Phạm Nhàn, cây cao trong rừng, tất bị gió cuốn…

-Ý tứ bệ hạ rất rõ ràng, hắn muốn bồi dưỡng Phạm Nhàn trở thành một lương thần, phụ tá vị hoàng tử ngồi trên long ỷ tương lai kia… Nếu Phạm Nhàn muốn lên vị, bổn tướng tự nhiên phải hạ vị thôi.

Lâm Nhược Phủ cười nói:

-Nếu bổn tướng còn tại thượng, Phạm Nhàn sẽ gặp nguy hiểm.

Viên Hoành Đạo hơi kinh hãi, khóe mắt phát hiện ra khóe môi của tể tướng có nụ cười nhạt, tự nghĩ không hiểu đang cười nhạo chuyện gì.

Ngoài cửa sổ truyền tới thanh âm chơi nghịch nước của Đại Bảo. Tể tướng vẻ mặt lộ ra nhu hòa, đứng lên đi tới cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy người con cả ngây ngốc của mình, lông mày hơi khẽ động, nhẹ giọng nói rằng:

-Ngày mai ta sẽ bảo Uyển Nhi tới đón Đại Bảo về Phạm phủ.

Viên Hoành Đạo chờ câu nói cuối của tướng gia.

-Ta sẽ tiến cung xin từ quan, tin tưởng bệ hạ sẽ nghĩ tới công sức mấy năm của ta, cho lão phu yên ổn lúc tuổi già.

Viên Hoành Đạo chuẩn bị nói cái gì, tể tướng lạnh lùng phất tay bảo ngừng, quay đầu lại lẳng lặng nhìn hắn.



Sau một lúc lâu trầm mặc, Lâm Nhược Phủ lời nói mang theo buồn bã vô cùng:

-Thư đưa Bành Đình Sinh là ngươi viết.

Thư phòng nhất thời yên tĩnh lại, sau hồi lâu, Viên Hoành Đạo mới nhỏ giọng nói:

-Đúng vậy, ngay cả vụ ám sát trong kinh đô gần đây cũng là do ta bảo thị vệ trong phủ làm.

-Vì sao? ~ Tể tướng cau mày, dường như rất khổ não.

-Lão phu vào triều làm quan tới nay, chỉ có ngươi là một người bằng hữu. Lão phu tự hỏi mình ngày thường đối với ngươi cũng cực kỳ tôn kính, vì sao ngươi ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, bỗng nhiên xuất thủ, hơn nữa ra tay còn không cho lão phu một chút đường lui?

Viên Hoành Đạo cùng tể tướng kết bạn nửa cuộc đời, có thể nói là làm bạn thân cả đời, không ngờ người này bắt tay an bài nhiều việc như vậy. Tể tướng rơi vào trong cục diện khó khăn như thế này, hắn nắm quá nhiều bí mật trong tướng phủ, lần này vu oan hãm hại, ngay cả Lâm Nhược Phủ cũng chỉ còn cách thoái nhượng mà thôi.

Hắn nhìn khuôn mặt già nua của tể tướng, hơi áy náy nói:

-Mỗi người tồn tại đều có mục đích của mình. Lão hữu, ta ẩn trong thư phòng của ngươi nhiều năm như vậy, kỳ thực cũng chỉ vì một ngày hôm nay. Ta đã đáp ứng với một người, khi hắn cần ngươi xuống đài ta nhất định sẽ trợ giúp hắn một tay.

Lâm Nhược Phủ nhìn lão hữu trước mặt, khóe miệng hơi vểnh:

-Vân Duệ tới cùng đã cho ngươi cái gì, có thể làm cho ngươi bán bạn cầu vinh.

Viên Hoành Đạo lắc đầu nói:

-Không phải là bán rẻ bạn hữu, cũng không phải là cầu vinh… chỉ là bệ hạ cần ngài về quê, trưởng công chúa cũng cần, triều đình cần ngài rời khỏi kinh đô. Về phần cầu vinh…

Hắn cười khổ nói rằng:

-Ta vốn tưởng rằng… Nếu như ngươi không phát hiện ra những việc ta đã làm, ta sẽ cùng ngươi trở về gia hương, hưởng đạo lúc tuổi già.

Lâm Nhược Phủ hơi cảm thấy giật mình, cũng không rõ ràng lắm vị mưu sĩ theo mình nhiều năm nay này, trong lòng tới tột cùng là đang suy nghĩ gì.



Bóng đêm bao phủ trong kinh đô, Viên Hoành Đạo thu dọn đồ đạc cho vào một bọc hành lý, có một chút buồn vô cớ, quay đầu nhìn lại cửa tướng phủ, khẽ thở dài một tiếng, lên một chiếc xe ngựa.

Trên xe ngựa là một vị Ngự Sử Đô Sát viện lạnh lùng nhìn hắn:

-Viên tiên sinh, lúc nào đi tới Đại Lý tự làm chứng?

Viên Hoành Đạo nhìn như không nhìn trung niên này, tay phải nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên chòm râu dài của mình, sau một lúc mới nhàn nhạt nói rằng:

-Không cần, tể tướng đại nhân ngày mai sẽ vào cung chào từ biệt bệ hạ, bệ hạ hẳn sẽ ngừng điều tra.

Ngự Sử Đô Sát viện vừa nghe xong, giận tím mắt lên án mạnh mẽ nói:

-Chứng cứ ở đây, bệ hạ nhất định sẽ bắt hắn bỏ tù! Ngươi nếu không dám lên công đường làm chứng, cẩn thận bản thân mình cũng không thoát được can hệ, ngươi theo gian tướng nhiều năm, trên người làm sao sạch sẽ được?

Viên Hoành Đạo lạnh lùng nhìn hắn một cái, vị mưu sĩ luôn luôn nho nhã này, ánh mắt lúc này cũng sắc vô cùng, giống như hai thanh lợi đao vậy, làm cho vị Ngự Sử kia cảm thấy có chút lo sợ.

-Ta chỉ nghe theo mệnh lệnh ở bên Tín Dương.

Viên Hoành Đạo nói với vị Ngự Sử trước mặt, lạnh lùng nói rằng:

-Lúc nào tới phiên ngươi an bài ta phải làm việc thế nào?

Ngự Sử sợ hãi, lúc này mới hiểu được vì sao văn sĩ tâm phúc bên cạnh tể tướng đại nhân lại phản bội ở thời điểm mấu chốt như vậy, thì ra… đối phương vậy mà cũng là người của trưởng công chúa!



Sáng sớm, một chiếc xe ngựa đứng đợi ở cửa thành tây, tiếng vó ngựa không ngừng nện xuống mặt đường, thẳng hướng tới Tín Dương.

Viên Hoành Đạo nhíu mày, trong lòng tính tới Tín Dương. Vị trưởng công chúa ở Tín Dương kia, hẳn là sẽ an bài cho hắn - một quân cờ đã ẩn núp nhiều năm.

Sâu trong lòng hắn, không thể không cảm thấy áy náy với tể tướng Lâm Nhược Phủ, dù sao bọn họ cũng là bạn bè hơn mười năm, thời gian ở cùng nhau thậm chí còn nhiều hơn một chút. Ẩn tàng trong tướng phủ nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng hoàn thành được lời hứa năm đó, trong quá trình tể tướng đại nhân xuống đài, Viên Hoành Đạo sắm vai cũng là tương đối trọng yếu. Lâm Nhược Phủ không giết hắn, đó là chuyện Viên Hoành Đạo phải cám ơn rồi.

Hắn phân phó thư đồng theo mình ở bên ngoài xe ngựa, cũng chỉ có một phu xe ở phía trước xe. Viên Hoành Đạo nhìn xa phu vung roi, phát hiện cổ tay hắn cực kỳ linh hoạt, hiển nhiên là một người có võ công cao minh.

Sau hồi lâu, xe đi qua mười tám trạm dịch, tiến vào một đường núi nhỏ hoang tàn vắng vẻ. Chính lúc này xe ngựa chậm rãi dừng lại, xa phu quay đầu, dùng ánh mắt vô cùng lợi hại nhìn Viên Hoành Đạo.

Một lúc trầm mặc, xa phu bỗng nhiên mở miệng nói rằng:

-Viện trưởng đại nhân bảo tiểu nhân tới cảm tạ tiên sinh.

Hắn dừng lại một chút rồi trầm giọng nói rằng:

-Xin cho phép hạ quan hướng tiên sinh biểu thị kính trọng.

Viên Hoành Đạo hơi có chút thương cảm nói rằng:

-Ta không có tài năng làm người khác phải kính nể… Nói một chút kế hoạch ở Tín Dương đi, tin tưởng qua việc này Trưởng công chúa sẽ tin tưởng ta.

Hắn quả là một người nằm vùng siêu hạng, được Trần Bình Bình nhiều năm trước xếp vào bên người tể tướng đại nhân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK