Mục lục
Mở mắt thấy thần tài Trần Hạo / Hóa ra tôi là Phú nhị đại gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3





Chương 3 “Trần Hạo, anh giả vờ gì đấy?” Dương Hạ khinh thường.



Nhưng sau khi nhân viên bán hàng Trương Như thấy Trần Hạo lấy thẻ đen ra thì ngơ ngẩn.



Chỉ có các gia tộc lớn mới có loại thẻ mua.



sầm cấp chí tôn thông dụng trong tất cả các thương hiệu xa xỉ trên toàn thế giới! Không còn nghĩ ngờ gì nữa, chủ sở hữu thực sự đều là phú hộ chân chính.



Mà Vương Tiếu Phi ở bên cạnh đã cầm máy thanh toán đến.



Trần Hạo nhập mật mã ngày sinh của mình, quả nhiên, màn hình hiển thị đã thanh toán thành công, Giao dịch hoàn thành! ‘AmF Tất cả mọi người có mặt ở đó đều kinh hãi.



“Mẹ ơi, chiếc túi Hermes ba trăm sáu mươi nghìn đấy! Tuyệt quá đi!” “Chẳng lẽ cậu thanh niên này là đại gia ngầm à?” Ánh mắt của các cô gái đang nhìn Trần Hạo đều nóng hừng hực.



Lục Thần trợn mắt không thể tin nổi.



‘Sao thắng nghèo ngu ngốc này lại giàu đến vậy? Anh ta cảm thấy mặt mình đau rát Ban nãy mình còn đứng ở đây phô bày sự hiểu biết Về những mặt hàng xa xí.



Bây giờ xem ra, thật giống như thãng hề! Người có biểu cảm đặc sắc nhất, chỉ có thể là Dương Hạ “Anh… Anh… Trần Hạo, anh lấy đầu ra tấm thẻ này vậy?” Túi xách ba trăm sáu mươi nghìn, nói mua là mua, hơn nữa Trần Hạo còn có thẻ mua.



sắm hàng xa xỉ toàn cầu cấp chí tôn, chí tấm thẻ này thôi cũng đã đủ xa xí rồi Nếu chiếc túi này được mua cho mình.



“Thì bây giờ, mình sẽ được nhận ánh mắt sùng bái của tất cả mọi người.



Trần Hạo nhìn Dương Hạ, anh lười trả lời.



Nhưng vẫn cảm thấy hơi đau ví, thầm nghĩ trong lòng: Chị cũng quá đáng quá đi, đưa thẻ mua sắm thì thôi, còn phải đặt giới hạn mua thấp nhất là ba trăm nghìn! “Thưa ngài, tôi sẽ gói túi xách lại! Mong ngài hãy chờ tôi nửa tiếng!” Đây là sản phẩm xa xỉ, tất nhiên bao bì phải thật hoàn hảo.



Còn Trần Hạo lại cảm thấy xấu hổ khi thấy.



tất cả nam sinh nữ sinh ở đây đều đang nhìn mình, Anh nói không cần, muốn cầm túi đi luôn! “Khoan đãi Cậu đứng lại đó cho tôi!” Lục Thần sắc mặt khó coi đứng chản trước mặt Trần Hạo.



“Cậu định làm gì?” Trần Hạo lạnh lùng nói Lục Thần cười gần, chỉ vào thẻ đen trong.



tay Trần Hạo: “Tôi nghỉ ngờ chiếc thẻ này bị trộm, bây giờ, muốn trộm mật mã của người khác cũng đâu phải là chuyên khó khăn gì!” Nói xong thì nhìn về phía Trương Như: “Chị Trương Như, em khuyên chị nên liên hệ với sếp của chị, nếu chuyện thế này mà bị lộ ra ngoài, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng cửa hàng!” Dương Hạ cũng sực tỉnh: “Đúng đó chị Trương Nhự, loại người nghèo hèn như thế làm sao có thể mua nổi chiếc túi đắt như.



vậy, còn có thẻ chí tôn nữa chứ!” Dương Hạ thật sự không muốn chấp nhận sự thật này.



Trương Như nghe vậy thì thấy cũng có lý.



Ngay lập tức, cô ta nhìn về phía Trần Hạo.



rồi nói: “Cậu ở lại đây chờ chút đi, giám đốc.



của chúng tôi sẽ đến đây ngay!” Nói xong cô ta còn chặn đường đi của Trần Hạo, giống như đang phòng trộm.



Trần Hạo không ngờ mình chỉ mua chiếc túi thôi mà lại gặp phải nhiều chuyện rác rối như vậy.



Nhìn điệu bộ này, mình có muốn đi cũng không đi được.



Chỉ có thể đợi giám đốc của họ đến.



Chỉ trong chốc lát, một người phụ nữ mặc.



đồng phục, hơn ba mươi tuổi, vẻ ngoài thanh lịch, đầy khí chất đi đến.



Trương Như lập tức kể chuyện nghỉ ngờ Trần Hạo là trộm cho giám đốc nghe.



Giám đốc liếc mắt quan sát Trần Hạo rồi nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Thưa quý khách, thật sự rất xin lỗi, chúng tôi có thể kiểm tra thẻ của quý khách không?” Sự lễ độ cung kính của cô gái này, không cần biết là thật hay giả, có vẻ như cô giám đốc này sẽ không đánh giá người khác.



bảng vẻ bề ngoài.



Trần Hạo rất bất lực, chỉ có thể đưa thẻ đen cho cô ấy.



Thấy nữ giám đốc lấy một chiếc máy chuyên kiểm tra thẻ ra, ‘Sau đó đặt thẻ vào trong một cách chuyên nghiệp.



“Thưa quý khách, xin hỏi quý khách họ gỉ? Có thể chứng minh thân phận được không vy Nữ giám đốc hỏi.










“Tôi tên Trần Hạo, chị tôi tên Trần Hiểu!” Tuy mật mã thẻ là sinh nhật mình nhưng Trần Hạo không chắc có phải thẻ được cấp dưới danh nghĩa chị mình hay không nên anh cũng đưa chứng minh thư của mình cho cô ấy.



“Hữ, thẳng nghèo hèn này, xem thử xem.



cậu ta định bao biện thế nào!” Lục Thần đứng kế bên cười mỉa, còn lấy điện thoại ra, chuẩn bị báo cảnh sát bất cứ lúc nào.



Mà thoáng chốc nữ giám đốc cũng kiểm tra xong.



Ánh mắt cô ấy hoảng sợ, màn hình hiển thị, Trần Hạo đúng là chủ của chiếc thẻ đen này.



Là hội viên chí tôn toàn cầu, mà xuất thân, chắc chán là người của gia tộc cực kỳ lớn.



Nữ giám đốc đổ mồ hôi lạnh, Trương Như: đáng chết này, hại mình đắc tội với một vị quan lớn như vậy! Sau đó cô ấy lấy chiếc thẻ ra, đi đến trước.



mặt Trần Hạo, khom lưng cúi đầu chín mươi độ.



“Thưa anh Trần Hạo thân mến, mong anh hãy tha thứ cho lỗi lâm của chúng tôi! Đây là thẻ đen của anh!” “Cái gì” Tất cả mọi người đều kinh h: Trương Như còn đang trong tư thế duöi tay.



không cho Trần Hạo đi. Ngay lập tức, cô ta cảm thấy cực kỳ xấu hố: “Giám… Giám đốc, chị có lâm không vậy? Người này là… là chủ sở hữu thẻ đen thật 4?” Bỗng, nữ giám đốc ngẩng đầu lên, bước đến tát Trương Như một bạt tai: “Còn chưa chịu thả tay xuống!” Trương Như bụm mặt lùi sang một bên.



Giờ phút này, Lục Thần và Dương Hạ đều.



hơi ngẩn ngơ.



Nữ giám đốc biết hán là hai người này quen Trần Hạo, hơn nữa còn lúc nào cũng chế nhạo Trần Hạo.



‘Thầm nghĩ chỉ bằng làm chuyện gì đó có ân cho anh Trần đây, xóa đi ấn tượng xấu của anh về chỉ nhánh Hermes hôm nay! Cô ấy bước đến trước mặt Lục Thần và Dương Hạ: ‘Xin hỏi hai vị, ban nấy hai vị và nhân viên bán hàng mạo phạm khách hàng cao cấp của chúng tôi, rốt cuộc hai người có mục đích?“ Lục Thần trố mắt nói: “Tôi chỉ có lòng tốt muốn mọi người xác định lại thôi!” “Được, vậy chúng tôi sẽ nhận lòng tốt của hai vị, nhưng bây giờ, nếu hai vị không muốn mua hàng, mời ra ngoài cho!!!” Bốn chữ cuối cùng của nữ giám đốc giống như đang gản lên.



Trực tiếp ra lệnh đuổi khách! Dương Hạ nhìn Lục Thần, mong anh ta có.



thể ra mặt phản bác lại.



Nhưng Lục Thần đã toát mồ hôi, cho dù bây giờ anh ta có mạnh tay mua chiếc túi mười nghìn, thì trước mặt Trần Hạo, anh ta chẳng là cái đỉnh gì cả! Trần Hạo là khách hàng chí tôn! “Chúng ta đi!” Mặt Lục Thần bị tát rất đau, khế cắn môi, sau đó túm Dương Hạ đang không cam tâm, rời đi Giờ phút này Trương Như cũng khom lưng với Trần Hạo: “Anh Trần, xin lỗi anh!” Cô ta hối hận đến xanh ruột, rõ ràng đây là khách của cô ta! Trần Hạo ngoảnh mặt làm ngơ, cười nói với ‘Vương Tiểu Phi: “Chị gái, hôm nay làm phiền chị quá, nhưng không cần gói cho em đâu, em còn có việc, hẹn gặp lại!” Đối diện với ánh mắt nóng bỏng của nữ sinh trong cửa hàng, Trần Hạo lúng túng đi xuống cầu thang.



Đây là lần đầu tiên anh dùng tiền như người giàu có! Thật ra điều này không hề giống với tính cách của anh, tiêu xài xa xi, sợ rằng chỉ có chị anh mới có thể làm được.



Trần Hạo anh, chỉ mong mình có thể làm người bình thường, không cần phải sầu lo chuyện tiền nong thôi! Ra khỏi cửa hàng, điện thoại của Trần Hạo.



vang lên, lần này là Mã Hiểu Nam gọi đến.



‘Vừa nhấc máy đã nghe được giọng nói sốt ruột của Mã Hiểu Nam: “Trần Hạo, tới nhanh đi, tớ nói cho cậu biết nhé, tớ không cần biết người khác nghĩ gì về cậu, cậu là anh em của tớ, sinh nhật tớ, cậu phải đến tham gia! Bạn cùng phòng của cậu đến rồi này! Trần Hạo cười gật đầu: “Tớ đến ngay!” “Đúng rồi đúng rồi, ăn mặc chin chu lên nha, hôm nay tớ muốn giới thiệu cho cậu một cô gái!” Mã Hiểu Nam lại dặn Trần Hạo một câu.



Trần Hạo bất đắc dĩ đồng ý, không thể xách.



túi thế này, Trần Hạo dứt khoát đến siêu thị bên cạnh, mua một chiếc bao ni lông lớn màu đỏ khoảng hai đồng rồi bỏ túi vào.



Vội vã bắt xe đến nhà hàng Như Ý.



Giờ phút này, trong phòng riêng của nhà hàng Như Ý.



Mã Hiểu Nam cúp máy, cười nói với nữ sinh tóc dài được xem là nữ thần số một đang ngồi đối diện: “Nhất Phàm, Trần Hạo là bạn thân của tớ, tính cách khá tốt, cố gắng học hành, đợi lát nữa để hai người làm quen với nhau! Triệu Nhất Phàm đang đeo tai nghe, giơ chân lên lắc qua lắc lại Rất xinh đẹp và tinh khiết.



“Được thôi!” Triệu Nhất Phàm và Mã Hiểu Nam là bạn từ.



nhỏ, cũng học chung một trường đại học, chỉ là khác ngành.



Hôm nay là sinh nhật của Mã Hiểu Nam, cô.



ấy mời bạn cùng phòng của Triệu Nhất Phàm và bạn cùng phòng của Trần Hạo.



đến dự.



Có ý tạo mối quan hệ cho các phòng ký túc! Đồng thời Mã Hiểu Nam biết, gần đây, nữ thần đệ nhất Triệu Nhất Phàm đã độc thân từ năm cấp ba đến nay quyết định tìm một người bạn trai.



Triệu Nhất Phàm uống nước trái cây một cách thanh lịch, đúng lúc này.



Cửa phòng riêng được mở ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK