• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thành Vương và Hi Tu Viễn không biết Hi Trì nổi bật ở Thuận Hầu phủ đến mức nào. Y thật sự quá gây chú ý, sau ngày hôm đó không ít quý nữ để mắt đến y, những người lớn mật hơn còn nhõng nhẽo bắt người nhà đi Hi phủ hỏi thăm tình hình hôn sự.

Cho nên Thành Vương cực kỳ buồn bực, Hi Trì vừa trở về không lâu, rất nhiều cuộc tiệc tùng xã giao còn chưa kịp dẫn đi, vì sao đột nhiên lại có nhiều nhà đến hỏi thăm hôn sự của y đến vậy?1

Thậm chí còn nhiệt tình hơn so với đám người hỏi thăm Hi Tu Viễn.

Việc này Hi Trì đã gặp mãi thành quen, thời điểm y ở Lật Nam cũng không khác mấy, sau ngày sinh nhật mười ba tuổi trong nhà không bao giờ thiếu người đến làm mai.

Chuyện khiến Thành Vương tức giận nhất là còn có cả tiểu hầu gia đến hỏi, tên tiểu hầu gia này rất to gan, vừa vào đã trực tiếp đặt vấn đề Thành Vương muốn có thêm một người con trai nữa hay không.7

Đương nhiên ông ta không muốn, lập tức đuổi người ra ngoài.1

Đến giờ cơm chiều Thành Vương vỗ rung bàn, Hi Tu Viễn bất đắc dĩ bưng bát cơm của mình lên, nhưng vẫn có một cái đùi gà bị ông ta vỗ rơi xuống đất.3

Hi Trì không biết cha mình tính tình nóng nảy như vậy, cũng bình tĩnh bưng bát cơm lên.

"Làm mai cho nữ tử thì cũng thôi đi, lại còn có cả nam," Thành Vương chỉ nhớ lại thôi đã không chịu nổi, "Bây giờ Kinh thành so với mười mấy năm trước khác quá nhiều, nam phong đã ngang ngược đến như thế rồi sao? Còn dám nhắm vào con trai lão tử!"1

Hi Tu Viễn gặp nhiều nên không trách: "Phụ vương, có gì mà phải để ý? Mấu chốt phải xem A Trì có thích không."

Thành Vương liếc nhìn Hi Trì: "Nếu con dám tìm nam nhân về đây, cha con thế nào cũng phải ——"1

Đánh gãy chân Hi Trì tất nhiên là không được.

Hi Trì là đứa trẻ ngoan ngoãn, vừa thông tuệ khả ái vừa thân thiện dễ gần, làm sao Thành Vương nỡ đánh gãy chân y, hơn nữa y là con trai ruột, ông ta xuống tay thế nào được?

Hi Trì và Hi Tu Viễn đều là trợ thủ đắc lực của Thành Vương, động vào đứa nào cũng không thể.

Thành Vương túm một cái đùi gà khác hung hăng cắn: "Cha con thế nào cũng phải đánh gãy chân nam nhân kia, giống như thế này này!"19

Rắc một tiếng, xương đùi gà bị Thành Vương bẻ thành hai đoạn.

Hi Trì xem đến trợn mắt há mồm.

Hi Tu Viễn ở bên Thành Vương nhiều năm sớm đã quen nhìn cha mình diễn sâu, chỉ nói với Hi Trì: "A Trì, ăn cơm ăn cơm, đừng ngốc ra đó nữa, Tiểu Lan mau xới cơm cho nhị gia."1

Kỳ thật Thành Vương cũng không đặt nặng bổn phận phải nối dõi tông đường cho Hi gia, nếu ông ta là loại người cho rằng nhiều con là nhiều phúc thì đã sớm cưới vợ khác sinh một đám con rồi. Ông ta chỉ không quen nhìn hai nam nhân ở bên nhau, cảm thấy như vậy quá kỳ quặc.

Thành Vương ăn sạch đùi gà, lấy khăn lau tay: "Gì nhỉ...... Thịnh gia công tử Thịnh Nguyệt hảo nam phong, bên ngoài còn nuôi mấy tên nam sủng, ta nhìn rất chướng mắt."

Lần đầu tiên Hi Trì nghe đến chuyện này, trước nay y không biết: "Thịnh Nguyệt thích nam phong?"

Hi Tu Viễn gật đầu: "Chuyện này không tính là bí mật, các công tử trong Kinh thành không ít người nạp thiếp nuôi luyến đồng, hiện giờ đã là chuyện bình thường. Thịnh Nguyệt thích mấy tiểu đồng trắng trẻo, càng trắng càng tốt, bên cạnh hắn có một người khá nổi danh tên Ngọc Tuyết, thường được hắn dẫn theo ra ngoài chơi, ta đã thấy qua rồi."1

Kỳ thật Hi Tu Viễn cảm thấy tiểu luyến đồng Ngọc Tuyết kia dung mạo có ba phần tương tự Hi Trì, nửa mặt dưới rất giống, đặc biệt là cái cằm nhọn. Đương nhiên phong thái Ngọc Tuyết không thể bằng Hi Trì, một hai phần mười cũng không sánh nổi.6

Hi Tu Viễn không muốn so sánh đệ đệ mình với một tên luyến đồng, nói ra sẽ giống như vũ nhục Hi Trì, cho nên hắn không đề cập đến.

Hi Trì chỉ thuận miệng hỏi một câu, y không quá hứng thú với chuyện của Thịnh Nguyệt, hai người cũng không thân thiết như người ta đồn đãi.1

Thánh chỉ gia phong Hi Tu Viễn được đưa tới nhà rất nhanh, hắn phải nhanh chóng xuôi nam bình định.

Chung Diệp triệu kiến Thành Vương và Hi Tu Viễn vào cung một lần.

Thành Vương là hán tử đi ra từ chiến trường, tính tình thẳng thắn, còn đầu óc —— Chung Diệp cho rằng Thành Vương thực sự thông minh, trong thô thiển có tinh tế, thấy chuyển tốt lập tức thu lại giữ mình, biết mình muốn cái gì nhất.

Hi gia có được như hôm nay hoàn toàn dựa vào Thành Vương.

Trước mặt con cái Thành Vương cực kỳ uy phong, đối diện Hoàng thượng vẫn phải thu lại mấy phần hung hãn, Hoàng thượng hỏi cái gì mới nói cái đó. Rõ ràng ông ta và Hi Tu Viễn đều đã dùng cơm chiều, Hoàng thượng chưa ăn nên mời bọn họ dùng bữa cùng, Thành Vương vẫn nhét thêm một chén cơm nữa vào vào bụng.

Sau khi ăn xong Chung Diệp súc miệng bằng trà xanh rồi nhận trà Vân Vụ từ tay thái giám Trịnh Như, nhấp một ngụm: "Hổ phụ vô khuyển tử, Hi ái khanh, hai con trai của khanh đều không tồi."

Thành Vương tò mò: "Hoàng Thượng, ngài gặp đứa thứ hai nhà thần rồi?"

"Tuy trẫm chưa gặp nhị công tử, nhưng các muội muội thì đã gặp qua." Chung Diệp nói, "Ngày đó ở Thuận Hầu phủ, Bát công chúa, Cửu công chúa và Thập công chúa đều nhìn thấy hắn. Sau khi hồi cung, cả ba vị công chúa liền đến trước mặt trẫm xin cho Hi Trì làm phò mã."

Nếu là nữ nhi nhà khác, rất có thể Thành Vương đã tùy tiện nói "Vậy gả cả ba người cho con trai ta đi".

Nhưng đây là công chúa, dù không được sủng ái thì người ta vẫn là hoàng nữ, một người đã không dễ ứng phó, đừng nói là cả ba.

Thành Vương trầm mặc một lát: "Chuyện này......"

Chung Diệp bật cười một tiếng: "Lệnh lang quả là không tầm thường, vốn trẫm có nghe nói Hi gia muốn hỏi cưới công chúa, nhưng trước mắt cả ba vị đều coi trọng nhị công tử, nếu để nhị công tử làm phò mã cho một người, hai người còn lại chắc chắn sẽ thương tâm. Hôn sự giữa Hi gia và hoàng gia vẫn nên gạt đi thì hơn."

Thành Vương chắp tay nói: "Lão thần nghe theo Hoàng Thượng an bài."

Chung Diệp buông chung trà xuống lại nói: "Ngày sau Hi ái khanh vừa ý cô nương nhà ai thì cứ nói cho trẫm, trẫm lập tức tứ hôn cho lệnh lang."23

Thành Vương lên tiếng: "Thần tạ chủ long ân."

Thành Vương cùng Hoàng Thượng nói chuyện, Hi Tu Viễn làm con trai không tiện xen vào, chỉ im lặng đứng một bên.

Chung Diệp nhìn Hi Tu Viễn: "Hi ái khanh đã từng anh dũng ra trận, tướng sĩ trong quân đều sợ hãi quân uy của ngươi. Tu Viễn tuổi trẻ hứa hẹn, mọi người nể mặt mũi ngươi cũng sẽ phục tùng hắn, lần này ta phái hắn đi bình loạn, khẳng định trong vòng một hai năm Nghênh Châu sẽ khôi phục cảnh thái bình."

Hi Tu Viễn nói: "Thần nguyện dốc hết sức lực."

Lời đã nói xong, Chung Diệp cho bọn họ lui xuống.

Sau khi rời cung Thành Vương mới lau mồ hôi lạnh trên trán: "Thằng nhóc A Trì này lợi hại thật, không biết dùng thủ đoạn gì mà cả ba công chúa đồng thời động tâm?"

Nghĩ đến nam phong trong Kinh thành hưng thịnh, tuy Thành Vương không thích nhưng vẫn không nhịn được lấy chuyện này ra đùa giỡn: "May mắn Hoàng Thượng không hiếu kỳ dung mạo A Trì trông như thế nào, nếu không, để A Trì tiến cung gặp hắn, hắn cũng coi trọng A Trì thì nhà ta không thoát được quan hệ thông gia với hoàng thất."26

Thành Vương có thể đánh những nam nhân khác dám mơ ước Hi Trì, nhưng trăm triệu lần không đánh nổi đương kim Hoàng thượng.

Hi Tu Viễn bất đắc dĩ xoa giữa chân mày: "Phụ vương, cha đừng nói bậy có được không? Hoàng thượng sao có thể là người thấy sắc nổi lòng tham? Hơn nữa A Trì còn là công tử thế gia đấy."3

Hi Tu Viễn tưởng tượng không ra hình ảnh này.

Hi Trì luôn mang vẻ mặt ôn hoà, nói chuyện cũng nhẹ nhàng vui vẻ giống như mặt trời nhỏ ấm áp. Hoàng thượng thì ít nói ít cười nhìn thôi cũng khiến người sợ hãi. Tính cách của hắn và Hi Trì hoàn toàn đối lập, hai người gặp mặt nhau chẳng biết có chuyện gì để nói.13

Chung Diệp cắt đứt hi vọng thông gia của Hi gia xong mới sai thái giám đi thông báo cho cả ba vị công chúa.

Bát công chúa và Cửu công chúa đã đến tuổi nên xuất giá, Chung Diệp để thái giám hỏi các nàng, ngoại trừ Hi Trì các nàng còn đối tượng nào muốn gả hay không.

Bát công chúa chọn lựa giữa các công tử thế gia một người thoạt nhìn tính tình dễ chịu không hà khắc.

Kỳ thật nàng vẫn tiếc nuối vì không thể gả cho Hi Trì, đôi mắt hồ ly ẩn tình kia, phong thái phất quạt trên tay linh hoạt ra chiêu ứng phó một đám cậu ấm ăn chơi quá mức mê người. Y thoạt nhìn không nhanh không chậm, vô luận đối mặt với tình huống như thế nào vẫn giữ phong độ thành thục. Trong thâm cung mỗi ngày lục đục đấu đá, nàng chưa từng gặp qua người giống Hi Trì, bạch y như tuyết không nhiễm một hạt bụi.

Nếu có thể bẻ gãy một thiếu niên tốt đẹp như bẻ gãy cánh một con bướm thì tốt quá.3

Nhưng Hoàng Thượng không muốn, cho dù Bát công chúa giỏi dùng thủ đoạn đến mấy cũng không dám đối nghịch với Chung Diệp.

Người Chung gia bọn họ đều mang huyết mạch của Thành Đế, tâm tính điên cuồng, luôn có dục vọng chiếm đoạt phá huỷ, Chung Diệp lại là người xuất sắc nhất trong số đó, chính thất của Thành Đế Thịnh Thái hậu còn bị hắn diệt trừ, nàng làm sao có cửa đọ lại đối phương?

Cửu công chúa chưa chọn ai cả, nàng nói chờ hai năm nữa cùng Thập công chúa xuất giá cũng không muộn.

Chung Diệp không bất ngờ với quyết định của các nàng, mấy việc này chỉ là việc nhỏ, hắn không quá để ý đến sự tình hậu cung, chuyện quan trọng trước mắt vẫn là triều chính.

Đêm khuya tĩnh lặng hắn bắt đầu nhớ Hi Trì.

Hi Trì là một tia nắng, có thể cảm nhận được hơi ấm, nhưng lại không có cách nào nắm y trong tay.

Có thể y đang ở phía đông, cũng có khi đang đi về phương nam, y luôn di chuyển.

Nhưng Hi Trì ở nơi nào? Y không để lại bất kỳ manh mối gì, lời đồn đãi về y quá nhiều, các gia tộc nổi bật nhất Chung Diệp đều đã điều tra, nhưng không thu hoạch được gì có ích.

Nếu không phải ảnh hưởng quá lớn, thậm chí Chung Diệp còn muốn bắt trói viện trưởng Hạc Y Thư Viện, dùng hình phạt tàn khốc bức bách đối phương nói ra thân phận Hi Trì.

Nhưng như vậy không được. Chung Diệp không định làm tổn thương y, hắn chỉ muốn ôm y trong tay, muốn có được Hi Trì, lại không nghĩ làm y phải đau khổ thương tâm.

Trước khi rời kinh cùng Hi Tu Viễn, Hi Trì viết một phong thư cho người đưa đến Thanh huyện, khoảng cách giữa hai bên không tính là quá xa, nếu nghĩa huynh còn ở đó nhất định sẽ hồi âm cho y, nhưng kết quả vẫn không thu được hồi âm nào. Có lẽ giống như những gì Cố Lương phỏng đoán, nghĩa huynh đến cậy nhờ thân thích sau đó gặp sự tình gì không thể quay trở lại.

Tuy Hi Trì mất mát nhưng y cũng có con đường riêng của mình, đi theo Hi Tu Viễn xuôi nam bình định phản tặc.

Nghênh Châu rất gần Lật Nam, bây giờ Nghênh Châu xuất hiện chiến loạn, Hi Tu Viễn mang đại quân muốn đóng tại vị trí xung quanh Lật Nam. Đỗ Đình Long bị nhân mã của triều đình đánh bất ngờ, nhưng thế lực của bọn chúng vẫn không thể khinh thường.

Hi Tu Viễn vốn muốn mang Hi Trì theo mở rộng tầm mắt, học hỏi kinh nghiệm, kết quả...... ngược lại Hi Trì dạy cho hắn thêm không ít kiến thức.

Thời điểm thiếu lương Hộ Bộ cố ý gây khó dễ, trung gian phát sinh sự tình, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi Hi Trì đã mượn xong lương thực từ các nhà phú thương, ổn định quân tâm.

Thời điểm bày mưu tính kế, chiến lược của Hi trì còn cao minh hơn cả quân sư, Hi Tu Viễn cũng không biết Hi Trì học bài binh bố trận từ bao giờ, phản quân mấy lần bị y tính kế cho xôi hỏng bỏng không.

Bởi vì quan hệ không bình thường giữa Hi Trì và Diêu gia, quan viên Lật Nam rất nhiệt tình phối hợp với Hi Tu Viễn.

Đương nhiên, Hi Trì cũng khuyên Hi Tu Viễn chỉnh đốn nghiêm quân kỷ không quấy nhiễu phiền hà đến dân chúng địa phương, rất ít xảy ra tình trạng binh lính cướp đoạt bá tánh khinh nhục dân nữ, ai vi phạm xử theo quân lệnh chém đầu không tha.

Lần đầu tiên ra ngoài làm đại sự thuận lợi không ngờ, Hi Tu Viễn quả thực chỉ muốn ấp vị đệ đệ này của mình vào lòng bàn tay. Hi Trì thật sự quá hữu dụng, hắn hận không thể đi đến đâu mang người theo đến đó, khoe khoang với tất cả mọi người vị công tử trẻ tuổi xinh đẹp này là đệ đệ nhà mình.

Chờ trở lại kinh thành, Hi Tu Viễn cũng muốn khen ngợi đệ đệ mình trước mặt Hoàng thượng một phen.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK