Mùa thu năm năm sau.
Phố xá nhộn nhịp rộn ràng, người xe như nước áo quần như nêm, tiếng rao hàng náo nhiệt. Tô Châu hôm nay và Tô Châu phồn hoa trong dĩ vãng vẫn giống nhau, mỗi ngày đều nghênh đón những dòng người khác nhau, cùng cảnh trí giống nhau.
Trong đám đông, một hài tử xinh xắn phấn nộn, thoạt nhìn thập phần đáng yêu, mồ hôi nhễ nhại luồn lách trong dòng người nhốn nháo. Đến khi nó vất vả chen thoát khỏi đám đông thì phát hiện thân ảnh mình vẫn bám theo sắp biến mất tăm trong biển người, nhất thời bối rối hô lớn: "Thiếu gia! Thiếu gia! Đợi Tiểu Lục với, thiếu gia!"
Một thân ảnh màu trắng nổi bật trong đám đông nghe tiếng nó la, dừng bước, xoay người lại, nhất thời khiến người ta sáng mắt, không khỏi kinh hô, thật là một thiếu gia phấn trang ngọc trác, linh động thoát tục.
Nhìn từ xa, người đó ngọc thụ lâm phong, không nhuốm bụi trần, tựa hồ theo gió mà phiên khởi. Nhìn gần thì thấy vầng trán cao đầy, lông mi hơi cong không dày không thưa mà vừa đẹp, đôi mắt thu ba lưu chuyển, khiến người ta nhìn vào mà say, mũi cao thanh tú, đôi môi đầy đặn xinh đẹp.
Nam tử quay đầu lại, làm cho không gian ồn ào xung quanh như im bặt, tất cả mọi người đều kinh ngạc trước dung mạo tuyệt trần và khí chất thoát tục của y.
Dù y nhíu mày tỏ vẻ không kiên nhẫn cũng không tổn hại chút nào tới dung mạo như hoa như ngọc.
"Tiểu Lục, ngươi nhanh lên được không? Còn chậm chạp như vậy, ta sẽ không chờ nữa đâu.”
Thanh âm cũng như người, êm ái du dương, vừa ôn thuần vừa không mất linh khí.
Tiểu nam hài vóc dáng nhỏ xinh đang cố gắng chạy về phía y, nghe y nói vậy, vừa mếu vừa chạy nhanh hơn:” Đừng, thiếu gia. Nếu ta về một mình sẽ lại bị lão gia mắng.”
"Vậy ngươi chạy nhanh lên một chút!"
"Ô. . . . . . vâng, thiếu gia. . . . . ." Tiểu Lục chạy đến gãy cả chân, cuối cùng cũng đuổi kịp người kia. Nhìn người đó cao hơn mình một cái đầu, Tiểu Lục không khỏi đầy bụng bực tức, "Thiếu gia, lão gia không phải ngàn công vạn đạo dặn người nhất định phải hồi phủ đúng giờ sao? Người xem, mấy hôm nay trời tối rất sớm, nếu người không quay về, phỏng chừng lão gia sẽ phạt người quỳ trong phật đường đó . . . . . ."
"Ta không muốn về." Nam tử không hờn giận hừ một tiếng, liếc Tiểu Lục một cái, "Giờ về cũng sẽ bị cha mẹ bắt đi gặp tiểu thư nhà ai đó thôi. Mấy năm nay cha luôn muốn an bài chuyện tương thân của ta. Nay găọ tiểu thư nhà này, mai xem tiểu thư nhà nọ. Bọn họ không thấy phiền nhưng ta phiền.”
"Lão gia cũng là muốn tốt cho người. Thiếu gia xem, những bạn học cùng trường với người ai chẳng chưa có một hai thê tử? Có người còn làm cha rồi kìa. Còn thiếu gia, đã hai mươi tuổi rồi còn chưa tính đến chuyện thành thân, gặp tiểu thư nhà người ta thì soi mói không yên, chê người ta dong chi tục phấn, phụ dong phong nhã làm các nàng tức giận đến không nói nổi một câu. Đừng nói lão gia sinh khí, ta đứng bên cạnh cũng thấy người thật quá đáng. Ta biết người giận lão gia ép người đi xem mắt nhưng người là nam nhi nối dõi tông đường của Trịnh gia. Dù thiếu gia có nguyện ý hay không cũng phải cưới vợ sinh con---“
Tiểu Lục lải nhải một bên, nam tử nghe mà phiền chán, càng bước nhanh hơn, muốn thoát khỏi thằng nhỏ. Nhưng đúng lúc định cắt đuôi Tiểu Lục, y bỗng nhiên dừng bước khiến Tiểu Lục vừa đi vừa nói không để ý đ.â.m sầm vào y.
"Thiếu gia, sao đột nhiên đứng lại vậy? Mũi Tiểu Lục đập vào người đau quá hà…” Tiểu Lục sờ sờ cái mũi, không ngừng oán giận, nhìn lên chủ tử ánh mắt hừng hực khí thế, trái tim không khỏi rớt bịch xuống. Nó vươn người ngó lên trước thì thấy một ông lão đang dọn hàng bị mấy tên lưu manh bảo kê khi dễ, thầm kêu không xong, theo bản năng níu người bên cạnh nhưng lại chậm mấy bước.
"Thiếu gia, đừng!"
Tiểu Lục khóc không ra nước mắt, nhìn thân ảnh màu trắng bước mau về phía ông lão. Khốn khổ, thiếu gia rõ ràng chỉ có công phu mèo ba chân nhưng lại luôn thích làm anh hung, thấy việc bất bình chẳng tha, lần nào cũng bị đuổi đánh chật vật không chịu nổi. Thế mà y không biết rút kinh nghiệm, bị lão gia trách phạt mấy lần vẫn không sửa được cái tính thích chõ mũi vào chuyện người khác.
Bất quá, cho dù biết kết quả sẽ bị đuổi chạy de kèn, Tiểu Lục vẫn đuổi theo người mặc bạch y kia ── không có biện pháp, ai kêu y là chủ tử của mình chứ. Cho dù liều mạng cũng phải bảo hộ chủ tử kiêm huynh đệ tùy hứng ham chơi này.
Bảo vệ ông lão dọn hàng, tuy rằng kết quả sẽ là bị đuổi chạy trối c.h.ế.t rất khó coi.
Để phân tán lực chú ý của bọn ác bá, Trường Tiếu và Tiểu Lục chạy hai hướng khác nhau, bọn ác ôn cũng chia nhau ra đuổi. Tuy Trường Tiếu sinh trưởng ở Tô Châu nhưng bị truy đuổi sát sao, bất tri bất giác chạy vào ngõ cụt.
Giờ phút này, Trường Tiếu đưa lưng bức tường cao, nhìn đám lưu manh hung thần ác sát từng bước áp sát.
Một tên du côn hai má hơi dưng độc ác nói: "Mẹ nó, tiểu tử này vừa mới đ.ấ.m ta một quyền, ta không đập cho hắn bầm dập mặt mũi thì không nuốt trôi cục tức này.”
Dẫu địch đông ta ít, trên mặt Trường Tiếu không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại khiêu khích nhìn bọn chúng: "Hừ, đ.ấ.m một quyền còn là tiện nghi cho ngươi . Đợi lát nữa, ta sẽ cho các ngươi quỳ rạp trên không đứng dậy nổi!"