• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến bữa tối, ngoài Trường Tiếu, tất cả mọi người đều đến đông đủ .

"Sao Trường Tiếu còn chưa ra ăn cơm?"

Từ trước tới giờ, Trường Tiếu cứ đến bữa ăn là nhất định xuất hiện, lúc này không thấy y đâu, Trịnh Kỳ Uyên kỳ quái hỏi.

"Ừ nhỉ? Đứa nhỏ này lần đầu như vậy, hay xảy ra chuyện gì rồi?” Quý Yên Nhã nhăn mày lo lắng.

 

Trịnh Kỳ Uyên nghe thế, vẫy hạ nhân, đang chuẩn bị gọi người đi xem thì thư đồng ngày thường vẫn hầu hạ Trường Tiếu chạy đến .

"Lão gia, phu nhân, thiếu gia nói thân thể không thoải mái, không muốn ăn gì cả."

 

"Nó không khỏe?" Trịnh Kỳ Uyên cả kinh, vội hỏi Tiểu Lục rốt cuộc có chuyện gì.

"Dạ. . . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của Tiểu Lục lộ ra một tia khó xử, "Lão gia, Tiểu Lục cũng không biết. Sáng nay thiếu gia vẫn còn khỏe, tới chiều Tiểu Lục thấy thiếu gia cứ nằm rũ rượi trên giường. Tới giờ cơm mới gọi Tiểu Lục bảo người không thoải mái, không muốn ăn uống nên không đến ăn cơm . . . . . ."

"Nếu thân thể không khỏe sao không gọi đại phu đến xem?" Trịnh Kỳ Uyên vẻ mặt lo lắng, lập tức đứng lên.

"Lão gia, Tiểu Lục cũng muốn kêu đại phu nhưng thiếu gia không cho."

"Vì sao?"

"Thiếu gia nói không sao, nghỉ ngơi một chút sẽ ổn."

Trịnh Kỳ Uyên đứng yên nghĩ nghĩ một lúc rồi vẫy Tiểu Lục tới: "Không được, ta phải đi xem Trường Tiếu xảy ra chuyện gì."

"Lão gia, ta cũng đi cùng." Trịnh phu nhân vừa thấy, vội vàng đứng lên, đi tới chỗ trượng phu.

Trịnh Ngưng Sương cũng không nói gì nhưng vẻ mặt lo lắng. Nhưng nàng vừa đứng lên đã bị phụ thân ngăn lại .

 

"Sương nhi." Trịnh Kỳ Uyên nghiêng người nhìn nàng và Bạch Thanh Ẩn đang ngồi yên lặng. "Ngươi không cần đi theo. Ngươi và Thanh Ẩn ăn trước đi, không cần chờ chúng ta. Thanh Ẩn đi suốt cả ngày, ăn sớm rồi nghỉ ngơi."

"Vâng, cha." Trịnh Ngưng Sương ngồi xuống bên Bạch Thanh Ẩn, nhìn theo cha mẹ rời đi.

"Tiểu Hỉ, lấy cơm cho cô gia trước."

Đợi cha mẹ đi khuất, Trịnh Ngưng Sương liếc nhìn Bạch Thanh Ẩn, không biết nói chuyện gì, bèn gọi nha hoàn bên cạnh xới cơm.

Nàng đón bát cơm nha hoàn đưa, cẩn thận đặt trước mặt Bạch Thanh Ẩn. Hắn vốn lặng im, đột nhiên mở miệng: "Cha ngươi xem ra rất thương yêu Trường Tiếu."

Nghe vậy, Ngưng Sương không khỏi bật cười: "Không chỉ mình cha, Trịnh gia lớn nhỏ có ai không thương yêu Trường Tiếu bướng bỉnh này đâu!"

Bạch Thanh Ẩn ở Trịnh phủ vài ngày, rất đồng tình với lời nói của nàng: “Ừ”.

Tuy hắn mới ở đây không lâu nhưng hoàn toàn có thể nhìn ra mọi người rất yêu thích Trường Tiếu tâm địa thiện lương, lại sáng sủa đáng yêu.

Tuy thỉnh thoảng bướng bỉnh khó chiều nhưng y thường đối xử bình đẳng với tất cả mọi người nên ai cũng tán thưởng.

"Trường Tiếu không chỉ là đứa nhỏ khiến người ta yêu thương mà còn là nam đinh duy nnhất của Trịnh gia." Dừng một chút, Ngưng Sương nói tiếp "Cha mẹ chỉ có mình nó là con, không thương hắn thì thương ai.”

Câu “chỉ có mình nó là con” của nàng khiến Bạch Thanh Ẩn có chút hoang mang, nhưng nghĩ lại có thể nàng nhầm, cũng không nghĩ nhiều, hỏi vào vấn đề hắn đang băn khoăn.

"Vậy Trường Tiếu đối với cha ngươi như thế nào?”

"Chuyện này thì..." Suy nghĩ một chút, Ngưng Sương nở nụ cười, "Ta cũng thấy rất kỳ quái, vì sao Trường Tiếu quấn cha như thế. Trước đây còn nghiêm trọng hơn, đi đâu cũng bám lấy cha, bất kể tắm rửa nghỉ ngơi, nhất định phải có cha bên cạnh. Lúc còn nhỏ thì thôi, tùy nó. Đến lúc lớn lên một chút, cha bảo muốn tập cho nó độc lập nên không cho bám nữa, còn không cho mời tiên sinh về nhà dạy học mà bắt nó đến trường tư thục."

"Trường Tiếu lúc ấy náo loạn một hồi, nhưng vừa thấy cha nổi giận liền chấp nhận. Tuy hiện tại Trường Tiếu không có thời gian làm phiền cha, nhưng chỉ cần rảnh ra một chút, nó liền y chang lúc nhỏ, bám sát cha.”

Nghe Ngưng Sương kể xong, Bạch Thanh Ẩn im lặng hồi lâu, mãi đến khi người kia thấy kỳ quái hỏi hắn xảy ra chuyện gì, hắn mới cười cười, tùy ý nói: "Không việc gì. Chỉ là thấy hơi lạ tại sao Trường Tiếu thích cha như thế ── người ta bình thường cảm thấy khó thân cận với phụ thân, thường gần gũi mẫu thân."

"Đó là người bình thường. Đệ đệ ta không phải người bình thường nha."

Ngưng Sương cười cười.

"Có lẽ nó thật sự rất không giống ai."

Bạch Thanh Ẩn vì câu này mà nghĩ tới rất nhiều chuyện.

Lần đầu tiên nhìn thấy Trường Tiếu, còn có chuyện hôm nay nhìn thấy.

Bởi vì chuyện này mà hắn khó có thể bình tĩnh, bất tri bất giác ngẩn người, trầm tư ──

"Được rồi, tướng công, đừng nói nữa, ăn cơm kẻo đồ ăn nguội sẽ không ngon ." Thấy hắn không động đũa lại mải mê suy nghĩ, Ngưng Sương lên tiếng giục.

Nhìn Ngưng Sương cười dịu dàng, Bạch Thanh Ẩn gật đầu, cầm đôi đũa trên bàn, bắt đầu ăn.

Nhưng ăn được mấy miếng, hắn lại bất giác rơi vào trầm tư.

Ngưng Sương thấy nhưng chỉ cho rằng hắn đang lo lắng công việc, cũng không đoán già đoán non, chỉ không ngừng giục hắn ăn.

Giờ khắc này, hai người lẳng lặng ăn cơm chiều trong nhà ăn rộng lớn, thỉnh thoảng nói mấy câu. Người ngoài thoạt nhìn vào quả thực thấy giống một đôi vợ hòa thuận đầm ấm, không khỏi mỉm cười.

Bạch Thanh Ẩn biết Trịnh Trường Tiếu tránh mặt mình, nhưng hắn không tỏ vẻ gì, làm như chưa có chuyện gì phát sinh.

Cuộc sống hàng ngày của hắn vẫn như cũ, chạy khắp nơi tính chuyện làm ăn, thảo luận sinh ý với Trịnh Kỳ Uyên

Bữa tối cả nhà vẫn quây quần cùng ăn nhưng Trường Tiếu luôn tới cuối cùng, nhanh chóng ăn xong rồi rời đi đầu tiên.

Cử chỉ khác thường của Trịnh Trường Tiếu làm cho những người khác đều rất ngạc nhiên nhưng nghĩ mãi không thông.

Người duy nhất biết sự thật là Bạch Thanh Ẩn lại hoàn toàn giữ im lặng tựa như không biết gì.

Cứ như vậy giằng co hơn hơn mười ngày, cho đến một hôm. Đêm ấy, Bạch Thanh Ẩn về muộn, trên hành lang dài tới phòng Trịnh Ngưng Sương, hắn gặp Trịnh Trường Tiếu đang vội vội vàng vàng đi ngược hướng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK