• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Đây là ho dữ dội nên đau cổ họng.” Hồng Văn nhẹ giọng dỗ, “Trước tiên điện hạ dùng thuốc đã, sau đó chúng ta nói đến chuyện khác, tốt không?”
Tam Hoàng tử lập tức thả lỏng: Vị này không chê ta phiền.
Thấy Hồng Văn thành thạo làm ngừng được chứng ho của tiểu chủ tử, nhóm người hầu của Tam Hoàng tử vừa kính vừa mến Hồng Văn, khi tiến lại đưa dược còn không quên giải thích: “Đây là thuốc tễ kiện tỳ dưỡng phổi do Mã Viện phán kê đơn, có xuyên bối, sơn trà, mứt lê, mỗi đêm dùng một viên.”
Sức khỏe của Tam Hoàng tử luôn do Mã Lân đích thân chăm sóc.
Hồng Văn gật đầu: “Y thuật của Mã Viện phán cao minh, dĩ nhiên thuốc rất tốt.”
Ngũ Hoàng tử như hiến vật quý móc ra viên thuốc tễ của mình, đặt kề bên so với viên thuốc của Tam Hoàng tử: “Tam ca, Tam ca, đệ cũng có này!”
Con nít không có quá nhiều buồn lo, chỉ cảm thấy huynh đệ thân thiết, có đồ giống nhau thật sự rất tuyệt.
Tam Hoàng tử bị đệ đệ chọc cười, nhai viên thuốc tễ rồi chiêu nước, khi nuốt xuống nhịn không được nhíu mày.
Cổ họng đau quá.
Hồng Văn thấy vậy, sai người bưng đến một thau nước nóng, kêu nhũ mẫu và cung nữ người ôm người đỡ cho Tam Hoàng tử xông hơi bốc lên từ thau đồng.
“Mùa xuân thu ở phương Bắc khô hanh, rất dễ dẫn phát bệnh suyễn.

Thời trẻ vi thần làm nghề y trong dân gian, có nhiều gia đình nghèo khổ không có tiền trị liệu, phần lớn dùng biện pháp này để khỏi ho, bảo vệ cổ họng và bồi bổ lá phổi.” Hồng Văn giải thích cho Văn Phi.
Nếu dùng thuyết Ngũ hành để gắn kết với ngũ tạng lục phủ, tỳ thuộc Thổ, phổi thuộc Kim, thận thuộc Thủy, mà Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, cho nên phổi không tốt thường khiến tỳ và thận đều suy nhược.

Vì thế Mã Lân kê đơn thuốc kiện tỳ dưỡng phổi, nhằm mục đích điều trị từ căn bản đến trường kỳ.
Uống thuốc là điều trị từ bên trong, biện pháp xông hơi coi như điều trị bên ngoài, kết hợp điều trị bên trong và bên ngoài như vậy chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi với chỉ một nửa công sức.
Tam Hoàng tử xông hơi một lát, cổ họng quả nhiên nóng hầm hập và ẩm ướt vô cùng thoải mái, thậm chí da mặt hơi khô cũng căng ra.
Sau đó, hắn rửa mặt một lần nữa rồi có nề nếp hành lễ với Văn Phi: “Nhi thần đắc tội, quấy nhiễu Văn Phi nương nương.”
“Đứa nhỏ ngốc,” Văn Phi thương mến kéo hắn đến bên cạnh, “Con có tội gì, chẳng lẽ chính mình nguyện ý sinh bệnh? Lời này về sau không thể nói nữa.”
Ngũ Hoàng tử tiến đến bên cạnh: “Đệ nói không sai chứ? Hồng đại nhân thật là lợi hại!”
Tam hoàng tử liếc nhìn Hồng Văn một cái, gật gật đầu.
Thấy vậy, Ngũ Hoàng tử lập tức cười híp mắt, quả thực còn cao hứng hơn so với có người khen ngợi mình.
Hồng Văn nhìn màn này không khỏi bật cười, thầm nghĩ tuy Long Nguyên Đế nuôi một đám nhóc ma ốm nhưng lại dạy dỗ khá tốt, nhóc nào cũng rất đáng yêu.
Tuy nhiên Tam Hoàng tử còn nhỏ mà tâm tư thật quá nặng nề, cứ thế mãi, khó tránh khỏi ảnh hưởng tuổi thọ.

**********
Trong cung từ trước đến nay không có bí mật, tin tức Hồng Văn ngoài ý muốn chữa trị cho Tam Hoàng tử thực mau truyền tới tai Long Nguyên Đế.

Vì thế đêm đó, Hồng Văn nhận được phần thưởng đầu tiên từ khi gia nhập Thái Y Viện.
Khi thái giám tới tuyên chỉ, Hồng Văn cực kỳ phấn khích, trong đầu như có vạn mã phi điên cuồng, tưởng tượng phần thưởng sẽ như thế nào.
Úi chà, nếu thưởng bạc quá nhiều, mình nên tiêu xài ra sao?
Kết quả vừa ngước lên -- -- Chỉ vậy thôi?!
Một tờ giấy?!
Dẫu trên giấy có viết hai chữ “Trung nghĩa”, cũng không thay đổi được sự thật nó chỉ là một tờ giấy!
Tiễn đi thái giám truyền chỉ, Hà Nguyên Kiều nhịn cười tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Đang mơ giấc mộng gì vậy?”
Hồng Văn lẩm bẩm như người mộng du: “Trong thoại bản Hoàng đế động một chút là thưởng bạc ngàn lượng, còn vô số gấm vóc tơ lụa trân châu bảo thạch...”
Thế mà tới phiên hắn lại biến thành một tờ giấy?!
Hà Thanh Đình giựt giựt khóe miệng: “Về sau ít đọc mấy quyển thoại bản nhảm nhí đó đi.”
Long Nguyên Đế còn không nỡ dùng gấm vóc tơ lụa cho bản thân nữa đấy...!
Hồng Văn nâng tờ giấy, đầy mặt đều là vẻ cuộc sống chả có gì luyến tiếc, nghe vậy ai oán liếc nhìn ông cụ: “Ngài lừa cháu!”
Trước đó ông cụ này nói khắp Thái Y Viện đều được dát vàng!
Khuôn mặt già nua của Hạ Thanh Đình hơi đỏ lên, ánh mắt đảo quanh: “Thư trung tự hữu hoàng kim ốc.”
("Trong sách tự có nhà lầu vàng" trích trong Lệ Học thiên của vua Tống Chân Tông nói lên tầm quan trọng của việc học và đọc sách)
Bao nhiêu sách y quý hiếm như vậy còn chưa đủ cho ngươi xem?
Hồng Văn: “Hừ!”
Miệng đàn ông, quỷ gạt người!
Hà Nguyên Kiều bá cổ hắn khuyên: “Người sống trên đời phải có mục đích gì đó để theo đuổi.

Đệ hãy nhìn ý nghĩa sau lưng của bức tự này đi, đây là ngự bút, đại biểu cho sự tán thưởng của Hoàng Thượng dành cho Thái Y Viện chúng ta...”
- - -- Ban thưởng dễ dàng, “Trung nghĩa” khó được.
Nếu chỉ là cứu chữa cho Hoàng tử, dĩ nhiên không thể coi là “Trung nghĩa”, hiển nhiên cuộc đối đầu lần trước của Hồng Văn với Định Quốc công khá được lòng Long Nguyên Đế, đây là cách ngài thể hiện sự cảm kích của mình với thế nhân, và cũng là truyền đạt một tín hiệu:
Tiểu Lại mục này, trẫm bảo hộ!
Hồng Văn nhìn Nguyên Kiều, ỉu xìu vặn lại: “Chẳng lẽ không phải vì bủn xỉn sao?”
Đạo lý này ta hiểu, nhưng một tấm biển vàng chói chẳng phải càng đẹp mắt càng dễ bảo quản?
Hà Nguyên Kiều: “...!Cũng đúng.”

Vạn phần may mắn trên đời còn có vị Văn Phi nương nương tốt bụng ân cần, sau nửa canh giờ, Đại cung nữ Hồng Nguyệt của Ninh Thọ Cung tự mình mang theo tiểu nha hoàn lại đây: “Văn Phi nương nương nói, Hồng Lại mục có công chăm sóc Hoàng tử...”
Nói xong bèn kêu người bưng lên một hộp đồ ăn lớn, bên trong là năm đ ĩa bánh ngọt đầy ắp.

Ngoài ba loại bánh hôm Hồng Văn theo ông cháu Hà gia đến khám bệnh đã nếm thử như bánh xốp sữa bò, bánh nhân mứt mơ, bánh dẻo nhân đậu đỏ tán nhuyễn, còn thêm vào một phần bánh đậu xanh và thạch hoa quế thủy tinh, chua ngọt thơm đều có đủ.
Thấy Hồng Văn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm mấy cái đ ĩa, Hồng Nguyệt không khỏi mỉm cười, vừa định lên tiếng thì nghe đối phương đột nhiên hỏi: “Mấy cái đ ĩa này có tính không?”
Nụ cười trên mặt Hồng Nguyệt cứng đờ: “...!là sao?”
Hồng Văn chỉ vào những đ ĩa sứ đựng bánh trắng như tuyết, vẻ mặt mong chờ ướm lời: “Mấy cái đ ĩa này cũng ở trong danh sách ban thưởng chứ?”
Đây chính là sứ trắng Quan diêu đấy, đem ra ngoài có thể bán được không ít bạc đâu!
Khóe miệng Hồng Nguyệt giựt giựt, nghẹn họng nửa ngày mới gian nan nói: “Chuyện này...!Ta phải về hỏi lại nương nương.”
Hóa ra nãy giờ Tiểu Hồng đại nhân thật sự đang ngắm mấy cái đ ĩa!
Hồng Văn lập tức ngượng ngùng mỉm cười, thẹn thùng nói: “Đa tạ tỷ tỷ.”
Hồng Nguyệt: “...”
Cho đến khi rời Thái Y Viện, Hồng Nguyệt vẫn đang ở trong trạng thái tinh thần hoảng hốt, bước qua ngạch cửa thậm chí còn bị vấp suýt ngã.
Vịn vào khung cửa lấy thăng bằng, Hồng Nguyệt nhịn không được cho ông cháu Hà ánh mắt thâm sâu.
Nếu ta nhớ không lầm, cậu nhóc kia chính là nhà ông mang vào phải không?
Ông cháu Hà gia: “...”
Không phải chúng ta, tuyệt đối không phải, ngươi nhớ lầm rồi!
Ca trực đêm trong Thái Y Viện cứ nửa tháng điều chỉnh một lần, hôm nay vừa lúc giữa tháng, Hà Thanh Đình không cần trực đêm, thấy sắp hết giờ làm bèn bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Hà Nguyên Kiều nhìn chăm chú vào động tác thu dọn của ông nội, hận không thể đi theo cùng về nhà.
Hồng Văn thắc mắc nhìn họ, vừa ăn bánh vừa hỏi: “Trong nhà có chuyện gì ạ?”
Không riêng Hà Thanh Đình, ngay cả những nhân viên sắp được thay ca cũng di chuyển nhanh đến mức đáng kinh ngạc.
Hà Thanh Đình chựng lại động tác thu dọn hòm thuốc, rầu rĩ nói: “Trong nhà không có chuyện gì, nơi này mới có chuyện.”
E rằng không bao lâu, trong cung sẽ xuất hiện tin đồn như “Thái Y Viện nghèo rớt mồng tơi, ngay cả đ ĩa đựng bánh cũng không buông tha” sẽ lan truyền khắp ngõ ngách.

Làm quan nhiều năm, ông rất cần mặt mũi.

Ông cụ vừa dứt lời, các Thái y khác đều yên lặng đẩy nhanh động tác.

Vì thế, khi nhóm người Mã Lân đến tiếp quản, ngạc nhiên phát hiện các đồng liêu đang xếp hàng chỉnh tề trước cửa Thái Y Viện, ánh mắt ngóng trông chứa đầy chờ mong xưa nay chưa từng có.

Mã Lân sửng sốt, tình huống gì thế này?
Trong lúc ông không có mặt đã phát sinh vấn đề gì?
Nỗi thắc mắc của Mã Lân không kéo dài bao lâu, thực mau, người Ninh Thọ Cung tới truyền lời, giọng điệu phức tạp nói rằng những cái đ ĩa cứ tùy ý xử trí.
Mã Lân: “Đ ĩa gì?”
Các ngươi đừng chạy chứ, nói cho ta biết đ ĩa gì? Điều gì xảy ra với cái đ ĩa?!
Nhà bacom2 ở wattpad.

Sau khi xác định mấy cái đ ĩa thuộc về mình, Hồng Văn bèn chuyển hết bánh sang tờ giấy dầu gói lại, sau đó lau sạch chiếc đ ĩa sứ trắng từng chút một.
Thái độ của hắn thật sự quá mức chuyên chú dịu dàng, tựa như lãng tử si tình âu yếm mỹ nhân.

Vì thế, Hà Nguyên Kiều ngồi đối diện hoàn toàn không cách gì tập trung đọc sách: “Đệ đang làm gì thế?”
Hồng Văn chớp chớp mắt, “Tích cóp bán lấy tiền.”
Hà Nguyên Kiều: “...”
Không phải chưa từng có người làm như vậy, nhưng làm mà tuyên bố hùng hồn thoải mái đến thế thì ngươi là người đầu tiên!
Hồng Văn cầm ngắm nghía chiếc đ ĩa được lau sạch bóng, sáng lấp lánh, trong lòng tràn ngập ngọt ngào, vui vẻ nhận xét: “Văn Phi nương nương thật là người tốt.”
Về sau hắn sẽ đối xử với Ngũ Hoàng tử càng tốt hơn!
Hay là, hay là mua thêm cho cậu bé quả cầu?
Hà Nguyên Kiều nhéo nhéo giữa mày, cảm thấy chuyện này có chút hoang đường.

Hóa ra thực sự có người dám chủ động mở miệng đòi quà thưởng?
Mà càng hoang đường chính là, chuyện hoang đường đến thế lại trở thành sự thật! Vào wattpad thăm nhà bacom2.
“Thục Quý phi mang bệnh nhẹ, làm phiền vị thái y nào qua nhìn một chút?” Thanh âm của một tiểu thái giám đánh vỡ trầm mặc.
Nhưng mà hình như không ai muốn đi.
Hồng Văn có chút tò mò: “Đệ nghe nói Thục Quý phi tính tình thẳng thắn, chưa bao giờ làm khó một ai, tại sao mọi người không tích cực đến thế?”
Thục Quý phi chính là cháu gái ruột của Trấn Quốc Công, đệ đệ ruột lại vừa lập công ở biên quan, nếu theo lẽ thường thì nên được người nịnh bợ mới đúng, tại sao ai cũng dường như tránh còn không kịp?
Huống chi cứu người như cứu hoả, chẳng lẽ các vị không sốt ruột?
Hà Nguyên Kiều nhìn hắn thật sâu, bắt đầu đeo hòm thuốc lên người, thâm ý nói: “Đợi lát nữa đệ sẽ biết.”
Hồng Văn ngơ ngác hỏi: “Biết cái gì?”
Lời còn chưa dứt, nghe Mã Lân phân công: “Nguyên Kiều, ngươi chọn một Lại mục đi một chuyến.”
“Vâng,” Hà Nguyên Kiều cầm thẻ bài, nhanh chóng hất cằm ra hiệu cho Hồng Văn, “Đi.”
Hồng Văn: “...”
Không phải cứ, tại sao lại là ta?
Đ ĩa của ta còn chưa lau xong!

Thái Y Viện và nha môn lục bộ là hàng xóm, chỉ cách Hộ Bộ một bức tường, thường xuyên nghe được cách vách nửa đêm vang lên tiếng rít gào vì mấy văn tiền không khớp với sổ sách.

Vốn dĩ mọi người trong Thái Y Viện còn hơi chút coi thường Hộ Bộ, cảm thấy tính toán chi li như thế thật sự mất phong độ quân tử, ai ngờ phong thuỷ luân chuyển, năm nay đến phiên nhà mình...
Cũng là ông trời tác hợp, Hồng Văn và Hà Nguyên Kiều mới ra cửa là đụng phải hai nhân viên Hộ Bộ, đối phương nhìn đồng phục Thái Y Viện trên người bọn họ bèn khe khẽ thầm thì với nhau, hai người bốn con mắt đều tỏa sáng.
“Chính là bọn họ đoạt đồ ăn từ miệng hổ? Sao bệ hạ có thể bỏ qua?”
“Chẳng phải bệ hạ không biết sao?”
“Chà, thiên tài như vậy rõ ràng nên tới Hộ Bộ chúng ta mới đúng...”
Hồng Văn gãi gãi đầu, còn cảm thấy rất hãnh diện! Thậm chí khi đối phương nhìn lại còn mỉm cười thân thiện.

Hà Nguyên Kiều: “...”
Bà Còm chú thích một chút về ngũ tạng lục phủ và thuyết Ngũ hành áp dụng trong Đông y nhé (nguồn được cung cấp từ anh Google)
Ngũ tạng: Bao gồm 5 cơ quan là tâm (tim), tỳ (lá lách), phế (phổi), can (gan), thận (cật) có chức năng mang huyết, tân, dịch, thần, khí nên đóng vai trò quan trọng đối với cơ thể.

Các cơ quan này gắn kết với nhau và hoạt động theo một chu trình nhất định.
Lục phủ: Bao gồm 6 cơ quan là đởm (mật), tiểu trường (ruột non), vị (dạ dày), đại trường (ruột già), tam tiêu (thượng tiêu, trung tiêu, hạ tiêu), bàng quang (bọng đái).

Các cơ quan này có chức năng tiếp nhận thức ăn, nước...!đã được chuyển hóa bởi ngũ tạng đi nuôi dưỡng cơ thể.

Ngoài ra lục phủ còn có chức năng bài tiết chất độc ra khỏi cơ thể nên phòng ngừa bệnh hiệu quả.
Khi gắn kết ngũ tạng lục phủ với thuyết Ngũ hành:
•Kim: Bao gồm phổi và ruột già;
•Mộc: Bao gồm gan và mật;
•Thủy: Bao gồm thận và bàng quan;
•Hỏa: Bao gồm tim và ruột non;
•Thổ: Bao gồm lá lách và dạ dày.
Năm thành phần trong Ngũ hành có mối quan hệ "tương sinh" và "tương khắc":
•Tương sinh là nuôi dưỡng, giúp đỡ, thúc đẩy.

Quan hệ tương sinh trong Ngũ hành là: Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc.

•Tương khắc là kiềm chế, chế ước.

Quan hệ tương khắc trong ngũ hành là: Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim, Kim khắc Mộc..


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK