• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Spoiler
Cô đang định viết bình luận trút giận, thì chợt thấy điện thoại phát tín hiệu hết pin. Nhưng đen đủi thay, cô quên không mang theo dây cắm sạc!

Một ngày rưỡi sau, họ được thả ra ngoài. Thanh Hoành chạy như ma đuổi về khu căn hộ mà cô thuê trọ, mở cửa vào nhà và điên cuồng tìm dây cắm để sạc pin cho điện thoại.

Cô mở Weibo và giật mình thấy mấy chục bình luận gắn tên cô. Mở ra đọc cô mới hiểu rõ sự tình. Cửu Thiều viết lời bình luận dưới dòng trạng thái kể tội nước Đức của cô như sau: “Miss U.” (Nhớ em), sau đó Nhã Ca là người chuyển tiếp đầu tiên dòng bình luận ấy với biểu tượng “ngồi chờ xem anh bị ăn tát”. Sau đó, mấy chục người đồng loạt chuyển tiếp dòng bình luận ấy cũng với biểu tượng “ngồi chờ xem anh bị ăn tát”. Cô thầm nghĩ, anh nên xem lại cách ăn ở của mình. Thanh Hoành nhiệt thành và mơn trớn đáp lại: “Come and get me, sweetie.” (Hãy đến đây với em, anh yêu!)

Cho dù muốn cho anh ăn tát thì cô cũng phải đích thân làm việc đó, sao có thể để người ngoài xem trò cười được.

Tháng thứ hai sau khi cô sang Đức, thời tiết đột ngột thay đổi, buổi sáng vẫn trong lành ấm áp, vậy mà mới hết nửa tiết học đã bắt đầu có tuyết lớn, sau đó họ nhanh chóng nhận được thông báo của trung tâm khí tượng cảnh báo đỏ về nguy cơ bão tuyết. Toàn trường nghỉ học.

Thanh Hoành dạo bước trên lớp băng mỏng trên mặt đường, về đến khu chung cư có căn hộ cô thuê trọ thì thấy có người đang đứng chờ ở ngoài cửa.

Người đó mặc áo choàng dài màu nâu sẫm, tay xách túi hành lý nhỏ gọn, mỉm cười với cô.

Cô lao như bay về phía anh, suýt nữa trượt ngã, may mà có anh đỡ kịp.

- Em không sao, đường hơi trơn, sao anh lại sang đây? Sao không báo trước với em?

Cửu Thiều cười, đáp:

- Sang kiểm tra thì phải đột ngột chứ.

Cô vui vẻ khoác tay anh cùng bước vào tòa chung cư. Các tòa chung cư lâu đời có chung khuyết điểm là đường ống dẫn khí nóng phát ra thứ âm thanh rất đang sợ, lúc đầu cô cũng thấy không quen.

Trong nhà bật hệ thống sưởi dưới sàn, nên chỉ một lát sau nhiệt độ đã tăng từ âm độ lên hơn hai mươi độ. Cửu Thiều cởi áo, đi vào bếp, mở tủ lạnh. Ngăn mát trống không, ngăn đá có đến hai hộp kem to tướng. Anh thoáng ngỡ ngàng, nói:

- Chúng ta đi siêu thị thôi.

- Lát nữa hãy đi, vội gì.

Thanh Hoành vừa về đến nhà nên không muốn ra ngoài chịu rét.

- Lúc xuống máy bay anh nghe thông tin báo hiệu đỏ về nguy cơ bão tuyết, nhân lúc tuyết chưa rơi dày, mau đi thôi. - Anh vừa nói vừa túm tay cô. - Đừng lười biếng, trì phi em định chống đói bằng hai hộp kem.

Thấy anh khoác áo choàng chuẩn bị ra khỏi nhà, Thanh Hoành biết không thể chần chừ thêm nữa, cô liền quàng vào cổ anh chiếc khăn của mình khi nãy:

- Sao anh không quàng khăn? Ngoài trời lạnh lắm đấy. Đừng cởi ra. Kiểu khăn này nam, nữ đều quàng được. - Cô vỗ nhẹ vào khăn áo của anh. - Ồ, rất hợp với anh, tặng anh luôn!

Cửu Thiều không cách nào từ chối, đành im lặng làm thinh. Chiếc khăn vẫn còn vương hơi ấm và mùi nước hoa của cô, đó là lại nước hoa dành cho nam giới. Nhã Ca từng nhăm nhe xin xỏ cô chai nước hoa này, bảo rằng đó là dòng Story của Paul Smith hương hoa cỏ mà hiện nay không xuất hiện trên thị trường nữa. Chắc chắn Thanh Hoành mua chai nước hoa này là vì bức hình anh chàng người mẫu nam cực kỳ điển trai in trên thân chai. Rồi sẽ có ngày anh ngấm ngầm sang chiết hết chai nước hoa ấy cho Nhã Ca.

Họ đi siêu thị gần đó mua mấy túi đồ liền, lúc quay về thì vừa đến giờ cơm tối. Thanh Hoành chỉ vào quán cá nướng vẫn còn mở cửa:

- Hay chúng ta vào quán này ăn tạm một bữa.

Chủ quán là Hoa kiều quốc tịch Đức, Thanh Hoành là khách quen của quán, vì ở đây họ có thể giao tiếp với cô bằng tiếng Đức kết hợp với thứ tiếng Hoa bập bõm.

Chị chủ quán trông thấy cô liền tươi cười hớn hở:

- Tôi cứ nghĩ còn lâu lắm mới gặp được cô. Bão tuyết thật đáng ghét!...

Thoáng thấy người đàn ông đứng sau cô, chị ta lập tức lao đến, ôm chầm lấy anh.

- Kìa Arthur, lâu lắm không gặp cậu!

Cửu Thiều vui vẻ ôm chị chủ quán, sau đó họ trò chuyện với nhau bằng tiếng Đức, Thanh Hoành không theo kịp tốc độ nói của họ.

Chị chủ quán nhanh nhẹn sắp xếp chỗ ngồi bên cửa sổ cho họ, rồi quay đi làm việc khác.

Thanh Hoành ngồi xuống:

- Chúng ta giao hẹn nhé, anh không được nói chuyện bằng tiếng nước ngoài trước mặt em khi mà trình độ ngoại ngữ của em còn hạn chế.

Cửu Thiều vui vẻ nhận lời:

- Được thôi, điều kiện trao đổi là em phải cho Nhã Ca chai nước hoa Story đó.

- Vì sao?

Thanh Hoành không muốn giải thích với anh rằng người ta đã ngừng sản xuất loại nước hoa đó, trên thị trường không còn nữa, và cô định tiếp tục lưu giữ nó.

- Không vì sao hết. Nếu em không nhận lời thì thôi, khỏi giao với chả hẹn.

- Không giao hẹn thì thôi, đừng tưởng em sợ sự uy hiếp của an.

Thanh Hoành lập tức hủy kèo.

Chị chủ quán nhanh nhẹn bưng canh gà nóng sốt lên cho họ, rồi vừa cười vừa chọc họ:

- Làm gì mà căng thẳng thế, vợ chồng mới cưới đừng động tí là cãi nhau như vậy.

Thanh Hoành đáp:

- Tụi em không cãi nhau, thật đấy.

Chị chủ quán vừa đặt hai đĩa cá nướng lên bàn, cô liền vơ lấy lọ ớt, dốc cả lọ lên đĩa cá của anh. Nhưng Cửu Thiều vẫn đủng đỉnh cầm đũa, chuẩn bị gắp cá ăn.

Cô đành chịu thua, nếu nói về trò “làm mặt lạnh”, cô vĩnh viễn không bao giờ thắng nổi anh.

- Đừng ăn, cay như thế, ăn vào sẽ đau dạ dày.

Cửu Thiều nắm tay cô, ghé sát lại, hôn lên môi cô.

- Cay lắm à?

Cô phì cười:

- Quá cay là đằng khác, đổi suất khác đi, anh ăn phần của em trước này.

Cô cúi xuống múc canh uống, bỗng nghe thấy “leng keng”, cô cẩn thận múc từng muỗng nhỏ, mãi mới thấy một chiếc nhẫn phỉ thúy trong bát.

- Đây là…

Cửu Thiều chưa kịp trả lời, cô đã đưa ra kết luận:

- Đây là nhẫn cưới?

Cửu Thiều lặng thinh không đáp.

- … Thẩm mỹ của anh tệ đến vậy sao?

Thanh Hoành nhặt chiếc nhẫn lên, lau sạch bằng giấy ăn, chiếc nhẫn khá to, có lẽ chỉ đeo vừa ngón tay cái, có một viên ngọc phỉ thúy to đính ở giữa, xung quang viền đá hồng ngọc, đây rõ ràng là thẩm mỹ của đám trọc phú mới nổi.

- Đeo nhẫn này vào thì e là không thể cử động ngón tay.

- Tóm lại, em có nhận hay không?

- Em không nhận mà được à?

Cô nhớ lại, ngày trước cô từng nói với anh, cô không thích mấy loại nhẫn bạc của Tiffany, vì nó quá bình dân, nó khiến cô có cảm giác mình không đáng đồng tiền bát gạo. Không ngờ anh lại tặng cô chiếc nhẫn phô trương sự giàu có, giống mấy kẻ mới phất lên thế này.

Anh thò tay vào túi áo choàng treo sau ghế, lôi ra một chiếc hộp:

- Thực ra đây mới là nhẫn cưới.

Anh mở hộp, bên trong là chiếc nhẫn hồng ngọc Mikioto, xung quanh viên ngọc là một đường viền đơn giản bằng kim cương.

- Anh biết em yêu cầu rất cao, chọn tới chọn lui, cuối cùng quyết định chọn chiếc nhẫn này.

Anh đứng lên, cầm chiếc nhẫn, nâng tay trái của cô, đeo nhẫn vào ngón áp út, sau đó anh quỳ một chân xuống:

- Em bằng lòng lấy anh chứ?

Thanh Hoành ngượng chín mặt, lắp bắp:

- Anh… anh đứng lên đi.

Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích, lặp lại một lần nữa:

- Em bằng lòng lấy anh chứ?

Rõ ràng đây không phải vấn đề cô có bằng lòng lấy anh hay không, bởi vì họ đã kết hôn và được sự bảo hộ của pháp luật. Giấy chứng nhận kết hôn đâu thể làm giả được. Cô không thể không nhắc nhở anh:

- Em đã đồng ý lấy anh rồi còn gì?

Anh miết chặt ngón tay cô, bực mình quá, cô càng ngày càng biết cách chọc tức anh, anh đành phải tăng âm lượng thêm nữa:

- Anh hỏi em là em có bằng lòng lấy anh không thì em chỉ việc trả lời bằng lòng là xong.

- .. Bằng lòng, bằng lòng, bằng lòng. - Thanh Hoành vung vẩy cánh tay. - Anh vừa ý chưa? Có thể đứng lên được chưa? Anh xem chị chủ quán đang cười anh kia kìa.

Cuối cùng, anh cũng chịu đứng lên và trở về chỗ của mình.

Chị chủ quán dọn đồ ăn lên cho họ, tiện thể nháy mắt với Cửu Thiều:

- Này Arthur, cậu làm vậy không ổn đâu, không nên ép buộc người khác.

Cửu Thiều trả lời bằng tiếng Đức:

- Nhưng cô ấy thích bị tôi ép buộc.

Chị chủ quán phì cười, phát biểu bằng thứ tiếng Trung lơ lớ:

- Cậu thật đáng ghét!

Thanh Hoành quay sang anh:

- Anh lại phạm quy rồi, đã bảo không được nói mấy thứ tiếng xì xà xì xồ em không hiểu kia mà.

Cửu Thiều nắm lấy bàn tay trái đeo nhẫn của cô.

- Anh thấy em vẫn chưa nhận ra một thực tế. Thứ nhất, giao kèo lúc trước của em đã bị hủy bỏ vì hai bên đều không thực hiện điều kiện người kia đưa ra, do đó anh vẫn được phép sử dụng tiếng Đức. Thứ hai, xin em hãy tỏ ra tôn trọng ngôn ngữ của các dân tộc, không nên chê bai nó là thứ tiếng xì xà xì xồ.

Thanh Hoành cắm thẳng móng tay vào lòng bàn tay anh.

Anh đau quá thả tay ra:

- Em cắt móng tay đi được rồi đấy.

Cô lại hỏi:

- Nếu chiếc nhẫn này mới là nhẫn cưới, vậy còn chiếc nhẫn kia…?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK