• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trịnh Trường Tiếu một thân chật vật rón rén về phòng, cẩn thận đóng cửa lại. Chưa bị ai phát hiện, y yên tâm thở phào một hơi, rồi mới xoay người ──

Óe! Phụ thân tức giận đến mày kiếm dựng ngược, mẫu thân khóc dở mếu dở, tỷ tỷ che miệng cười, tất cả đều đoan đoan chính chính ngồi giữa phòng nhìn y.

Y ngẩn ra một lúc rồi nhanh chóng nhếch miệng ngây ngô cười, hai chân lùi dần từng bước, hai tay giấu sau lưng, tính mở cửa phòng bỏ chạy.

 

"Phòng con có gì hay mà mọi người tập trung ở đây hết thế này? Đã thế con cũng không quấy rầy, con đi trước, hắc hắc!"

Dứt lời, y lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai rút then cửa lao ra ---ai ngờ đ.â.m sầm vào một bức tường cứng. Y sờ sờ cái mũi đau, ngẩng đầu, té ra là hộ vệ Thạch Khang  vừa lắc đầu vừa cười.

Y trừng mắt căm giận nhìn Thạch Khang mắng to: "Ai kêu ngươi đứng đây, hại ta đụng phải, rất đau biết không? Người ngươi còn cứng hơn đá, c.h.ế.t người đó. Biết sai còn chưa cút đi cho bổn thiếu gia ra ngoài!”

Y đem hết khí lực đẩy thân hình cao lớn chắn trước cửa nhưng Thạch Khang rất không hợp tác mà đứng yên bất động.

"Thiếu gia, là lão gia bảo ta đứng đây." Thạch Khang bị đẩy mới bất đắc dĩ lên tiếng, miễn cho y giãy dụa vô ích.

"Í?" Yngẩng đầu, mở to đôi mắt trong suốt sáng ngời trừng gã – miệng mếu máo run rẩy –

"Thạch Khang, đem tiểu tử hỗn đản kia vào đây cho ta!"

Cuối cùng, phụ thân đại nhân uy nghiêm lên tiếng . Thân là hộ vệ, Thạch Khang đương nhiên tuyệt đối tuân lệnh lão gia, quả thực tóm cổ y mang vào phòng.

Nhìn phụ thân nổi giận bừng bừng, y trong lòng thầm than không ổn, lập tức nhìn mẫu thân rồi lại nhìn tỷ tỷ cầu cứu.

Mẫu thân và tỷ tỷ luôn che chở y, giờ đồng lòng gửi cho y ánh mắt lực bất tòng tâm khiến y biết tai họa lần này không phải lớn bình thường.

Thấy thế, y lạnh cả người, nơm nớp lo sợ liếc phụ thân đang tức giận đến phát run. Thạch Khang vừa buông y xuống, lập tức lao đến chỗ phụ thân, quỳ xuống ôm chân hắn, lớn tiếng nhận sai.

"Cha, con sai rồi, con biết sai rồi, lần sau không dám nữa. Cha, tha cho con lần này đi, con cam đoan biết sai liền sửa, sửa đổi làm lại, làm lại làm người, làm người tử tế ── cha a ──"

Kêu một hồi, y cúi đầu bôi nước miếng lên khóe mắt nhằm tăng hiệu quả hình ảnh rồi lại ngẩng đầu, diễn tiếp màn “lệ rơi đầy mặt".

Thấy con hối cải, sắc mặt lão gia mới hòa hoãn đôi chút.

"Ngươi đã biết sai, vậy cho cha xem hôm nay ngươi làm sai cái gì?”

Đang ôm chân phụ thân “khóc rống", y ngạc nhiên ngẩng đầu, hoang mang hỏi: “Ủa, không phải cha tức giận vụ hôm qua con làm vỡ cái chén dạ quang Ba Tư sao?”

Trong khoảnh khắc đó, cả phòng im lặng như tờ. Lúc này y mới tỉnh ngộ biết mình mới tự chui đầu vào rọ, lập tức quay sang mẫu thân cầu cứu, chỉ thấy mẫu thân thở dài lắc đầu. Liếc sang tỷ tỷ, nàng lại vờ như không thấy. Phụ thân trầm mặc xem kịch tới đáng sợ - oa, y kinh hãi muốn chạy trốn ──

"Thạch Khang, giữ chặt tiểu tử này cho ta, không cho nó chạy thoát. Sương nhi, lấy gia pháp lại đây!"

"Tướng công. . . . . ."

"Cha. . . . . ."

"Hai người các ngươi ai cũng không được nói giúp nó. Nói một câu, ta đánh nó thêm một roi.”     Ác vậy?! Y kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt âm trầm của phụ thân, hiểu ngay hôm nay khó lòng tránh qua một kiếp . . . . . . Bất quá, "Cha, người đã trách phạt con thì ít ra cũng phải cho con biết rốt cục con đã làm sai cái gì chứ?!”

Phụ thân chỉ tay vào y, lạnh lùng nói: "Chuyện ngươi làm vỡ chén dạ quang của ta, tạm thời chưa trách ngươi --- "

Y nghe vậy, không khỏi chu môi: “ Nói không trách mà lại tức giận như thế….”

"Trịnh Trường Tiếu!"

Y lập tức lấy tay che miệng, lắc đầu nguầy nguậy, tỏ vẻ không dám nói linh tinh nữa…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK