• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cốc...cốc...cốc...
Cô lấy tay gõ cửa phòng nhưng chẳng thấy hắn ra mở cửa.

Cô bực bội đạp cửa đi vào.
Đập vào mắt cô là hắn đang ôm nó.

Cô điên tiết hùng hùng hổ hổ bước đến giật tấm chăn.

Cũng chính vì động tác này mà đánh thức người ở trên giường.
Cánh tay nhẹ nhàng giơ lên che lại mắt tránh cho ánh nắng bên ngoài chiếu vào rồi nó cất giọng yếu ớt hỏi.
- Chuyện gì vậy chị?
Cô nhíu mày, tay chỉ chỗ bên cạnh nó.

Bây giờ nó mới nhìn xuống, thấy rằng bản thân đang nằm trong vòng tay ấm áp của hắn.
Ý thức được hắn đã quá phận nên nó chẳng nhân nhượng gì mà thẳng tay đẩy hắn xuống giường làm đầu hắn đập xuống đất.

Mặt hắn nhăn nhó hơn khỉ ăn phải ớt rồi ôm đầu ngồi dậy.

- Gì vậy?
- Tại sao anh lại ôm em tôi ngủ hả?
Hắn không trả lời cô mà chuyển tầm mắt sang nhìn bác sĩ Trần đang đứng ở bên ngoài cất giọng mời vào.
- Ông mau vào đây khám cho cô ấy đi.
Nghe hắn nói vậy cô mới nhớ ra chuyện quan trọng, lập tức dịch người nép sang một bên nhường chỗ cho bác sĩ Trần nhưng ánh mắt vẫn không rời hắn một giây.
Sau khi khám cho nó xong, ông bảo hai người ra ngoài để nói tình hình của nó.
- Có gì nghiêm trọng sao bác sĩ ?.
- Cũng không có gì nghiêm trọng , cô ấy chỉ bị sốt nhẹ.

Cô nhớ chăm sóc và cho cô ấy uống thuốc đầy đủ.

Đừng để cô ấy bị kích động, trong lúc này nên cho cô ấy ăn những thức ăn dễ tiêu hoá.Hãy nhớ lời tôi dặn, tôi xin phép.
Để tôi tiễn ông.
Cô đi rồi chỉ còn mình hắn ở đây.

Hắn suy nghĩ gì đó rồi xoay người mở cửa bước vào phòng nó.
Nghe tiếng động nó tưởng là chị mình, đúng lúc cổ họng lại khát khô nên mấp máy môi nói.
- Nước, nước.
Hắn đi đến rót một ly nước đưa đến trước mặt nó.
- Này cô uống đi.
Nghe tiếng hắn nó nhận ra mình đã lầm, vội vội vàng vàng xoay lưng nhìn về phía cửa sổ, xem hắn cứ như không khí mà không cần đá động tới.
Trước thái độ lạnh nhạt của nó, hắn không cảm thấy tức giận ngược lại hắn bình tĩnh ngồi xuống bên giường nó
- Cô giận tôi sao?
Không một tiếng trả lời, nó lạnh lùng ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài mặc kệ hắn đang nói gì.
- Sao cô không trả lời.

Tôi biết tôi sai rồi đừng giận nữa.
Hắn vẫn kiên nhẫn ngồi đó.
Nó quay lại nhìn hắn, chỉ chỉ vào ly nước trên tay hắn.


Hắn hiểu ý giúp nó ngồi dậy uống nước.
- Sai ở điểm nào?
Mệt mỏi dựa lưng vào thành giường, nó nói không ra hơi.
- Sai vì đã tự ý hôn cô làm cô nhớ lại...
- Đừng nói nữa.
Khi hắn nhắc lại chuyện cũ, nó đau khổ ôm đầu la lên.

Nó thật sự không muốn nhớ lại ác mộng đời mình nữa.
Nhìn những giọt nước mắt lấp lánh không tự chủ mà thi nhau chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp của nó, hắn áy náy vô cùng.
- Tôi xin lỗi.

Ngoan, đừng khóc.
- Hức...hức...tôi sợ lắm!
Tự ôm lấy cơ thể của mình, hai vai nó không ngừng run rẩy.

Thấy nó có vẻ ngày càng mất bình tĩnh, hắn liền ngồi xuống bên cạnh kéo nó ôm vào lòng, lau nước mắt cho nó rồi cất giọng an ủi.
- Ngoan nào, có tôi ở đây thì sẽ không để cô xảy ra chuyện gì đâu.
- Thật không?
Trước sự nghi ngờ của người trong lòng, hắn không nhanh không chậm gật gật đầu xác nhận.
Nhưng nó vẫn chưa tin hẳn, ánh mắt quan sát hắn một hồi lâu rồi cất giọng hỏi.
- Làm sao để tôi tin một người máu lạnh như anh được?
- Vậy hãy để thời gian chứng minh lời nói của tôi là thật.

- Anh mà cũng biết nói mấy lời này nữa à.
Nó chớp chớp đôi mắt hỏi với vẻ mặt ngây thơ.

Câu hỏi này của nó cũng làm hắn ngại ngùng, đỏ cả mặt.

Vì từ trước tới giờ ngoại trừ cô ấy ra hắn không bao giờ mất kiểm soát trước bất kì ai
- Anh đỏ mặt rồi kìa.
Nó mỉm cười tinh nghịch, lấy tay chọt vào má hắn nhưng chưa đầy một phút nụ cười ấy chợt vụt tắt khi nó thấy nhớ ba mẹ.
Nó đã về mà sao không được ở bên ba mẹ chứ, xa nhau mấy năm nó cứ ngỡ rằng sau khi trở về sẽ được sống hạnh phúc bên gia đình của mình nhưng thật trớ trêu ông trời lại bắt nó rời xa gia đình một lần nữa.
Thấy nó có vẻ khác lạ hắn hỏi.
- Cô sao vậy?
- Không sao, tôi chỉ nhớ đến ba mẹ của mình thôi.
- Nếu thấy nhớ cô có thể về mà.
- Anh cho tôi đi sao?
- Ừ, cô mau thay đồ đi, tôi đi dặn người hầu làm chút gì đó cho cô ăn.
Dứt lời, hắn bước ra khỏi phòng để nó ngồi đó với vẻ mặt ngơ ngác..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK