• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ khi Bạch Vũ tới khu thứ bảy, ngày nào trời cũng rơi đầy tuyết trắng, nhưng hôm nay, Bạch Vũ lần đầu tiên nhìn thấy bông tuyết có màu xám.

Lấy chiếc mô tô mà Triển Dực mua cho hắn, Bạch Vũ chạy theo Khải bọn họ tới một khu rất xa, tới một thị trấn hoang vu.

Triển Dực dần thả chậm tốc độ, mở bản đồ, Khải cũng dừng xe lại, huýt sáo một cái.

Không lâu sau, chợt nghe một thanh âm “Bình bịch” truyền đến.

Bạch Vũ dừng xe bên cạnh Triển Dực, nhìn chằm chằm đôi bao tay bằng da màu đen, sờ sờ cằm… Chạy mô tô phải có một đôi bao tay thế này mới đẹp chớ.

Ngẩng đầu lên, chỉ thấy có hai con chó màu đen cực lớn, không biết từ đâu chạy tới, ngổi xổm trước xe Khải, vẫy vẫy đuôi.

Bạch Vũ kinh ngạc, giống như nhìn thấy trò mới, vươn tay chọt chọt Triển Dực.

Triển Dực đang chuyên tâm tìm đường, nhăn mặt không thèm để ý, chỉ hỏi Phương Húc ở bên kia, “Hướng nào?”

“Giáo đường xám ở gần đó.” Thanh âm của Phương Húc truyền tới, “Hẳn là ở khu phía đông.”

“Dực Dực, Dực Dực.”

Bạch Vụ chọt không ngừng.

Triển Dực không kiên nhẫn ngẩng đầu nhìn hắn, muốn nói — Anh bị cái gì vậy hả?

Bạch Vũ vươn tay chỉ hai con chó phía trước, “Hai con kia là giống chó nào? Sao lại lớn vậy?”

Triển Dực hơi ngẩn người, đáp, “Chó robot.”

“Robot…” Bạch Vũ sờ cằm, “Nó có sống không?”

Triển Dực tiếp tục tìm đường, “Anh hỏi Khải đi, Khải rành hơn tôi.”

Bạch Vũ bĩu môi, chạy mô tô tới bên cạnh Khải, vạt áo hắn bay bay, tay dựa vào đầu xe, nhìn chằm chằm hai con chó kia. Quan sát một lúc lâu mới hỏi, “Cậu nuôi?”

Khải đã biết lai lịch của Bạch Vũ, hiểu hắn có nhiều chuyện vẫn chưa biết, cho nên rất kiên nhẫn giải thích cho hắn, “Là chó nghiệp vụ, tính cách với ngoại hình đều bắt chước theo chó thật, nhưng không có máu thịt, được tạo bằng cốt thép và bọc bằng da nhân tạo, xài pin làm năng lượng. Đây là hai con chó nghiệp vụ, nhưng cũng có thể bầu bạn với mình, tìm mùi, cùng với nhiều công việc khác của chó, rất tiện.”

“Nga…” Bạch Vũ sờ sờ mũi, “Thì ra là thế, hèn chi không ngửi được mùi.”

Khải xoay đầu lại hỏi Triển Dực, “Đi hướng nào?”

Triển Dực thu hồi thiết bị, không nói gì, vươn tay chỉ về phía bên trái.

Khải quẹo sang đường bên trái, hai con chó cũng chạy theo sau.

Bạch Vũ chờ Triển Dực chạy lên, cùng đi song song với hắn, thuận tiện hỏi, “Hai con chó kia vừa mới đuổi theo chạy tới đây?”

“Ừh.” Triển Dực gật đầu, “Mới vừa sạc đầy pin.”

“Sạc pin?” Bạch Vũ kinh ngạc, “Có thể xài trong bao lâu?”

Triển Dực nhíu mày trừng mắt liếc hắn, “Phiền quá, về nhà tự kiếm sách đọc đi.”

Bạch Vũ một bên hơi nhăn mày lại — Chẳng đáng yêu gì hết!

Nhưng mà chiếu theo tính cách tò mò của Bạch Vũ hơn nữa còn chẳng biết gì, hắn im lặng chưa tới 30 giây đã mở miệng hỏi tiếp, “Khu bỏ phế ở đâu vậy? Tại sao ở đây lại có tuyết màu xám?”

Triển Dực thấy Bạch Vũ hỏi không ngừng, đành phải nói qua loa cho hắn biết một chút, “Ở đây bị ô nhiễm quá nhiều không thể cứu chữa, chỉ có thể dùng lồng kính cách ly, con người cơ bản sẽ không ở đây, cuộc sống sinh hoạt sản xuất đều sẽ bị ngừng lại, cho nên mới gọi là khu bỏ phế.”

“Cái này không phải tuyết a…” Bạch Vũ hình như không có nghe Triển Dực nhẫn nại giải thích, mà là vươn tay đón một ‘bông tuyết’ màu xám đang rơi xuống, chà xát, nhìn Triển Dực, “Bụi mà.”

“Đúng là tro bụi.” Triển Dực gật đầu, “Kết quả của ô nhiễm gây ra, có rất nhiều tro bụi không thể xử lý, cho nên theo gió bay trong không khí. Con người không thể tự tiện vào đây, rất dễ dàng bị ho.”

Bạch Vũ nhìn hắn trong chốc lát, hỏi, “Còn cậu thì sao?”

Triển Dực đeo kính vào, không trả lời câu hỏi, tiếp tục lái xe.

Bạch Vũ sờ sờ cằm, bình thường mà nói, đứa con được di truyền từ cả cha lẫn mẹ, mỗi người một nửa, nếu như hắc kiếp có thể giống loài người nhiều hơn, đương nhiên cũng có thể giống huyết tộc nhiều hơn. Lịch sử đối với ghi chép về hắc kiếp, tất cả tài liệu có thể nói là không hoàn chỉnh, bởi vì số lượng hắc kiếp quá ít! Nếu lịch sử đưa ra được 10 hắc kiếp, như vậy 9 người sẽ giống người nhiều hơn, nhưng không có nghĩa người thứ 10 sẽ nghiêng về phía huyết tộc, chẳng lẽ Triển Dực là trường hợp đăc biệt, có sức đề kháng của huyết tộc?

Đang nghĩ ngợi, Bạch Vũ chợt nghe thấy tiếng chó sủa.

Bạch Vũ ngẩng đầu, nhìn thấy hai con chó đang sủa to về phía cây cầu cổ xưa phía trước.

Kiểu cầu này Bạch Vũ đã từng nhìn thấy trong sách, là cầu đá thời Trung cổ Âu châu, cầu có dạng vòm chóp, song sắt cột trụ cao ngất, thoạt nhìn vô cùng cũ kỹ. Từng lớp bụi đóng trên cây cầu, làm cho nó mang vẻ xám xịt âm u, hơn nữa còn ở giữa một mảng mông lung ‘tuyết’ xám, thậm chí còn mang theo một màu lam không hiểu từ đâu ra… Thoạt nhìn mang theo phong cách cổ xưa không nói nên lời.

Mà quỷ dị nhất chính là, trên cây cầu có một người đang đứng.

Đó là một cô gái mặc đồ trắng, mang ô, đứng giữa cầu, chiếc váy màu trắng bị gió thổi hơi phập phồng. Khuôn mặt thanh tú, giống như búp bê. Cây dù trong tay có màu đen, kiểu cũ, đường viền xung quanh dính bụi. Tóc đen dài tới đầu gối, theo gió nhẹ nhẹ bay.

Bạch Vũ không nghe thấy hơi thở của bất kì ai, đại khái vì ở đây mang theo mùi hỗn hợp của gỉ sắt, chắc là do ô nhiễm tạo thành.

Bạch Vũ sờ mũi, đang muốn hỏi Triển Dực người kia là ai, quay sang, liền thấy Triển Dực móc súng ra, không hề do dự bắn về phía đó.

“Đùng” một tiếng, cô gái kia bị nổ tung giống như thủy tinh bể, nát vụn.

Đúng định nghĩa là nát, dưới mặt đất chỉ còn là bột phấn.

“Á, cái này là sao?” Bạch Vũ ngưỡng cổ xem.

“Đồ chơi.” Triển Dực dừng xe trước cây cầu, xuống xe, chuẩn bị đi lên.

“Đồ chơi?” Bạch Vũ cảm thấy rất mới mẻ, thấy Triển Dực đã lên cầu, liền quay sang hỏi Khải, “Chơi làm sao?”

“Anh có thể nặn nó thành hình người mà mình muốn.” Khải nói, “Có thể dựa vào người hay động vật mình thích mà nặn thành, thật tới 100%. Nhưng sau đó lại bị sử dụng thành công cụ phạm tội, rối loạn một thời gian, cho nên bây giờ đã bị cấm sản xuất, con kia chắc là bị vứt ở đây rất lâu rồi.”

“Nhưng mà nhìn mới lắm nha.” Bạch Vũ cảm thấy bị bắn nát rồi, thật tiếc.

“Loại búp bê này có trí năng của chó, có tư tưởng nhất định, sau khi sạc điện sử dụng được rất lâu. Nếu lúc bị vứt bỏ đã được đặt chế độ đi dạo, vậy chắc là đã ở đây mấy chục năm rồi.” Khải rút súng ra, “Khu bỏ phế này bị vứt khoảng 20 năm trước.”

“Nguyên nhân là gì?” Bạch Vũ hỏi.

“Nổ lớn.”

“Sao lại nổ?”

Khải cũng có chút không kiên nhẫn, tính của hắn chỉ tốt hơn Triển Dực một chút thôi, nhưng mà Bạch Vũ thì như tờ giấy trắng, cái gì cũng không biết, cái gì cũng phải giải thích, rất phiền phức.

Đúng lúc này, hai con chó sủa lên, chạy về phía trước.

Triển Dực đã đuổi theo qua cây cầu, Khải cũng chạy theo.

Bạch Vũ không nóng nảy, hắn dễ dàng nhảy lên song sắt, bước đi trên mấy cây cột, ngón tay vẽ lên cột sắt. Hắn nhìn thấy Triển Dực đuổi theo một người chạy hốt hoảng ra đằng sau một tòa giáo đường. Sau đó tiếng súng vang lên… Trong không khí hỗn hợp mùi gỉ sắt, có một mùi máu tươi ngọt lịm thoang thoảng, kích thích khứu giác của Bạch Vũ. Mùi máu này không giống của con người, hẳn là của quỷ đỏ.

Bạch Vũ ngẩng mặt lên, nhảy xuống song sắt, bước đi trong ‘tuyết’ xám, bắt chước theo trong TV, nhảy điệu Tango. Hắn ngẩng mặt nhìn không trung màu xám, bỗng nhiên muốn trời mưa. Hắn tới nơi này, nắng hay tuyết đều đã thấy, chỉ có mưa to là chưa từng thấy… Thời tiết mà hắn thích nhất.

Bạch Vũ đang nhớ lại cơn mưa to tầm tã ở một nơi nào đó 1000 năm trước, hắn bỗng nhiên đứng lại, ngẩng mặt nhìn tòa giáo đường.

Tòa giáo đường cách hắn rất xa, đã sớm không nhìn ra nhan sắc ban đầu, chỉ có thể dùng tro bụi bám dày đặc để hình dung mà thôi.

Ở một cửa sổ trên lầu ba của giáo đường, Bạch Vũ nhìn thấy một người.

Bạch Vũ hơi nghiêng đầu nhìn, người nọ cũng nghiêng đầu nhìn hắn.

Hai người đối diện nhau. Bạch Vũ thoáng xoay đầu nhìn chỗ bụi phấn trên cây cầu. Xoay đầu lại, người nọ đã mất tích.

Bạch Vũ sờ sờ cằm, người vừa rồi giống như con búp bê kia, tóc đen, mặc đồ trắng, nhưng không có dù… Cũng là do người nặn à?

Miên man suy nghĩ đi tới phía giáo đường, Bạch Vũ ngửi thấy mùi máu quái dị, bịt mũi lại, lắc lư bước về phía đó.

Chỉ thấy trên mặt đất có 3 thi thể, Khải đang kiểm tra, còn Triển Dực thì dựa vào một thạch điêu màu xám, ghi chép.

Sau khi Khải cùng Phương Húc xác minh thân phận của quỷ đỏ đã tử vong, đem ba thi thể đã có chút biến dị đặt lên lưng hai con chó, để chúng nó đưa về.

“Dực Dực.” Bạch Vũ bước tới khều Triển Dực.

Triển Dực đã ghi chép xong, ngẩng đầu nhìn hắn, chờ hắn nói.

Bạch Vũ chỉ chỉ trên lầu, “Bên kia hình như có búp bê.”

Triển Dực hơi sửng sốt, “Cái gì?”

“Con búp bê hồi nãy cậu bắn á.” Bạch Vũ chỉ lên lầu ba của giáo đường, “Ở lầu ba.”

Khải cũng đi tới, “Còn sao?”

“Ân.” Bạch Vũ thương lượng với Triển Dực, “Đừng bắn chết, cho tôi mang về chơi đi, nha?”

“Tất cả những búp bê như thế đều phải tiêu hủy.” Khải lắc đầu bảo không được, “Tôi đi…”

Ngay lúc Khải định lên lầu tiêu hủy búp bê kia, đột nhiên… có một tiếng chuông kinh thiên động địa vang lên.

Triển Dực nhíu mày ngẩng mặt lên, chỉ thấy chiếc chuông cực đại ở đỉnh tháp đang lắc lư, thanh âm vang đi rất lợi hại, huyết tộc có thính lực vượt qua con người, cho nên Khải cùng Triển Dực đều hơi choáng váng đầu óc.

Bạch Vũ thì không hề gì, ngẩng mặt, tiếp tục nhìn vào không trung.

Triển Dực cảm thấy rất ầm ĩ, dù sao quỷ đỏ cũng hạ được rồi, lo chuyện khác làm gì, về thôi.

Nhưng khi hắn cùng Khải bước được hai bước, phát hiện Bạch Vũ không đi theo, mà là tiếp tục ngẩng mặt nhìn bầu trời, đôi mắt màu tím nhạt mang theo vài phần tò mò, còn có chút hưng phấn.

Triển Dực xoay người lại túm lấy hắn, “Sao còn chưa đi?”

Bạch Vũ vươn tay, tiếp được một ‘bông tuyết’, mở miệng nói, “Dực Dực, nhìn nè, tuyết có màu đỏ.”

Triển Dực cùng Khải nhìn vào tay hắn, chỉ thấy trong lòng bàn tay của Bạch Vũ, ‘bông tuyết’ kia cũng chính là tro bụi, mang theo một màu đỏ giống như lời hắn nói.

Cúi đầu xuống, trên mặt đất bao trùm lấy một tầng bụi mỏng màu đỏ, có vẻ dị thường chướng mắt.

“Là máu người.” Khải tiếp được một ‘bông tuyết’, đưa lên mũi ngửi ngửi, nói với Triển Dực, “Nhưng mà đã khô lâu lắm rồi.”

Triển Dực ngẩng mặt lên, nhìn chiếc chuông to trên đỉnh tháp, xem ra, là tro bụi bị dính máu bám vào chuông, sau một lần rung mới rơi xuống.

Vô luận là hình thành thế nào, đều cũng rất quỷ dị, hơn nữa dính nhiều máu thế này, người tuyệt đối đã chết — Hiện trường vụ án sao?

Theo tiếnng chuông chậm rãi dừng lại, ba người bước tới trước cửa lớn.

“Cửa mở.” Bạch Vũ nhắc nhở, chỉ chỉ cánh cửa khép hờ.

“Lúc nãy không có.” Triển Dực thấp giọng nói, rất khẳng định.

“Xem ra có người muốn chúng ta vào.” Khải rút súng, bước nhanh lên bậc thang, Triển Dực cũng bước tới, cùng Khải mỗi người một bên, chậm rãi đẩy cửa ra… Bên trong lập tức truyền tới một mùi nấm mốc kì lạ.

Bạch Vũ nhìn vào không gian cực lớn, phía xa xa, có một cây thánh giá thật lớn bằng thủy tinh gắn trước cửa sổ, nếu như không có bầu không khí âm u này, ánh mặt trời mà chiếu vào, có thể tưởng tượng được có bao nhiêu tráng lệ.

Ba người bước vào trong giáo đường, nhìn xung quanh bốn phía, trên mặt đất có vài thứ năm đó do mọi người hốt hoảng bỏ chạy làm rơi lại.

“Cạch” một tiếng.

Mọi người xoay đầu lại, nhìn thấy cánh cửa đột nhiên đóng chặt, nến tự động sáng lên.

Triển Dực theo bản năng ngẩng mặt nhìn lên trên, trên đỉnh đầu là bích họa cùng một chiếc đèn treo rất lớn. Nhưng mà ngay trên đỉnh hoàn mỹ đó, có thứ gì đó khá chướng mắt — Hai cái xác!

Thi thể đã khô quắp, nhìn từ dưới lên có vẻ hơi xoay tròn, hình như đã bị chấn động của cánh cửa lúc đóng lại gây ra. Thi thể hiển nhiên đã chết rất nhiều năm, khô héo rút lại, nhưng quần áo vẫn làm cho người ta nhận ra đó là ai.

“Là quần áo của cha xứ và giáo chủ.” Khải nhìn thoáng qua, nói với Triển Dực, “Xem kết cấu của thi thể thì đây là người.”

Triển Dực gật đầu, tầm mắt dời về phía khác, nơi đó là cầu thang u tối, thông lên lầu hai, thật lâu sau, thấp giọng nói với Khải, “Có tiếng bước chân.”

Khải nhíu mày, Bạch Vũ vẫn đứng ở phía sau đột nhiên bước về phía cây thánh giá, ngẩng mặt lên, duỗi thẳng hai tay.

Hành động của Bạch Vũ, làm cho Khải khó hiểu, cho nên liền nhìn quan sát hắn.

Bạch Vũ bỗng nhiên mở miệng, phát ra giọng hát… Có thể nói đây là thanh âm dễ nghe nhất mà đời này Khải từng được nghe.

Khải từng đọc qua sách cổ, bên trong có ghi — Bạch huyết tộc sở hữu giọng hát của thiên sứ, có thể trực tiếp hát ra lời ca như hư ảo, nhạc khúc kỳ diệu mê hoặc lòng người. Lúc trước hắn nghe thấy giọng Bạch Vũ trầm thấp cho nên không để ý. Nhưng mà lúc này, giọng hát của Bạch Vũ có thể xứng với cao âm cực độ, thanh âm linh hoạt kì ảo vọng trong không gian đóng kín, cảm giác kinh sợ thần thánh trong lòng mọi người bất giác dâng lên.

Đại khái bởi vì huyết thống hoặc do bản năng, Khải sinh ra cảm giác bị áp bách mạnh mẽ, còn ẩn ẩn sợ hãi cùng tôn sùng. Theo bản năng nhìn về phía Triển Dực, đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm bóng dáng trắng như tuyết của Bạch Vũ, bài hát này hắn đã từng được nghe.

Có lần Bạch Vũ xem TV, bật trúng một kênh đang chiếu dàn hợp xướng hát thánh ca. Lúc đó Bạch Vũ cũng bắt đầu hát theo, sau đó kính thủy tinh của tòa nhà đều nát hết… Triển Dực phải bỏ ra một số tiền rất lớn để bồi thường, nhưng mà lần đầu tiên nghe thấy giọng hát rung động kia, thật sự không thể nào dùng ngôn ngữ để hình dung.

Triển Dực trước kia không thích nghệ thuật, đặc biệt là âm nhạc, hắn cảm thấy thứ đó rất ồn ào, nhưng giọng hát cuả Bạch Vũ lại làm người ta có cảm giác tinh thần được thanh tẩy, thanh âm mờ ảo làm người ta quên đi mọi phiền não. Triển Dực đã từng hỏi Bạch Vũ, giọng hát này là thứ đặc biệt mà bạch huyệt tộc có?

Bạch Vũ trả lời, “Đúng vậy.”

“Trời ban à?” Triển Dực chỉ thuận miệng hỏi, câu trả lời của Bạch Vũ lại ngoài dự đoán của hắn. Bạch Vũ nói, “Giọng hát này gọi là ma âm, vô luận là ai, khichết đi đều sẽ nghe thấy, nó sẽ làm cho họ quên đi mọi đau khổ, an bình mà ra đi. Đây là âm điệu đẹp nhất trên đời, cũng cho chúng sinh một thứ ngang hàng cuối cùng trong xã hội không công bằng này.”

Cùng với tiếng ca thần bí, tiếng đàn organ trong giáo đường vang lên, giống như nhạc đệm. Nhưng thanh âm này xem ra rất dư thừa khi kết hợp với tiếng hát của Bạch Vũ.

Bạch Vũ ngừng hát, nhìn xung quanh.

Triển Dực lên lầu hai nhìn xem. Lúc này, trước cửa cầu thang, truyền đến một tiếng cười, thanh thúy giống như chuông bạc, là một cô gái, còn mang theo một chút bướng bỉnh.

“Người ở đâu?” Khải hỏi.

Tiếng cười ngưng bặt, một giọng nữ dễ nghe truyền tới, “Chúng ta chơi một trò chơi đi?”

Triển Dực khẽ cau mày, túm lấy Khải đẩy sang một bên, “Đùng” một tiếng, tiếng súng truyền đến, cái bàn gỗ phía sau Khải gãy nát.

Khải nhíu mày — Người này thuộc chủng tộc nào? Không ngửi được mùi, không thể nào phòng bị.

“Ha ha ha…” Tiếng cười lại truyền tới, còn trở nên hơi điên cuồng, “Đến đây, đến đây chơi cùng ta!”

Triển Dực cùng Khải núp dưới cầu thang, thuận tiện kéo Bạch Vũ còn đang ngẩn người gần đó.

“Cái gì vậy?” Triển Dực hỏi Bạch Vũ.

Bạch Vũ sờ mũi, cười tủm tỉm, “Búp bê.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK