• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hi Trì đang nói thật, y thật lòng cảm thấy Chung Diệp rất đẹp.

Ai ai cũng nói Thịnh Nguyệt người như tên, tựa như vầng trăng sáng trên trời, nhưng Hi Trì không cho là phải, y cảm thấy Chung Diệp mới đúng là băng hồ thu nguyệt, trong sáng không tì vết, phong thái Thịnh Nguyệt không sánh được một hai phần.

Lý Huyền Độ, huyền độ không phải chính là ánh trăng sao.

Tên tuổi luôn bị ghép với Thịnh Nguyệt là chuyện khiến Hi Trì rất khó chịu, nếu có thể y nguyện ý được tề danh cùng Chung Diệp.6

Ngón tay thon dài của Chung Diệp vẫn giữ chặt cằm Hi Trì: "Ta đẹp thì có ích lợi gì, cũng đâu phải cô nương."

Hi Trì không nghĩ được giữa hai chuyện này thì có quan hệ gì với nhau, không phải cô nương thì thôi, nếu Chung Diệp thật sự là nữ làm sao ba người bọn họ cùng đi tắm suối nước nóng được.

Y hoang mang nhìn Chung Diệp: "Chuyện này đâu có liên quan?"

Đôi mắt Hi Trì cực kỳ đẹp, đen trắng rõ ràng câu hồn đoạt phách, lại đang say rượu nên hơi có ánh nước mờ mịt vừa lộng lẫy vừa dịu dàng, chỉ nhìn vào mắt y thôi cũng đủ để chìm đắm không thoát ra được.

Bởi vì vẻ mặt dịu dàng trời sinh liếc mắt đưa tình thế này nên Chung Diệp luôn hoài nghi Hi Trì thầm thích mình.1

Chung Diệp thở chậm mất nửa nhịp, hắn cúi đầu xuống, đôi môi mỏng gần như muốn cọ qua môi Hi Trì, cuối cùng chỉ thì thầm bên tai y: "Thật sự không liên quan à?"

Hương rượu hoa quế thơm ngào ngạt, Hi Trì đã say lắm rồi: "Nghĩa huynh, giọng huynh dễ nghe quá."

Thanh tuyến nam nhân trầm thấp lạnh lẽo cọ vào lòng đến tê tê dại dại, đúng là rất dễ nghe.

Đôi mắt phượng của Chung Diệp híp lại, còn muốn nói thêm gì đó nhưng Hi Trì đã ngủ mất rồi.

Chung Diệp đi ra cửa sổ, sắc trời đã tối mịt, trên đỉnh núi treo một vầng trăng non, mọi âm thanh đều như ngừng lại.

Cố Lương ở bên này rất bất an, vì hắn nhìn Chung Diệp đi vào phòng Hi Trì lâu rồi mà không đi ra.

Kỳ thật Cố Lương cảm thấy hai nam nhân không thể ở bên nhau, ngày trước ở Thư Viện hắn cùng với một đám đàn ông ăn chung ngủ chung cũng đâu có sinh ra hứng thú với tên nào. Nhưng thời gian quá dài lại không thể không hoài nghi.

Cố Lương ở bên ngoài đi tới đi lui, Cố quản gia lớn tuổi kiến thức rộng rãi, tiến đến ghé sát vào tai Cố Lương nói nhỏ mấy câu.

Trong nháy mắt miệng hắn mở to còn hơn quả trứng gà.

Lật Nam thừa thãi mỹ nhân, năm đó đệ nhất mỹ nhân Huyên triều chính là thiên kim Diêu Gia Lật Nam, đất tốt nuôi dưỡng người đẹp, ở Lật Nam cho dù là nam hay nữ đều có tư sắc hơn người, mà tại vùng đất mỹ nhân như mây này dung mạo Hi Trì lại đứng trên tất cả được xưng tụng là Lật Nam đệ nhất công tử, nghe cũng tưởng tượng ra là tuấn tú đến chừng nào.

Hậu cung của đương kim Hoàng thượng đang trống rỗng, không ít đại thần ngày đêm khuyên hắn nên lập Hoàng hậu giúp hoàng gia khai chi tán diệp, đương nhiên hắn không nghe.

Không phải Hoàng đế có đam mê đặc biệt gì chứ?

Cố Lương thân là thần tử không dám hỏi, cũng không dám xông vào trong xem tình huống bây giờ như thế nào.

Chung Diệp là Hoàng đế, thiên tử giận dữ thây phơi ngàn dặm, một nhà già trẻ của Cố Lương còn chờ hắn quang tông diệu tổ, bây giờ hắn đã bị biếm, không dám tuỳ tiện đi vào trêu chọc thánh nhan.

Nhưng trơ mắt nhìn huynh đệ tốt của mình bị ức hiếp thì lại quá không trượng nghĩa......

Cố Lương nghĩ mãi mới nảy ra một ý, lần này hắn mang theo một chén canh giải rượu thật, đích thân đi đến gõ gõ cửa phòng.

Bên trong truyền ra tiếng Chung Diệp không mang theo cảm xúc gì: "Vào đi."

Cố Lương nhẹ nhàng thở ra, nhanh chân bước vào: "Ta —— ta đến đưa canh giải rượu cho Diêu Hi, say rượu xong đệ ấy hay bị đau đầu."

Vừa nói Cố Lương vừa không nhịn được lén quan sát Hi Trì một chút.

Quần áo vẫn còn nguyên.

Quần áo trên người Chung Diệp cũng chỉnh tề như cũ.

Trong phòng không có chỗ nào lung tung hỗn loạn, mọi thứ đều ổn.

Chung Diệp lạnh lùng liếc một cái: "Đặt canh xuống đi."

"Sao có thể làm phiền ngài ——"

Lời còn chưa dứt hắn đã bị ánh mắt lãnh lệ của Chung Diệp doạ cho mất vía, đầu gối mềm nhũn chạy như bay ra ngoài. Cho dù là lão thần tử lăn lộn mấy chục năm trong triều ở trước mặt Chung Diệp còn phải dè dặt, càng đừng nói đến Cố Lương trẻ tuổi vừa tiến vào quan trường không đến hai năm.

Gần vua như gần cọp, quân tâm khó đoán.

Chung Diệp tự tay đút canh giải rượu cho Hi Trì uống. Y uống xong lại tiếp tục ngủ say.

Ngày hôm sau Cố Lương phải rời đi, cấp trên tới Thanh huyện kiểm tra, hắn không thể không về tiếp đón.

Triều đại này ba năm tiến hành khảo hạch một lần, thường không phải quan viên thượng cấp xuống từng địa phương kiểm tra, mà là các tri huyện sẽ lên chỗ tri phủ đại nhân báo cáo công tác ở chỗ mình.

Đương nhiên, vực nước chốn quan trường quá sâu, kết quả kiểm tra định kỳ có tốt hay không không chỉ dựa vào quan viên nơi đó tận chức tận trách thế nào, mà còn phải xem vị đó có quan hệ với cấp trên ra sao, bạc giao ra nhiều hay ít.

Từ xưa đến nay theo lệ quan lại bao che cho nhau từ trên xuống dưới, thượng cấp dung túng cho hạ cấp, hạ cấp tận tình vơ vét bá tánh nguy hại cả một phương. Dù sao trời cao Hoàng đế xa, thiên hạ lớn như vậy, chỉ cần bọn họ chung tay che mắt Hoàng đế, lựa chọn vài chỗ tốt báo cáo lên trên làm sao vua biết được.

Thời điểm Hi Trì tỉnh lại đã là giữa trưa, đầu đau như muốn nứt, mở mắt ra rồi vẫn chưa ngồi dậy ngay được.

Chuyện đêm qua y vẫn còn chút ấn tượng, có điều ấn tượng không quá sâu.

Hi Trì biết rõ tửu lượng của mình, có lẽ do một thời gian dài không uống rượu, lần này mới say nghiêm trọng như vậy. Hình như trong lúc say có người đã giúp y lau mặt...... Nhưng là ai nhỉ?

Dù sao cũng không thể là Cố Lương, y vừa thoáng nghĩ đến người này đã lập tức xua đi.

Trong đầu Hi Trì xuất hiện một bóng người mông lung, hình như sau khi say y đã nói gì đó với Chung Diệp, nhưng cụ thể là gì thì y quên mất rồi.

Y không nghĩ nữa, dù sao với tính cách của mình Hi Trì tin rằng say rượu xong mình cũng sẽ không lỡ nói ra chuyện gì không nên nói.

Thanh huyện thuộc địa bàn quản lý của phủ Thuần An, Ô Nhân là tri phủ Thuần An, thượng cấp của Cố Lương, hắn nhất thiết phải lấy lòng người này. Nhưng năm xưa giữa hai người có thù oán, Cố Lương là người cứng đầu, trước sau vẫn không thể hạ mình quay lại xu nịnh Ô Nhân.

Ô Nhân đã sớm nghe tin Cố Lương bị biếm xuống nơi này làm tri huyện.

Chức quan của Cố Lương là do thi cử đỗ đạt mà có, thi đình xếp vào tam giáp, được chính tay Hoàng thượng khâm điểm Bảng Nhãn.

Còn Ô Nhân năm đó làm chó săn cho Thịnh Nguyệt, một kẻ đắc đạo gà chó lên trời, Ô gia cũng thơm lây, Ô Nhân được chia cho một chức quan, bởi vì am hiểu thủ đoạn luồn cúi nên rất nhanh bò lên được chức tri phủ.

Thời điểm Thịnh gia xảy ra chuyện có rất nhiều gia tộc bị liên lụy theo, Ô gia là một trong những nhà may mắn lọt lưới thoát nạn.

Ô Nhân không có bản lĩnh gì đáng nói, chỉ có dối trên lừa dưới là không ai sánh bằng.

Chức cao hơn một bậc cũng đủ áp người đến chết, gã vênh váo đi lại trong nha môn của Cố Lương chỉ trỏ khắp nơi, tuỳ ý sai sử thuộc hạ. Cố Lương không dám nói gì, chỉ than thở trong lòng mình đúng là mệnh khổ.

Cuối cùng Ô Nhân đuổi hết người ra ngoài, mở miệng công phu sư tử ngoạm ám chỉ Cố Lương phải đưa cho gã năm vạn lượng bạc.

Lúc ấy Cố Lương thật sự muốn buông tay từ chức, bôn ba lao lực khắp nơi không được chút lợi lộc gì, cuối cùng còn phải đút tiền cho tham quan.

Ô Nhân cười lạnh một tiếng: "Đây là quy củ nhiều năm nay của phủ Thuần An, nếu là người khác thì hiếu kính bản quan năm ngàn lượng đủ rồi, ai bảo quan hệ đồng môn của chúng ta sâu sắc quá làm gì? Ngày đó ngươi vì Diêu Hi cho ta một đấm, ta còn nhớ rõ đấy."

Cố Lương khúm núm như con chim cút không dám nói một tiếng.1

Cốt khí không cho phép hắn dập đầu nhận tội xin tha, nhưng để bảo vệ chức quan hắn cũng không muốn đôi co với Ô Nhân.

Tối hôm đó hắn sai người chuẩn bị rượu ngon tiệc thịnh soạn chiêu đãi Ô Nhân, gã lại than phiền không có nữ nhân hầu hạ —— nơi này ở vùng thâm sơn cùng cốc, Cố Lương tìm đâu ra mỹ nữ cho gã.

Cố Lương nghẹn một bụng tức trở về, cũng không gạt Hi Trì, kể hết khổ sở ngày hôm nay phải chịu: "Sư đệ, nếu tương lai ta bị bãi quan đệ phải che chở cho ta đấy."

Hi Trì bình tĩnh suy nghĩ: "Thượng cấp quan hệ tốt nhất với Ô Nhân là ai? Tuần phủ tỉnh Vệ Lê sao?"

Cố Lương gật đầu: "Ta từng hỏi thăm người tiền nhiệm, Ô Nhân quan hệ rất tốt với tuần phủ tỉnh này, sau khi mất chỗ dựa Thịnh gia hắn đã nhanh chóng bám được cành mới, tuần phủ đại nhân có quan hệ chặt chẽ với Lại Bộ, đệ biết Lại Bộ do ai chưởng quản không? Là Vương gia có công phò trợ Hoàng thượng đấy."

Cho nên mặc dù Hoàng Thượng đang ở đây, Cố Lương cũng không dám bày tỏ oan khuất, hắn sợ kéo càng nhiều người vào, cuối cùng thứ bị mất không chỉ có chức quan, mà còn là tính mạng của cả nhà mình.

Hi Trì nheo mắt: "Lại Bộ...... Tiêu rồi, cái Ô Nhân muốn không phải là đòi tiền huynh, hắn ta tới đây để lột mũ quan của huynh xuống, lúc này huynh đưa cho hắn năm vạn lượng, ngày sau hắn sẽ còn muốn nhiều hơn."

Cố Lương rầu rĩ uống một ngụm rượu.

Một bước sai kéo theo một đường sai lầm, năm ngoái hắn vẫn còn là Bảng Nhãn khí phách hăng hái, vô cùng hào hứng làm việc ở Hàn Lâm Viện, ai có thể ngờ được đến năm nay chức quan cũng không còn nữa đâu?

Hi Trì nghĩ một lát rồi nói: "Thanh huyện hàng năm bị lũ lụt, năm nay do thiếu mưa nên mới chưa xảy ra chuyện. Ta đoán triều đình sắp chi ngân sách để tu sửa đê điều hoặc làm công trình thuỷ lợi, bọn họ đang cần một tên quan viên cùng mình thông đồng tham ô bạc của quốc khố."

Cố Lương hiển nhiên không phải loại quan viên có thể đi thông đồng làm bậy.

Hắn tiếp tục uống rượu.

Hi Trì lại lớn mật phỏng đoán: "Cả nước hơn một ngàn huyện, huynh nói xem vì sao Hoàng thượng lại biếm huynh về đây?"

Cố Lương biết phỏng đoán của Hi Trì luôn có cơ sở, lại nhớ tới Hoàng thượng thật sự có tâm tư trọng dụng bản thân, lập tức cảm động một trận. Hắn vừa uống rượu vừa nói: "Hoàng Thượng tín nhiệm ta, đương nhiên ta không thể cô phụ lòng tin của người, hợp mưu với mấy tên gian thần đó được."

Cho dù phải đánh cược cả tính mạng hắn cũng phải sớm báo cho Hoàng thượng chuyện này.

Chạng vạng Chung Diệp quay trở lại, nói là đi tản bộ xung quanh, Hi Trì thấy Cố Lương say khướt bèn gọi quản gia đưa hắn vào phòng nghỉ ngơi.

Y và Chung Diệp cùng ra ngoài giải sầu, chuyện này cũng không có gì đáng phải giấu giếm, nên Hi Trì kể luôn cho Chung Diệp nghe.

Hắn không có bao nhiêu cảm xúc, chỉ nhàn nhạt nói: "Huyên triều đã sớm hư thối từ trong gốc rễ, quan lại thông đồng che mắt Hoàng đế, ai ai cũng muốn hút cạn máu của bá tánh lẫn triều đình, cần phải trải qua một cuộc cải tổ thay máu mới có thể cải tử hoàn sinh."

Hi Trì nói: "Đó là lý do ta không muốn ra làm quan."

Hi Trì biết nếu mình ra làm quan chắc chắn có thể làm lên nhất phẩm, y có năng lực này, nhưng đến lúc đó có khi nào chính y cũng trở thành một người bị kẻ dưới che mắt bịt tai hay không?

Bề trên quên mất lý do dân không ăn thịt băm mới là nỗi đau lớn nhất của quốc gia này.

Y không chỉ muốn du sơn ngoạn thủy, mà còn muốn xuất một phần lực nhỏ bé ở dân gian, có thể ở Thư Viện dạy ra những học sinh thương tiếc chúng sinh lòng mang thiên hạ vào triều làm quan, như vậy Hi Trì mới cảm thấy mình sống một đời không uổng.

Chung Diệp nghiêm túc nhìn Hi Trì: "Chuyện này chắc sẽ có kết quả không tệ."

Hắn cố ý biếm Cố Lương đến đây không phải là quyết định nhất thời, mà là muốn mượn tay người kia làm một quân cờ để hạ càng nhiều người hơn nữa.

Ô Nhân cũng tuyệt đối không phải cá lọt lưới, những việc ác gã làm cùng Thịnh gia Chung Diệp vẫn luôn rõ ràng.

Bằng không, thiên hạ rộng lớn như vậy, vì sao hắn phải ở lại Thanh huyện nho nhỏ này?

Hắn và Hi Trì đúng là có duyên phận, hai người không hẹn mà lại chạy đến cùng một nơi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK