• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tác giả: Chi U Cửu

Người đào hố: Thì Là Thì Là????

Thời gian cập nhật: 01/12/2022

Chương 1: Cái gọi là cha và con gái

Năm mười lăm Cảnh Diệu.

Tháng chín, Vân Châu gió cát bắt đầu chìm trong gió lạnh. Chiết Tịch Lam mang theo một cái cung sừng trâu trên lưng xuất phát từ thôn trang ở ngoại thành, nàng bất chấp gió cát lần lượt trèo qua từng sườn núi đất vàng này đến sườn núi đất vàng khác, cuối cùng cũng đã tới cổng thành phủ Vân Châu.

Nàng phong trần mệt mỏi, áo ngoài màu đỏ thắm trên người còn có miếng vá, ủng dưới chân hẳn là vừa giẫm qua vũng bùn, ướt một mảng, phía trên bị bùn bám vào, đi một bước vung ra một chút, nhìn có hơi chật vật, chỉ có điều sắc mặt nàng lại rất lãnh đạm, ánh mắt nhàn nhạt, vẻ mặt rất bình thản.

Đứng xếp hàng vào thành, lúc đi qua cửa thành hình tò vò có một trận gió thổi qua, nàng rùng mình một cái, nhanh chóng khép vạt áo lại.

Quen cửa quen nẻo đi đến quan nha, nha dịch gác cổng nhận ra nàng, cười để nàng đi vào. Nàng đi một mạch vào bên trong, không đi đến tiền đường, đó là nơi để các đại nhân làm chính sự, nơi nàng đi là hậu viện, nơi này có một gian sương phòng nho nhỏ, có thể ngồi chờ người.

Nàng đợi cha nàng.

Cha nàng Chiết Tùng Niên là Châu phán trong phủ nha Vân Châu, tòng thất phẩm. Không phải chức quan lớn nhưng lại rất bận rộn, không tìm đến ông ta, ông ta hẳn cũng sắp quên mình có một cái nhà rồi.

Dựa theo kinh nghiệm của lúc trước, thông thường là phải chờ thêm một hồi lâu, Chiết Tịch Lam móc sử thư ra đọc.

Yên tĩnh vừa đọc sách vừa chờ, khoảng nửa canh giờ, ở cửa ra vào có tiếng bước chân vội vàng, nàng đứng lên, quả nhiên nhìn thấy cha nàng tiến vào cửa.

"Lam Lam."

Chiết Tùng Niên áy náy: "Chờ lâu lắm rồi hả?"

Ông ta lúng túng giải thích một câu: "Vừa rồi nha môn có việc, con biết đó, ba tháng đại hạn, có quá nhiều việc..."

Ông ta cũng đã ba tháng chưa về nhà.

Chiết Tịch Lam gật gật đầu: "Con biết."

Không có oán trách, không có tranh cãi ầm ĩ, chỉ là lẳng lặng nhìn sang: "Cha, cha gọi con tới làm gì vậy?"

Chiết Tịch Niên khô khan nói: "Cha thăng chức."

Chiết Tịch Lam: "Chúc mừng."

Nàng quá mức bình tĩnh, Chiết Tịch Niên ở trước mặt nàng càng thêm không ngẩng đầu được lên. Ông ta biết, khuê nữ cũng không thích mình.

Không thích cũng là đáng đời ông ta, quanh năm làm việc ở nha môn không về nhà, cha con không thân cận là đúng. Nhưng nhìn thấy bộ dáng này của nàng, trong lòng vẫn sẽ có chút chua xót.

Ông ta nhỏ giọng nói: "Cha thăng chức thành Thông phán Thanh Châu."

Chiết Tịch Lam: "Là chính lục phẩm, chúc mừng."

Chiết Tịch Niên lúc ở trên quan trường cũng không tính là chất phác nhưng khi ở trước mặt tiểu nữ nhi lại luôn không biết nói cái gì.

Cũng giống như hiện tại, trong phòng lại trở nên yên tĩnh.

Ông ta hít sâu một hơi, lúc này mới nói: "Kỳ thực ba tháng trước đã có tin tức thăng chức Thông phán Thanh Châu. Chỉ là Thanh Châu còn nghèo hơn so với Vân Châu, cha không muốn các con đi cùng chịu khổ, lúc ấy liền viết thư cho biểu di mẫu của con ở kinh đô, nhờ vả bà ấy chiếu cố con và đệ đệ, lại tìm cho con... tìm cho con một hôn sự tốt."

"Hôm qua bà ấy hồi âm nói cứ việc đi, nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho các con, cũng sẽ tìm cho con một nhà chồng tốt."

Nói xong, sợ nữ nhi hiểu lầm, lại vội vàng giải thích: "Chuyện thăng quan chưa xác định, lại không biết biểu di mẫu của con nghĩ thế nào, nên cha không nói cho con. Bây giờ bà ấy hồi âm tới, cha cũng thở phào một hơi. Lam Lam, con, con nghĩ thế nào?"

Chiết Tịch Lam lúc này mới cảm thấy hơi ngạc nhiên. Nàng nhíu mày: "Đi kinh đô? Biểu di mẫu?"

Chiết Tịch Niên dè dặt nhìn sắc mặt nàng: "Phải."

"Tam biểu tỷ của a nương con gả cho ngũ lão gia Nam Lăng hầu phủ ở kinh đô, con có nhớ không?"

Chiết Tịch Lam tất nhiên là nhớ. Hàng năm nhà nàng đều sẽ cùng bên đó đưa quà mừng năm mới. Nhà nàng nghèo, đồ đưa đi không nhiều nhưng mỗi lần đối phương đưa lại đều là một xe đầy.

Sau khi a nương qua đời, đồ đưa tới càng nhiều, phần lớn là y phục, son phấn bột nước cùng đồ trang sức cho nàng, đồ vật to nhỏ đều được cân nhắc chu toàn, đều là đồ nàng cần dùng đến khi ra ngoài gặp người, có thể thấy được đó là một người tốt.

Nhưng dù sao cũng chưa từng gặp mặt, vị biểu di mẫu này tính tình cũng khá lạnh nhạt, không thường xuyên viết thư qua lại, chỉ tặng đồ tới, rải rác mấy câu trong đó, không tính là thân thiết được, hiển nhiên cũng không thể coi là người thân thuộc, tới cửa nương nhờ như thế kỳ thật không được coi là ổn thỏa.

Chiết Tùng Niên thấy nàng vẫn chau mày như cũ, vội vàng nói: "Không phải con vẫn luôn cảm thấy Vân Châu nghèo nàn, muốn gả tới nơi phồn hoa một chút ư? Cha, cha liền nghĩ, đưa con đi kinh đô, nơi đó không có quân giặc cùng chiến loạn, cha cũng an tâm. Còn nữa, a nương con thường nói, biểu di mẫu con mặt lạnh tim nóng, là người có tâm địa tốt nhất, những năm nay bà ấy vẫn luôn chiếu cố con rất nhiều, di mẫu chí thân, cha nghĩ con đi theo bà ấy dù sao cũng tốt hơn đi theo cha chịu khổ..."

Nói đến phần sau, vậy mà mang theo chút nghẹn ngào.

Lông mày Chiết Tịch Lam vốn đang cau lại, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, nhưng khi nghe được câu này, sắc mặt trong nháy mắt trở nên lãnh đạm. Nàng gật đầu: "Không sai, con xác thực không muốn sống cuộc sống khổ cực."

"Nếu như cha đã viết thư cho biểu di mẫu nói xong rồi, vậy thì con liền dẫn đệ đệ đi hưởng phúc."

"Đa tạ cha."

Chiết Tùng Niên đầy lời muốn lại nói bởi vì hai chữ "hưởng phúc" và "đa tạ" này của nàng mà để thối rữa trong bụng. Ông ta cũng không dám nhìn nàng, hai cha con im lặng nửa ngày, ông ta nén lại tiếng nghẹn ngào, lúc này mới móc ra bạc: "Đây là bổng lộc tháng này của cha, vốn có năm lượng bảy đồng, nhưng..."

Nhưng con trai của đồng liêu mắc não tật, ông ta liền cho mượn hai lượng bạc.

Chiết Tịch Lam cũng không bất ngờ một chút nào.

Cha nàng là một vị quan tốt, núi sập, ông ta dẫn người di chuyển đá ở phía trước nhất, con cái đồng liêu cần trị bệnh, ông ta liền đưa bạc bổng lộc cho người ta mượn.

Trời đông giá rét, ông ta không quan tâm sức khỏe bản thân, toàn tâm toàn ý đi thăm hỏi các huyện Vân Châu, tra khuyết bổ lậu, ba lần qua cửa nhà cũng không vào.

Giữa cái nắng như thiêu như đốt, ông ta bất chấp nắng gió cát bụi đi ruộng nương cổ vũ trồng dâu nuôi tằm, không ngủ không nghỉ đọc sách nhà nông, tự bỏ tiền túi ra mua nông cụ về phát cho từng nhà.

Ông ta quả thật là một vị quan tốt.

Nhưng là quan tốt cũng gây ra tội lỗi.

Cái tốt của ông ta dành cho bách tính, tội lỗi của ông ta lại dành cho chính nhà mình. Người ngoài ngày càng tốt, nhà nàng ngày càng nghèo.

Sáu năm trước, Vân Châu hạn hán, cha nàng đi cứu trợ thiên tai không biết ngày đêm, cũng như vậy ba tháng không hề về nhà. Tỷ tỷ bị bệnh cấp tính, lúc đưa đi y quán không có bạc, đại phu không chịu ký sổ, cứ như vậy một chút thời gian, tỷ tỷ không còn nữa.

Nương nàng không chịu nổi sự giày vò này, không bao lâu sau cũng đi.

Cha nàng sinh hai nữ nhi là tỷ tỷ và nàng. Vốn là một nhà bốn người, đi hai người, còn lại một người thường xuyên không ở nhà, chỉ mời Từ bà bà quen thuộc đến chăm sóc nàng, trong nhà lạnh lẽo.

Về sau một nhà hàng xóm thường xuyên giúp đỡ nhà nàng làm việc bị chết do ôn dịch, để lại một đứa con trai nhỏ ba tuổi, cha nàng lại ôm tiểu nhi tử nhà bên về làm con trai nuôi.

Hai ba năm nay Chiết Tịch Lam vẫn luôn mang theo đệ đệ sống ở thôn trang nhỏ ngoại thành Vân Châu, ăn ít, dùng đồ ít, dùng tiền càng ít.

Bổng lộc một tháng của Chiết Tùng Niên là năm lượng bảy đồng, cho mượn đi hai lượng, còn thừa lại ba lượng bảy đồng, số tiền này có thể để nàng và đệ đệ dùng được một đoạn thời gian rất dài.

Toàn bộ ba lượng bảy đồng được Chiết Tùng Niên đặt trong tay Chiết Tịch Lam. Nàng không hỏi sao ông ta không chừa lại cho mình một chút, đưa hết cho nàng vậy ông ta ăn cái gì,... mà thu bạc, chỉ hỏi: "Con đi kinh đô như thế nào?"

Chiết Tùng Niên vội vàng nói: "Tháng chạp năm nay đại thọ Bệ hạ, Vân Vương thế tử phải vào kinh dâng quà chúc thọ kính hiếu cho bệ hạ, con cùng đi theo bọn họ đi."

Chiết Tịch Lam gật đầu. Cha nàng là người của Vân Vương, Vân Vương thế tử nàng cũng quen biết. Có người quen đưa đi, lại là hoàng thân quốc thích, trên đường đi hẳn là sẽ không có việc gì.

Nàng lại hỏi: "Khi nào thì đi?"

Chiết Tùng niên chột dạ cúi đầu: "Khoảng bảy ngày sau."

Ông ta ngập ngừng giải thích: "Là đi tương đối gấp, nhưng đi theo Vân Vương thế tử, trên đường đi không có nguy hiểm, cha sẽ an tâm một chút. Tất cả chuyện khác cha đã nói xong với Vân Vương gia rồi, con chỉ cần đi cùng là được."

Nghĩ nghĩ lại thấp thỏm hỏi: "Bảy ngày nữa xuất phát từ thành Vân Châu, mấy ngày nay con thuận tiện dẫn đệ đệ về thành Vân Châu ở?

Chiết Tịch Lam liền gật đầu: "Được. Vậy bây giờ con đi về, còn phải thu dọn đồ đạc nữa."

Chiết Tùng Niên trông mong nhìn nàng một cái, vốn định căn dặn thêm một chút, nhưng thấy nàng thần sắc trấn định, dù cho đột nhiên nghe một cái tin tức như thế cũng không sợ hãi không hoảng hốt, sau khi tiếp nhận lập tức có bộ dáng vạn sự đều có thể ứng biến, căn bản không cần người khác căn dặn thì trong lúc nhất thời cũng không biết nói cái gì, cứ chần chờ như vậy, nàng đã đi rồi.

Đôi mắt ông ta liền tiếp tục trông mong nhìn theo, cũng không dám gọi nàng dừng lại, chỉ chờ lúc bóng dáng nàng mang theo cung tiễn đi ra ngoài, rẽ ngoặt, không nhìn thấy nữa, mới thở một hơi thật dài.

Chiết Tịch Lam lại bất chấp gió cát trở về thôn trang ở ngoại thành. Từ trong thành Vân Châu đến ngoại thành chỉ mất một canh giờ đi đường nhưng toàn thân nàng đều dính đầy bùn cát, vừa vào cửa, Từ bà bà liền kêu lên: "Nhanh thay y phục... Sao lại mặc bộ đồ rách đó!"

Chiết Tịch Lam: "Hôm nay gió cát lớn, bị bẩn cũng không tiếc.".

||||| Truyện đề cử: Độc Gia Sủng Thê |||||

Đệ đệ nhà nàng Chiết Bá Thương thùng thùng thùng chạy tới, trong tay còn cầm cái muôi, vui vẻ hỏi: "A tỷ, tỷ mua đồ chơi bằng đường cho đệ không?"

*糖人: Đồ chơi làm bằng đường (dùng đường loãng thổi thành hình nhân, chim thú, có thể chơi và cũng có thể ăn.)

Chiết Tịch Lam bỏ cái cung sừng trâu xuống, đưa đồ chơi làm bằng đường cho hắn: "Ăn đi."

Chiết Bá Thương vui mừng nhảy cẫng lên. Năm nay hắn sáu tuổi rồi nhưng vẫn rất thích ăn kẹo đường. Chỉ có điều đồ chơi làm bằng đường đắt tiền, hai ba tháng có thể ăn một lần cũng đủ khiến hắn vui vẻ.

Chiết Tịch Lam xoã tóc, cúi đầu, hai tay vỗ trên tóc, bùn cát chậm rãi rơi xuống.

Nàng vừa phủi bùn cát vừa nói: "Đệ nói với Từ bà bà, để bà bà giúp chúng ta đi thu dọn đồ đạc, chúng ta phải đi kinh đô."

Kinh đô!

Chiết Bá Thương kinh ngạc: "Vì sao?"

Chiết Tịch Lam cũng cảm thấy đột ngột, nhưng với nàng mà nói, sau khi đồng ý chuyện đi kinh đô, liền cảm thấy đi kinh đô cũng không phải là chuyện xấu. Có rất nhiều nguyên nhân để nàng cũng không thích cái thành Vân Châu nơi mà nàng sinh ra và lớn lên này, có thể rời khỏi nơi này là chuyện rất tốt.

Nàng nói sơ lược chuyện cha sắp thăng quan một lần, cuối cùng an ủi hắn: "Kinh đô có rất nhiều đồ chơi làm bằng đường để ăn."

Chiết Bá Thương có chút bối rối, nơi hắn được đi xa nhất chính là thành Vân Châu. Kinh đô ư, chỉ thấy viết ở trong sách thôi.

Thật xa.

Hắn nắm chặt đồ chơi làm bằng đường, đứng sát bên cạnh a tỷ: "Vậy chúng ta đi rồi, sau này không trở về nữa sao?"

Tay Chiết Tịch Lam đang vỗ tóc dừng một chút, sau đó lắc đầu: "Không biết nữa, chuyện tương lai ai biết được đây."

"Nhưng chắc chắn phải trở về một lần, nếu có thể sống tốt hơn hiện tại, liền trở về dời mộ phần cho a nương a tỷ còn cả cha mẹ đệ nữa."

Nàng cười lên: "Đệ đừng sợ, có a tỷ ở đây."

Chiết Bá Thương vẫn sợ hãi, Từ bà bà sau khi nghe nói chuyện này lại liên tục cảm khái.

Lúc thì nói nàng và Chiết Bá Thương số phận tốt, có thể đi kinh đô hưởng phúc, ở đó hoàng kim có khắp mọi nơi, nước uống đều là nước mà Ngọc đế ở trên trời uống còn dư lại, thật sự là may mắn. Lúc thì lại khóc, dù sao cũng ở chung nhiều năm như vậy, thật sự không nỡ. Nhưng bà có nhà ở Vân Châu, cũng không thể đi cùng được.

Sau cùng bà đi dọn dẹp hòm xiểng, lần lượt thu thập từng món đồ cho bọn họ.

"Phải đi kinh đô, nồi niêu xoong chảo chắc chắn có, những thứ này thì không thu dọn, để lại cho cha con đi."

"Sách nhiều, ta thu vào trong hai cái rương này, rất nặng, lúc nhấc lên phải cẩn thận."

Chiết Tịch Lam thở dài, một mình đi vào phòng xếp y phục. Nếu đi kinh đô, đồ vá không thể mang, những năm này biểu di mẫu đưa tới không ít vải vóc tốt, có chút đem đi bán bù vào chi phí trong nhà, có chút còn giữ, đúng lúc có thể làm mấy bộ y phục.

Từ bà bà là một người tốt bụng, thu dọn đồ đạc được một nửa, lại vội vàng đến hỏi: "Ngoại trừ biểu di nhà ngoại, cha con đã viết thư cho Phó gia chưa? Không phải Phó đại nhân làm đại quan sao? Nếu có nhà họ giúp, nói không chừng con có thể sống tốt hơn một chút."

Chiết Tịch Lam lắc đầu, cười nói: "Chưa từng viết thư."

Cha nàng không nói, chính là chưa từng nhờ vả.

Chẳng qua vì Từ bà bà nói như vậy Chiết Tịch Lam lại nhớ tới Phó gia. Đại khái vào ba năm trước, nàng vừa vặn mười hai tuổi, có bà mối bắt đầu làm mai cho nàng, lúc cha đến hỏi nàng có mong muốn gì đối với vị hôn phu, nàng có chút lúng túng.

A nương và a tỷ chết sớm, nàng lúng túng cũng không có người có thể hỏi, liền cúi đầu nói không vội.

Cha nàng liền cự tuyệt bà mối, lại vội vội vàng vàng rời đi.

Chiết Tịch Lam lúc đó mờ mịt phát hiện mình phải đối diện với vấn đề gả chồng trong tương lai.

Nàng ngồi trong căn phòng vắng ngắt suy nghĩ thật lâu, cảm thấy điều đầu tiên là không thể tìm người giống như cha nàng.

Nhìn nhìn lại căn nhà với bốn vách tường trống trơn thì còn thêm không muốn tìm người nghèo, người khổ.

Suy nghĩ về chuyện này, nàng cảm thấy lòng mình không đúng, tâm tư không trong sáng nên là muốn gả cao, chẳng những muốn gả cho người có dòng dõi cao, nàng còn muốn gả cho một vị hôn phu tốt.

Như thế, nàng phát hiện suy nghĩ của mình xiêu vẹo rồi. Nhưng lại cho rằng đây vốn là bản tính của con người, cũng không cảm thấy xấu hổ. Với tính cách của nàng, một khi nghĩ kỹ rồi thì sẽ đi làm.

Nàng liền ném một cái khăn tay cho Phó Lý con trai Phó gia.

Phó gia là hàng xóm nhà nàng, nàng và Phó Lý lớn lên với nhau từ nhỏ, xem như là hiểu tận gốc rễ, thanh mai trúc mã. Phó gia a thúc là quan đến Vân Châu đốc tra, chức quan cao hơn cha nàng, biết luồn cúi, con gái tiến cung làm phi tần, nghe nói rất được sủng ái, nếu gả đến tương lai không phải lo ăn mặc.

Nàng cẩn thận suy nghĩ, Phó Lý tính tình nhu nhược, rất dễ nắm bắt, lúc nhỏ nàng từng đánh nhau vì hắn một trận, đánh những cái tên đồng môn bắt nạt hắn, hắn liền một mực nghe nàng, lúc nào trở về từ học đường cũng đều mua chút đồ ăn cho nàng.

Nếu hai người kết làm phu thê, có lẽ cũng có thể hoà hợp mỹ mãn.

Nàng liền hẹn hắn ra, ném cho hắn một cái khăn tay.

Vân Châu là nơi vắng vẻ nằm ở biên cảnh, dân phong không thủ lễ giống kinh đô và phía nam, nếu như con cái vừa ý nhau, mời phụ mẫu ân chuẩn, kết chuyện tốt giữa hai họ cũng là chuyện thường có.

Nàng còn nhớ rõ lúc ấy Phó Lý vừa nhận khăn vừa đỏ mặt, vừa vui mừng lại vừa nhăn nhăn nhó nhó, cuối cùng che miệng cười toe toét, còn âm thầm nói cho nàng, tỷ tỷ hắn mang thai con của bệ hạ, nhà hắn có thể sắp được thăng chức.

Thăng chức tốt nha, có thể có được không ít lợi ích. Chiết Tịch Lam còn thấy may mà mình ra tay nhanh với Phó Lý. Đáng tiếc có khả năng ông trời không nhìn nổi tâm tư nhỏ này của nàng, ngày thứ hai trong thành Vân Châu có ôn dịch, nàng bị đưa tới thôn trang ở ngoại thành, chờ đến lúc trở về, Phó gia đã sớm người đi nhà trống, ngay cả một câu nói cũng không để lại.

Cha nàng về sau ấp úng tiết lộ, Phó gia không hài lòng lắm đối với nàng. Sau đó lắp ba lắp bắp nói: "Tất cả đều là do cha không tốt, a Lý là đứa trẻ ngoan, nhưng Phó đại nhân có thành kiến với cha."

Chiết Tịch Lam cũng không để ý. Tìm vị hôn phu mà, lại còn là gả cao, ở đâu mà dễ dàng như vậy được. Một người không được thì lại tìm một người. Không được là chuyện thường xảy ra, đời nàng từ trước đến nay không tính là suôn sẻ nên rất bình tĩnh.

Cho nên lòng nàng tiếc tiểu tiểu trúc mã nhưng không có ý oán trách, huống hồ quãng đời về sau sẽ không còn gặp lại, suy nghĩ nhiều cũng vô dụng.

Nàng liền không để bụng nữa.

Chỉ là tiếc cái khăn tốt kia. Nhưng khăn nhiều, mất đi một cái không đáng tiếc. Trong hai năm tiếp theo, nàng còn ném thêm hai cái nữa, chỉ là... chuyện này không thuận lợi lắm.

Từ mười hai tuổi đến mười lăm tuổi, nàng ném đi ba cái khăn.

Nàng nghĩ tới đây liền lắc đầu, lúc ngước mắt lại thấy vẻ mặt sốt ruột của Từ bà bà, liền cười trấn an: "Không có chuyện gì, sau khi đến kinh đô sợ là sẽ phải gặp lại Phó gia, đến lúc đó rồi nói sau."

Từ bà bà liền thở dài một tiếng: "Haiz, ta cứ luôn không yên lòng."

Thấy nàng tại thu dọn y phục, liền chỉ vào một cái hòm xiểng lớn chút nói: "Trong đó có rất nhiều khăn tay màu nguyệt bạch, khăn đó nhìn đắt tiền, bình thường cũng không thấy con dùng, ta đều đặt vào hộp gỗ ở bên trong.

*月白色: màu nguyệt bạch=màu xanh nhạt, chỉ màu sắc của ánh trắng [người cổ đại Trung Quốc cho rằng màu sắc của mặt trăng không phải là màu trắng mà là màu lam nhạt]

Chiết Tịch Lam cười đáp một tiếng, suy nghĩ một chút rồi lấy những cái khăn kia ra: "Cái này mang đi kinh đô, nói không chừng có thể dùng tới."

Đột nhiên muốn đi, tất nhiên là cần phải tạm biệt hàng xóm. Nàng mang theo đệ đệ tới từ biệt từng nhà, nhận được không ít đồ tốt.

Trứng gà, thịt khô, còn có một hộp son phấn a tỷ nhà bên cạnh cho.

Ngày thứ hai, nàng lại mang những vật này trở về nhà trong thành Vân Châu. Trong nhà quả nhiên nồi lạnh bếp lạnh, cái gì cũng không có.

Nàng dùng trứng gà được cho làm bát trứng gà hấp, dùng thịt khô chiên cơm thịt khô, một ngày thịt cá, giống như là ăn tết.

*鸡蛋羹

*腊肉饭:

Ban đêm giờ Tý, cha nàng trở về. Chiết Tịch Lam hâm nóng đồ ăn cho ông ta ăn, Chiết Bá Thương đứng lên gọi: "Cha, chừng nào thì cha đi kinh đô thăm chúng con ạ?"

Chiết Tùng Niên à một câu, hiển nhiên chưa từng nghĩ đến chuyện lâu dài như thế. Ông ta ấp úng nửa ngày, cuối cùng nhìn thoáng qua Chiết Tịch Lam đang ngồi ở một bên làm vớ, cúi đầu nói: "Cha sẽ cố gắng đi kinh đô làm quan sớm một chút."

Chiết Bá Thương ngoéo tay với ông ta: "Được ạ, con và a tỷ chờ cha."

Hắn lại đưa Chiết Tùng Niên một nắm hạt dưa như hiến bảo vật: "Cái này là do con rang."

Chiết Tùng Niên cười lên: " Không ngờ con lại có thiên phú trù nghệ."

"Nhưng vẫn phải nhớ đọc nhiều sách, đọc sách hiểu rõ lí lẽ."

"Đọc mà, a tỷ mỗi ngày đều kiểm tra bài tập của con."

Chiết Tùng Niên liền không khỏi lần nữa nhìn về phía khuê nữ. Nàng vô cùng xinh đẹp, đôi mắt sáng thiện lãi. Trong mắt ông ta, nàng và a nương cùng a tỷ của nàng là nữ tử xinh đẹp nhất thiên hạ. Chỉ có điều, sau khi thê tử và con gái lớn qua đời, con gái nhỏ cũng triệt để xa cách với ông ta.

Ông ta áy náy nhưng lại không có cách nào. Chức quan vẫn phải tiếp tục làm, cuộc sống vẫn phải tiếp tục sống, ông ta bận rộn không thể chú ý đến nàng, cũng không thể chú ý đến nhà.

Ông ta là thật sự có lỗi với ba mẹ con các nàng.

Ông ta lại thở dài trong lòng lần nữa, vốn định ngày thứ hai ở nhà lâu một hồi cùng các con, ai biết lúc nửa đêm lại có đồng liêu đến gõ cửa, trong thành Vân Châu có mười tên sơn phỉ tiến vào đả thương người, phải vội vàng chạy tới.

Vội vã đi, nhiều ngày chưa về.

Chiết Tịch Lam không kinh ngạc.

Đợi đến ngày nàng sắp đi, nàng mang theo Chiết Bá Thương đi cúng tế cha mẹ của hắn trước rồi mới mang theo một rổ tiền giấy nguyên bảo cùng một bình rượu Hợp Tang* mà a nương và a tỷ nàng thích uống đi đến quan nha chờ Chiết Tùng Niên.

*rượu dâu tằm

Chỉ là lần này nàng không đợi được, ông ta đi tiêu diệt thổ phỉ vẫn chưa về.

Nàng liền một mình đi lên núi cúng tế a nương và a tỷ.

Trước tiên đốt kim nguyên bảo cho hai người rồi lại rót ba chén rượu trước mộ, cuối cùng ngồi xổm trước bia mộ a tỷ, nhẹ nhàng sờ lên.

Lúc a tỷ qua đời là mười lăm tuổi, qua tháng chạp năm nay, nàng đã mười sáu tuổi rồi.

Nàng có chút phàn nàn nói: "A tỷ, tỷ còn không lớn lên nữa thì phải gọi muội là a tỷ rồi."

Dừng một chút, lại nói: "Muội sắp rời khỏi Vân Châu rồi, tỷ muốn báo mộng thì nhớ kỹ phải gửi đến kinh đô."

Tay nàng chậm rãi vuốt đi vuốt lại tên của a tỷ trên bia mộ, thấp giọng nói: "A tỷ, muội sẽ sống thật tốt, a tỷ đừng lo lắng cho muội nhé."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang