• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ở bên nước Ý xa xôi , Hàn Vũ vừa mới kết thúc buổi biểu diện thì nhận đc thoại gọi tới của Hàn Thiên .

- “ Có chuyện gì vậy Thiên Thiên ? ” Hàn Vũ uể oải nói

- “ Hàn Vũ ! Hôm nay có hai người tới tìm mẹ hình như là cha của chúng ta ! ” Đầu dây bên kia Hàn Thiên gấp gáp nói

- “ CÁI GÌ ! ? ”

bật dậy khỏi giường Hàn Vũ nghiêm túc nghe điện thoại

- “ Thật đó , hai người kia giống hệt em với Dực ! ” sợ Hàn Vũ không tin Hàn Thiên liền khẳng định nói

- “ Được rồi ! Vậy hai đứa đối phó tạm với hai người đó trước , xem vì sao họ tới đây . Hai tuần sau chị mới về được ! Không được để hai người đó đưa mẹ đi đâu đấy ! ”

- “ Vâng ! ”

Vừa cúp máy , Hàn Thiên liền đi tới chỗ Hàn Dực . Còn Hàn Vũ lại đang chìm vào suy nghĩ của mình

- “ Làm thế quái nào bọn họ tìm được mẹ chứ ! Mình đã phù phép ảo ảnh lên mẹ rồi mà !? Chuyện này chắc chắn có người nhúng tay ! ”

************

Trong lúc Hàn Vũ trầm ngâm thì bên này đang có một cuộc thương thảo giữa hai anh em Hàn gia và Sở gia .

- “ Vậy là hai đứa đều biết chúng ta là cha ruột của hai đứa rồi ! ” Sở Mạc Nhiên thở dài nói

- “ Không bị mù đều sẽ nhìn ra ! ” Hàn Thiên nhếch miệng cười rồi trào phúng nói

- “ …. ”

- “ Hai đứa rất ghét bọn ta ! ” Sở Thiên Ngạo bất đắc dĩ nói

- “ Đúng vậy ! Rất ghét cực kì ghét ! Giờ chúng ta vao chuyện chính được chưa ? Hai người tới đây có mục đích gì ? ” Hàn Dực bình tĩnh nói

- “ Không có gì nhiều, chúng ta chỉ muốn tới nhìn nhận các con và mẹ của các con thôi ! ”

Ngồi trước mặt Hàn Dực là Sở Mạc Nhiên thật bình tĩnh trả lời . Khẽ hừ một tiếng Hàn Dực nói

- “ Chỉ đơn giản vậy thôi sao ? Mười một năm không thấy mặt giờ lại bất thình lình xuất hiện , đến thằng đần cũng chả tin được lời của ông ! ”

- “Hàn Dực , dù sao bọn ta cũng là cha của các con , đến thăm hai đứa là chuyện rất bình thường mà ! ” Sở Thiên Ngạo bình tĩnh giải thích

- “ Cha sao ? Chỉ vị hai người đưa vào cơ thể mẹ tôi một con t*ng trùng mà cũng đòi làm cha bọn tôi sao ? Mà nhìn hai người cũng không phải loại thích làm hòa thượng , nói thử xem trong tám năm qua hai người đã gieo bao nhiêu giống , có bao nhiêu trai gái rồi ? ”

Hàn Dực trào phúng cười rồi thật chuyện nghiệp nói .

Nghe xong câu hỏi cố ý gây khó dễ của Hàn Dực , mà Sở Mạc Nhiên và Sở Thiên Ngạo chợt lạnh sống lưng ! Đúng là sau khi mất đi Oa Nhi họ đã tìm mọi cách để quên đi cô , cũng đã phát sinh quan hệ với rất nhiều người nhưng , họ luôn dùng biện pháp an toàn . Kết quả cả hai người đều đuối lý mà im bặt .

- “ Ngoại trừ hai đứa , chúng ta không có thêm bất kì đứa con nào nữa ! Và chúng ta cũng chưa kết hôn . ” mất một lúc Sở Mạc Nhiên mới nói ra được đáp án .

- “ Vậy mục đích của hai người là mẹ tôi rồi ! ” nhếch miệng cười Hàn Thiên bình tĩnh nói .

- “ Đúng vậy ! Chúng ta tới đây để đón Oa Nhi về ! ” Sở Thiên Ngạo cùng Sở Mạc Nhiên đồng thanh trả lời .

- “ Muốn cướp mẹ của tui tôi sao ? ĐỪNG CÓ MƠ ! ”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK