• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Love 5:

Tiêu Tinh Dã không nói năng gì với Lâm Nguyệt Loan nữa, vào lớp và coi cô như không khí. Thời gian này tính khí cậu ta rất thất thường, tuy chẳng đánh nhau với ai nhưng gương mặt cứ như đá hoa cương, vô cùng lạnh lùng. Thầy Châu nhìn khó coi quá liền gọi cậu đến phòng nghiên cứu nói chuyện một tiếng hai mươi lăm phút ba mươi bảy giây. Vấn đề chủ yếu là hy vọng cậu không nên lạnh lùng thái quá. Học sinh thì phải có dáng vẻ của học sinh, sao phải làm bộ giống sát thủ làm gì… vân vân và vân vân.

Nói một thôi một hồi, hoàn toàn là đàn gẩy tai trâu. Tiêu Tinh Dã bước ra ngoài vẫn giữ nguyên sắc mặt “tứ khốc toàn thư(14)”. Ánh mắt cậu lạnh buốt, gương mặt cậu ấy lạnh lùng, miệng lưỡi cậu ấy lạnh băng… cả người như toát ra không khí của mùa đông. Nói theo cách của Tần Quảng Phong thì là: “Wow, tên này bị đông cứng rồi”.

14. Tứ khố toàn thư: là bộ sách lớn nhất trong lịch sử phong kiến Trung Quốc, do vua Càn Long nhà Thanh tổ chức biên soạn. Từ “khốc” (lạnh) và từ “khố” phát âm giống nhau (ku) nên nói “tứ khố toàn thư” được hiểu theo nghĩa “tứ khốc toàn thư” ý chỉ vô cùng lạnh lùng (BTV).

Gần hết giờ tiết cuối của buổi chiều, Lâm Nguyệt Loan đang chuẩn bị thu sách vở ra về thì Tiêu Tinh Dã huých cô một cái sau bao ngày không thèm nói chuyện. Cậu đưa cho cô mảnh giấy nhỏ, cô khó chịu nhìn qua: Tan học cậu đừng về vội.

Chuông tan học vang lên, thầy giáo cho cả lớp nghỉ. Mọi người bắt đầu lục tục ra về, trong lớp còn vài người. Lâm Nguyệt Loan ngồi yên tại chỗ, Tiêu Tinh Dã cũng thế.

Minh Nhật Lãng cũng đợi mọi người về gần hết mới chầm chậm thu dọn sách vở. Bạch Vân Tịnh quay lại nhìn cậu và cười: “Lát nữa tớ đi hiệu sách mua ít sách tham khảo, cậu có muốn mua gì không Minh Nhật Lãng? Tớ mua giúp cho”.

Minh Nhật Lãng nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Cảm ơn cậu, tạm thời thì không”.

“Vậy thôi, tớ đi trước đây, bye bye”.

“Bye”.

Bạch Vân Tịnh nhẹ nhàng ra khỏi lớp. Minh Nhật Lãng thu dọn sách vở xong và chuẩn bị đứng dậy, theo thói quen cậu nhìn về phía Lâm Nguyệt Loan một cái, lúc này mới phát hiện ra trong lớp chỉ còn cậu, Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã.

Lâm Nguyệt Loan đã đeo sẵn cặp sách lên vai nhưng vẫn ngồi yên bất động. Ánh mắt Tiêu Tinh Dã nhìn chằm chằm phía sau cô, có chút gì đó bất an. Vừa lo lắng lại vừa hoảng loạn. Cậu ấy làm sao thế? Minh Nhật Lãng thầm nghĩ trong lòng.

Tiêu Tinh Dã đột nhiên đứng dậy và liếc nhìn Minh Nhật Lãng đúng lúc bắt gặp ánh mắt Nhật Lãng chưa kịp nhìn đi chỗ khác. Tiêu Tinh Dã sững người lại rồi cáu giận nói: “Cậu nhìn tớ làm gì? Tan học rồi còn không mau về?”.

Minh Nhật Lãng cảm thấy vô cùng khó hiểu, cậu vẫn ngồi im không động đậy. Ánh mắt lướt qua Tiêu Tinh Dã rồi quay sang nhìn Lâm Nguyệt Loan. Hai người này cãi nhau và không nói chuyện một thời gian rồi, điều này cậu có nghe nói. Không khí lúc này hơi ngột ngạt, cậu có nên đi không? Nếu là bạn nữ khác chắc cậu không để ý làm gì, nhưng đây là Lâm Nguyệt Loan…

Lâm Nguyệt Loan cũng quay đầu lại, ánh mắt nhìn Minh Nhật Lãng vô cùng ấm áp và hiền dịu: “Minh Nhật Lãng, cậu chưa về à?”.

“Minh đại thiếu gia mau về đi, cậu mà không xuống nhanh thì con xe Mercedes - Benz nhà cậu đợi mọc rễ lên đấy!”. Tiêu Tinh Dã phải châm chọc một câu mới chịu được.

Xem ra ở đây không có chuyện của cậu rồi, việc của hai người họ cứ để họ tự giải quyết vậy. Trong lòng đột nhiên vô cùng buồn bã, đôi mắt cậu cụp xuống, lặng lẽ xách cặp ra khỏi lớp.

Trong phòng học bây giờ chỉ còn lại Lâm Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã, cô ngồi quay người lại, đối mặt với cậu, hỏi:

“Tiêu Tinh Dã, cậu bảo tớ ở lại có chuyện gì không?”.

Tiêu Tinh Dã cúi mặt xuống không dám nhìn cô, sau đó lại quay đi chỗ khác, gương mặt đã ửng đỏ, một hồi sau mới lập cập nói: “Nói chung là có chuyện, đợi lát nữa nói”.

Ngồi đợi một tí mà đã nửa tiếng trôi qua. Cậu ấy không nói gì, cô cũng kiên nhẫn ngồi đợi mà không giục. Cuối cùng cũng đợi đến lúc cậu lên tiếng: “Về đi, tớ đưa cậu về nhà”.

Đợi lâu như thế chả nhẽ vì mỗi câu nói “Đưa cậu về nhà” sao? Sao mà cô nhịn được cơn giận này chứ? Cô hậm hực nói: “Cậu đang cầu hòa đấy à?”.

“Đi nào, nói nhiều thế?”. Khẩu khí của Tiêu Tinh Dã rất hung hăng, nhưng Lâm Nguyệt Loan chẳng sợ, cô bĩu môi rồi đi theo cậu.

Học sinh trong trường đã về hết, từ dãy phòng học đến bãi đỗ xe hai người không gặp ai cả. Tiêu Tinh Dã lấy xe ra đợi Lâm Nguyệt Loan ngồi chắc mới đạp xe ra khỏi khuôn viên trường rồi rẽ ra phố. Đúng giờ tan tầm nên rất đông người, gương mặt ai cũng mệt mỏi, bám đầy bụi đường, giống như một bầy cá uể oải. Tiêu Tinh Dã nhanh nhẹn len qua dòng người đông đúc như con rồng lượn dưới biển, vừa bá đạo vừa hung dữ.

Bình thường Lâm Nguyệt Loan đi xe bus về nhà, từ trường về nhà đi mất năm bến xe bus. Xuống xe còn phải đi bộ một đoạn nữa. Khi Tiêu Tinh Dã đưa cô về đến nhà trời đã chuyển sang màu xám như tường vi, bốn phía là mây bao phủ.

Lâm Nguyệt Loan nhảy xuống xe nhanh như một chú sóc: “Cảm ơn cậu”.

“Cậu lên gác đi”. Tiêu Tinh Dã hối thúc.

“Lát nữa mới lên, tớ còn đi chợ mua rau đã”.

“Đừng đi nữa”. Tiêu Tinh Dã vội vàng ngăn cô lại, cậu định nói gì đó nhưng lại không mở lời được, Lâm Nguyệt Loan thì cứ nhìn chằm chằm cậu khó hiểu.

Tiêu Tinh Dã ngập ngừng một hồi rồi vừa lí nhí vừa gấp gáp nói nhỏ bên tai cô: “Cậu thay váy khác đã rồi đi chợ sau”.

Trong bóng chiều màu xám cam, gương mặt cậu đỏ bừng. Nói xong là vội vàng đạp xe vụt lên phía trước.

Lâm Nguyệt Loan đứng sững lại một lúc rồi cũng đỏ mặt theo. Cô ba chân bốn cẳng chạy ngay lên gác rồi đóng sầm cửa lại, vội vàng lật mặt sau chiếc váy đồng phục màu xanh ra xem. Một vết máu đỏ bằng nửa bàn tay trẻ con loang lổ, bắt mắt.

Bị bẩn lúc nào thế? Sao cô lại không biết chứ. Tiêu Tinh Dã sao lại phát hiện ra được? Đã thế cậu ấy còn chu đáo giúp cô tránh ánh mắt của mọi người, đưa cô về suốt quãng đường. Cậu ấy vốn không thèm để ý đến cô cơ mà. Vào lúc quan trọng lại không tính toán đến chuyện trước đây. Cậu ấy vốn ngập ngừng nói không ra câu nhưng cuối cùng vẫn mặt dày nhắc nhở cô. Cảm xúc trong lòng cô đang cồn cào, không biết phải diễn tả thế nào…

Tiêu Tinh Dã cắm đầu đạp xe một mạch biến mất khỏi con phố, cậu không hề để ý đến bên kia đường có một chiếc ô tô màu đen lặng lẽ đỗ ở đó.

Minh Nhật Lãng xuống sân trường sau đó ngồi yên trong xe. Bác Hồng lái xe thấy thái độ cậu như vậy nên biết trong lòng cậu có chuyện không vui. Bác cũng không tiện hỏi tại sao nên chỉ cẩn thận lái xe đi. Xe vừa ra khỏi trường Minh Nhật Lãng liền gọi giật lại: “Dừng xe”.

Bác Hồng dừng xe, Minh Nhật Lãng nhìn về phía cổng trường rồi chau mày nói: “Dừng ở đây đi, đợi một lát nữa rồi đi”.

Đợi một lát cũng phải mất ba mươi phút, đợi đến khi có một nam sinh đèo một nữ sinh rời khỏi trường, Minh Nhật Lãng mới thở phào nhẹ nhõm nhưng lát sau đó đã cau có mặt mày.

Ngập ngừng một lúc cậu dặn bác lái xe: “Bác Hồng, bác đi theo bọn họ”.

“Vâng, thưa cậu”. Bác Hồng nổ máy rồi đi theo chiếc xe đạp phía trước.

Cho đến khi chiếc xe đạp dừng lại trước một tòa nhà thì bác Hồng mới tắt động cơ và đỗ bên kia đường quan sát. Bác nhìn lướt qua gương chiếu hậu, trong gương là hình ảnh Minh Nhật Lãng đang chăm chú nhìn theo đôi bạn bên ngoài cửa ô tô.

Cậu thiếu niên đưa cô gái về đã đi được một đoạn xa, cô gái cũng đã lên gác. Một lát sau căn phòng trên tầng bốn sáng đèn, chắc là phòng của cô gái đó. Minh Nhật Lãng trầm ngâm nhìn qua cửa sổ, gương mặt trầm buồn. Bác Hồng cũng im lặng không lên tiếng, một hồi lâu bác đành nhắc nhở: “Cậu chủ, không còn sớm nữa. Chúng ta về thôi nếu không bà chủ sẽ lo lắng”.

Minh Nhật Lãng quay đầu lại đáp: “Vâng, về thôi”.

Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trên con đường rộng rãi, khi sắp vào cổng nhà họ Minh, Minh Nhật Lãng đột nhiên lên tiếng: “Bác Hồng, chuyện hôm nay không được nói với mẹ cháu”.

Minh Nhật Lãng từ nhỏ được giáo dục rất tốt, người nhà, người ở lớn nhỏ trên dưới cậu đều rất lễ phép, tuyệt đối chưa bao giờ cậu lên giọng quát mắng, chỉ đạo. Đây là lần đầu tiên cậu dùng giọng điệu ra lệnh nói với bác Hồng. Bác Hồng nghe xong sững lại một hồi rồi vội vàng cung kính đáp lại: “Vâng, thưa cậu chủ”.

Sáng hôm sau khi đến lớp, Tiêu Tinh Dã phát hiện trong ngăn bàn mình có một quả táo vừa to vừa đỏ. Cầm quả táo trên tay mà gương mặt cậu thay đổi không biết bao nhiêu biểu cảm, nụ cười vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.

Lâm Nguyệt Loan quay đầu lại nhìn cậu, trên tay là một cuốn sách rất dày, sắc mặt tuy nghiêm túc nhưng trong mắt lại hàm chứa nụ cười: “Tiêu Tinh Dã, thầy Châu có lệnh, ngữ văn cơ bản của cậu quá kém, từ hôm nay tớ sẽ kèm môn ngữ văn cho cậu”.

“Kèm bằng cách nào?”.

“Điền thơ vào câu của cậu quá kém, vì thế nhiệm vụ cấp thiết là cậu phải học thuộc thơ”. Lâm Nguyệt Loan đưa tập thơ dày cộp trong tay cho cậu và chỉ: “Chúng ta bắt đầu từ phần khó nhất, cầm lấy cái này đi, sau này có nó thì việc học của cậu sẽ dễ dàng hơn”.

Tiêu Tinh Dã cúi đầu nhìn một lúc rồi hét toáng lên: “ “Khổng tước đông nam phi (15)”, cậu đùa à, cậu bắt tớ học thuộc cái này á, đây là bài thơ dài nhất trong lịch sử, mấy trăm câu liền đấy, tớ không học!”.

15. Khổng tước đông nam phi là bài thơ dài đầu tiên trong lịch sử văn học Trung Quốc kể về một cuộc hôn nhân đầy bi kịch. Đây là một tác phẩm dân gian thời Đông Hán (BTV).

Lâm Nguyệt Loan cười híp cả mắt: “Dọa cậu thôi, tớ cũng có học thuộc hết cái này đâu. Chỉ nhớ được một số câu thôi”.

Sắc mặt Tiêu Tinh Dã giãn ra, cậu thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau đừng lấy cái này ra dọa tớ nữa, tớ sợ cái này nhất đấy. Dọa tớ là cậu phải chịu trách nhiệm”.

“Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, cùng lắm là ngày ba bữa cơm chứ gì”. Lâm Nguyệt Loan nói đơn giản như nuôi gà nuôi vịt vậy.

“Được được, đằng nào tớ cũng không ăn nhiều đâu, một bữa một cân gạo, hai cái đùi gà, ba con cá, bốn cân tôm, năm cái lạp xường…”.

Tiêu Tinh Dã còn chưa nói xong Lâm Nguyệt Loan đã cầm cuốn sách đập vào đầu cậu một cái: “Ăn nhiều thế, tốn cơm tốn gạo, đánh chết đi cho xong”.

Tiêu Tinh Dã vừa né vừa cười: “Có nhầm không thế hả, tớ là nhân tài thể thao đấy, đánh chết tớ là tổn thất lớn cho quốc gia đấy, biết không?”.

Thấy hai người cười đùa vui vẻ, Tần Quảng Phong ở phía sau cũng cười theo: “Ai da, nước đóng băng cuối cùng cũng tan rồi. Có tập thơ các thời đại thì “tứ khốc toàn thư” bị quản lý cấp cao rồi”.

Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan cùng hét lên: “Lắm mồm”.

Đứng bên khung cảnh ồn ào ấy, Minh Nhật Lãng chỉ cúi đầu nhìn những con số đang nhảy múa trước mắt, đôi mày khẽ chau lại, lẽ nào gặp bài toán khó khiến cậu vất vả vậy sao?

Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan làm lành với nhau. Cả hai cùng im lặng, không ai nhắc đến chuyện hôm cậu đưa cô về nhà cả. Lâm Nguyệt Loan vẫn thường xuyên nhắc lại câu nói cũ: “Biết là cậu không thích người có tiền nhưng nhà Minh Nhật Lãng có tiền không phải là lý do mà cậu ghét người ta đấy chứ?”.

Lần này Tiêu Tinh Dã không nổi xung lên nữa mà chỉ chu miệng nói: “Không chỉ vì cậu ta là con nhà giàu mà còn vì tớ không quen nhìn dáng vẻ công tử bột ẻo lả của cậu ta nữa”.

Lâm Nguyệt Loan cười lớn: “Cậu đang nói Minh Nhật Lãng đấy sao? Sao lại nói người ta như thế chứ? Minh Nhật Lãng là một người nho nhã, vào miệng cậu lại thành công tử ẻo lả”.

Tiêu Tinh Dã liền phản bác: “Cậu ta đúng là công tử bột ẻo lả như đàn bà còn gì! Tớ nhìn ngứa mắt. Đi đường thì chậm như sợ giẫm chết kiến, không biết đùa cũng không biết nhảy, một chút chí khí nam nhi cũng không có”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn cậu cười nói: “Thế theo cậu thì tất cả con trai đều phải giống cậu, mạnh mẽ như rồng như hổ mới là nam tử hán à?”.

“Đương nhiên rồi, nếu không thì ai coi là con trai. Bộ dạng ẻo lả của cậu ta nên làm con gái thì hợp hơn”.

Lâm Nguyệt Loan chán không muốn đôi co với cậu ta nữa, cô chỉ nói thêm: “Nếu cậu cảm thấy mình là nam tử hán vậy thì đừng động tí là tính toán kì kèo với Minh Nhật Lãng nữa. Thể hiện tí khí chất nam nhi đi chứ, sao cứ làm khó người ta thế?”.

Chiêu này lợi hại thật, Tiêu Tinh Dã bị những lời nói của chính mình hạ gục, từ đó không có ý thù địch, không động tí là nổi xung với Minh Nhật Lãng nữa.

Học sinh lớp 10 (3) bắt đầu truyền tin rằng Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan là một đôi. Lâm Nguyệt Loan thường kèm Tiêu Tinh Dã học bài, còn Tiêu Tinh Dã thường chở Lâm Nguyệt Loan về nhà. Tin đồn đến tai thầy Châu Tĩnh Bang, thầy quyết định gọi hai người lên phòng giáo viên nói chuyện.

Hai người mặt đỏ bừng và ra sức phủ nhận. Cái gì mà đôi tình nhân, vốn làm gì có chuyện đó, chỉ là bạn thân bình thường, tình bạn trong sáng, đơn thuần. Thầy Châu cũng không nhiều lời, thầy chỉ phát cho mỗi người một đề thi, làm xong thầy chấm. Được một người có khả năng ngữ văn như Lâm Nguyệt Loan kèm nên trình độ của Tiêu Tinh Dã cũng được nâng cao. Thầy Châu hớn hở nói: “Tôi không quan tâm các cô các cậu có phải đang yêu không, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc học tập thì chuyện đó tùy cô cậu”.

Tuổi mười sáu, mười bảy như hoa nở, tình cảm giữa con trai và con gái luôn sâu sắc hơn tình bạn và nhẹ nhàng hơn tình yêu. Thứ tình cảm mông lung ấy chỉ có thể dùng bốn chữ “như thực như hư” để diễn tả là phù hợp nhất.

Thầy Châu vừa cho hai người ra về chưa được bao xa thì đã gọi giật lại: “Lâm Nguyệt Loan, ở lại thầy nhờ chút việc”.

Lâm Nguyệt Loan chạy lại còn Tiêu Tinh Dã vẫn đợi ở chỗ cũ. Không biết thầy Châu nói gì với cô mà cô chỉ gật đầu và cười rất tươi. Khi cô chạy lại, cậu liền hỏi: “Thầy Châu bảo cậu làm gì thế?”.

“Thầy Châu nói trong phòng sách cũ của thư viện có nhiều sách rách, cần phải bọc lại. Thầy biết trưa nào tớ cũng ở lại trường ăn cơm nên muốn tớ sau khi cơm xong đến thư viện để sắp xếp”.

Nhà ăn của trường phục vụ một số học sinh nhà xa không tiện về nhà ăn cơm trưa. Nhà Lâm Nguyệt Loan cách trường khá xa, trưa về nhà lại phải tự nấu cơm, cho nên từ trước đến giờ cô đều ăn bữa cơm rẻ nhất ở trường, không cần phải về nhà.

“Đóng, bọc sách vở á, việc này chán lắm. Cậu đồng ý rồi à?”.

“Đương nhiên là đồng ý chứ, cậu thấy chán nhưng tớ thì không”.

Tiêu Tinh Dã cố ý lắc đầu cười: “Đương nhiên là khác nhau chứ. Xem ra chúng ta không thích hợp làm bạn”.

“Đúng thế, đúng thế. Thế nên chúng ta đường ai nấy đi nhé! Cậu đến sân vận động còn tớ lên thư viện”.

“Bây giờ cậu lên thư viện làm gì?”.

“Tớ nên làm quen với công việc một tí! Nếu không thì ngày mai các thầy cô đều nghỉ trưa rồi tớ lần đầu đến sao biết làm gì được”.

“Cậu thật là có trách nhiệm, được rồi, chúng ta chia đường từ đây”.

Trước cửa phòng giáo viên cả hai mỗi người rẽ một ngả và vẫy tay tạm biệt nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang